Truyện kiếm hiệp
 

Sẽ để em yêu anh lần nữa (chương 20.7)

Lượt xem chương này: 2196

Bà Mai Hoa nhìn mấy con số xong trừng mắy nhìn hiểu Đồng đầy phẫn nộ. Cô cười khịc một cái nhìn bà nói :

- Nếu bà đáp ứng đủ số tiền này, tôi sẽ lập tức rời xa Vĩnh Phong.

Nói rồi cô liếc nhìn tờ sec một lần nữa, trên tờ sec là các con số 9 dài ngoằng đến nỗi chính bản thân cô cũng không biết nó bao nhiêu số, chỉ biết rằng cô đã ghi đến không còn chỗ nào để ghi nữa. Con số mà cô ghi có lẽ mua được cả một quả địa cầu. Cô mĩm cười khi lướt trên mặt bà Mai Hoa sự phẫn nộ không thể nói ra, khóe môi bà ta giật giật, mặt tối sầm lại, bởi vì là do bà ta muốn dùng tiền để miệt thị cô, tự cho cô đưa ra giá tiền, bà ta sẽ đáp ứng đủ. Lần này cho bà ta biết thế nào là gậy ông đập lưng ông.

Không muốn nói gì thêm, Hiểu Đồng đứng dậy buông một câu rồi quay lưng bỏ đi :

- Nếu bác đã từng yêu thì phải biết tình yêu chân thật là vô giá.

Nhưng khi Hiểu Đồng định đi thì bà Mai Hoa lấy lại phong độ vốn có của mình, bà nhìn Hiểu Đồng rồi khẽ nhếch môi cười :

- Nếu cô bước ra khỏi đây, cô nhất định sẽ hối hận.

Hiểu Đồng chợt khựng lại, từ từ quay người lại nhìn bà ta nghi ngờ một hồi rồi mới lên tiếng :

- Bác nói vậy là có ý gì.

Bà ta khinh bạc nhìn Hiểu Đồng một cái rồi đưa tay ra sau, người trợ lý lập tức đặt vào tay bà một phong tài liệu. Bà ta liền quăng nó lên cái mặt bàn sang trọng bằng kính, hất đầu ra hiệu cho Hiểu Đồng :

- Cô xem cái này đi rồi nói.

Hiểu Đồng nhìn cái phong bì đựng tài liệu màu vàng kia một lúc lâu sau đó nhìn bà Mai Hoa đang đắc ý, gương mặt cô hơi tái, một cảm giác bất an bỗng trỗi lên khi nhìn thấy vẻ mặt tự tin của bà Mai Hoa.

Học ngành kinh tế cho nên Hiểu Đồng biết đối với dân làm ăn như bà Mai Hoa nếu như không nắm chắc phần thắng, nếu như không nắm được điểm yếu của địch thủ sẽ không tùy tiện đưa ra yêu cầu. Là yêu cầu chứ không phải một đề nghị. Tờ séc vừa rồi chỉ là một thủ thuật thăm dò của bà ấy dành cho Hiểu Đồng.

Cô bước đến bên bàn nhặt cái phong bì lên mở ra xem, bên trong là một sấp hình nam nữ còn rất trẻ chụp bên nhau rất hạnh phúc, cho đến những tấm hình hai người trung niên đang tổ chức sinh nhật cho một bé gái, ảnh người phụ nữ dựa vào vai người đàn ông đó khóc.

Sắc mặt Hiểu Đồng tái nhợt đi khi thấy mấy tấm hình này, rồi cuối cùng tím tái khi cô thấy bệnh án của một phụ nữ. Cô run rẩy nắm chặt những thứ trong tay, nhìn bà Mai Hoa yếu ớt hỏi :

- Bà muốn gì.

- Tốt ! Cuối cùng cô cũng nhận thấy vấn đề rồi. Tôi là người mau lẹ, ý của tôi cô biết rõ – Bà Mai Hoa mĩm cười hài lòng khi thấy thái độ chịu thua của Hiểu Đồng.

- Bà muốn tôi chia tay Vĩnh Phong – Hiểu Đồng nhìn bà ta sắc mặt lạnh tanh hỏi.

- Yêu cầu của tôi với cô không chỉ có vậy. Mà là phải làm Vĩnh Phong triệt để quên cô.

Hiểu Đồng nghe thấy bà ta nói thì lòng bất giác chùn xuống, cảm giác đau nhói tận trong tim. Cô đã quyết tâm sẽ ở bên cạnh Vĩnh Phong dù có bất cứ chuyện gì xảy ra vậy mà…

Bà Mai Hoa chỉ tay vào tờ giấy nằm bên dưới bệnh án của mẹ cô rồi nói :

- Cô đọc cái đó đi.

Hiểu Đồng đưa mắt nhìn xuống tờ giấy bên dưới, khẽ lướt qua, mặt cô tối sầm lại, vò nát tờ giấy trong tay nhìn bà ta căm phẫn :

- Bà …

Nhưng bà Mai Hoa không sợ hãi trước thấy độ tức giậnc ủa Hiểu Đồng mà ngồi nhổm dậy nói :

- Tôi biết Vĩnh Phong tuyệt đối sẽ không rời xa cô. Nó là con tôi nên tôi biết tính tình nó rất ngang bướng và cố chấp. Dù cô có dùng lí do gì để chia tay với nó, nó cũng sẽ không chịu rời xa cô đâu. Nhưng nếu cô chịu làm theo kế hoạch này, Vĩnh Phong chắc chắn sẽ rời xa cô, nghe theo sự sắp đặc của tôi. Vĩnh Phong có thể là một người đàn ông chung thủy nhưng cũng không dễ dàng tha thứ cho sự phản bội.

- Nếu tôi không làm theo kế hoạch của bà thì sao ?

- Tôi sẽ lặp tức nói cho Vĩnh Phong biết người đàn bà năm xưa phá hoại gia đình tôi chính là mẹ cô, chẳng những thế tôi sẽ đích thân đi gặp mẹ cô. Để tôi xem tận mắt người đàn bà hồ ly cướp chồng của người khác như mẹ cô là hạng người gì.

Hiểu Đồng nghe thấy bà Mai Hoa nhục mạ mẹ mình thì lửa giậnđùng đùng, vì Vĩnh Phong cô có gắng nhẫn nhịn bà ta nhưng cô tuyệt đối không cho người khác nhục mạ mẹ mình. Cô nhìn bà Mai Hoa bằng đôi mắt đầy lữa đỏ lớn tiếng nói :

- Tôi cấm bà không được nhục mạ mẹ tôi, không được gọi mẹ tôi là hồ ly tinh. Mẹ tôi không cướp chồng bà, nếu mẹ tôi muốn cướp chồng bà thì không bà còn có thể là phu nhân của chủ tịch tập đoàn Nguyên Thành Phong hay sao. Chẳng phải mẹ tôi đã rời xa chồng bà trước hay sao. Vốn dĩ không có mặt của mẹ tôi thì gia đình bà đã không hạnh phúc rồi. Nếu bà có thể làm chồng và gia đình mình hạnh phúc thì chồng bà đâu có đến tìm mẹ của tôi. Nếu có trách thì trách bản thân bà mới đúng.

Bà Mai Hoa nghe Hiểu Đồng mắng thì tức giận đập bàn đứng bật người dậy nhìn trừng trừng Hiểu Đồng, cô cũng nhìn thẳng lại bà quyết không lùi bước.

- Cô câm miệng lại cho tôi. Năm đó tôi bỏ qua cho mẹ cô, không có nghĩ là lần này tôi cũng bỏ qua.

- Nếu bà dám làm gì mẹ tôi, tôi tuyệt đối sẽ không tah cho bà.

- Cô nghĩ cô có khả năng đó sao – Bà Mai Hoa nói giọng thách thức.

- Bà cứ thử xem – Hiểu Đồng cũng đanh mặt cao giọng đáp trả.

Bà Mai Hoa nhìn thấy vẻ mặt không hề sợ của Hiểu Đồng thì biết lời đe dọa của mình không ăn thua gì. Nhưng sau đó, bà nhếch môi cười ngồi xuống.

- Cô quên là mẹ cô bị bệnh tim không chịu được xúc động mạnh à.

- Bà đang lấy tính mạng mẹ tôi ra đe dọa tôi à. Bà thật đê tiện – Hiểu Đồng mắng.

- Đúng vậy. Cô phải biết những người làm ăn thường bất chấp thủ đoạn để đạt được mục đích của bản thân.

- Chỉ cần tôi đồng ý làm theo kế hoạch của bà thì bà sẽ bỏ qua cho mẹ tôi đúng không ? – Hiểu Đồng dằn cơn giận xuống hỏi.

- Đúng vậy.

- Bà nói nhất định phải giữ lời – Hiểu Đồng hỏi dò lại.

- Tất nhiên – Bà Mai Hoa bình thản trả lời, khá hài lòng khi cuối cùng Hiểu Đồng đã bị bà khuất phục.

- Nếu tôi thực hiện kế hoạch của bà xong thì bất luận như thế nào thì bà phải coi chuyện của mẹ tôi là không tồn tại. Không được lấy nó ra uy hiếp tôi nữa.

Bà Mai Hoa suy nghĩ một lát rồi gật đầu :

- Được, tôi hứa với cô.

- Được vậy thì tôi đồng ý với bà.

Đôi mắt Hiểu Đồng bỗng đỏ cả lên, cô muốn khóc nhưng không thể khóc trước mặt bà ta. Cô nghĩ đến Vĩnh Phong, nghĩ đến vẻ mặt đau lòng của cậu khi thấy cô làm những việc đó. Cô nhắm mắt lại kìm nén nỗi đau torng lòng rồi mở mắt ra nhìn bà Mai Hoa nói :

- Cho tôi một ít thời gian đi.

- Bao lâu.

- 1 tháng.

- Được.

- Quyết định vậy đi. Sau khi thực hiện xong, hy vọng sẽ không gặp lại bà nữa – Hiểu Đồng nói xong gật đầu một cái rồi xoay lưng bỏ đi.

- Khoan đã – Tiếng gọi từ sau lưng Hiểu Đồng vang lên làm cô dừng bước quay lại.

- Cầm số tiền này đi đi, tôi sẽ dễ ăn nói với Vĩnh Phong hơn – Bà Mai Hoa hất đầu nhìn số tiền dưới mặt bàn.
Hiểu Đồng nén giận bước tới bên va li tiền trên bàn, cô cúi xuống cằm một cộc tiền lên rồi rút nhẹ mộtt ờ trong số đó, rồi kẹp nó giựa hai ngón tay đưa lên trước mặt bà Mai Hoa nói :

- Coi như đây là số tiền mà tôi bán tình yêu của mình.

Nói rồi cô đi thẳng ra cửa rồi đóng sầm cửa lại. Ra tới cửa, một người gác cửa đã mở cửa cho cô, cô thuận tay nhét tờ tiền 500 ngàn vào trong tay anh ta trong con mắt ngơ ngác của anh ta, rồi cô mĩm cười nói :

- Thưởng cho anh.

Cô quay lưng đi bật cười lớn, lần đầu tiên trong đời cô có thể thẳng tay bo cho người khác một tờ tiền lớn như thế. Nhưng trong lòng lại cảm thấy mặn đắng.

- Cho nên em làm những chuyện này là làm theo vở kịch mà bà ta vạch ra – Trúc Diễm giận dữ trả lời.

Hiểu Đồng gật đầu.

- Vậy lần trước, chuyện em và giám đốc Vương …- Trúc Diễm lặng lẽ hỏi.

- Em và giám đốc Vương đã chờ Quốc Bảo mấy ngày ở khách sạn Phong Lệ. Cậu ta rất thích cùng bạn gái vào khách sạn này, thấy cậu ta vào thì em và ông ta giả vờ tình tứ vào theo. Quản lí đã được dặn dò từ trước nên sắp đặt mọi thứ – Hiểu Đồng xụt xịt trả lời.

- Giám đốc Vương chấp nhận sao ?

- Ông ta vừa mê gái vừa mê tiền, bà Mai Hoa hứa hẹn cho ông ta cơ hội tham gia vào việc buôn bán với tập đoàn lại còn tìm cho ông ta một cô gái trẻ để chơi bời đương nhiên ông ta nhanh chóng đồng ý. Lúc vào phòng, em vào trong buồng tắm ngồi chờ. Để mặc ông ta và cô gái đó mây mưa với nhau chờ Vĩnh Phong đến. Chỉ cần Vĩnh Phong đến là Quản lí Trung sẽ nhá máy cho mọi người hay, cô gái đó sẽ trốn vào trong nhà tắm, còn em thì giả vờ như vừa tắm xong trở ra. Nhìn vào cảnh giường bị nhăn nhúm, quần áo văng khắp nơi như thế thì Vĩnh Phong chắn chắn tin rằng em và ông ta vừa quan hệ xong.

- Em thật ngốc ghếch, tại sao phải chịu khổ như vậy chứ. Sao không dứt khoát bỏ đi nơi khác sinh sống chứ.

- « Bỏ đi », hai chữ này nói ra thì dễ dàng lắm, nhưng không dễ dàng như chị nghĩ đâu. Em và mẹ và bé Đường đã quen với cuộc sống ổn định ở nơi này rồi. Nếu bây giờ mà bỏ đi sẽ phải bắt đầu lại từ đầu một cách khó khăn. Em thì không sao nhưng mẹ em và bé Đường làm sao có thể chứ. Huống hồ bé Đường còn nhỏ, em không thể bắt nó sống cuộc sống rầy đây mai đó không ổn định. Với lại ở đây có bác sĩ Hữu Nhân, và anh Hữu Thiên biết rõ bệnh tình của mẹ em, nếu đến nơi khác, bệnh của mẹ em tái phát thì sẽ phải khám lại từ đầu rất phiền phức và tốn kém. Còn ciệc học của em nữa, đó là con đường tiến thân duy nhất của em, em phải vất vả thế nào mới học tới đây, không thể vì thế mà từ bỏ. Hơn nữa, với bản tính cố chấp của Vĩnh Phong dù em có bỏ đi đến đâu, anh ấn vẫn sẽ đi tìm cho đến khi gặp mới thôi.

- Chẳng phải mẹ em đã được phẩu thuật rồi hay sao ?

- Chỉ là phẫu thuật trợ tim thôi chị ạ. Nếu muốn khỏi hẳn phải thay tim mới – Hiểu Đồng thở dài nói.

- Chẳng lẻ không còn cách nào khác hay sao ?

- Không còn cách nào khác, chị à. Vì mẹ em, vì bé Đường, dù phải độc ác hơn em cũng phải làm – Hiểu Đồng đau khổ nói, nước mắt lại rơi.

Trúc Diễm nhìn Hiểu Đồng đau xót thở dài.

Chiếc xe hơi màu xám rất sang trọng dưng trước căn nhà màu xanh quen thuộc. Một người đàn ông đã ngoài 50 tuổi bước ra một cách chậm rãi khỏi xe. Theo sau lưng ông có rất nhiều người, tỏ vẻ cung kính .

Họ giúp ông mở cửa một cách cẩn thận rồi đẩy cửa mời ông bước vào. Ông bước vào một cách ung dung, bước đi nhẹ nhàng, dáng vẻ cực kì sang trọng. Ông đưa mắt quan sát khung cảnh chung quanh, bỗng dâng lên cảm xúc mãnh liệt, dường như ông đã được trở về nơi quen thuộc nhất của mình. Ông nhìn chiếc xích đu đang đong đưa trong gió. Nhớ lại hình ảnh cô bé có gương mặt xinh xắn ngồi trên xích đu, cười vang khi được ông đẩy, bên cạnh đó có một phụ nữ hiền dịu nhìn họ hạnh phúc.

Ông buồn bã thở dài bước vào trong nhà, mùi rượu nồng nặc tỏa ra khắp căn nhà, mọi thứ trong nhà vỡ toang. Một cái thây to lớn đang nằm kẹp giữa cái bàn và cái ghế sofa, trông đến tàn tạ.

Ông Vĩnh Nguyên tức giận vô cùng khi thấy căn nhà yêu quí của mình bị đứa con trai đập phá tan nát. Ông gầm lên mấy tiếng :

- Vĩnh Phong.

Nhưng Vĩnh Phong đã say như chết, cậu hoàn toàn không nghe tiếng thét của ông. Ông tức giận quay ra sau lưng ra lệnh với những người đang mặc comple đen đi theo sau ông nãy giờ :

- Quăng nó ra khỏi đây cho tôi.

Hai người kia nghe lời bước đến bên cạnh Vĩnh Phong nâng người cậu dậy đưa ra ngoài, nhưng đột nhiên cả người Vĩnh Phong co giật một cái, cậu đưa ta ôm lấy miệng ụa lên vài cái rồi phun ra một luồng máu.

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Sẽ để em yêu anh lần nữa

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !