Truyện kiếm hiệp
 

Sẽ để em yêu anh lần nữa (chương 21.3)

Lượt xem chương này: 2176

Tất cả mọi người đều quay đầu lại nhìn Đình Ân, Hiểu Dồng ngẩng đầu ra khỏi người mẹ mình, quay đôi mắt sưng mọng nhìn Đình Ân chằm chằm, đôi môi run run hỏi:

- Cậu vừa nói cái gì.

Đình Ân rời khỏi người Đình Khiêm bước đến bên Hiểu Đồng rồi ngồi thụp xuống nức nở nói:

- Chính là bà ta, lúc mình đến nhà cậu, gặp bà ta đi ra. Mình sợ lắm, không ngờ bà ta lại tìm đến nhà cậu. Mình hoảng hốt chạy vào bên trong tìm bác thì đã thấy bác nằ vật dưới đất, hai tay ôm lấy ngực, thuốc văng khắp nơi. Mình không biết có phải là do bà ta hất đổ thuốc ngăn cản bác gái uống thuốc hay không, nhưng mà nếu như bà ta chịu cho tài xế đưa bác gái đi bệnh viện kịp thời thì bác gái sẽ không chết đâu.

Rồi Đình Ân chồm đế ôm chầm lấy Hiểu Đồng khi cô đang ngay dại trước cái tin này.

- Dù là nguyên nhân gì thì đề là lỗi của bà ta, nếu bà ta không đến tìm thì bác gái sẽ không xúc động dẫn đến bệnh tim tái phát như vậy. Là bà ta, bà ta chính là hung thủ hại chết bác gái .

Tất cả mọi người đều im lặng ngây người trước lời buộc tội của Đình Ân và tiếng nức nở của cô.

Có một bóng hình lặng lẽ dựa tường ngoài cửa thở dài chua xót.

Tập đoàn Nguyên Thành Phong vào buổi sáng cực kì sôi đọng do công việc bận rộn, nhất là khi bà Mai Hoa đã trở về làm việc. Ai cũng cố gắng hoàn thành công việc của mình không chút chậm trễ.

Từ bên ngoài một cô gái xinh đẹp với đôi mắt đỏ hoe gương mặt đầy sự đau thương và phẩn nộ xông vào. Bảo vệ thấy cô hầm hầm đi vào thì đưa tay chặn cửa hỏi :

- Cô đến đây tìm ai vậy.

- Tôi đến tìm phu nhân chủ tịch – Hiểu Đồng trả lời cặn kẽ từng chữ.

Bảo vệ nghe thấy thế thì cả kinh, vội hỏi :

- Cô có hẹn trước hay không ?

- Không.

- Vậy xin lỗi, tôi không thể cho cô vào được, xin mời cô gọi điện hẹn trước dùm tôi.

- Vậy thì anh gọi cho bà ta, nó là tôi cần gặp – Hiểu Đồng ngước cặp mắt giận dữ nhìn anh ta nói lớn.

Anh bảo vệ ngây người không biết có nên gọi điện hay không thì một anh chàng bước ra nói :

- Cô ấy là người quen của bà chủ tịch.

Anh bảo vệ và Hiểu Đồng đều quay đầu nhìn về phía sau anh bảo vệ, Hiểu Đồng nhận ra anh ta chính là người đã mở cửa cho cô và được cô bo cho tờ 500 ngàn lúc trước. Cô mĩm cười với anh ta cố gắng nhẹ giọng nói :

- Đúng ! Tôi là người quen của bà Mai Hoa.

- Vậy à, vậy thì mời cô vào trong, để tôi gọi báo cho bà ấy một tiếng – Anh bảo vệ mĩm cười tỏ ý nói.

- Không cần, tôi chỉ lên nói vài câu rồi đi liền, không cần phải phiền phức đâu – Hiểu Đồng khoát tay từ chối.

Anh bảo vệ lưỡng lự một chút rồi nói :

- Vậy thì cô vào đi.

Anh bảo vệ và anh chàng trực cửa đều nghiêng người nhười bước ch cô đi vào, cô mĩm cười chào họ nhưng khi quay mặt đi thì gương mặt trở nên lạnh tanh căm phẫn.

Cô đi thẳng đến thang máy bấm số tầng của bà ta vì lần trước cô đã đi rồi nên không cần phải hỏi ai nữa. Cửa thang máy vừa mở ra cô đi thẳng đến trước cửa phòng bà Mai Hoa. Những người trên tầng thấy cô lạ mặt nhưng xăm xăm đi tới nên chạy đến định chặn lại nhưng cô đã mở cửa phòng bà Mai Hoa và bước vào trong.

Bà Mai Hoa đang xem tài liệu thì thấy cửa bật ra, bà khó chịu ngẩn đầu lên xem ai lại to gan tự ý mở cửa vào như thế thì Hiểu Đồng đã đứng trước mặt bà ta.

Mấy người chạy theo vào thì thấy sắc mặt của bà Mai Hoa thì sợ hãi nói :

- Cô ấy…chúng tôi muốn ngăn cản nhưng….

Người đó chưa kịp nói hét cậu thì Hiểu Đồng đã giơ tay tát mạnh vào mặt bà Mai Hoa một cái thật mạnh đến nỗi âm thanh vang khắp phòng. Làm cho những người bên ngoài giật nảy mình toàn thân lạnh toát, đứng im bất động.

Cả bà Mai Hoa cũng rất sửng sốt, từ trước đến nay chưa có ai dám chỉ trỏ trước mặt bà chứ đừng nói dám xúc phạm đến bà như vậy, bà mở to mắt nhìn Hiểu Đồng kinh ngạc, trong khi những người khác nhìn cô đầy sợ hãi thì ….

- Bốp…….

Cái tát tai thứ hai của cô lại vang lên ngay gương mặt bên kia của bà Mai Hoa. Tất cả những người khác chứng kiến tất thảy đều vọt tim ra ngoài, cứng đờ bất động, hoàn toàn không kịp trở tay. Gương mặt của bà Mai Hoa hai bên đều sưng lên hiện đầy đủ mười ngón tay của Hiểu Đồng.

- Cái tát đầu là của mẹ tôi, cái tát thứ hai là của tôi – Hiểu Đồng ghiến răng dằn từng chữ nói.

Mấy người kia bắt đầi tỉnh lại khi nghe Hiểu Đồng nói, họ vội chạy lại định kéo Hiểu Đồng đi.

- Phu nhân, bà có sao không, chúng tôi lặp tức lôi cô ta ra khỏi đây.

Nhưng Hiểu Đồng đã vùng mình ra khỏi những bàn tay nắm giữ mình, cô hét lên :

- Buông tôi ra.

Bà Mai Hoa nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh của mình, bà sữa lạ tư thế ngồi ngay ngắn. Rồi lạnh lùng hất đầu nói :

- Tất cả ra ngoài hết cho tôi.

Mọi người nghe vậy thì sợ hãi từ từ cáo lui.

Khi tất cả mọi người đã đi ra noài hết rồi, bà ta nhìn Hiểu Đồng hỏi :

- Cô có biết hành động vừa rồi của cô có hậu quả thế nào không hả ?

- Hậu quả – Hiểu Đồng khẽ cười – Trước khi bà kịp trừng phạt tôi thì tôi đã kịp giết chết bà rồi.

- Cô…- Bà Mai Hoa sợ hãi nhìn Hiểu Đồng, cô như một con thú hoang bị thương, đang điên cuồng tức giận.

- Bây giờ bà hài lòng rồi đúng không. Bà đắc chí lắm đúng không ? – Cô giận dữ nói.

- Tôi không hiểu cô nói gì cả – Bà Mai Hoa nhìn cô khinh miệt nói.

- Mẹ tôi chết rồi – Hiểu Dồng hét lên – Bây giờ bà vừa lòng chưa. Bà trả thù được rồi, bà tuo1c đi sinh mạng của mẹ tôi rồi nên vui lắm đúng không.

Bà Mai Hoa kinh hoàng nhìn Hiểu Đồng hét lên. Bà hoàn toàn không ngờ mọi việc lại xảy ra như vậy.
- Bà bức tử mẹ tôi. Bà thật là đồ độc ác. Tôi đã cầu xin bà, đã làm theo tất cả những yêu cầu của bà, chỉ để bà tha cho mẹ tôi. Vậy mà bà lại nuốt lời, bà hại chết mẹ tôi . Chính bà đã hại chết mẹ tôi.

Trước những lời buộc tội của Hiểu Đồng, bà Mai Hoa lặng người không nói được lời nào.

- Bà nghe cho rõ đây, những gì bà nợ tôi hôm nay, tôi nhất định đòi lại gấp đôi, cả nợ lẫn lại – Cô trừng trừng nhìn bà nói rồi quay lưng bỏ đi, đóng sầm cửa lại để mặc bà Mai Hoa đang ngồi bất động.

Hiểu Đồng lao ra khỏi cửa va vào một người, cô không ngẩng đầu nhìn người đó chỉ lấy tay quẹt đi những giọt nước mắt rồi đi vào thang máy. Người đó nhì theo cô m6i mấp mấy muốn nói gì đó nhưng rồi lại thôi.

Bà Mai Hoa ngồi ngã người dựa vào thành ghế nhớ lại sự việc hôm qua.

Dù đã hứa với Hiểu Đồng sẽ để yên cho mẹ cô, nhưng mà nỗi đau khổ ấp ủ bao nhiêu năm nay của bà làm so kiềm nén đây. Vậy là bà đã di dến tìm gặp mẹ Hiểu Đồng, người đàn bà mà chồng bà luôn thương yêu.

Xuất hiện trước mặt bà Mai Hoa là một người phụ nữ có guong mặt đẹp dù rằng thời gian và nỗi nhọc nhằn bao trùm nhưng không hề làm phai tàn nét đẹp của bà ta.

Bà Cẩm Du nhìn thấy bà Mai Hoa thì sắc mặt bỗng nhiên tái nhợt. Bà vốn biết bà Mai Hoa là ai, và bà vẫn luôn lẫn tránh gương mặt này vậy mà bây giờ lại xuất hiện một cách bất ngờ đến thế.

- Tôi có thể vào nhà không ?- Bà Mai Ha lạnh nhạt hỏi khi nhìn ngời phụ nữ nhợt nhạt trước mặt mình.
Bà Cẩm Du khẽ gật đầu rồi lùi bước nhường đường cho bà Mai Hoa vào trong. Bà Mai Hoa cũng chẳng khách khí cứ thể bước vào và ngồi vào ghế mà không cần mời.

- Bà biết tôi là ai chứ ? – Bà Mai Hoa lạnh lùng hỏi.

- Bà là mẹ của Vĩnh Phong – Bà Cẩm Du ngập ngừng trả lời.

- Còn gì nữa không ? – Bà Mai Hoa hỏi dò.

Bà Cẩm Du cúi mặt không trả lời.

- Xem ra bà biết tôi từ lâu rồi nhỉ. Tôi cũng vậy, tôi cũng biết bà từ lâu rồi – Bà Mai Hoa khẽ nhếch môi nói.

Bà Cẩm Du nghe vậy thì cảm thấy máu chảy ngược vào bên trong, vẻ mặt đầy sợ hãi và ăn năn.

- Hai mẹ con bà đúng là biết cách dụ dỗ đàn ông. Mẹ thì đi dụ dỗ cha, con gái thì đi dụ dỗ con.

- Xin bà, tất cả là tội lỗi của tôi. Không liên quan đến Hiểu Đồng, con bé hoàn toàn vô tội. Nó và Vĩnh Phong yêu nhau thật lòng – Bà Cẩm Du đau khổ nói, nước mắt bà đã rơi ra.

- Thật lòng – Bà mai Hoa cười nhạt – Vậy thì sao ? Gia đình bà xứng đáng với gia đình tôi sao.

Bà Cẩm Du cảm thấy tim rất đau, bà vội đưa tay ôm lấy phần ngực bóp chặt, ngăn nỗi đau, mặt bà tái xanh.

- Hai mẹ con bà đều là đồ hồ ly tin chuyên đi dụ dỗ người có tiền. Bà đừng mong tôi cho hai đứa đến với nhau, tôi buộc con gái bà phải rời xa con trai tôi. Vĩnh Phong đã đi mỹ rồi, con gái bà đừng mong bám lấy nó nữa. Con gái bà cũng thật hiếu thảo, vì bà mà nghe theo sự sắp đặt của tôi. Bây giờ cô ta đã trở thành một gái làng chơi cao cấp nhất – Bà Mai Hoa cố tình hạ nhục.

Bà Cẩm Du nghe xong thì không thở nỗi, bà ôm chặt lấy ngực rồi thở hổn hển, bà Mai Hoa thấy vậy thì hơi ngạc nhiên nhưng cơn ghen của bà đã làm bà mất đi lí trí. Bà cảm thấy thỏa mãn khi nhìn thấy bà Cẩm Du như thế. Bà đứng dậy ra về.

- Hy vọng từ nay mẹ con bà đừng xuất hiện trước mặt chúng tôi nữa.

- Thuốc ….- Bà Cẩm Du thều thào nhưng bà Mai Hoa chỉ nhìn sững một cái rồi bỏ đi

Bà Cẩm Du cố gắng đứng dậy với tay tìm thuốc nhưng khi nắp thuốc được mở ra thì bà đã khôg còn chịu được nữa, bà ngã xuống làm thuốc văng khắp nơi.

Bà Mai Hoa nghe tiếng ngã xuống quay lại thấy bà Cẩm Du ngã xuống thì sợ hãi lắm nhưng bà lại không muốn đến cứu giúp kẻ cướp chồng mình nên quay người bỏ đi.

Hiểu Đồng lao mình ra khỏi công ty, cô bát một chiếc taxi đi thẳng ra biển. Đứng trước mặt biển, cô nhìn những con sóng cuộn trào , đánh ầm ầm. như thể cơn sóng giận dữ đang gào thét trong lòng cô. Cô đưa hai tay hét lên :

- Mẹ ơi ! Con nhớ mẹ……………

- Tại sao mẹ lại bỏ con. Từ nay con và bé Đường sẽ ra sao đây.

- Con căm hận bà ta, con muốn bà ta phải nếm trải nổi đau này. Con không thể tha thứ cho bà ta được, con không thể….mẹ ơi.

- Vĩnh Phong ! Bắt đầu từ bây giờ em sẽ quên anh, em sẽ mãi mãi quên anh.

- Em sẽ coi như chúng ta chưa từng quen biết.

- Vĩnh Phong….

Cô gục xuống khóc nức nở mặc cho gió lúc thổi tung mái tóc của cô.

Ở một nơi cách đó không xa, có một chàng trai lặng lẽ dõi theo bóng của cô.

Hiểu Đồng đi đến con dường sõi đá lần trước Thành Vinh dẫn cô đến. Cô bỏ giày đi chân không dẫm lên bãi sõi, cô cứ thế đi đi mãi, cho đến khi chân cô chảy máu, chân đau đớn vì bị sỏi đâm vào chân. Nhưng cô vẫn cứ đi. Cô vừa đi vừa lẩm bẩm :

- Chân đau thì tim sẽ không đau. Mình cần phải gạt bỏ nỗi đau ra khỏ tim, cần phải gạt bỏ nó như vậy mình mới có thể đối mặt với bà ta.

Chân dù đã sung tấy lên nhưng Hiểu Đồng vẫn cứ tiếp tục đi, máu vẫn cứ tiếp tục chảy nhưng cô mặc kệ. Đến khi cô muốn ngã xuống thì một đôi bàn tay đã đỡ lấy cô. Hiểu Đồng nhìn lên, đó là gương mặt với đôi kính đen to và mái tóc rối bù. Cô ôm chầm lấy Thành Vinh khóc nức nở trong lòng cậu.

Thành Vinh đưa cô về nhà, bồng cô vào trong nhà Trúc Diễm, giúp cô băng bó chân xong mới về.
Trúc Diễm nhìn Hiểu Đồng khóc nức nở nói :

- Hiểu Đồng em đừng bao giờ làm chuyện gì dãi dột.

- Em sẽ không làm chuyện dại dột đâu, cho đến khi bà ta nếm trải được nỗi đau này – Hiểu Đồng nói, sắc mặt lạnh băng đến độ Trúc Diểm cảm thấy sợ hãi.

Đám ma của bà Cẩm Du tổ chức rất đơn giản bởi vì họ còn bà con họ hàng gì. Hiểu Đồng ôm bé Đường khóc nức nở, vỗ về con bé. Bé Đường đã 5 tuổi, đã biết thế nào là cái chết,đã biết thế nào là đau khổ, đã biết thế nào là chia xa. Con bé cứ khóc đòi mẹ làm trái tim Hiểu Đồng như rướm máu.

Sau đám ma cô ngã bệnh một chập một tuần lễ khiến Đình Ân và trúc Diễm rất lo sợ. Cuối cùng cô cũng hết bệnh. Cô đứng trước gương cố gắng mĩm cười. Cô cứ tập cho bản thân phải mĩm cười, ép bản thân phải cười trước gương cho đến khi cô có thể cười một cách tự nhiên và rạng rỡ nhất. Chỉ có điều cô biết là nụ cười này không hề có cảm xúc.

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Sẽ để em yêu anh lần nữa

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !