Truyện kiếm hiệp
 

Sẽ để em yêu anh lần nữa (chương 22)

Lượt xem chương này: 2338

Nỗi nhớ không tên và nỗi nhớ mang tên em.

New York

Một căn biệt thự nằm ở ngoại ô, cách xa thành phố một giờ xe chạy. Nơi có phong cảnh rất đẹp và yên tĩnh, nơi có một cái cây già vừa được bắt thêm một chiếc xích đu. Có một chàng trai đang ngồi đong đưa trên chiếc xích đu mắt nhắm ghiền lim dim ngủ.

Chàng trai mơ một giấc mơ rất đẹp, cậu đang dắt tay một cô gái có mái tóc dài đen mượt, mặc một chiếc váy tím không cầu kì, rất đơn giản nhưng lại có thể làm nổi bật lên vẻ đẹp của cô. Cô đi bên cạnh chàng trai im lặng không nói gì. Ánh mắt nhìn cậu rất ấm áp, nụ cười trên môi tỏa sang, rất đẹp, rất đẹp…………

Chàng trai vuốt ve gương mặt cô gái một cách dịu dàng, họ đi đến bên chiếc xích đu quen thuộc, cô gái ngã đầu dựa vào vai chàng trai một cách hạnh phúc. Rồi môi họ lần tìm nhau, chìm đắm trong một nụ hôn say đắm……..

Reng…reng …reng…

Tiếng điện thoại reo khiến Vĩnh Phong giật mình thức dậy, bàn tay vô thức giơ ra trên không hụt hẫng. Bàn tay nhỏ nhắn của Hiểu Đồng trong tay cậu vụt biến mất khi cậu tỉnh giấc. Một chút luyến tiếc, một chút buồn bã vươn trên nét mặt.

Vĩnh Phong uể oải bắt điện thoại.

- Alô!

- Là mẹ đây – Thì ra bà Mai Hoa đã gọi cho cậu.

- Có chuyện gì sao?- Vĩnh Phong hỏi với giọng khó chịu, cậu bực bội vì bị phá ngang giấc mơ .

- Con còn định ở đó đến bao giờ – Giọng bà Mai Hoa tuy trách cứ nhưng rất nhẹ nhàng.

- Con muốn ở lại đây cho hết kì nghỉ. Vô học con sẽ trở về – Vĩnh Phong mệt mỏi đáp.

Từ khi qua đây, cậu luôn có cảm giác buồn chán, không bạn bè, không người than. Mặc dù ở đây cũng còn một số bạn bè lúc trước của cậu nhưng không thân cho lắm. Cậu không thích chơi với ai cả cho nên vừa được nghỉ lễ là cậu trốn về đây ở. Cứ cách vài ngày bà Mai Hoa lại gọi điện đến thăm chừng.

- Thôi được rồi, con cứ ở lại thêm vài ngày nữa đi, nhưng đến khi vào học là phải lập tức trở về có biết chưa
– Giọng bà Mai Hoa nhỏ nhẹ nhắc nhở.

- Con biết rồi – Vĩnh Phong đáp rồi tắt máy.

Cậu thở dài một cái rồi đứng dậy đi vào nhà.

Căn biệt thự rất rộng lớn, rộng gấp ba lần so với căn nhà củ của Hiểu Đồng nhưng nó lại mang vẻ giống như căn nhà đó. Cho nên cậu muốn dọn đến đây ở, dường như chỉ có ở đây cậu mới thấy thoải mái hơn.

Vĩnh Phong tự pha cho mình một tách cà phê, nhưng khi bỏ đường cậu lại vô tình cho đến ba muỗi đường. Đã trở thành thói quen rồi. Thói quen này là khi cùng sống với Hiểu Đồng, cô thường bỏ đến ba muỗng vào tách cà phê của mình. Cô rất sợ đắng, cho nên mỗi khi uống thuốc thường phải dung kẹo dỗ ngọt mới chịu uống. Hiểu Đồng rất nghịch ngợm thường hay lén đổi tách cà phê của cô cho cậu, rồi âm thầm lén lút cười khi thấy cậu đưa tách cà phê lên miệng uống, rồi phá ra cười khi thấy cậu nhăn mặt vì ly cà phê ngọt của cô. Nhưng sau đó, cô lại bị Vĩnh Phong cười trêu lại vì cô quên rằng mình đã đổi cà phê của cậu rồi nên khi cô vừa uống vào thì lập tức mếu máo phun ra. Ly cà phê của cậu chỉ bỏ một muỗng đường cho nên rất đắng. Mỗi khi như vậy cô lại phụng phịu mắt rưng rưng, miệng không ngừng phun ra vị đắng nơi đầu lưỡi.

Hiểu Đồng thường hay bày trò này, nên dù Vĩnh Phong biết rằng cô đã tráo ly cà phê của mình, cũng giả vờ đưa lên miệng uống, rồi giả vờ nhăn mặt rồi nhìn cô cười thích thú. Chỉ có điều, ly cà phê của cậu cũng bỏ ba muỗng đường nên dù cô quên khuấy và uống nó thì vẫn không phun ra vì đắng nữa.

Nhớ đến đây, Vĩnh phong bỗng nhắm mắt lại, cảm giác chua xót , cảm giác đau đớn lại dâng tràn trong tim. Dù đã dặn lòng phải căm hận cô. Nhưng mà sau đó cậu mới phát hiện rằng, càng hận nhiều lại càng yêu nhiều hơn. Càng muốn vứt bỏ thì càng nhớ nhiều hơn.

Nỗi nhớ này len lõi vào tim theo cậu vào mỗi giấc mơ. Mỗi đêm cậu đều mơ thấy giấc mơ ngọt ngào bên cô nhưng khi tỉnh giấc, mới hay rằng nước mắt đã rơi nhiều .

Bên cánh cửa kính rộng mở thong ra vườn, Vĩnh Phong đặt một giá vẽ, đã lâu rồi cậu không vẽ tranh. Cái sở thích vẽ tranh từ nhỏ của cậu đã bị cậu từ bỏ khi trở về Việt Nam. Bây giờ khi cô đơn, cậu lại muốn vẽ nữa.

Nhưng rõ ràng cậu muốn vẽ phong cảnh bên ngoài, vậy mà khi nhìn lại, hiện ra trước mặt cậu lại là gương mặt của Hiểu Đồng. Đã lâu rồi không vẽ, Vĩnh Phong cứ nghĩ rằng cậu không thể nào có thể vẽ giống như thật được nhưng nào ngờ gươg mặt trong tranh vẽ lại giống cô đến như thế. Vĩnh Phong mới hay rằng, gương mặt cô, nụ cười của cô đã khắc sâu vào trong tim cậu, dù có nhắm mắt lại, cậu vẫn có thể vẽ lại một cách chính xác gương mặt cô.

Vĩnh Phong từ từ vẽ, nhưng càng vẽ càng nhiều, rõ ràng là muốn vẽ cảnh nhưng không hiểu vì sao trong cảnh lại có người, mà người con gái ấy luôn mĩm cười nhìn cậu. Vĩnh Phong đờ đẫn khi nhìn thấy gương mặt đó, cậu tức giận quăng bỏ cây bút qua một bên rồi đạp đổ cái giá đựng khung vẽ, xe nát hết những bức tranh mà cậu đã vẽ. Để rồi đau khỗ ngục xuống sàn rơi nước mắt.

Buổi chiều vắng vẻ, gió lùa vào tóc cậu, vuốt nhẹ cuốn theo một tấm hình vẽ gương mặt Hiểu Đồng trên một tờ giấy nhỏ bay vướng vào chân Vĩnh Phong. Cậu ngẫng đầu nhìn thấy tấm hình đó, nhặt nó lên mân mê một lúc, sau đó cậu nhét nó vào trong ví. Tự nhủ với lòng chỉ là để ghi nhớ nỗi đau này, nhưng thật ra cậu biết mình đang tự lừa dối bản thân, cất tấm hình vào ví vì đó là nơi người ta để ảnh người mình thương yêu nhất. Khi Hiểu Đồng bỏ ra đi, cô đã xóa hết tất cả, những hình ảnh của cô khỏi mắt cậu, chỉ là cô không thể xóa hết hình ảnh của cô trong trái tim cậu. Cho nên Vĩnh Phong giờ đây đau thương đến gục ngã.

Ở đây một thời gian dài, cậu không thích có người phục vụ, cậu tự giặt giũ tự nấu ăn. Những món ăn cậu nấu chẳng thể nào giống được mùi vị món ăn mà cô nấu. Vĩnh Phong càng cố nấu lại càng phát hiện ra hương vị món ăn do cô nấu mang hương vị hạnh phúc, ngọt ngào. Dù bây giờ cậu có nấu ngon thế nào thì cũng không thể tìm được mùi vị đó. Cậu nhớ lại ước muốn tự bản thân có thể nấu cho người mình yêu thương nhất . Cậu nhớ lại cái cảm giác tập tành nấu ăn rất vui vẻ hạnh phúc của mình và nụ cười hạnh phúc của cô khi nhìn những món ăn cậu nấu mặc dù mùi vị và màu sắc tệ không gì sánh được. Nếu là trước đây, Vĩnh phong cũng không thể tưởng tượng được rằng sẽ có một ngày cậu lại lao vào bếp đeo tạp dề một cách tự nguyện như thế.

Đến khi giặt giũ cậu lại nhớ đến vẻ mặt nhăn nhó của cô khi cậu cứ nhét tất cả quần áo vào máy giặt mà không hề lựa chọn gì cả. Nhớ lại những ngày nghĩ bị cô dựng dậy không cho cậu ngủ nướng, bắt cậu cùng cô lên sân thượng giặt đồ thiệt là chỉ muốn khóc thôi. Chưa bao giờ cậu phải đụng tay đụng chân vào bất cứ việc gì cả vậy mà cô còn vừa cười vừa buông một câu:”Không cần đẹp trai, chỉ cần cơ bắp”

Những lúc đó thật là vui vẻ, bé Đường cũng đòi giúp cho nên Vĩnh Phong và bé Đường cùng nhau nhảy vào thao giậm giậm cứ như đang khiêu vũ làm Hiểu Đồng đứng bên ngoài cười ngất. Sau đó là một trân đại chiến nước, chia làm hai phe. Vĩnh Phong và bé Đường một phe, Hiểu Đồng một phe. Tất nhiên cuộc chiến này Hiểu Đồng là người thua cuộc nhưng sau đó lại trở thành người thắng cuộc khi cô giận lẫy đòi bỏ đói hai anh em vì cô bị ướt nhiều nhất. Nhưng cuối cùng người bị bỏ đói chỉ có mình Vĩnh Phong, Cậu ngồi nhìn Hiểu Đồng đút cho bé Đường ăn với vẻ mặt cam chịu đầy ăn năn hối lỗi đến độ Hiểu Đồng bật cười. Cô bĩu môi lén lút cười nhìn cậu rồi mới chịu đi làm đồ ăn cho cậu khi mà cái bụng cậu đã gõ trống liên hồi.

Nhưng sau khi để bé Đường đi ra sân chơi thì Vĩnh phong đã phạt Hiểu Đồng. Cậu làm trám tim cô đập liên hồi bằng ánh ánh mắt áp khi cậu nhìn sâu vào mắt cô và sau đó cướp hết không khí quanh cô, làm hô hấp cô ngừng hoạt động bằng một nụ hôn sâu lắng. Sauk hi cậu buông cô ra, tay chân cô đã bủn rủn cả lên, cả người không còn chút sức nào phải ngả vào lòng cậu thở hổn hển, gương mặt đỏ bừng e thẹn.

Vĩnh Phong mỡ bừng mắt ra thoát khỏi những hồi ức ngọt ngào đó. Trái tim cậu đập liên hồi, ánh mắt đau buồn, cắn chặt môi kìm nén nỗi đau vào trong.

Dù đã nói phải quên cô, nhưng mà tại sao ký ức cứ mãi vươn hình bóng của cô. Dù làm gì, nghĩ gì đều thấy bong dáng cô xuất hiện đến nỗi chỉ cần nhìn thấy một bong dáng của ai đó lướt qua, cậu hối hả chạy đến để rồi thất vọng. Biết rằng mình lầm người, biết rằng cô sẽ không thể nào sang mỹ nhưng không hiểu tại sao cậu vẫn cứ lao đến khi gặp một hình bóng trông giống cô.

Cậu đi đến ghế ngã người ngồi xuống, mở nhạc nghe để thư thái đầu óc. Những ca từ của bài hát lại càng làm tâm trạng cậu thêm rối loạn.

Đã cố gắng chẳng nghĩ về em, cho anh thôi cô đơn trong lòng
Mà sao lại mơ nhiều hơn, thấy bóng dáng em mỗi đêm về
Đã cố gắng chẳng nghĩ gì them, sao chân anh cứ mãi đi tìm
Về nơi mà ta thường qua, đã có những yêu dấu nhạt nhòa

Dù anh biết tất cả đã mãi xa rồi, chỉ có những ký ức ở lại
Nhưng dường như anh hoài chưa quên và dường như đâu đâu anh cũng thấy em
Giọt nước mắt cứ mãi rớt xuống không ngừng
Cho anh thêm cồn cào nỗi nhớ, chẳng biết phải cố quên đến bao giờ.

Đã cố gắng chẳng muốn gọi tên nữa, thế nhưng sao tim không thể nào xóa hết
Và đôi lần anh lại quên, tưởng như kế bên vẫn còn em
Đã có lúc bỗng thấy thoáng qua, thế nhưng xung quanh ai cũng xa lạ
Và anh lại thêm ngẩn ngơ, thấy ai đó cứ ngỡ là em.

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Sẽ để em yêu anh lần nữa

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !