Truyện kiếm hiệp
 

Sẽ để em yêu anh lần nữa (chương 22.2)

Lượt xem chương này: 2338

Kể từ lúc gặp lại nhau, ngày nào Anh Kỳ cũng chạy đến nhà Vĩnh Phong giám sát cậu. Cô ép cậu phải ăn uống đầy đủ chất để bồi bổ cơ thể. Còn đích thân nấu cho Vĩnh Phong ăn. Vĩnh Phong nhìn cô loay hoay nấu ăn trong bếp không chớp mắt, như thể cậu sợ rằng chỉ cần mình chớp mắt thì cô sẽ như ảo ảnh tan biến mất vào không khí.

Nhìn những món ăn trên bàn đầy màu sắc mà tâm trạng Vĩnh Phong không có một chút xúc động nào. Bàn tay đang cầm đũa bỗng nhiên đặt xuống bàn, rồi cậu đưa tay bóc lấy một miếng gì đó mà bản thân cậu không biết đưa vào miệng chẳng thể nào nếm được mùi vị của nó.

Chờ đợi và chờ đợi. Rất lâu, rất lâu sau đó, một giọng nói nhẹ nhàng trên gương mặt tươi cười ngóng đợi bỗng cất tiếng hỏi:

- Có ngon không?

Tâm trạng vừa dấy lên một tia hy vọng của Vĩnh Phong lại bị rơi vào trầm mặc. Cậu thở dài đứng ra khỏi chiếc ghế trở về phòng trong sự ngơ ngác đau buồn của Anh Kỳ.

Vĩnh Phong về phòng đóng sầm cửa lại, ngã người nằm phịch xuống tấm đệm, tay bấu chặt tấm ra khiến nó nhăn nhúm, cậu nhắm chặt mắt để cảm nhận nỗi đau trong trái tim mình.

Cậu đã hy vọng, hy vọng rất nhiều nhưng rồi nhận ra mình đang tự lừa người lừa mình trong khổ đau mà thôi. Cô ấy mãi mãi không thể là Hiểu Đồng, chỉ là dáng người phía sau có chút giống Hiểu Đồng mà thôi. Nhưng tuyệt đối không phải là Hiểu Đồng.

Mỗi khi Hiểu Đồng nấu ăn xong, cậu và bé Đường thường lén lút ăn vụng. Thường hay bị Hiểu Đồng khẽ tay, bắt đi rửa tay cho sạch. Cô còn liếc mắt lườm cậu mắng:

- Anh toàn làm gương xấu cho bé Đường.

Những lúc đó Vĩnh Phong chỉ cười khà khà quấn chặt vòng eo của cô thì thầm:

- Vậy thì em phạt anh đi.

Lời nói có phần ám muội khiến Hiểu Đồng đỏ cả mặt thẹn thùng. Những lúc đó thật hạnh phúc.

Vĩnh Phong thở dài mở mắt rồi đứng dậy khỏi giường, cậu đến bên bàn, nơi luôn để một chai rượu và một cái ly trong suốt. Chậm rãi rót cho mình một ly rượu, cậu đi đến bên cửa sổ ngắm nhìn phong cảnh bên ngoài đồng thời nhấp môi ly rượu trên tay. Ánh mắt tràn ngập sự nhớ nhung.

Cánh cửa phòng cậu bật mở ra, Anh Kỳ ló đầu vào. Cô nhìn cậu rồi nói:

- Anh sao vậy, tự nhiên chạy lên đây. Hay là món ăn không hợp khẩu vị.

- Không! Chỉ là anh chưa thấy đói thôi – Vĩnh Phong uống hết ngụm rượu trong ly rồi quay đầu đáp.

Nói xong cậu đi đến bên ghế ngồi xuống rót cho mình một ly rượu khác.

- Vĩnh Phong, anh đừng uống rượu nữa. Dạ dày của anh không chịu nổi nữa đâu – Anh Kỳ hét lên khi thấy Vĩnh Phong cứ rót hết ly rượu này đến ly rượu khác – Em ghét những kẻ hút thuốc uống rượu lại thích đua xe, cả ba hạng người em ghét anh đều hội đủ. Nếu chúng ta không quen biết nhau từ trước thì em đã bỏ mặc anh rồi.

Những lời vừa nói ra lại khiến tim Vĩnh Phong đau nhói. Có người từ trước cũng đã từng nói với cậu lời này. Vậy mà lời nói còn ghi mãi trong tâm trí cậu nhưng người thì đã mãi xa rồi. Vĩnh Phong nhìn chăm chú người con gái trước mặt mình, bất chợt đứng bật dậy ôm chầm lấy cô siết chặt. Muốn làm dịu mát trái tim nhớ nhung khôn cùng này.

Cả người Anh Kỳ run lên trong cái ôm thật chặt đó, cô khẽ gọi tên Vĩnh Phong. Nhưng ngay lặp tức môi cô đã bị cậu chiếm đoạt. Một nụ hôn thật sâu nhưng lại không mang một chút cảm xúc nào.

Sau đó cả hai cùng ngã nhào lên chiếc giường trải ra trắng gần đó. Anh Kỳ sau vài giây phút ngỡ ngàng thì gương mặt bắt đầu ửng đỏ. Cô đưa tay vòng qua cổ Vĩnh Phong luồn những ngón tay qua tóc cậu, cuồng nhiệt đáp lại nụ hôn thô bạn của cậu. Cả người cô quấn chặt lấy cậu, run nhẹ.

Vĩnh Phong bị rối loạn thần trí trong lúc mê màng đã nhằm lẫn người đứng trước mặt mình là Hiểu Đồng nhưng sau khi nụ hôn được đáp trả, cậu giật mình tỉnh trí. Cô gái này có nét giống Hiểu Đồng, lời cô nói cũng rất giống lời Hiểu Đồng nhưng cô mãi không thể thay thế Hiểu Đồng.

Vĩnh Phong mở mắt ra nhìn người con gái đang nằm dưới mình rồi khẽ chớp mắt thở dài đứng dậy, tránh xa cái giường kia ra.

Cậu xoay người rồi buông tiếng thở dài:

- Xin lỗi em.

Nhưng tiếp sau đó là một vòng tay ôm siết lấy eo cậu, lưng cậu bị mặt Anh Kỳ áp sát, cô nói trong thổ thức.

- Vĩnh Phong! Em yêu anh. Từ lâu lắm rồi, từ lần đầu tiên em gặp anh. Nhưng anh mãi chỉ xem em là em gái, chỉ xem em là một cô nhóc, còn không bằng chị Vũ Quỳnh. Cho nên em đã quyết tâm trở thành cô gái hoàn mỹ nhất rồi mới đến gặp anh. Xin anh hãy cho em một cơ hội để được bên anh. Có được không?

- Xin lỗi em, Anh Kỳ. Anh hiểu lòng em, chỉ là trong lòng anh sớm đã có hình bóng người con gái khác rồi – Vĩnh Phong gỡ tay Anh Kỳ ra quay người lại nhìn cô nói.

Nhưng cô tiếp tục lao vào ôm chầm lấy cậu nói:

- Em biết. Mấy ngày qua ở bên cạnh anh, thấy anh có nhiều tâm sự là em đã biết. Người có thể làm anh đau buồn như thế chỉ có thể là người con gái mà anh rất yêu thương.
Nhưng cô ấy đã rời xa anh rồi, vậy thì anh hãy quên cô ấy đi.

- Anh có thể quên cô ấy sao ? – Vĩnh Phong bi thương hỏi.

- Có thể, tuyệt đối có thể. Em sẽ làm cho anh quên cô ấy. Chỉ cần anh cho em một cơ hội, chỉ cần anh để em được ở bên cạnh anh. Em tin tưởng mình có thể làm anh quên cô ấy – Anh Kỳ vừa nói vừa ôm chặt lấy Vĩnh Phong hơn nữa.

Vĩnh Phong không trả lời, chỉ khẽ vuốt tóc cô thở dài.

Hiểu Đồng lại đứng trước gương tập cười, nụ cười của cô lúc nào cũng gượng ép, chẳng hề có chút tự nhiên nào cả, nhưng cô lại muốn tập cho đến khi mình có thể cười một cách tự nhiên, để bản thân có thể bước tiếp trên con đường đầy nghiệt ngã kia. Cô cứ đứng tập mãi đến độ Trúc Diễm sợ cô nghĩ quẩn mà tự vẫn, nếu không thì cũng bị phát điên mất.

Trúc Diễm liền gọi điện cho Đình Ân, bảo Đình Ân đưa bé Đường đến gặp Hiểu Đồng, bởi vì cô biết chắc chắn Hiểu Đồng sẽ không bao giờ bỏ rơi bé Đường một mình trên cõi đời này.

Hiểu Đồng vừa nhìn thấy bé Đường thì như là nhìn thấy tia sáng của đời mình, cô ôm chầm lấy bé Đường thật chặt. Đứa em gái vừa tròn 5 tuổi của cô thật đáng thương, chưa từng được hưởng hạnh phúc tròn vẹn bao giờ, vậy mà lại mất mẹ. Nỗi mất mát quá lớn in hằn trên gương mặt bầu bỉnh của bé Đường khiến Hiểu Đồng chua xót. Hiểu Đồng đưa tay vuốt nhẹ làn da mịn màng của bé Đường vỗ về con bé, kể lại câu chuyện về thế giới Thiên đàng mà cô từng kể .

- Vậy bây giờ mẹ đang ở thiên đàng phải không chị – Bé Đường quay đầu hỏi Hiểu Đồng.

Cô gượng cười gật đầu.

- Mẹ có vui không chị, mẹ có thích thiên đàng không?

- Bé Đường có thích thiên đàng không? – Cô hỏi ngược lại.

- Thích, thích lắm, mai mốt em muốn đến thiên đàng chơi – Bé Đường vui vẻ reo lên.
- Vậy thì bé Đường phải ngoan, nếu không thì không được lên thiên đàng đâu. Sẽ không được gặp mẹ đâu, mẹ ở trên thiên đàng rất vui.

- Mẹ có nhớ em không?

- Có, mẹ nhớ bé Đường rất nhiều – Hiểu Đồng quay mặt kìm nén nước mắt nói.

- Em cũng rất nhớ mẹ – Bé Đường xịu mặt xuống nói.

- Bé Đường ngoan đi, không được khóc đòi mẹ nữa thì mẹ mới về thăm bé Đường.

- Thật không chị – Bé Đường mở to mắt nhìn Hiểu Đồng mừng rỡ.

Hiểu Đồng mĩm cười gật đầu . Nhìn bé Đường cười rạng rỡ mà trái tim Hiểu Đồng đau xót. Cô chỉ có thể lừa con bé lúc này thôi, nếu sau này con bé lớn lên, biết được sự thật đau lòng này thì không biết con bé sẽ phản ứng ra sao.

Cuối cùng Hiểu Đồng ru bé Đường ngủ trong vòng tay mình, ở bên bé Đường cô mới thấy thanh thản hơn.

Bên ngoài, Trúc Diễm và Đình Ân đang ngồi cùng nhau uống trà. Cả hai chỉ im lặng nhìn nhau ngượng ngập. Trúc Diễm quan sát cô gái trước mặt mình, đó là cô gái xinh đẹp bình dị. Không phải vẻ đẹp khiến người ta say mê nhưng là vẻ đẹp khiến người ta thấy ấm áp, cảm thấy thoải mái mỗi khi ở bên cạnh. Hèn chi, Thiên Minh lại thích cô lâu đến như thế. Lát sau, Trúc Diễm mới mĩm cười nói:

- Chị nghe nói về em đã lâu nhưng bây giờ mới có dịp gặp mặt.

Đình Ân cũng cười nhã nhặn nói:

- Để chị chê cười rồi. Chắc là chị nghe Hiểu Đồng kể về em phải không.

- Không . Là Thiên Minh kể cho chị nghe – Trúc Diễm trầm mặt đáp.

Đình Ân hơi ngạc nhiên khi biết Thiên Minh kể về mình . Cuối cùng cô ngượng cười hỏi:

- Anh ấy kể với chị chuyện gì về em. Chắc là anh ấy nói xấu em nhiều lắm đúng không?
Trúc Diễm nghe vậy thì phá lên cười:

- Phải đó, anh ấy nói hồi trước em rất giống con trai, hễ chút nổi nóng. Anh ấy chưa từng sợ ai cả nhưng hễ gặp em là run rẩy cả lên.

Đình Ân nghe xong thì xấu hổ nói:

- Hồi trước đúng là tính em giống như con trai. Ai biểu em có hai ông anh chuyên ăn hiếp em làm chi. Nếu không dữ dằn thì sẽ bị hai anh ấy ăn hiếp mãi thôi.

Cậu chuyện trở nên vui vẻ cởi mở hơn.

Nhưng sau khi bé Đường theo Đình Ân trở về thì Hiểu Đồng lại trở lại trạng thái khiến Trúc Diễm lo sợ. Cũng may lúc đó Thành Vinh đã xuất hiện. Cậu nghe Trúc Diễm kể sơ qua tình hình của Hiểu Đồng thì đi vào lôi Hiểu Đồng đi theo mình.

- Anh làm gì vậy – Hiểu Đồng cau mày khó chịu nhìn Thành Vinh, cô muốn rụt tay ra khỏi tay cậu.

Nhưng Thành Vinh nhất quyết không buông tay, cậu giữ chặt tay cô nói:

- Đi theo anh.

Cậu lôi cô đi theo mình một cách thô bạo, không cho cô kịp mở miệng từ chối. Hiểu Đồng bị lôi đi, cứ thế chân trần chạy theo cậu, đến giày cũng không kịp mang. Đến khi chân cô bị giẫm phải một vật gì đó, khiến cô nhăn nhó vì đau thì Thành Vinh mới chú ý . Cậuq uay lại vác Hiểu Đồng lên vai mình mặc cho cô phản đối cứ thế quăng cô vào trong xe của mình. Cậu lao xe đi thật nhanh.

Cuối cùng chiếc xe dừng lại ở một căn nhà nhỏ. Thành Vinh mở cửa thúc giục Hiểu Đồng:

- Vào thôi.

Hiểu Đồng nhìn xung quanh một lát rồi quyết định theo Thành Vinh đi vào bên trong. Bên trong để rất nhiều nhạc cụ. Thành Vinh cầm cây dùi lên gõ gõ vài nhịp trên cái trống rồi gọi:

- Hiểu Đồng ! Đến đây.

Hiểu Đồng vừa bước đến thì Thành Vinh nhét hai cây dùi vào trong tay cô. Hiểu Đồng không hiểu nên hết nhìn Thành Vinh rồi đến nhìn hai cây dùi trong tay mình ngơ ngác. Thành Vinh nhìn gương mặt ngơ ngác của Hiểu Đồng thì cười tiến đến sau lưng cô choàng người nắm lấy hai tay cô cầm dùi đánh lên mặt trống. Tạo ra những âm thanh vang dội, hỗn tạp.

Dồn hết sức đánh thật mạnh , càng đánh càng nhanh khiến Hiểu Đồng gần như giải tỏa được những áp lực và đau buồn mà cô đang chịu. Cô ra sức đánh thật mạnh, Thành Vinh hài long buông tay ra. Cậu đi đến bên cây đàn ghi ta, dạo một đệm đàn hòa vào tiếng trống của cô. Cuối cùng sau những âm thanh ồn ào đinh tai nhức óc, cả hai cùng nhìn nhau cười một cách thoải mái.

Cả hai cùng tới ngồi trong một công viên, Thành Vinh mua mấy lon bia và mấy lon nước ngọt đến chỗ ngồi của Hiểu Đồng. Cậu chìa một lon bia đến trước mặt Hiểu Đồng nhưng khi cô định cầm lấy thì cậu đã rút tay lại chìa lon nước ngọt bên tay kia ra, cười xòa nói:

- Trẻ con không nên uống bia.

Hành động và lời nói của cậu khiến HIểu Đồng bật cười đón lấy lon nước ngọt. Thành inh ngồi xuống bên cạnh Hiểu Đồng khui một lon bia uống một hơi rồi hỏi:

- Đã thoải mái hơn chưa?

Hiểu Đồng im lặng khui lon nước ngọt ra, uống một hơi rồi trả lời:

- Cám ơn anh rất nhiều, Thành Vinh. Bây giờ em thoải mái hơn rất nhiều rồi.Em đã có thể cười vui vẻ trở lại rồi.

- Haiz! Nhìn mấy lon bia này anh bỗng nhớ lại trò chơi mà hồi nhỏ hay chơi ghê – Thành Vinh nhìn mấy lon bia cười nói – Muốn chơi lại ghê.

Nói rồi, Vĩnh Thành uống hết mấy lon bia còn lại rồi lôi trong túi ra một cuộn dây. Dùng nó côt những lon bia lại với nhau rồi chạy đén cột vào đuôi một chiếc xe hơi đậu gần đó. Xong rồi cậu quay lại đưa tay lên miệng tỏ dấu hiệu im lặng, cười cười trở về chỗ ngồi.
Hiểu Đồng lúc đầu không hiểu Thành Vinh định làm gì, nhưng rồi cô chợt nhận ra cậu định chơi trò gì.Trong đầu bỗng xuất hiện lại những lời của Vĩnh Phong.

- Lúc nhỏ anh và Vĩnh Thành rất thích chơi trò xâu những lon bia lại rồi cột vào phía sau xe của những kẻ đén nhà nịnh nọt. Khi họ chạy thì kéo theo những lon bia đó tạo âm thanh trông rất buồn cười. Cả hai nhìn theo mà ôm bụng cười. Có lần anh còn nhét vải vào bô xe của họ, thế là chiếc xe nổ máy mà chẳng thể chạy. Vĩnh tành thấy tội nghiệp quá nên chạy đến tháo ra, em biết cuối cùng như thế nào không. Mặt Vĩnh Thành bị khói xe làm đen thui. Buồn cuời đến nỗi, mỗi khi nhớ lại là anh không nhịn được cười.

Đang chìm trong những hồi ức thì Hiểu Đồng nghe tiếng Thành Vinh gọi:

- Hiểu Đồng! Sắp bắt đầu rồi.

Cô quay lại theo hướng cái hất đầu mĩm cười của Thành Vinh. Chủ nhân của chiếc xe bị Thành Vinh cột lon bia vào đang ngồi vào xe và bắt đầu khởi động máy xe. Khi chiếc xe bắt đầu chạy thì cũng kéo theo những lon bia chạy lon ton, tưng xuống tưng lên. Mọi người đi đường đều nhìn theo vừa cười vừa chỉ trỏ, mà chủ nhân chiếc xe vẫn chẳng biết gì cứ mặc nhiên chạy đi. Hiểu Đồng nhìn thấy cảnh này thì không nhịn được cười.Cô ôm bụng ngồi cười.Một nụ cười rất tự nhiên đầy vui vẻ.

Bị Anh Kỳ bám riết, Vĩnh Phong cũng đành chở cô theo. Cậu chở cô đến một bãi biển vắng vẻ, Anh Kỳ rất thích thú, vừa đến nơi cô đã lao đến đón lấy những cơn gió biển mát rượi.

- Thật là tuyệt quá đi. Không khí mát rượi thật là tuyệt.

Vĩnh Phong nhìn cảnh Anh Kỳ giang tay đón gió, mái tóc đen của cô bị gió thổi tung, chiếc váy cũng bị thổi giật về phía sau. Hình ảnh này lạ rất giống với buổi tối nơi bãi biển trong kỳ đi chơi, làm trái tim Vĩnh Phong lại thổn thức.

- Em muốn được làm gió quá, có thể thoải mái rong chơi khắp mọi nơi. Nếu có kiếp sau, em muốn được làm gió. Có thể đi chơi khắp nơi.

Câu nói làm Vĩnh Phong chấn động vô cùng. Cậu ngẩng đầu nhìn theo bóng dáng Anh Kỳ chầm chầm.

- Nếu như có kiếp sau, em muốn được làm gió .Có thể ở mãi bên anh, mà không bị ai thổi em đi ra xa anh được. Và cũng bởi vì người em yêu có tên của loài gió…

Mục đích của Hiểu Đồng và Anh Kỳ tuy khác nhau nhưng ước nguyện kiếp sau được làm gió lại giống nhau. Vĩnh Phong mím môi lại xúc động nhìn về phía Anh Kỳ lên tiếng:

- Tại sao em lại cứ muốn ở bên cạnh anh?

- Vì em yêu anh – Anh Kỳ trả lời – Cho nên dù anh có từ chối tình cảm của em thì cũng xin anh cho em được ở bên cạnh anh có được không – Cô quay lại nhìn thẳng vào Vĩnh Phong bằng ánh mắt thiết tha.

Vĩnh Phong cũng nhìn vào mắt cô, rồi lặng lẽ gật đầu:

- Được.

Trong một nghĩa trang thanh vắng yên tĩnh, có hai ngôi mộ màu trắng được trồng xung quanh loài hoa thạch thảo tím.Một cô gái quỳ trước hai ngôi mộ đang đốt những kỷ vật trong làn nước mắt.

- Mẹ, con xin lỗi mẹ, con không làm được. Con không thể tha thứ cho bà ấy được. Con muốn bà ấy ảm nhận được sự mất mát này, con muốn bà ấy phải chịu nỗi đau khôn cùng này. Con muốn bà ấy mất tất cả những thứ bà ta yêu thương nhất.

Hiểu Đồng nghẹn ngào nói rồi quay sang mộ ba mình với đôi mắt căm giận.

- Ba, con sẽ cười, con nhất định sẽ cười thật tươi. Con sẽ sống thật vui vẻ. Con phải cho người đàn bà đó thấy rằng bà ta đã sai lầm. Sai lầm khi hại chết mẹ con.Sai lầm khi coi tường chúng ta.

- Vĩnh Phong từ nay, em sẽ quên anh, quên anh mãi mãi.

Cô đưa từng tấm từng tấm hình kỷ niệm của hai người vào trong chậu lửa một cách chậm rãi. Gương mặt tươi cười hạnh phúc của Vĩnh Phong hiện ra trong hình làm trái tim Hiểu Đồng đau như dao cắt, cô cắn chặt rang để ngăn dòng nước mắt nhưng những dòng nước mắt cứ nhu lũ mãi tuôn tràn không ngừng. Nhìn tấm hình cưới của hai người chụp rất hạnh phúc, Hiểu Đồng đau đớn vuốt ve gương mặt Vĩnh Phong trong hình, nức nở nói:
- Vĩnh Phong! Em yêu anh.

Sau đó, cô ôm chặt tấm hình vào lòng đau đớn không nỡ đốt.

Thành Vinh nhận được điện thoại của Trúc Diễm hỏi cậu có biết Hiểu Đồng đi đâu không? Thành Vinh hối hả chạy đi tìm Hiểu Đồng, cuối cùng cậu đã tìm được cô đang đứng trên một vách đá trên bờ biển.

- Hiểu Đồng! – Thành Vinh hốt hoảng gọi tên cô, lo sợ cô làm chuyện ngu dại.

Nhưng Hiểu Đồng chỉ đứng yên lặng không nhúc nhích, lát sau cô mới quay lại nhìn cậu cười nhẹ.

- Em không sao, chỉ là muốn ra đây để vứt bỏ một thứ.

- Là cái gì? – Thành Vinh hỏi.

- Là tàn tro của mối tình đầu – Hiểu Đồng quay mặt đi nói, tay bóc nắm tàn tro trong chậu thả cho nó bay theo gió hòa vào biển và không khí.

- Có một câu nói” Mối tình đầu là mối tình đẹp nhất, nhưng mối tình cuối mới là mối tình bất diệt”. Đừng cố quên mối tình đầu, vì càng muốn quên sẽ càng thấy nhớ. Hãy để nó trở thành một hồi ức đẹp, đừng cố xóa bỏ nó làm gì. Sau này, em sẽ tìm thấy một người có thể cùng em bước đến nơi cuối cùng của cuộc đời.

- Nếu lỡ như mối tình đầu cũng là mối tình cuối thì sao ? – Hiểu Đồng quay người lại nhìn vào mắt Thành Vinh ngập ngừng hỏi.

Cậu bước đến trước mặt Hiểu Đồng, đưa tay vuốt mái tóc đang rối tung bay trong gió của cô. Âu yếm nhìn cô nói:

- Ngốc quá! Em vẫn còn rất trẻ. Hà cớ giữ phải chôn chặt một mối tình trong tim.

Hiểu Đồng quay đầu đi tránh ánh mắt của cậu , cô nhìn về phía mặt nước mênh mông trước mặt, lát sau khẽ nói:

- Anh có thích em không?

Thành Vinh không trả lời, cậu tiến bước đến sánh ngang vai với cô, mắt cũng nhìn về mặt biển xa xăm kia trả lời:

- Thích thì sao? Không thích thì sao?

Hiểu Đồng không trả lời, cả hai cứ im lặng đứng ngắm những cánh chim đang lượn lờ trên mặt biển. Cuối cùng cô quay lại nhìn Thành Vinh nói:

- Đừng thích em. Vì em là một cô gái xấu xa, ai thích em cũng đều gặp bất hạnh.

Thành Vinh cũng quay lại nhìn Hiểu Đồng nói:

- Nếu như anh nói là mình tự nguyện đón nhận những bất hạnh đó thì sao.

- Nhưng trái tim em đã theo người đó ra đi rồi.

- Vậy thì sao. Anh có thể chờ, chờ cho đến khi nó quay về với em và đón nhận anh – Thành Vinh khẽ đáp.

Hiểu Đồng thở dài nói:

- Từ ngày mai, em đã không còn là chính mình nữa. Em sẽ trở thành một cô gái vô cùng xấu xa. Em muốn lưu giữ hình ảnh đẹp nhất của mình trong lòng anh. Cho nên, xin anh từ nay về sau, đừng đến tìm em nữa. ..Cám ơn anh trong những ngày em đau khổ nhất đã ở bên cạnh em, đem niềm vui đến cho em. Nhưng từ nay chúng ta hãy trở thành những kẻ xa lạ, chưa từng quen nhau. Em xin anh, hãy rời xa em, có được không?

Thành Vin him lặng nhìn Hiểu Đồng không nói gì cả, ánh mắt của cậu đau thương vô cùng, cậu không muốn trả lời cô. Hiểu Đồng cũng không muốn nghe câu trả lời của cậu, cô quay lưng bỏ đi. Cũng chẳng muốn nói với cậu lời tạm biệt.

Nhưng trong lòng Hiểu Đồng lại vang lên tiếng nói:

- Tạm biệt anh Vĩnh Phong. Tạm biệt tình yêu của em.

Khi đó taxi trở về, Hiểu Đồng lấy điệnt hoại ra gọi:

- Thiên Minh! Xin anh hãy giúp em lần nữa, có được không?

Có những nỗi nhớ miên man vô tận, chợt đến, chợt đi không để lại dấu vết. Có những nổi nhớ ta chưa bao giờ biết tên, càng không hiểu vì sao lại có nó. Có những nỗi nhớ như áng mây mang hình bóng rồi chợt tan biến đi. Có những nỗi nhớ xa xăm vô định hình.

Tại sao nỗi nhớ của anh lại mang tên em.

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Sẽ để em yêu anh lần nữa

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !