Truyện kiếm hiệp
 

Sẽ để em yêu anh lần nữa (chương 23)

Lượt xem chương này: 2334

Bẫy tình

27 tuổi, Khương Thái đã làm được đến chức trợ lí tổng giám đốc của tập đòan Nguyên Thành Phong, đó chính là nhờ nổ lực hết sức mình của cậu.Và cũng có thể nói là điều bất ngờ nhất của cậu.Thật ra, trước lúc đó cậu hoàn toàn chỉ là một nhân viên quèn trong công ty mà thôi. Để có thể vào làm ở tập đoàn người thì cậu phải chiến thắng rất nhiều người, loại bỏ không bết bao nhiêu đối thủ nặng ký, nếu không nhờ nổ lực hết mình của cậu thì khó có thể đặt chân vào đây.

Đúng hơn là phải nói cậu quá may mắn, có lẽ là nhờ phúc của ông bà để lại cho nên cậu mới có cơ hội chiến thắng những người có cức vụ cao hơn, có năng lực hơn để đễ nhận được chức trợ lí tổng giám đốc này.

Chuyện là từ lúc công ty xôn xao chuyện tổng giám đốc vừa trở về nước và chuẩn bị đến tiếp quản công ty. Các cô gái thanh tú và đầy năng lực trong công ty bắt đầu được tuyển chọn và các chàng trai đầy tài năng được đưa ra để tổng giám đốc chọn làm thư kí và trợ lí cho mình.

Ai cũng tranh đua thể hiện mình để cấp trên để ý và đưa họ vào danh sách tuyển chọn.Khương Thái vừa mới vào làm chưa được một năm do cậu nhảy việc, biết mình chẳng bao giờ được để mắt tới, nên cậu không quan tâm đến việc tuyển chọn cho lắm.càng không cần thể hiện mình.

Ngày đầu tiên tổng giám đốc bước vào công ty, ai cũng vội gác bỏ mọi thứ chạy ra chào hỏi tổng giám đốc.nhưng Khương Thái thì không. Chẳng phải là cậu đang tỏ ra thanh cao hay ngạo đời gì cả, đơn giản chỉ vì lúc đó cậu đang tra tài liều giùm cho khách và họ đang chờ cậu trả lời. Với lại góc bàn cậu ngồi cách rất xa chỗ mọi người, lại ở trong góc khuất, cậu nghĩ rằng tổng giám đốc sẽ chẳng để ý đến nên an tâm ngồi tra và trả lời khách hàng. Bởi vì phương châm của mọi công ty là: “ Khách hàng là thượng đế”

Nhưng khi cậu vừa gác máy xong thì thấy tổng giám đốc đã xuất hiện trước mặt cậu, còn mọi người xung quanh ai cũng mặt mày xanh xám lo lắng.Họ sợ tổng giám đốc sẽ nổi giận vì có nhân viên không nể mặt đến chào hỏi mình.Họ hết nhìn tổng giám đốc rồi đến nhìn Khương Thái không ai dám mở miệng.

Cuối cùng giám đốc tiếp quản nhân sự vội ra hiệu cho cậu nói:

- Mọi người đã chào tổng giám đốc hết rồi, chỉ còn mình cậu thôi. Mau chào tổng giám đốc đi.

Nhưng Khương Thái chưa kịp nói gì thì tổng giám đốc đã lên tiếng:

- Cậu tên gì?

Khương Thái nghe xong thì cả người toát mồ hôi.Tuy không đến chào tổng giám đốc nhưng cậu cũng nghe mọi người chào với nhau. Ngoại trừ các vị có chức vụ lớn mới tự giới thiệu tên mình, còn những nhân viên bình thường thì chỉ chào hỏi thông thường và đón nhận cái bắt tay của tổng giá đốc mà thôi. Cũng chưa có ai được tổng giám đốc hỏi tên nhưng bây giờ tổng giám đốc lại hỏi tên cậu thì trăm phần trăm là muốn đuổi việc.

Khương Thái hít một hơi thật sâu rồi khẳng khái trả lời:

- Tôi tên Khương Thái, thưa tổng giám đốc.

- Tốt! Thu dọn đồ đạc của anh đi – Tồng giám đốc lạnh lùng nói.

Mọi người xung quanh đều e dè nhìn Khương Thái, nửa thương cảm, nửa lắc đầu trách móc.

Khương Thái chẳng hề thất vọng chút nào về câu nói của tổng giám đốc.Cậu đã biết trước việc làm tổng giám đốc nổi giận thì chắn chắn bị đuổi việc. Cậu ngẩng cao đầu nói:

- Thưa tổng giám đốc bây giờ không phải tôi bị thôi việc mà là do tôi tự xin nghỉ. Tôi không muốn ở lại trong công ty thích đuổi việc nhân viên chỉ vì họ không đến chào tổng giám đốc của họ.

- Đuổi việc – Tổng giám đốc khẽ chau mày – Ai nói sẽ đuổi việc anh.

- Chẳng phải tổng giám đốc vừa bảo tôi thu dọn đồ đạc hay sao? – Khương Thái ngạc nhiên hỏi.

- Tôi muốn anh đến làm trợ lí cho tôi, cho nên bảo anh thu dọn đồ đạc di chuyển đến tầng làm việc của tôi – Tổng giám đốc cười mà như không cười nói, rồi cậu quay qua nhìn tất cả mọi người nói – Tôi cần một nhân viên siêng năng biết đặt lợi ích của công ty lên hàng đầu, coi khách hàng là thượng đế. Dù có là ai đến đi chăng nữa thì cũng phải đặt lợi ích của người tiêu dùng lên hàng đầu. Làm cho họ càng tin tưởng vào tập đoàn của chúng ta hơn.

Tất cả mọi người ai nấy đều ngạc nhiên và hối tiếc.Họ âm thầm ngưỡng mộ Khương Thái.Không ngờ hảnh động của cậu lại được tổng giám đốc chú ý đến như vậy.Càng không ngờ tổng giám đốc lại chý ý đến những điều nhỏ nhặt đến như vậy.

Tất cả bọn họ từ gìa đến trẻ không ai dám lơ là công việc nữa.Sợ rằng sẽ bị tổng giám đốc chú ý.

Vậy là Khương Thái nghiễm nhiên đứng ở vị trí trợ lí tổng giám đốc, là người có quyền lực khá lớn, bởi vì tổng giám đốc không cần thư kí riêng. Cho nên mọi chuyện lớn nhỏ đều qua tay cậu rồi mới đến tay tổng giám đốc.

Cho nên Khương Thái càng không dám chểnh mãng công việc.Không muốn phụ lòng tổng giám đốc nâng đỡ.Tổng giám đốc cũng là người rất dễ chịu, không bao giờ làm khó nhân viên.

Càng ở gần tổng giám đốc, Khương Thái càng ngưỡng mộ tổng giám đốc vô cùng.Bởi không chỉ có tài lãnh đạo mà tổng giám đốc còn có óc phán đoán và khả năng kinh doanh, biết lựa chọn đúng thời điểm để giành về cho công ty những hợp đồng lớn. Mà anh chỉ mới ở vào độ tuổi 25 mà thôi.

Nhưng mấy ngày gần đây hình như tâm tình của tổng giám đốc không tốt,khiến ai ai cũng lo sợ.Mà cái người làm trợ lí như cậu còn lo sợ hơn hết thảy.

Các giám đốc khác lâu lâu lại chạy đến rỉ tai cậu hỏi thăm tin tức. Nhưng chính bản thân cậu còn không biết hỏi ai. Mấy hôm nay ngày nào tổng giám đốc cũng ở lại công ty làm việc tới khuya.Thân là nhân viên chẳng ai dám về sớm hơn, dành oai oán trách thầm.

Khi bước vào phòng cậu thấy tổng giám đốc đang đứng trước tấm kính của văn phòng tòa cao ốc mà nhìn ra bên ngoài, tay cầm ly rượu có vẻ suy tư. Điều này khiến Khương Thái không khỏi giật mình.Cậu chưa từng thấy tổng giám đốc uống rượu ở công ty bao giờ cả. Cậu bước đến gần bên cạnh hỏi:

- Tổng giám đốc có gì phiền não sao?

- Có chút chuyện vẫn chưa nghĩ ra – Vĩnh Thành đáp.

- Là chuyện công ty à.

- Không là chuyện riêng – Vĩnh Thành vừa nói vừa quay lại nhìn Khương Thái – Được rồi, về thôi, nói mọi người cũng về đi.

Cậu cứ nghĩ mọi chuyện rồi sẽ qua nhưng không hiểu tại sao trong lòng vẫn cứ bức rứt không yên. Chẳng thể nào ngủ yên, gương mặt đó cứ xuất hiện trong lòng cậu không làm sao xóa nhòa được. Dù cậu cố vùi đầu vào công việc để quên đi gương mặt đó, nhưng chẳng thể nào quên được. Cái cảm xúc cứ dâng tràn trong lòng cậu là gì, chính bản thân câu cũng không biết rõ, cũng không tài nào giải đáp được.

- Tổng giám đốc, ngày mai có đến tham dự buổi tiệc ở nhà ngài bộ trưởng hay không ? – Khương Thái lên tiếng hỏi.

- Đi, chúng ta phải đi – Vĩnh Thành khẽ đáp.

Tại biệt thự của ngài bộ trưởng.

Có rất nhiều người đều nể mặt tham dự, từ các quan chức chính trị, các doanh nhân có máu mặt, các diễn viên người mẫu nổi tiếng. Tất cả bọn họ đều ăn mặc rực rỡ và cực kì sang trọng để đến tham dự. Họ gặp mặt và trò chuyện rất vui vẻ.

Vĩnh Thành mặc một bộ comple màu trắng, áo sơ mi xanh, caravat kẻ sọc, chiếc khăn màu xanh tiệp với màu áo sơ mi, gương mặt hoàn mỹ nhưng lạnh lùng càng khiến mọi người bị thu hút khi cậu vừa bước vào. Bước chân thong thả, thái độ trầm tĩnh, không quá gần cũng không lạnh nhạt, cậu làm cho các nữ diễn viên, người mẫu ngây ngất.

Họ lần lượt từng người đến trước mặt cậu lã lơi chào, cố gắng sự thu hút ánh nhìn của cậu.

- Xin chào – Một nữ diễn viên rất xinh đẹp và quyến rũ vùa mới nổi đến trước mặt cậu nở nụ cười chết người chào cậu nhưng Vĩnh Thành chỉ đáp lại bằng một cái bắt tay thờ ơ rồi mau chóng bỏ đi nơi khác, khiến cô diễn viên kia cảm thấy mất mặt vô cùng. Nụ cười trên môi lập tức bị dập tắt.

Trong cả bưa tiệc dường như Vĩnh Thành là người nổi bật nhất vì có rất nhiều người chạy đến chào cậu. Ngay cả ngài bộ trưởng cũng thân mật vỗ vai cậu.

Sau khi chào hỏi mọi người xong, cậu mệt mỏi cầm ly rượu đứng lui về một góc khuất cho yên tĩnh. Ly rượi vừa đưa lên môi thì ánh mắt vô tình lướt qua một gương mặt .

Vĩnh Thành bắt gặp một cô gái đứng ở một góc khuất . Cô gái đó không ăn bận cầu kì, không trang điểm lòe loẹt, chỉ mặc một chiếc váy trắng đơn giản, mái tóc đen dài buông thả trên vai nhưng cô không hề thua kém bất cứ một nữ diễn viên hay người mẫu nào ở đây. Cô không giống những cô gái ở đây bao quanh lấy cậu.

Cô đứng bên bức tường nguy nga màu trắng như hòa vào nó, điểm khác biệt làm người ta nhận ra cô chính là mái tóc đen và đôi mắt đen lánh. Đột nhiên ánh mắt cậu bị cô gái thu hút hướng nhìn. Dường như cậu không hề rời mắt khỏi cô gái, mỗi cử chỉ, mỗi động tác của cô gái đều không bị cậu bỏ sót. Ngay cả ly rượu vừa đưa lên môi cũng bị hã xuống.

Nhưng không phải chỉ mình cậu đang nhìn cô, cũng có vài người đã chú ý đến sự có mặt của cô. Và ánh nhìn của họ cũng chỉa về phía cô. Nhưng cô gần như đứng yên không cử động làm cho người ta cứ nghĩ cô là một bức tượng đẹp và sống động. Đôi khi chiếc váy trắng và mái tóc của cô bị gió nhẹ thổi trong càng sinh động hơn.

Dường như cảm nhận thấy ai đó đang nhìn mình cho nên cô quay lại, bốn mắt họ giao nhau, cô khẽ cười chào cậu rồi nhanh chóng quay mặt đi, chìm vào không gian yên lặng vốn có của cô. Để lại cho cậu một sự nuối tiếc và một trái tim xao động.

Giữa buổi tiệc đột nhiên có tiếng trẻ em hét lên :

- Không chịu, không thèm…

Mọi người đều quay mặt nhìn đứa bé đó. Đó là một đứa bé có gương mặt bầu bĩnh dễ thương nhưng tính tình lại ngỗ nghịch do bị cưng chiều từ nhỏ. Mẹ nó dỗ dành thế nào, dỗ ngọt bao nhiêu mà thằng bé vẫn cứ nhất định không chịu ăn gì. Đã vậy nó còn hất đổ thức ăn văng khắp nơi.

Đứa bé đó chính là cháu nội ngài bộ trưởng. Nó là đứa cháu trai duy nhất trong dòng họ cho nên rất được cưng chiều. KHông ai dám quát nạt nó một lời. Ai dám lơn tiếng với nó, nó sẽ càng lì hơn, khó dạy bảo hơn.

Hiếu kì, mọi người liền quay đầu đến xem có chuyện gì. Vĩnh Thành cũng bước lại xem, nhưng nào ngờ, thằng bé văng đồ ăn chúng vào người cậu và đính ngay trên bộ complr trắng tinh không tùy vết của cậu, làm cho nó bị một vệt bẩn dài.

Trong lúc mọi người còn đang hoảng hốt nhìn, thì một chiếc khăn trắng tinh đã được chìa ra trước mặt cậu. Ngẩng đầu nhìn xem chủ nhân của chiếc khăn tay ấy là ai thì Vĩnh Thành gặp một nụ cười nhẹ nhàng thanh khiết làm cho cậu ngẩng người. Sau giây lát, cậu mới đón nhận chiếc khăn đó. Cô gái chỉ khẽ gật đầu rồi bước đi.

Đứa bé vẫn vùng vằng không chịu ăn, khiến mẹ nó trông thật khổ sở.

- Bốp…bốp…bốp…

Ba tiếng động vang lên, tất cả mọi người quay đầu nhìn lại. Ngay cả đứa bé đang quấy cũng nín bặt nhìn về phía chủ nhân của tiếng động.

Cô gái thản nhiên như chỗ không người. Hai tay bụm chặt vào nhau đưa lên tầm mắt. He hé bàn tay nhìn vào đó rồi cô reo lên :

- Đẹp quá. Hay quá……

- Thật là đẹp – Cô vừa reo vừa đi đến bên cậu bé.

Cô nhìn cậu bé cười rồi lại nhìn vào hai bàn tay đang chụm lại của mình huýt huýt sáo như đang trò chuyện bằng âm thanh với một động vật nào đó trong lòng hai bàn tay cô. Không chỉ đứa bé tò mò, mà cả những người lớn xung quanh cũng tò mò nhìn cô chằm chằm, chẳng ai có phản ứng gì.

Cô đưa hay bàn tay đến trước mặt cậu bé cười hỏi:

- Có muốn xem không?

Đứa bé nhìn hai tay đang chụm lại của cô một lát rồi nhanh chóng gật đầu. Cô mĩm cười giả vờ hé tay ra nhưng sau đó nhanh chóng thu hay tay về :

- Nhưng mà chỉ có những em bé ngoan mới được xem.

- Em ngoan, em ngoan mà – Đứa bé không kìm được nổi tò mò mà không cần suy nghĩ đã vội trả lời.

- Bé ngoan thì phải ăn hết cơm, không được nhõng nhẽo, không được văng thức ăn lung tung. Em mau ăn cơm đi, nếu không chị sẽ thả nó đi đó.

Đứa bé ngậm miệng lại, gương mặt sị xuống. Cô gái nhướn mày nói:

- Vậy chị thả nó đi đây.

- Đừng mà, em ăn, em sẽ ăn. Sẽ là em bé ngoan – Đứa bé vội nói, sợ cô sẽ thả đi con vật trong tay cô mất.

- Vậy mới ngoan – Cô khẽ cười – Mau ăn đi, ăn xong thì chị sẽ đến tìm em.

Cô ra hiệu cho người mẹ mau đút cho nó ăn. Cô ta nhanh chóng đút cho nó và đứa bé đã ngoan ngoãn ngồi ăn mà không quấy rối nữa. Cô gái khẽ cười quay người đi, hai tay buông thỏng, không có cái gì trong tay cô cả. Một trò lừa gạt thông minh mà thôi. Mọi người mau chóng giải tán.

Ấn tượng về cô gái trong lòng Vĩnh Thành sâu hơn một chút. Muốn kêu cô lại nhưng cô đã đi xa rồi.

Giải quyết hết mọi công việc ở công ty thì cả người đều thấy mệt mỏi. Vĩnh Thành nhanh bước ra cửa nhưng lại gặp ngay cơn mưa. Trong khi chờ tài xế đánh xe tới cậu đành đứng ngắm nhìn những hạt mưa đang sa xuống mặt đường rồi hòa tan vào nhau tạo thành làn nước mỏng manh.

Đột nhiên cậu thấy phía bên kia đường là một cây dù màu tím đang che một cô gái. Chính là cô gái cậu gặp ở nhà ông bộ trưởng. Hôm nay cô vẫn mặc một chiếc váy trắng và đôi giày trắng. Đứng dưới là mưa trắng xóa, than người mỏng manh của cô như được tạo ra từ gió và nước.

Một bàn tay chợt đưa ra phía ngoài ô, hứng lấy những giọt mưa mỏng manh lạnh ngắt, rồi để mặc nó chảy xuống lòng đường. Một cảnh tượng rất mê hoặc, rất thanh khiết. Đột nhiên tim cậu đập mạnh. Cậu cứ ngây người nhìn cô, cho đến khi tài xế giương dù gọi nhỏ:
- Tổng giám dốc vào xe thôi.

Vĩnh Thành đành nuối tiếc đi vào xe, nhắm mắt thở dài. Đêm nay lại một đêm khó ngủ nữa khi gương mặt của cô cứ xuất hiện trong trí não cậu.

- Tổng giám đốc, chúng ta vẫn chưa xuất được số hàng đó đi mà thời gian giao đã đến gần – Khương Thái đi vào báo cáo.

- Tại sao vẫn chưa xuất được – Vĩnh Thành cau mày lớn tiếng hỏi:

- Có một số trục trặc nhỏ, cho nên bên hải quan vẫn chưa chịu cho chúng ta đi. Họ đòi phải có chữ ký của ngài bộ trưởng thì mới đồng ý cho chúng ta xuất hàng – Khương Thái tiếp tục báo cáo.

- Nếu chúng ta giao hang trễ thì sao?

- Tổng giám đốc, nếu chúng ta giao trễ lô hang này thì chúng ta phải bồi thường hàng trăm tỷ đồng cho bên kia. Cho nên bằng cách nào cũng phải có được chữ ký của ngài bộ trưởng – Khương Thái e ngại nói.

- Đã liên lạc với ngài bộ trưởng chưa?

- Dạ rồi, nhưng mà…

- Chuyện gì ?

- Nhưng mà dường như bên phía ngài bộ trưởng dường như có ý từ chối.

- Tại sao? Chẳng phải xưa nay chúng ta có quan hệ rất tốt với bên ngài bộ trưởng hay sao. Lần trước tôi đến nhà, ông ấy vẫn rất thân thiện mà.

- Nghe đâu, một người bạn rất thân với ông ấy cũng đang sản xuất một mặt hang tương tự. Cho nên tôi nghĩ họ cố tình làm khó dễ chúng ta là để bên kia có thể thuận lợi ký kết hợp đồng.

- Tôi biết rồi – Vĩnh Thành thở dài, cậu đưa tay day day thái dương.

Cậu cần tìm ra biện pháp để giải quyết tình huống này ngay tức khắc nếu để chậm trễ thì vừa mất hợp đồng vừa phải bồi thường nữa.

Khương Thái thấy tổng giám đốc đau đầu thì nhẹ nhàng cáo lui.

Ra bên ngoài cửa sảnh, bất giác Vĩnh Thành đưa mắt nhìn về phía đối diện nơi có cây dù tím và cô gái đã mặc chiếc váy trắng ngày hôm qua ở đó. Nơi đó chỉ là một nơi trống không, tràn ngập ánh nắng chiều. Trong lòng cậu bỗng có chút hụt hẫng. Trong lòng cảm thấy trống trải, cậu mang cảm giác nhức nhói trở về nhà.

Cậu chỉ có thể thấy bóng cô hòa trong làn mưa mà thôi. Chỉ có ngày mưa, cậu mới có thể gặp cô.

Trong căn biệt thự to lớn, nhưng ngoài người giúp việc ra, không còn bất cứ người thân nào ở bên cạnh Vĩnh Thành. Con người dễ cô đơn ngay chính căn nhà của mình.

Khi gặp cô gái đó, cậu đã biết cảm giác buồn bực khó chịu trong lòng mình mấy hôm nay là gì.

Cậu nhìn bức ảnh treo trên tường. Trong hình là hai cậu bé đang cười rất vui vẻ bên nhau. Có thể thấy tình cảm hai anhem vô cùng thắm thiết. Vĩnh Thành uống cạn ly rượu trên bàn rồi ngã vật xuống thành ghế sofa thở dài:

- Vĩnh Phong! Anh xin lỗi….

Ngồi trong văn phòng, cậu nhìn ra ngoài bên tấm kính trắng, những hạt mưa lất phất, bắt đầu rơi xuống. Lòng cậu trào lên một cảm xúc nhung nhớ, không biết cô có đứng lặng lẽ nơi đó bên cây dù tím hay không?

- Tổng giám đốc – Khương Thái khẽ gọi.

- Mọi chuyện giải quyết ra sao rồi? – Cậu lấy lại vẻ lạnh lùng trên gương mặt hỏi.

- Bên phía gia đình ngài bộ trưởng đang có chuyện. Nghe nói cháu trai của ông ấy bị bệnh không chịu ăn uống gì cả. Ông ấy rất lo lắng cho nên mấy hôm nay không đến làm. Cho nên chúng tôi vẫn chưa thể gặp được ông ấy để thương thảo. Tôi nghĩ chúng ta nên đến nhà ông ấy thăm viếng một chút.

- Tôi biết rồi. Đích thân tôi sẽ đến gặp ông ấy – Vĩnh Thành trầm khàn trả lời.

Vĩnh Thành bỗng thấy một tia sang quét qua não bộ của cậu. Đứa bé chính là chìa khóa cho sự thương lượng của cậu. Chỉ cần cậu có thể làm đứa bé vui vẻ thì ngài bộ trưởng cũng vui vẻ mà cùng cậu ký kết.

Vĩnh Thành chợt bật dậy cậu lao nhanh ra khỏi văn phòng mình trước sự ngỡ ngàng của Khương Thái , Khương Thái cũng vội chạy đuổi theo ra ngoài trong sự bang hoàng của những người khác.

Xuống tới sảnh đường, Vĩnh Thành vội lao ra khỏi thang máy rồi chạy ra cửa, bên ngoài trời bắt đầu nặng hạt mưa. Nhưng hình ảnh cậu muốn thấy, cô gái cậu muốn gặp đã đập vào mắt cậu. Bất chấp cơn mưa, cậu băng qua mặt đường chạy đến sát bên cô gái, núp dưới thân câu dù tím. Cậu nhìn rõ gương mặt xinh đẹp của cô khi cô giật mình ngẩng đầu nhìn cậu. Vẫn là gương mặt không hề trang điểm nhưng vẫn toát lên vẻ đẹp khiến người ta say đắm.

Cô không mở một lời nào, chỉ khẻ chớp mắt nhìn cậu, đôi mắt đen láy đầy u buồn chất chứa hang ngàn giọt lệ tinh khiết. Vĩnh Thành bị đôi mắt đen đó cuốn lấy đến bất động, mọi ý nghĩ trong đầu bỗng nhiên bay mất, đầu óc trở nên trống rỗng. Cho đến khi cậu nhận được một nụ cười nhẹ như hoa trôi trên dòng nước, thì mới hay tim đã đập lỗi nhịp từ bao giờ.

Cậu cố kìm nén hơi thở dồn dập của mình bối rối nói:

- Chúng ta đã từng gặp nhau rồi.

- Vậy sao – Cô gái nói, giọng tỏ vẻ ngạc nhiên một chút, ánh mắt nhìn cậu xem xét.

- Trong buổi tiệc ở nhà ngài bộ trưởng – Vĩnh Thành gấp gáp giải thích.

Cô gái như chợt nhớ ra vội gật đầu cười nhẹ.

- Có thể nhờ em một việc hay không?

- Là chuyện gì? – Giọng cô gái nhẹ nhàng trong trẻo hỏi khiến cậu càng thêm bối rối.
- Đứa bé lần trước – Cậu vừa nói vừa nhìn cô, cô đang im lặng nghe cậu nói – Nó đang bệnh, lại không chịu ăn gì, em có thể đến dỗ nó ăn giúp không.

- Em sợ mình không làm được – Cô gái lo sợ nói.

- Em chỉ cần thử qua một chút thôi. Nếu có thể dỗ được thì tốt, còn không thì thôi, không sao cả. Chỉ là lần trước đứa bé rất nghe lời em cho nên anh mới nhờ em đến thử xem.

Cô gái cắn nhẹ môi cúi đầu suy nghĩ, lát sau cô ngẩng đầu lên nhìn cậu trả lời:

- Được. Vậy thì để em thử xem sao, nhưng em xin nói trước là em không bảo đảm có thể dỗ được nó đâu.

- Chỉ cần em có lòng là được rồi – Vĩnh Thành cười mừng rỡ nói – Em tên gì?

- Hiểu Đồng! Em tên Hiểu Đồng.

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Sẽ để em yêu anh lần nữa

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !