Truyện kiếm hiệp
 

Sẽ để em yêu anh lần nữa (chương 23.1)

Lượt xem chương này: 1964

7 giờ tối, một chiếc xe sang trọng chạy đến đậu ngay trước cổng nhà ngài bộ trưởng. Một người gác cổng chạy đến dò hỏi, lát sau mở cửa cho chiếc xe vào.

Một đôi trai tài gái sắc bước xuống xe tiến thẳng vào nhà, được chủ nhà đón tiếp nồng hậu. Bọn họ trò chuyện rất vui vẻ nhưng chỉ là cuộc trò chuyện bình thường tuyệt không có nói đến chuyện làm ăn.

Cô gái vẫn luôn khoát tay chàng trai một cách thân mật, chàng trai thỉnh thoảng quay qua cười nồng ấm với cô gái.

Bỗng nhiên trên lầu vang lên tiếng khóc la của một đứa trẻ, sắc mặt của ngài bộ trưởng đang tươi cười bỗng nhiên trầm lại rồi thở dài thành tiếng than thở:

- Thật là …chẳng thể nào nói được nữa rồi.

Mẹ đứa bé từ trên lầu hớt hải chạy xuống, gương mặt tái mét, e dè đến gần ngài bộ trưởng nói:

- Gia Bảo lại không chịu ăn nữa. Nó lại hất đổ đồ ăn nữa….

Nói rồi người phụ nữ ấy cúi đầu cam chịu, có vẻ hơi ấm ức. Vì không dám đánh, lại chẳng thể bảo ban nó được, nhưng cứ để tình trạng này mãi sẽ bị trách mắng là không nên thân, không biết nuôi con. Đúng là làm dâu trong nhà quyền quý thật khó, đi cũng phải nhìn đường, ngồi cũng phải nhìn hướng, ăn cũng phải coi nồi.

Cả Vĩnh Thành và Hiểu Đồng đều nhìn người phụ nữ tuy ăn bận cực kỳ sang trọng, và có một vẻ đẹp dịu dàng nhưng lại ẩn chứa một nỗi khắc khổ bất lực và cam chịu một cách thương cảm cho số phận của một người phụ nữ, một người mẹ, một người vợ và một người dâu con.

Ông bộ trưởng quắt mắt nhìn con dâu vẻ khiển trách càng khiến cô con dâu lo sợ cụp mắt nhìn xuống mà không dám ngẩng lên. Ông bộ truởng nhìn Vĩnh Thành cười:

- Xin lỗi cháu! Để cháu thấy cảnh xấu hổ trong gia đình rồi. Vì mãi mới có một thằng cháu trai nên cưng chìu riết sinh hư. Chẳng thể dạy bảo được điều chi. Bác phải lên xem thế nào, kẻo nó không chịu ăn gì thì lại sinh bệnh.

Vĩnh Thành cũng tỏ vẻ đồng cảm gật đầu nói:

- Bác cứ lên giỗ em bé đi. Tụi cháu ngồi chơi dưới này cũng được ạ.

Ông bộ trưởng liền đứng dậy đi lên lầu, cô con dâu cũng ngẩng đầu chào hai người rồi định đi theo bỗng nhiên quay đầu lại nhìn Hiểu Đồng lần nữa. Một nỗi vui mừng hiện lên trên nét mặt của người phụ nữ ấy. Cô ta chạy đến bên Hiểu Đồng nắm lấy tay cô nói rất chân thành:

- Lần trước, em giúp chị bảo thằng bé ăn, nó đã rất nghe lời, nhưng sau đó em lại mất tích cho nên nó cứ khóc mãi, đòi đi tìm em. Bây giờ gặp được em rồi, em làm ơn giúp chị dỗ nó được không. Biết đâu em nói nó sẽ nghe lời hơn.

Hiểu Đồng không nói gì, cô lưỡng lự ngồi yên. Vĩnh Thành đã vỗ nhẹ lên tay của cô cười nói:

- Em lên giúp chị ấy thử xem, biết đâu thằng bé sẽ nghe lời em mà chịu ăn thì sao.

Hiểu Đồng nghe lời gật đầu một cái rồi theo người phụ nữ đi lên lầu. Chị ta mừng rỡ vô cùng liền dẫn Hiểu Đồng đi lên lầu. Vừa lên lầu đã nghe tiếng khóc.

- Con hổng chịu đâu. Con hổng thích ăn, con hổng thích uống thuốc.

- Ngoan , Gia Bảo ngoan, ăn một chút. Ngày mai ông nỗi dẫn con đi chơi sở thú – Tiếng ông bộ trưởng nài nỉ dỗ dành.

- Không chịu, con không muốn đi .

Cánh cửa phòng Gia Bảo mở ra, cô con dâu gọi nhỏ:

- Ba, ba ra ngoài này một tí đi.

Ông bộ trưởng nhíu mày rồi cũng thở dài đi ra.

Ông vừa bước ra thì ánh đèn trong phòng vụt tắt chỉ còn lại ánh đèn ngủ mờ ảo trong phòng. Bé Gia Bảo hoảng sợ định khóc thét lên thì bỗng nhiên một bóng chim bồ câu xuất hiện trên mặt tường, rồi có một giọng nói trong trẻo vang lên:

- Chào bạn! Mình là chim bồ câu, mình tên Bảo Bảo. Bạn tên gì?

Bé Gia Bảo hơi sợ một chút mắt vẫn chămn chú nhìn chú chim bồ câu đang bay lượn trên tường. Đột nhiên con chim bồ câu bỗng biến thành một con chó con, rồi lại cất lên tiếng trong trẻo:

- Gâu, gâu, gâu….Chào bạn, mình là chó con.

Sau đó, chó con lại biến thành thỏ con….Bé Gia Bảo đi từ sợ hãi tới ngạc nhiên rồi bỗng nhiên thấy thích thú. Cậu bé đứng dậy cố chạy đến sờ vào con chim thiên nga trên tường nhưng cậu vừa đưa tay chạm vào thì on thiên nga đã tung cánh bay mất rồi.

Gia Bảo cảm thấy tiếc nuối vô cùng, cậu xụ mặt xuống trong buồn bã. Thấy vậy Hiểu Đồng mới đến trước mặt cậu, khom người xuống nhìn cậu hỏi:

- Có thích không?

Gia Bảo ngẩng đầu lên nhìn thấy Hiểu Đồng thì nhận ra ngay. Trẻ con vốn có trí nhớ rất tốt, cho nên cậu bé cười mừng rỡ nói:

- Thích lắm, chị làm nữa đi.

Nhưng Hiểu Đồng lắc đầu nói:

- Chỉ có những em bé ngoan thì các bạn thú mới đến chơi cùng thôi. Các bạn ấy không thích chơi với những em bé không ngoan.

Gia Bảo nghe vậy thì xụ mặt buồn bã nói:

- Em ngoan mà.

- Vậy thì Gia Bảo phải ăn cơm, uống thuốc và nghe lời mọi người. Có như vậy các bạn mới đến chơi cùng với Gia Bảo – Hiểu Đồng xoa đầu Gia Bảo nói.

Gia Bảo ngoan ngoãn gật đầu. Vậy là Hiểu Đồng liền lấy cháo đút cho Gia Bảo ăn rồi cho thằng bé uống thuốc. Nhưng Gia Bảo lại sợ đắng, Hiểu Đồng bật cười nói:

- Nói nhỏ cho em nghe nha, chị cũng sợ uống thuốc vì thuốc rất đắng. Cho nên trước khi uống thuốc chị thường ăn kẹo trước để đầu lưỡi có vị ngọt. Khi uống thuốc vào thì sẽ không sợ bị đắng nữa.

Liền lấy trong túi ra mấy viên kẹo cho Gia Bảo ăn. Sau đó cô kể chuyện cho cậu bé nghe cho đến lúc thuốc phát huy tác dụng, làm cậu bé chìm vào giấc ngủ.

Nhẹ nhàng đóng cửa lại, Hiểu Đồng cầm tô cháo bước ra khỏi phòng trong ánh mắt cảm kích của mẹ bé Gia Bảo. Trả lại tô cháo cho người phụ nữ ấy, Hiểu Đồng đi xuống phòng khách ngồi kế bên Vĩnh Thành.

Vĩnh Thành nắm lấy tay Hiểu Đồng kéo cô lại sát bên người mình, mĩm cười với cô và cô cũng cười đáp lại. Bỗng nhiên giọng ông bộ trưởng vang lên phá tan không khí giữa hai người.

- Cháu thật là giỏi, biết bao nhiêu người dỗ dành mà thằng bé chẳng chịu ăn gì cả. Bây giờ lại ngoan ngoãn gnhe lời.

- Dạ, bác quá khen thôi. Bé Gia Bảo vốn dĩ ngoan ngoãn nhưng tại vì trong người khó chịu nên mới như vậy thôi – Hiểu Đồng cười nói.

Ông bộ trưởng nghe cô nói vậy bỗng thấy rất hài lòng, gật gật đầu. Sau đó ông nói với Vĩnh Thành:

- Nếu rảnh thì cháu cùng bạn gái đến chơi. Bé Gia Bảo dường như rất nghe lời bạn gái cháu. Hay là thứ 7 tuần này đi.

Vĩnh Thành gật đầu nói:

- Dạ, nếu rảnh, cháu và cô ấy sẽ cùng đến chơi. Nhưng mà dạo này vì việc xuất cảng cháu hơi bận rộn chắc chưa thể có thời gian đến đâu. Để dịp khác vậy.

Vĩnh Thành nói rồi chẳng kịp cho ông bộ trưởng nói thêm điều gì. Cậu đưa tay xem đồng hồ rồi kéo Hiểu Đồng đứng dậy nói:

- Cũng muộn rồi, cháu xin phép đưa bạn gái cháu về ạ, với lại còn một số việc cháu cần về giải quyết.

Ông bộ trưởng không nói gì, vẻ suy nghĩ một chút rồi đứng dậy tiễn cả hai ra về.

Vĩnh Thành và Hiểu Đồng cùng thân mật khoát tay nhau tạm biệt ông bộ trưởng đi vào xe. Khi chiếc xe vừa lăn bánh, tay hai người lặp tức rời nhau ra. Không khí bỗng nhiên có phần ngượng ngập, hai người đều không ai nói gì ngoài anh tài xế hỏi Vĩnh Thành muốn đi đâu.

- Em ở đâu, để anh đưa em về – Vĩnh Thành quay sang Hiểu Đồng có nhã ý hỏi.

- Không cần đâu. Em tự về được rồi, chở em đi đến ngã tư trước mặt là được – Hiểu Đồng vội vàng từ chối.

Vĩnh Thành cũng không nài ép, nhưng lát sau cậu lại hỏi:

- Làm sao có thể liên lạc với em.

Nhưng khi thấy Hiểu Đồng nhìn cậu bối rối một chút, cậu vội giải thích:

- Chỉ là bây giờ em giả vờ làm bạn gái anh, nếu sau này ngài bộ trưởng gọi đến lại phải tiếp tục nhờ em giả làm bạn gái anh. Đến lúc đó lại không biết liên lạc với em bằng cách nào thì sẽ khó ăn nói lắm.

Hiểu Đồng như hiểu ý vội gật đầu cười. Cô đọc số điện thoại của mình cho cậu. Rồi nói:
- Em đã nhận tiền của anh rồi nên đương nhiên sẽ đến khi anh cần.

Sau đó hai người chia tay nhau. Vĩnh Thành nhìn theo cho đến khi bóng dáng Hiểu Đồng khuất xa. Rồi mới quay đầu nói với tài xế giọng lạnh lùng:

- Đi thôi.

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Sẽ để em yêu anh lần nữa

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !