Truyện kiếm hiệp
 

Sẽ để em yêu anh lần nữa (chương 20.8)

Lượt xem chương này: 2360

Sáng sớm Hiểu Đồng đến giảng đường, nhưng cố ý tránh mặt Đình Ân nên cô ngồi vào một góc khuất và tránh xa chỗ Đình Ân.

Hiểu Đồng đoán Đình Ân đã biết mọi chuyện qua lời kể của Quốc Bảo. Cho nên cô muốn tránh mặt Đình Ân, vì Đình Ân là một cô gái mộc mạc chân chất không biết nói dối nếu cô gặp Vĩnh Phong thế nào cô cũng sẽ không chịu được sẽ nói ra sự thật cho Vĩnh Phong nghe.

Khi đi ra, cô cố tình đi thật nhanh để tránh gặp Đình Ân nhưng Đình Ân đã nhanh chân đuổi theo cô và kéo cô lại.

- Hiểu Đồng ! Mình muốn nói chuyện với cậu.

- Mình không có chuyện gì để nói với cậu hết – Hiểu Đồng dứt khoát từ chối.

Nói xong cô quay lưng bỏ đi nhưng Đình Ân đã hét lên phía sau :

- Cậu có biết Vĩnh Phong xảy ra chuyện gì không hả.

Trái tim Hiểu Đồng giật thót một cái khi nghe Vĩnh Phong xảy ra chuyện. Anh đã xảy ra chuyện gì, không phải là làm chuyện khờ dại gì rồi chứ, trái tim Hiểu Đồng cảm thấy đau đớn vô cùng, nếu mà xảy ra chuyện gì với Vĩnh Phong cô sẽ đau khổ, sẽ ân hận đến không muốn sống nữa, cô hốt hoảng quay người lại hỏi Đình Ân một cách gấp gáp:

- Anh ấy đã xảy ra chuyện gì. Cậu mau nói cho mình nghe đi.

- Cậu cũng còn lo cho anh ấy lắm đúng không – Đình Ân nhìn Hiểu Đồng dò xét – Cậu nói cho mình biết đã xảy ra chuyện gì, mình không tin là cậu lại là loại người như vậy.

Hiểu Đồng cười nhạt nhìn Đình Ân nói :

- Cậu với Thế Nam thật là một cắp xứng đôi. Cả hai người đếu nói giống như nhau, nhưng mà mình nói cho cậu biết, đó chính là con người thật của mình. Cậu tin hay không tin cũng được, mình không quan tâm. Và mình cũng không lo lắng cho Vĩnh Phong chỉ là mình không muốn anh ta làm chuyện khờ dại gì đó rồi mọi người lại đổ hết tội lỗi lên đầu mình.

- Cậu…, cậu làm mình thất vọng quá – Đình Ân đau buồn nói – Vĩnh Phong vì cậu mà đau buồn, uống nhiều rượu đến nỗi bị xuất huyết dạ dày rồi cậu có biết không. Anh ấy ói ra máu rất nhiều, bây giờ đang nằm trong bệnh viện.

- Chỉ có vậy thôi à, cứ tưởng có chuyện gì ghê gớm lắm. Khi nào anh ta chết thì hãy báo cho mình – Hiểu Đồng giả vờ lạnh lùng nói, nhưng tim cô đau đến độ như ai bóp chặt.

- Cậu đúng là đồ máu lạnh, Vĩnh Phong vì cậu mà cậu lại nỡ nói như vậy. Mình coi như có mắt không tròng, mới làm bạn với cậu. Từ nay mình không muốn gặp mặt cậu – Đình Ân tức giận mắng.

- Tốt thôi – Hiểu Đồng quay mặt thờ ơ nói.

Đình Ân tức giận quay lưng bỏ đi. Nhìn theo bóng dáng Đình Ân, mắt Hiểu Đồng nhòa nước mắt. Cô không thể khống chế được tuyến lệ của mình được nữa rồi.

Hiểu Đồng vừa bước chân vào bệnh viện đã ngửi ngây mùi thuốc sát trùng. Cô đi đến ngay tầng giành cho bệnh nhân vip, dò bảng tên, thấy bảng tên của Vĩnh Phong thì mửng rỡ. Cô không dám đến gần phòng bệnh, chỉ đứng ở chân cầu thang thoát hiểm nhìn mọi người đi ra đi vào. Đến khi trời tối mịt, mọi người mới đi về hết rồi nhưng cô cũng không dám bước vào. Cô y tá vào truyền dịch cho Vĩnh Phong vừa bước ra thì Hiểu Đồng mới rụt rè đi đến hỏi :

- Chị ơi, cho em hỏi. Bệnh nhân trong phòng bệnh này giờ ra sao rồi chị.

Cô y tá nhìn Hiểu Đồng một lượt rồi mới nói :

- Bệnh nhân bây giờ không sao rồi, vừa truyền dịch xong, đã ngủ rồi. Bây giờ đã quá giờ thăm bệnh, cô về đi, ngày mai hãy đến cho bệnh nhân nghỉ ngơi.

- Cho em vào nhìn anh ấy một cái rồi sẽ ra liền, em không làm ồn đâu – Hiểu Đồng nhẹ giọng năn nỉ.

Nhưng người y tá rất kiên quyết nói :

- Không được. Bệnh viện của chúng tôi có quy định. Tôi không thể tùy tiện cho cô vào được.

Hiểu Đồng thấy cô y tá kiên quyết như vậy thì thất vọng quay lưng đi. Nhưng đằng sau nghe tiếng gọi :

- Hiểu Đồng.

Nhận ra giọng nói quen thuộc, Hiểu Đồng lập tức quay đầu lại. Bác sĩ Hữu Thiên đang từ từ tiến lại gần cô cười vui vẻ. Hiểu Đồng cũng mừng rỡ khi gặp Hữu Thiên. Cô y tá thấy Hữu Thiên thì gật đầu chào.

- Em đi đâu vậy – Hưu Thiên hỏi Hiểu Đồng sau khi gật đầu chào cô y tá.

- Em muốn vào thăm Vĩnh Phong nhưng cô y tá không cho vào – Hiểu Đồng vội giải thích với hy vọng Hữu Thiên giúp cô đi vào.

Đúng như Hiểu Đồng nghĩ, Hữu Thiên quay lại bảo cô y tá :

- Đây là người nhà của tôi, cô cho cô ấy vào thăm một chút.

Cô y tá gật đầu một cái rồi bỏ đi. Hữu Thiên nhìn Hiểu Đồng giục :

- Em mau vào thăm cậu ấy đi.

- Em cám ơn anh – Hiểu Đồng mừng rỡ nói.

Hữu Thiên không nói gì liền bỏ đi. Nhìn theo bóng dáng Hữu Thiên khuất ở trong cầu thang, Hiểu Đồng mới mở cửa bước vào trong. Cô nhẹ nhàng bước đến bên giường bệnh, cũng không dám thở mạnh mặc dù tim cô đập rất mạnh.

Gương mặt Vĩnh Phong hốc hác rất nhiều, đôi mắt thâm quầng đầy mệt mỏi. Nhìn gương mặt tiều tụy kia, Hiểu Đồng muốn rơi nước mắt. Cô đưa tay lên muốn chạm vào gương mặt kia nhưng lại run rẩy không dám, nhưng lí trí đã không ngăn được cái cảm giác muốn chạm tay vào cậu. Cô đưa tay vuốt nhẹ những lọn tóc đang phũ xuống che mắt của Vĩnh Phong. Ngón tay theo đà trượt nhẹ lên gương mặt của cậu vuốt ve nhẹ nhàng. Hiểu Đồng cảm thấy đau khổ vô cùng. Đột nhiên một giọt nước mắt của cô rơi xuống gương mặt cậu, cô hốt hoảng lau nhẹ giọt nước mắt của mình trên mặt cậu rồi vụt đứng dậy lau khô nước mắt đọng trên mặt mình.

Mi mắt Vĩnh Phong bỗng đọng đậy, cậu mở mắt nhìn quanh, bỗng thấy bóng dáng thân thương quen thuộc, đột nhiên cảm thấy ấm áp vô cùng, cố gắng ngồi dậy gọi khẽ :

- Hiểu Đồng….

Cô quay lại nhìn cậu nhưng rồi nhanh chóng quay mặt đi chỗ khác, cô sợ Vĩnh Phong nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe của mình.

- Em đến thăm anh à – Vĩnh Phong hỏi nhỏ trong giọng có chút vui mừng.

Hiểu Đồng vội che giấu giọng đã khàn đục của mình, cô lớn tiếng nói :

- Tôi không đến thăm anh, chỉ muốn đến nói cho anh biết rằng anh làm ơn đừng bao giờ làm chuyện ngu ngốc này nữa, chỉ làm hại mình hại người. Tôi không muốn vì anh mà mọi người chỉ trích tôi. Thật không hiểu tại sao anh lại tự hành hạ bản thân mình như vậy, chẳng lẻ là anh muốn tôi thương hại anh, trở về bên anh à. Nhưng xin lỗi nha, tôi không muốn ở bên cạnh của một người không có gì như anh. Cái tôi muốn chỉ là tiền mà thôi. Chỉ là tiền của anh mà thôi.

- Em …- Vĩnh Phong đau đớn nhìn gương mặt lạnh tanh không cảm xúc của Hiểu Đồng không nói nên lời, cuối cùng cậu thở dài buông ra một câu – Em về đi, tôi không muốn nhìn thấy em.

- Yên tâm, tôi cũng chẳng muốn ở đây lâu đâu. Trước khi về, tôi muốn trả cho anh vật này .

Hiểu Đồng tháo chiếc nhẫn duy nhất trên ngón tay giữa của bàn tay trái của mình ra quăng lên chiếc giường Vĩnh Phong nằm nói :

- Từ nay tôi không muốn đeo cái thứ nặng lòng này nữa, anh đi tìm một cô gái khác mà đeo vào. Tạm biệt.
Nói rồi Hiểu Đồng vội vã đi ra ngoài, cô không dám nán lại một phút giây nào để xem sắc mặt của Vĩnh Phong. Bởi vì cô đã không thể ngăn được dòng nước mắt đang tuôn rơi của mình. Cái cảm giác đau hơn bị cắt da cắt thịt đang gặm nhấm trái tim cô.

Cửa phòng vừa đóng sầm lại thì những giọt nước mắt của Hiểu Đồng thi nhau rơi xuống, cô cắn chặt môi để ngăn tiếng nức nở, vội vàng chạy đi vào thang máy. Cửa thang máy vừa đóng lại, cô đã ngồi khụy xuống khóc nức nở.

Hiểu Đồng bước thất thiểu ra đến cửa bệnh viện thì nghe tiếng còi ở đằng sau vang tới. Quay lại là một ánh đèn chiếu thẳng vào mắt khiến cô bị chói mắt phải dùng tay che lại. Rồi sau đó cô nghe tiếng đỗ xe ngay bên cạnh, mở mắt ra thì thấy Hữu Thiên đang ngồi trong xe cười nói :

- Để anh đưa em về. Trời đã khuya lắm rồi, khó bắt xe lắm.

Hiểu Đồng cũng không từ chối, cô bước qua bên kia mở cửa xe ngồi vào, rồi nhẹ giọng nói cảm ơn.

- Đừng khách sáo. Vĩnh Phong sao rồi ?

- Anh ấy đỡ rồi ạ – Giọng Hiểu Đồng khàn đi sau câu trả lời.

Hữu Thiên lặp tức nhận ra liền hỏi :

- Có chuyện gì xảy ra giữa em và Vĩnh Phong à.

- Em và anh ấy chia tay rồi – Hiểu Đồng đau đớn trả lời.

Hữu Thiên ngạc nhiên khi nghe Hiểu Đồng trả lời nhưng cậu không nói gì hết cứ im lặng chạy xe theo hướng chỉ của Hiểu Đồng. Tới nhà, Hiểu Đồng xuống xe cảm ơn và chào tạm biệt Hữu Thiên rồi định đi vào nhà thì Hữu Thiên đã nói với theo :

- Nếu muốn tâm sự hay gặp chuyện gì khó khăn hãy đến tìm anh.

Hiểu Đồng chỉ nhoẻn miệng cười vẩy tay chào tạm biệt với cậu.

Ông Vĩnh Nguyên tức giận nhìn Vĩnh phong đang nằm trên giường bệnh nói :

- Ra viện thì lấp tức về mỹ ngay. Cho con tự do phóng túng nhiều quá rồi đâm ra hư hỏng bê tha như vậy đó. Nói cho con biết bất luận như thế nào, ba cũng quyết bắt con về đó cho bằng được. Con đừng mong chống cự vô ích. Ba sẽ bảo vệ sĩ đưa con đi về tận nơi, con đừng mong chạy thoát.

- Ba yên tâm , con sẽ không bỏ chạy đâu, lần này về đó con sẽ không trở lại đây nữa – Vĩnh Phong nói mà ánh mắt vô hồn nhìn xa xăm.

Ông Vĩnh Nguyên ngạc nhiên nhìn Vĩnh Phong, chưa bao giờ ông lại thấy cậu nghe lời đến như vậy, ông dịu giọng nói :

- Ba lặp tức đi làm giấy tờ cho con.

- Nghe nói, Vĩnh Phong sẽ trở về mỹ, lần này đi rồi sẽ không trở lại – Trúc Diễm vừa ăn cơm vừa nhìn Hiểu Đồng nói.

Nhưng Hiểu Đồng chẳng nói gì, chỉ bình thản gấp thức ăn. Trúc Diễm thấy vậy cũng không nói gì thêm nữa cho đến khi cả hai ăn xong thì tính tiền ra về.

Vừa đến trước cửa nhà thì đã thấy một bóng đen đang hút thuốc. Hiểu Đồng coi như không thấy cứ thế mở cửa bước vào trong nhà. Trúc Diễm nhìn Vĩnh Phong rồi nhìn bóng Hiểu Đồng thở dài nói :
- Cậu vào đi, có gì cứ nói hết đi. Chị sẽ đến nhà bạn ngủ nhờ một đêm.

Nói rồi cô quay đi.

Hiểu Đồng vào nhà nhưng không khóa cửa, cô để cửa chờ Trúc Diễm vào nhưng người vào lại là Vĩnh Phong. Cô đang soạn đồ chuẩn bị đi tắm thì Vĩnh Phong mở cửa bước vào. Cô trừng mắt hỏi :

- Anh vào đây làm gì. Về đi.

Nhưng Vĩnh Phong vẫn cứ tiếp tục bước vào và tiến tới chỗ cô.

- Em cần tiền của tôi phải không ? Chỉ cần ai bỏ tiền ra thì em sẽ thuộc về người đó đúng không ? Vậy thì đây …

Cậu móc trong túi quần ra một cộc tiền dày cộm rồi quăng lên trên cao, những đồng tiền polyme bay khắp nơi rồi từ từ rơi là đà xuống mặt đất che lấp gương mặt của hai người.

Hiểu Đồng còn đang sững người thì một bàn tay kéo cô lại gần mình, thô bạo hôn lên môi cô. Nhưng Hiểu Đồng cắn chặt răng lại quyết không để cho cậu xâm phạm vào trong. Nhưng không vì thế mà Vĩnh phong bỏ cuộc. Hai bên giằng co nhau kịch liệt, Hiểu Đồng muốn đẩy Vĩnh Phong ra nhưng không được còn bị cậu đẩy ngược lên giường. Rồi nhanh chóng đè lên người cô bắt đầu chiếm đoạt.

Hiểu Đồng vẫn kiên quyết chống cự, cô dùng hết sức để đẩy Vĩnh phong ra khỏi người mình nhưng sức cô không thể nào bì được với sức của Vĩnh Phong. Hai tay cô bị cậu túm chặt đưa cao lên đầu, bàn tay còn lại nhanh chóng luồn vào áo cô khiến Hiểu Đồng sợ hãi oằn người lên. Cô muốn thét lên ngăn hành động của cậu lại nhưng nhanh chóng bị lưỡi cậu xông thẳng vào trong cuồng quét.

Chiếc áo sơ mi cô đang mặc trên người bị giật tung các nút ra. Môi Vĩnh Phong từ từ trượt xuống bên dưới xương quai xanh của cô rồi di chuyển lên vành tai cô nói khẽ :

- Hiểu Đồng ! Tôi đã trả tiền cho cô rồi.

Cả người Hiểu Đồng như bị sét đánh, câu nói này có sức tổn thương vô cùng lớn, trái tim lần nữa bị bóp nghẹn. Cậu đang xem cô là một ********, là thật sự xem cô là một ********. Cô bất lực buông tay không chống cự nữa, cả người không còn chút sức sống. Nước mắt tự nhiên lăn xuống.

Vĩnh Phong di chuyển môi đi xuống cổ cô rồi đi xuống ngực cô, nhưng đập vào mắt cậu là sợi dây truyền mặt con cá heo của cô. Trên đó có chiếc nhẫn bằng gỗ mà cậu đã làm tặng cô. Bất chợt cậu dừng lại, tay đưa lên nắm lấy chiếc nhẫn, nắm chặt nó trong lòng bàn tay ấn mạnh rồi tay đưa tay bóp cổ Hiểu Đồng một cái khiến cô đau đến độ hự lên một tiếng.

- Có biết bây giờ tôi chỉ muốn bẻ gãy cái cổ xinh đẹp này ra làm hai không. Nhưng mà tôi lại không nhẫn tâm làm như vậy.

Rồi cậu đưa tay lau những giọt nước mắt trên mặt cô nhẹ nhàng như sợ làm cô đau rồi nói :

- Đừng khóc, anh đã từng hứa sẽ không làm em khóc nữa mà.

Nói rồi cậu nhổm dậy ra khỏi người cô đau khổ nói :

- Tôi hận em. Từ nay tôi không còn muốn nhìn thấy mặt em nữa.

Nói rồi cậu đóng sầm cửa bỏ đi. Hiểu Đồng lặng lẽ rơi nước mắt bi thương.

« cậu ấy sẽ đi mỹ… sẽ không trở về nữa… »- Cậu nói này chợt vang lên bên tai của Hiểu Đồng thấy lòng đau nhói, muốn chạy đến giữ cậu lại để cậu đừng đi. Không muốn từ nay không được gặp cậu nữa, muốn nói rằng cô yêu cậu nhưng mà cô không thể. Cô nắm chặt sợi dậy truyền trên cổ mình « Vĩnh Phong nếu đã dứt khoát ra đi thì hãy quên em triệt để », rồi bật người dậy, thay áo đuổi theo.

Vĩnh phong đang từ từ chậm bước giữa trời đêm tối mịch không trăng không sao, mây đen che phủ. Một vòng tay ập đến ôm chầm lấy cậu từ sau lưng, vòng tay rất quen thuộc như chính trò chơi mà hai người thường chơi. Vòng tay giữ bước chân cậu lại, rồi gõi khẽ tên cậu :

- Vĩnh Phong.

Trái tim đau đớn của Vĩnh Phong run nhẹ, cái ôm nhẹ nhàng cùng tiếng gọi ấy dường như đã xóa tan mọi oán hận trong lòng cậu. Nhưng sau đó, bàn tay đang ôm cậu bỗng xòe ra , để lộ chiếc nhẫn gỗ hình con cá heo cùng với một giọng nói :

- Trả lại cho anh.

Vĩnh Phong nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn, niềm hạnh phúc nhỏ nhoi vừa trồi lên lại bị nhấn chìm xuống đáy biển sâu. Cậu gỡ tay cô ra, xoay người lại đau đớn nói :

- Người đã không còn thì lấy vật để làm gì.

- Vậy thì chỉ còn cách vứt bỏ đi – Nói xong Hiểu Đồng xoay người quăng chiếc nhẫn đi.

Vĩnh Phong nhìn Hiểu Đồng với chút đau khổ còn lại hỏi :

- Trong khoảng thời gian bên nhau, em đã từng có chút nào yêu anh chưa.

- Chưa từng.

Hiểu Đồng vừa nói xong thì Vĩnh Phong cười lớn, cậu cười một cách đau đớn, những giọt nước mắt đã bắt đầu rơi, cậu nói :

- Vậy thì em đi đi. Hãy về đi, từ nay chúng ta coi như chưa hề quen nhau. Từ trước đến giờ đều là do em nói chúng ta chia tay đi. Nhưng bây giờ thì tôi sẽ nói : Chúng ta chia tay đi.

Mưa đột nhiên rơi xuống rất mạnh, Hiểu Đồng đứng nhìn Vĩnh Phong lòng đau thắt, ông trời đỗ mưa thật đúng lúc vì như vậy những giọt nước mắt của cô sẽ theo màn mưa rơi xuống. Vĩnh Phong không thể nào táh6y được những giọt nước mắt đau đớn của cô.

- Được, cứ coi như chưa hề quen nhau.

Nói rồi cô quay lưng bước đi , nghe đâu đó vang lên bên tai lời bài hát :

« Người ơi hết rồi, hết thật rồi, phút chia ly em đã muốn không quay đầu
Vì em biết rằng nếu quay lại, đôi chân em không thể nào bước nổi
Và em hiểu rằng, giữa đôi mình, chút dư âmvẫn đang cháy chưa ngươi lòng
Tàn đêm mất rồi, bước đi người, cất bước đi, anh đi trước đi người ơi
1 2 3 chia đôi lối về »

« Đúng vậy, Hiểu Đồng mày tuyệt đối không được quay đầu lại, không thể quay đầu lại nếu không mày sẽ phá hết mọi thứ, mày sẽ bỏ hết tất cả mà chạy đến bên anh ấy. Tuyệt đối không thể quay đầu lại » – Hiểu Đồng vừa đi vừa tự nhủ với bản thân. Nước mắt của cô không còn hòa trong nước mưa nữa mà chảy ngược vào tim lạnh ngắt.

Nép ở một bên tường cô lặng lẽ nhìn Vĩnh Phong, đang dứng dưới trời mưa, ngẩng mặt đón những giọt mưa để xóa tan hình ảnh của Hiểu Đồng trong trái tim cậu rồi lảo đảo đi về. Hiểu Đồng vội vàng chạy lại chỗ cũ, cô ra sức bò dưới dất dùng tay tìm kiếm cái vật nhỏ xíu mà cô đã vứt đi.

Trúc Diễm nãy giờ vẫn đứng đó nhìn hai người, cô chạy đến kéo Hiểu Đồng đứng dậy nói :

- Bỏ đi, về nhà đi. Sáng mai hãy tìm nếu không em sẽ bệnh mất.

Nhưng Hiểu Đồng xô Trúc Diễm ra, cô lại tiếp tục bò dưới đất bàn tay lần mò dưới đất tìm kiếm, vừa khóc vừa nói :

- Em phải tìm lại chiếc nhẫn đó, đó là của vĩnh Phong làm cho em, đó là tình yêu của anh ấy dành cho em, em phải tìm lại nó.

Trúc Diễm thấy không khuyên được Hiểu Đồng bèn bò người dưới đất tìm phụ cô. Chẳng biết là mất bao lâu nhưng cuối cùng Hiểu Đồng cũng mò được cái vật tròn nhỏ đó, cô vui mừng reo lên, nắm chặt nó trong tay :

- Em tìm được rồi, em tìm được rồi.

Nhưng sau đó, cô cảm thấy choáng voáng, đầu óc nặng trịch, mí mắt từ từ khép lại, cô ngã xuống bất tỉnh trong tiếng kêu thất thanh của Trúc Diễm.

Trúc Diễm bê tô cháo nóng hổi đến bên giường Hiểu Đồng khuyên nhủ :

- Em mau ăn chút gì đi, em bị sốt cao như vậy mà không chịu ăn gì, không chịu uống thuốc thì làm sao khỏi bệnh chứ.

- Chị cứ mặc kệ em đi – Hiểu Đồng mệt mỏi nói, mắt cô nhắm ghiền lại.

- Thiên Minh đến đây mà thấy em như vầy lại trách chị mất.

Nhưng Hiểu Đồng cũng không buồn cục cựa.

- Hôm nay Vĩnh Phong sẽ lên máy bay – Trúc Diễm nhìn Hiểu Đồng thở dài nói – Thiên Minh đã đi tiễn cậu ấy.

Vừa nghe xong, Hiểu Đồng bèn ngồi bật dậy, cô định lao xuống giường nhưng bị Trúc Diễm giữ lại :

- Em muốn đi đâu.

- Em muốn ra sân bay nhìn anh ấy lần cuối. Lần này nữa là em sẽ không thể nhìn anh ấy được nữa rồi. Em phải đi ra sân bay – Hiểu Đồng bật khóc nói.

- Không được, chị không cho em đi đâu hết, em đang bệnh nặng như vậy – Trúc Diễm kiên quyết nói.

- Em xin chị, chị cho em đi đi – Hiểu Đồng kiệt sức đến nỗi không thể vùng tay ra khỏi tay Trúc Diễm đành khóc năn nỉ cô.

- Muốn chị cho em đi thì em phải ngoan ngoãn ăn hết tô cháo này rồi uống thước cho chị – Trúc Diễm thở dài nói.

- Em sẽ ăn, em sẽ ăn – Hiểu Đồng vội vàng nói, cô bê tô cháo lên nhưng dường như không còn sức nữa, suýt chút nữa đổ tô cháo xuống đất, may mà Trúc Diễm chụp kịp.

- Để chỉ đút em ăn.

Hiểu Đồng nhanh chóng nuốt cháo, cô không còn biết được cháo có nóng hay không đến độ Trúc Diễm phải nhắc nhở.

- Coi chừng nóng.

Sân bay…

Vĩnh Phong ôm từng người từng người bạn chia tay. Quốc bảo nhìn Vĩnh Phong đau buồn muốn khóc nói :

- Anh không trở về nữa sao.

Vĩnh Phong cười buồn nói :

- Ừ – Rồi quay sang vỗ vai Thế Nam – Có rảnh thì mọi người qua thăm mình nha.

Thiên Minh nhìn Vĩnh Phong như có điều muốn nói nhưng lại thôi, nhưng rốt cuộc cậu cũng mở miệng :

- Vĩnh Phong ! Cậu nhất định phải trở về, nếu không cậu sẽ hối hận suốt đời, Hiểu Đồng cô ấy…

- Đừng nhắc đến cô ấy nữa – Vĩnh Phong đã ngắt lời cậu.

Sau đó cậu tạm biệt mọi người và bước vào trong.

Ở một góc tường, Hiểu Đồng che miệng, cắn chặt môi ngăn tiếng khóc, nước mắt cô nhòe ra. Có rất nhiều người quay quanh Vĩnh Phong nhưng cô vẫn nhận ra bóng dáng cao gầy của cậu, cho đến khi cậu bước vào bên trong, cô mới dựa tường khóc nức nở. Trúc Diễm ôm chầm lấy cô chua xót.
- Mình về thôi. Chị ra ngoài gọi xe trước.

Hiểu Đồng gật đầu. Cô đứng im lặng khóc cho đến khi không thể khóc được nữa thì buồn đau vước ra bên ngoài. Tâm trí cô đã theo Vĩnh Phong vào bên trong máy bay. Cô bước đi như người vô hồn. Cô không tìm Trúc Diễm mà cứ đi thẳng ra phía trước một cách vô thức. Cô bước ra bên đường lúc nào không hay biết, đúng lúc một chiếc xe chờ tới, đột nhiên vang lên tiếng kèn inh ỏi, nhưng đầu óc cô nóng dần lên hỗn loạn, cô không còn nhĩ được gì hết, chỉ khẽ quay đầu về hướng chiếc xe kia rồi từ từ ngã xuống.

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Sẽ để em yêu anh lần nữa

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !