Truyện kiếm hiệp
 

Sẽ để em yêu anh lần nữa (chương 21.1)

Lượt xem chương này: 2214

Chuyện Vĩnh Phong đi mỹ và không trở về nữa nhanh chóng lan rộng khắp mọi nơi ở trường Nguyên Thành Phong và trở thành đề tài bàn tán sôi nổi trong lúc chuyện phiếm của mọi người. Mà đề tài được bàn luận nhiều nhất là việc chia tay giữa hai người.

- Trời ơi ! Biết trước mà, anh Vĩnh Phong chỉ chơi đùa một lúc mà thôi, cho nên bây giờ anh ấy mới qua mỹ mà không thèm trở lại đó. Bây giờ bị anh ấy bỏ rồi thiệt mà mất mặt mà.

- Thôi đi ! Ít nhiều gì người ta cũng từng được anh ấy để ý, còn hơn khối người thèm được anh ấy ghé mắt tới cũng không được.

- Nhưng nghe nói, sở dĩ cô ta bị anh Vĩnh Phong bỏ vì nghe nói cô ta là loại gái làm hàng, anh Vĩnh Phong biết được sự thật nên bỏ cô ta ngay lặp tức.

- Ghê vậy sao ! Hèn gì người lạnh lùng như anh Vĩnh Phong lại bị cô ta cưa đổ. Cô ta có nhiều thủ đoạn để lừa trai vào bẫy quá mà.

Hiểu Đồng vừa bước chân vào trường đã gặp ngay những ánh mắt soi mói của mọi người. Người thì nhìn cô khinh bỉ, người thì nhìn cô bĩu môi cười cợt. Người lại lén lút nói xấu sau lưng cô, có kẻ lại hỏi cô đi giá bao nhiêu. Thông thường vào những khi cô bị mọi người nói xấu sao lưng thì Đình Ân luôn lớn tiếng bênh vực cô, nhưng giờ đây Đình Ân cũng phớt lờ cô. Hiểu Đồng cảm thấy đau buồn khi nghĩ đến Đình Ân.

Hiểu Đồng không thèm để ý tới họ, cô cứ cúi mặt tiếp tục đi vào trong trường. Nhưng cô đã chạm ngay vào Quốc Bảo và băng nhóm quậy phá của cậu ta. Rõ ràng là cố ý chặn đường cô. Hiểu Đồng ngẩng đầu nhìn cậu ta rồi quay người đi đường khác nhưng Quốc Bảo quyết không chịu tha cho cô. Cứ đi thẳng tới ngáng ngay đuuờng cô đi, cô bước qua bên phải, cậu ta cũng sang theo, khiến Hiểu Đồng không tài nào qua được. Cô tức giận hỏi :

- Cậu làm vậy là sao.

- Là tôi cố tình làm vậy đó thì sao – Quốc Bảo giương giương mặt tự đắt khồng thèm để ý đến vẻ mặt tức giận của Hiểu Đồng – Cô đúng là đồ mặt dày, còn dám vác mặt đến đây.

- Tôi đến đây thì sao nào. Tôi là sinh viên ở đây, đương nhiên là phải đến đây. Còn cậu, chẳng phải thích ăn chơi hơn à, sao không ở ngoài mà ăn chơi tán gái cho đã đi, đến đây làm gì – Cô tức giận mắng trả.

- Tôi cấm cô xúc phạm tôi – Quốc bảo tức giận chỉ vào mặt Hiểu Đồng ghiến răng nói từng chữ.

- Vậy thì xin cậu hãy tôn trọng tôi một chút – Hiểu Đồng cũng hất mặt nói .

- Cô có gì để tôi phải tôn trọng – Quốc Bảo cười chế nhạo.

- Đúng vậy, tôi đúng là không có gì để cậu tôn trọng nhưng xin cậu cũng đừng tìm đến gây sự với tôi – Hiểu Đồng từ tốn nói giọng van xin.

- Muốn tôi gây sự với cô trừ khi cô biến mất khỏi mắt tôi, nếu không tôi gặp cô ở đâu là sẽ đến gây sự với cô ở đó – Quốc Bảo nhếch môi nói, quyết không chịu nhượng bộ.

- Cậu đúng là đồ đàn bà – Hiểu Đồng buông lời chế nhạo.

Mặt Quốc Bảo tối sầm lại ngay lặp tức sau câu nói của Hiểu Đồng. Đàn ông có 3 câu nói là điều cấm kị.

1. Mày thua rồi – Bởi vì đàn ông luôn có bản chất háo thắng, luôn muốn chứng tỏ mình hơn người, không bao giờ chấp nhận mình là kẻ thua cuộc.

2. Đồ đàn bà – Đàn ông con trai đỉnh đỉnh đại danh, luôn muốn chứng tỏ sức mạnh và bản lĩnh của mình không bao giờ chấp nhận mình là kẻ mềm yếu như đàn bà.

3. Em có thai rồi – Đây là câu nói mà đàn ông sợ nghe nhất. Đàn ông thích yêu đương lăng nhăng nhưng lại không có tính tránh nhiệm, cho nên khi quan hệ không bao giờ muốn để lại hậu quả.

Câu mắng của Hiểu Đồng trùng vào ba điều cấm kị của đàn ông, khiến máu huyết trong người cậu sôi lên. Mặc dù chưa bao giờ ra tay với đàn bà con gái nhưng vốn dĩ rất giận Hiểu Đồng đã đối xử tàn nhẫn với Vĩnh Phong như vậy rồi hôm nay còn dám mắng cậu là đồ đàn bà nữa. Quốc Bảo đã không kìm nén được nữa, cậu giơ tay lên đi đánh Hiểu Đồng thì một bàn tay đã chụp lấy tay cậu giữ lại.

Cả Hiểu Đồng và Quốc Bảo cùng nhìn chủ nhân của bàn tay đó – Chính là Thế Nam. Quốc Bảo nhìn Thế Nam thì kêu lên :

- Anh …

Thế Nam từ từ buông tay Quốc Bảo ra . Cậu dịu dàng nhìn Hiểu Đồng nhưng cô tránh cái nhìn của cậu. Cô quay đầu bỏ đi thật nhanh, chỉ nghe tiếng hằn học của Quốc Bảo và giọng ôn tồn của thế Nam sau lưng. Hình như đang cãi nhau, nhưng cô không quan tâm, chỉ muốn bỏ đi càng xa càng tốt.

- Cốc …cốc…

- Mời vào – Tiếng thầy hiệu trưởng trong phòng vọng ra.

Hiểu Đồng mở cửa bước vào, ngập ngừng gật đầu chào thầy. Thầy hiệu trưởng bèn đứng dậy chỉ tay vào ghế sofa bảo cô ngồi xuống.

- Em đã làm đơn xong hết chưa ? – Giọng thầy đầy vẻ quan tâm.

- Em đã làm xong rồi , xin nhờ thầy giúp giùm em ạ – Hiểu Đồng gật đầu rồi mở túi lấy ra vài tờ giấy đưa trước mặt thầy hiệu trưởng.

Thầy hiệu trưởng cầm lấy xem qua một lượt rồi gật đầu để xuống bàn, trầm ngâm nói :

- Được rồi, thầy sẽ giúp em, bà chủ tịch cũng đã nói giúp em rồi. Chuyện này không thành vấn đề đâu.

- Em cám ơn thầy, em xin phép – Hiểu Đồng đứng dậy cáo từ đi ra.

- Hiểu Đồng – Thầy hiệu trưởng gọi ngược cô lại – Cố gắng lên.

Hiểu Đồng nhoẻn miệng cười buồn bã rồi đi ra ngoài.

Thầy hiệu trưởng nhìn dáng vẻ buồn bã của cô cũng thở dài. Ông lặng lẽ châm một điếu thuốc, nhưng nhanh chóng dịu đi, rồi chìm trong suy nghĩ.

Ông là bạn của ông chủ tịch tập đoàn Nguyên Thành Phong – ông Vĩnh Nguyên. Cho nên ông biết hai an hem Vĩnh Thành, Vĩnh Phong từ thuở bé. Vĩnh Thành tính tình hiền lành, ngoan ngoãn rất biết vâng lời. Vĩnh Phong thì ngược lại cậu cứ như một con ngực bất kham, nhưng cũng rất tốt bụng. Từ nhỏ đến lớn ôg rất ít khi thấy nụ cười rạng rỡ của Vĩnh Phong nhưng từ khi cậu gặp gỡ và quen Hiểu Đồng, ông mới thấy cậu cười nhiều và trông rất hạnh phúc nhất là khi sóng bước cùng Hiểu Đồng.

Ông cũng biết rành tính tình của bà Mai Hoa, chuyện gì bà đã quyết thì không ai có thể thay đổi được. Cho nên dù có những tin đồn không hay về cuộc chia tay của Hiểu Đồng và Vĩnh Phong nhưng ông vẫn tin rằng chuyện này có sự nhúm tay của bà Mai Hoa, chứ Hiểu Đồng không phải là cô gái xấu xa như thế.

Cho nên khi Hiểu Đồng đến xin cho cô được theo học diện học từ xa, ông đã gật đầu đồng ý và nhiệt tình giúp đỡ cô. Để một cô sinh viên giỏi và hiền lành có thể tiếp tục yên ổn hoàn thành hết mấy năm học còn lại.

Hiểu Đồng từ phòng thầy hiệu trưởng đi về phía dãy C thì gặp Đình Ân, cả hai chạm mặt nhau, Hiểu Đồng nhìn cắn môi mắt ngân ngấn nhìn Đình Ân. Đình Ân lướt nhẹ qua gương mặt Hiểu Đồng một cái rồi quay mặt bỏ đi. Ánh nhìn lãnh đạm, thái độ thờ ơ như thể chưa từng quen biết của Đình Ân làm Hiểu Đồng cảm thấy rất buồn, những giọt nước mắt cố kiềm nén bỗng nhiên rơi xuống. Cô nghẹn ngào cất tiếng gọi, giọng khàn khàn :

- Đình Ân.

Nhưng Đình Ân làm như không hề nghe thấy vẫn tiếp tục cất bước. Hiểu Đồng vội nắm lấy cánh tay của Đình Ân, nước mắt rơi trên gương mặt đầu đau khổ của cô, giọng nức nở :

- Cậu đừng như vậy có được không ?

Đình Ân nghe thấy giọng nức nở của hiểu Đồng thì chùn lòng, bởi vì cô thật sự rất thương Hiểu Đồng. Cô quay lại thì Hiểu Đồng mới thấy đôi mắt của cô cũng đã đỏ hoe rồi, cô cũng nghẹn ngào nói :

- Vĩnh Phong tổn thương cũng đã tổn thương rồi, ra đi cũng đã đi rồi. Bây giờ cậu mau nói hết cho mình nghe đi. Nếu không cả đời này mình cũng không muốn gặp lại cậu đâu.

Hiểu Đồng nghe Đình Ân nói vậy thì đau khổ càng khóc nhiều hơn, Đình Ân thương xót đến ôm chặt lấy cô an ủi rồi cũng khóc theo. Sau một hồi cả hai đã lấy lại được bình tĩnh, cuối cùng Hiểu Đồng quyết định kể lại mọi chuyện cho Đình Ân nghe. Nghe xong Đình Ân tức giận mắng :

- Bà ta đúng là quá thâm hiểm mà, chọn ngay cách độc ác nhất để bắt cậu làm. Mẹ cậu có biết chuyện này không ?

Hiểu Đồng nghe Đình Ân hỏi thì lắc đầu, thở dài nói :

- Mình không muốn mẹ mình biết, mẹ mà biết thì sẽ lo lắng dễ tái phát bệnh.

- Bác gái không hỏi cậu vì sao rời khỏi sao ? – Đình Ân thắc mắc hỏi.

- Mình nói với mẹ là mình muốn chia tay Vĩnh Phong vì cảm thấy cách sống của cả hai không phù hợp với nhau.

- Bây giờ mọi người ở đâu ? – Đình Ân nhẹ giọng hỏi.

- Mình để mẹ và bé Đường ở trong một căn nhà riêng của Thiên Minh.

- Dẫn mình đến đó đi. Mình muốn đến thăm bác gái.

Vậy là cả hai cùng nhau trở về nhà .

- Cho em một ly rượu đi – Hiểu Đồng ngồi trên chiếc ghế xoay trước quầy bar của quán bar Phong Trần cười nói với anh chàng Tuấn, chuyên viên pha chế rượu của quầy.

Cậu ta nghe xong trợn mắt nhìn Hiểu Đồng :

- Em không bị ốm đó chứ. Sao tự nhiên lại đòi uống rượu.

- Em muốn thử xem rượu có thật sự làm người ta quên đi nỗi buồn hay không ? – Hiểu Đồng mĩm cười nói, nhưng đôi mắt của cô chất chứa đầy u buồn.

- Em buồn chuyện gì vậy ? – Tuấn quan tâm hỏi.

- Trong lòng em cảm thấy đau lắm, đau đến không thở được. Làm thế nào để giảm nỗi đau này anh cho em biết đi. Mau đem rượu đến đây cho em.

- Được rồi, được rồi….chờ anh một chút – Cậu ta lật đật nói như sợ cô làm loạn lên nơi đây.

Nhanh chóng đưa đến cho Hiểu Đồng một ly nhỏ, Hiểu Đồng đưa lên miệng uống ực một cái, nhưng rượu rất nhẹ, cô hất ly vầ phía anh chàng Tuấn, lẩm bẩm nói :

- Nhạt quá, nhạt quá, em muốn rượu mạnh hơn.

Anh chàng Tuấn miễn cưỡng phải pha chế một ly khác. Hiểu Đồng đưa một ly lên môi nhấp một ngụm rồi gật đầu. Cô nhắm mắt , tay nhịp nhịp gõ trên mặt bàn theo tiếng nhạc nhẹ nhàng ở đây.

Anh chàng Tuấn lắc đầu nhìn cô rồi đi vào tolet.

Môt tên có vẻ mặt đáng ghét thấy cô ngồi một mình thì tiến lại gần, trêu ghẹo nói :

- Em gái, làm gì mà ngồi đây một mình buồn như thế chứ. Anh mời em một ly rượu nha.

Hiểu Đồng bị men rượu làm cho choáng một chút, gương mặt ửng hồng, mái tóc dài đen nhánh xõa vai càng làm cô trông quyến rũ. Cô ngẩng đầu nhìn hắn ta nói :

- Tránh ra. Tôi không quen anh, đừng đến làm phiền tôi.

- Trước lạ sau quen mà – Hắn ta cười cợt nhã nói, bàn tay đặt trên vai cô sàm sỡ.

Hiểu Đồng tức giận hất ly rượu trong tay mình vào mặt hắn ta. Hắn ta bất ngờ sững lại nhìn cô rồi sau đó nổi giận mắng :

- Con quỷ cái, rượu mời không uống mà muốn uống rượu phạt à.

Hắn nói xong thì nắm tay Hiểu Đồng kéo đi, cô rụt tay lại rồi tát cho hắn ta một cái, mắng :

- Buông tôi ra.

- Mày dám đánh tao, mày có biết tao là ai hay không.

Hiểu Đồng trong cơn say, cô hoàn toàn không khống chế được lí trí, cô cười nhạo nói :

- Tôi không cần biết anh là ai hết. Tôi chỉ biết anh là một tên khốn mà thôi.

Hắn ta bị mắng thì tức giận giơ tay lên cao định đánh cô nhưng một bàn tay đã chụp lấy cánh tay đang giơ ra của hắn ta và đấm vào mặt hắn ta một cái khiến hắn ta ngã sóng soài.

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Sẽ để em yêu anh lần nữa

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !