Truyện kiếm hiệp
 

Sẽ để em yêu anh lần nữa (chương 20.3)

Lượt xem chương này: 2034

Vĩnh Phong đã hiểu cái cảm giác đất trời sụp đỗ là như thế nào, hai tay không còn chút sức lực nào từ từ rơi xuống khỏi vai của Hiểu Đồng, hai chân bất giác bước lùi về phía sau, tuyệt vọng. Nước mắt đã không còn có thể kìm chế được nữa, bắt đầu rơi xuống gương mặt đầy vẻ đau khổ, cậu lắc đầu run rẩy nói :

- Anh không tin, em đang gạt anh…em đang gạt anh…Tại sao ? Tại sao ? Nếu đã gạt anh, nếu đã dối lừa anh, tại sao không tiếp tục gạt anh, tại sao không tiếp tục dối lừa anh đi. Tại sao lại nói ra. Anh thà để em tiếp tục lừa dối anh còn hơn phải biết được sự thật tàn nhẫn này.

- Có lẽ tôi vẫn sẽ tiếp tục gạt anh, nhưng trò chơi đã kết thúc rồi. mẹ anh đã phát hiện ra sự thật, anh nghĩ tôi ngu ngốc đến độ bị ngửa bài rồi mà vẫn lao đầu vào chơi ư – Cô hừ mũi cười nhạt khinh bỉ, sau đó cô đứng dậy – Tôi nghỉ chúng ta kêt thúc trò chơi ở đây đi.

Nói rồi cô thản nhiên cởi bỏ chiếc khăn tắm ra trước mặt Vĩnh Phong, như thể cậu không có mặt ở đó, như thể cậu không tồn tại, xem cậu như không khí. Vĩnh Phong nhìn chằm chằm vào cô đến sững sờ, đúng là cô đã khác. Trước đây Hiểu Đồng luôn mắc cỡ, trước đây cô thường ngượng ngùng đỏ mặt, không bao giờ ăn mặc hở hang trước mặt cậu. Đến cả lúc hai người âu yếm cô cũng bắt cậu phải tắt đèn. Cái cảm giác đau không muốn sống thì ra là như thế, giờ thì Vĩnh Phong đã nếm trải được rồi. Cậu cứ đứng đó bất động cùng ánh mắt tuyệt vọng nhìn cô mặc quần áo vào rồi thản nhiên lướt qua người cậu đến bên cánh cửa.

Khi Hiểu Đồng vừa đưa tay vặn nấm cửa hé ra thì Vĩnh Phong lên tiếng :

- Nếu như, anh bằng lòng bỏ qua tất cả, nếu như anh bằng lòng xem như chưa có gì xảy ra. Nếu như anh nói những chuyện trước đây của em là do hoàn cảnh bắt buộc. Nếu như anh nói anh sẵn sàng tha thứ cho em. Nếu như anh nói quá khứ của em không là vấn đề để anh hết yêu em thì sao. Nếu như anh nói chúng ta bắt đầu lại từ đầu. Em có bằng lòng không ?

Hiểu Đồng nghe thấy mấy lời của Vĩnh Phong thì giận đóng sầm cửa lại mắng :

- Tôi phải nói rằng anh quá ngây thơ hay nói rằng anh quá ngu ngốc đây. Anh nghĩ mọi chuyện dễ dàng đến thế à. Anh đúng là một chàng công tử bột chưa nếm trải mùi đời. Anh nghĩ cuộc đời đơn giản chỉ là tha thứ, chỉ là bỏ qua thôi sao. Cho là bây giờ anh có thể rộng lượng bỏ qua cho tôi nhưng sau này thì sao. Ai dám đảm bảo chuyện sau này cơ chứ.

Vĩnh Phong cũng quay người lại lớn tiếng hét lên :

- Anh có thể, anh có thể bỏ qua tất cả dù là bây giờ hay là sau này. Bởi vì anh yêu em.

Ba chữ « Anh yêu em » làm cho Hiểu Đồng hơi khựng lại vẻ suy nghĩ, nhưng sau đó, cô lại cười nhạt nhìn gương mặt trắng bệch đôi mắt đỏ hoe của Vĩnh Phong thở hắt ra một cái vẻ bất lực nói :

- Anh yêu tôi, anh nghĩ chỉ cần nói ba tiếng này thì sẽ làm tôi rung động sao. Nói cho anh biết bên ngoài còn khối thằng đàn ông nói yêu tôi, tình nguyện vì tôi mà chết chứ không chỉ riêng mình anh. Nhưng mà có một điều đáng buồn cười là trong khi họ nói yêu tôi thì chỉ càng làm tôi phát buồn nôn thêm mà thôi. Tôi chẳng hề yêu ai cả, kể cả anh, Triệu Vĩnh Phong. Nói cho anh biết chưa bao giờ tôi yêu anh cả. Ngay từ lúc bắt đầu là tôi lừa anh, cho nên tôi chưa bao giờ yêu anh. Dù anh có làm gì cho tôi đi chăng nữa thì tôi cũng không yêu anh, cái tôi yêu chỉ là tiền của anh mà thôi.

Vĩnh Phong quay người lại, nắm chặt tau nắm lại, cố giằng cơn tức giận :

- Em …

- Cho là tôi quay trở về với anh đi, anh có thể nuôi tôi sao ? – Cô nhướn mày hỏi.

- Anh có thể, anh có thể lo cho em và mẹ em cùng với bé Đường – Vĩnh Phong tức giận nói.

- Anh có thể ư ? Anh có thể bằng cách nào chứ, bản thân anh cũng chỉ sống dựa vào cha mẹ anh mà thôi. Nhưng bây giờ thì sao, anh đã không còn tiền nữa rồi. Anh đã nghèo khổ đến độ phải đi mượn tiền bạn mình không phải sao – Cô lớn tiếng bắt bẻ.

Vĩnh Phong sững người nhìn cô kinh ngạc :

- Em đang nói gì vậy ?

- Tôi nói là tôi đã biết tất cả. Ngay từ lúc đầu khi anh đăng kí phòng ở khách sạn, những tấm thẻ của anh bị trả lại, tôi đã nghi ngời rồi. Sau đó tôi vô tình nghe được anh gọi điện cho Thế Nam bảo anh ta chuyện khoản, cho đến việc anh bảo anh trai anh mở lại tài khoản cho anh thì tôi đã biết là mẹ anh đã khóa hết tất cả tài khoản của anh rồi. Nếu như anh còn quen tôi chắc chắn bà sẽ không để cho anh một xu nào.

- Cho nên em rời xa anh để mẹ anh …..

Vĩnh Phong chưa nói hết lời thì bị Hiểu Đồng cắt ngang :

- Anh đừng hiểu lầm, tôi không lo lắng cho anh, mà chỉ là tôi không thể đợi. Có lẻ mẹ anh rồi sẽ đầu hàng bởi vì bà rất thương anh nhưng thời gian là bao nhiêu lâu. Anh chắc không lạ gì tính tình của mẹ anh phải không. Bên ngoài người ta đồn rằng bà là người cương quyết như thế nào, không dễ dàng thay đổi quyết định của mình. Vậy thì đợi đến khi bà thay đổi thì mẹ tôi và con gái tôi sẽ sống thế nào. Tôi không muốn họ lại sống trong khổ sở, sống trong chờ đợi. Vậy thì tại sao không rời bỏ anh, vứt bỏ anh mà đi kiếm người có bản lãnh hơn, người có thể nuôi tôi và người thân tôi một cuộc sống no đủ hơn cơ chứ.

- Người đó là giám đốc Vương à …- Vĩnh Phong nhìn cô đầy phẫn nộ.

- Phải – Cô gật đầu đáp một cách không e sợ.

- Anh có thể đi làm để lo cho cuộc sống của mọi người – Cậu nhìn cô bi thương nói.

- Hahaha…Anh nghĩ một kẻ chưa từng trải qua bất cứ một khổ cực nào như anh có thể chịu đựng được cuộc sống lao động tầm thường à. Hạng người như anh phải sống và làm việc ở những văn phòng cao cấp, nhưng muốn vào đó thì anh cần phải có bằng cấp. Cho dù anh đã là sinh viên năm thứ tư rồi, như vậy thì sao ,ngành anh học tới 4 năm rưỡi mới tốt nghiệp, anh phải tiếp tục một năm nữa mới có thể ra trường. Trong một năm đó thì sao, cuộc sống của bọn tôi sẽ ra sao. Cho dù là tôi và gia đình tôi đồng ý chờ đợi thêm một năm nữa thì cũng chưa chắc anh có thể xin được bất cứ việc gì, bởi vì mẹ của anh sẽ dùng thế lực của bà để ép họ không được nhận anh, để anh đến bước đường cùng mà tuyệt vọng rồi trở về bên cạnh bà ta. Vậy thì sự chờ đợi của chúng tôi chẳng hóa ra uổng công ư. Cho dù đến lúc đó, anh vẫn yêu tôi, vẫn không chịu trở về, anh nghĩ mình có thể sống bám vào anh trai mình suốt đời ư.

Hiểu Đồng nói một hồi rồi ngừng một lát, nuốt nước miếng một cái rồi nói tiếp :

- Còn một việc này nữa, tôi cũng đành nói ra luôn để từ nay về sau, anh không đến làm phiền tôi nữa. Lúc mẹ anh đến gặp tôi yêu cầu rời xa anh, bà có đưa cho tôi một túi tiền rất nhiều để đền bù. Anh đoán xem, nó là bao nhiêu.

Cô nhìn cậu một cái rồi đưa bàn tay lên xòe ra trước mặt cậu. Cười nhạt hỏi :

- Anh đoán xem, giá của anh là bao nhiêu : 500 triệu, 5 tỉ, 50 tỉ. So với số tiền anh bỏ ra chuộc bé Đường thì số tiền này đúng là chẳng đáng là bao nhưng mà tôi trước sau gì cũng rời bỏ anh thì ngu dại gì mà bỏ qua số tiền này chứ. Đừng trách tại sao tôi rời xa anh, chỉ trách là anh quá thiếu bản lĩnh để lo cho tôi, cho nên tôi đành phải đi kiếm người đàn ông khác bản lĩnh hơn lo lắng chiều chuộng cho tôi chứ. Xin anh từ nay đừng đến quấy rầy tôi nữa.

Nói rồi cô mở cửa đi ra, bỏ lại Vĩnh Phong chết lặng phía sau.

Cuối cùng Vĩnh Phong cũng rời khỏi căn phòng, cậu bước đi ra ngoài, Quốc Bảo vẫn đang hcờ đợi cậu ở dưới, thấy cậu thất thểu đi ra, Quốc Bảo lo lắng hỏi :

- Anh sao vậy, cô ta đã nói gì.

Vĩnh Phong không nói gì, chỉ ngước nhìn trời. Thì ra nãy giờ trời đã đổ mưa, có lẽ ông trời xót thương cho cậu. Mặc kệ Quốc Bảo cứ kêu gào bên tai cậu tiến ra bên ngoài, bước đi trong mưa, cầu mong cơn mưa có thể làm cho cõi lòng đau khổ của cậu nguội lại. Hãy để cho nước mưa xóa đi những giọt nước mắt đau khổ của cậu.

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Sẽ để em yêu anh lần nữa

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !