Truyện kiếm hiệp
 

Sẽ để em yêu anh lần nữa (chương 23.2)

Lượt xem chương này: 2022

Mấy ngày sau, khi Vĩnh Thành đang giải quyết một số công văn thì Khương Thái vui vẻ đi vào nói:

- Tổng giám đốc, hàng của chúng ta đã được xuất đi, vừa kịp lúc đến hạn định của hợp đồng. Ngài bộ trưởng có nhã ý mời tổng giám đốc với …

Nói tới đây bỗng nhiên Khương Thái im bặt. Từ lúc đi theo Vĩnh Thành làm cũng được hai tháng hơn rồi nhưng mà cậu chưa từng thấy Vĩnh Thành có một cô gái nào bên cạnh. Đi dự tiệc cũng chỉ đi có một mình, làm việc đôi khi đến tận nửa đêm mới trở về. Cho nên cậu hơi ngạc nhiên khi thấy thư kí của ngài bộ trưởng nhấn mạnh việc ngài bộ trưởng mời tổng giám đốc cùng bạn gái đến chơi.

Vĩnh Thành ngẩng đầu cau mày nhìn vẻ lấp lửng một cách khó hiểu nhìn Khương Thái. Thấy vậy Khương Thái vội nói:

- Ngài bộ trưởng mời tổng giám đốc cùng…cùng bạn gái đến chơi.

Vầng trán Vĩnh Thành chợt giảng ra, cậu gật đầu một cái lạnh lùng rồi tiếp tục cúi đầu vào hồ sơ. Khương Thái hơi ngạc nhiên trước biểu hiện bình thản của Vĩnh Thành, nhưng là một trợ lí cậu biết bổn phận của mình là không nên tò mò về đời tư của cấp trên. Cho nên cậu cáo lui ra ngoài.

Khương Thái vừa đi ra ngoài, Vĩnh Thành lập tức cầm điện thoại bấm vào số mà cậu đã thuộc lòng. Đầu dây bên kia vừa bắt máy cậu đã lên tiếng.

- Là anh đây…
……….

- Ngài bộ trưởng mời hai chúng ta đến nhà chơi. Lại phải nhờ đến em nữa rồi.
…………

- Anh chờ em.

Cậu gập máy lại, trong lòng bỗng nổi lên một cơn sóng mạnh mẽ. Suốt cả buổi, cậu mong cho thời gian mau chóng trôi qua.

Ra đến cửa, Vĩnh Thành không kìm nén được lòng mình khi nhìn thấy cây dù tím dưới cơn mưa lất phất kia. Lần này, cô chủ động bước đến trước mặt cậu.

- Chào anh – Hiểu Đồng cười thật tươi nhìn Vĩnh Thành, nụ cười làm trái tim cậu thổn thức.

Nhưng Vĩnh Thành đã kìm chế được cậu chỉ nhẹ nhàng cười chào cô, không vồn vã cũng không thờ ơ. Cả hai cùng vào xe, nhưng Vĩnh Thành không đưa Hiểu Đồng đến ngay nhà ngài bộ trưởng mà đưa cô đến một cửa hàng thời trang cao cấp.

Hiểu Đồng có vẻ hơi lưỡng lự một chút nhưng sau đó cô không ngần ngại thử đồ chọn ra cho m,ình một bộ đồ sang trọng. Vĩnh Thành cũng thay cho mình một bộ đồ comple sang trọng. Trông cậu rất điển trai, rất sang trọng, toàn thân toát ra một sức hút đàn ông mạnh mẽ. Làm cho mấy cô nhân viên trầm trồ không ít.

Bọn họ tròn mắt nhìn hai người thầm công nhận thật xứng đôi vừa lứa.

Cuối cùng cả hai cũng đến nhà ông bộ trưởng. Gia Bảo vừa thấy Hiểu Đồng thì mừng rỡ cứ quấn lấy cô không rời. Hiểu Đồng nói gì thì nghe đấy, rất ngoan ngoãn, tất nhiên Hiểu Đồng cũng thưởng cho Gia Bảo rất nhiều câu chuyện cổ tích hay.

Hiểu Đồng rất biết cách kể chuyện, cô vừa kể vừa diễn tả rất sinh động làm Gia Bảo thích lắm. Thằng bé cứ cười cứ khóc sợ theo từng nhân vật chó sói và gà của Hiểu Đồng.

Ông bộ trưởng hài lòng lắm, rất quý mến Hiểu Đồng. Ông muốn nhờ Hiểu Đồng đến dạy học cho Gia Bảo nhưng cô từ chối, lấy lí do bận, chỉ có thể thỉnh thoảng cùng Vĩnh Thành đến mà thôi. Làm ông bộ trưởng vốn quý mến Vĩnh Thành vì tuổi trẻ tài cao lại càng thêm quý mến vì cậu đã khéo léo chọn người bên cạnh mình.

Sau khi ra về, Vĩnh Thành đã hỏi Hiểu Đồng:

- Sao em lại nghĩ ra cách dỗ thằng bé hay như vậy. Chẳng ai dỗ được nó cả.

Hiểu Đồng cười buồn , ánh mắt nhìn ra ngoài nói:

- Vì nhà em rất nghèo. Chẳng thể nào mua đồ chơi cho em gái nhỏ của em được. Cho nên đành bày trò chơi để hai chị em chơi với nhau. Có lẻ nhờ vậy mà em mới có thể dỗ được bé Gia Bảo. Trẻ con đôi khi không phải cứ mua nhiều đồ chơi cho nó hay là mua nhiều truyện cho nó là tụi nó sẽ vui đâu. Đôi khi những trò chơi giản dị lại hấp dẫn hơn và phải kể chuyện sao cho như chúng nó thấy thật thì chúng mới thích.

Vĩnh Thành nghe Hiểu Đồng nói như thế thì cảm thấy dâng lên một sự thương cảm mãnh liệt trước cô gái trẻ trước mặt mình. Tựa như cảm nhận được nỗi buồn và sự vất vả của cô qua lời nói.

Sau đó, Vĩnh Thành thường hẹn Hiểu Đồng gặp mặt, dù không cần đến nhà ông bộ trưởng. Hai người đơn thuần chỉ là đến một nhà hàng hay một quán cà phê nào đó để trò chuyện.

- Thật ra, là anh muốn gặp em nên mới lợi dụng việc này để hẹn em đến – Vĩnh Thành cười thú nhận.

- Thật ra là em cũng muốn gặp anh cho nên mới nhận lời – Hiểu Đồng nhìn vào mắt Vĩnh Thành cười trả lời.

Sau khi thốt ra những lời đó, cô cụp mắt nhìn xuống chiếc ly trước mắt mình, gương mặt bắt đầu đỏ lên đầy xấu hổ. Vĩnh Thành cũng không ngờ cô lại nói ra những lời đó nhất thời không biết nói gì, cậu cong tay lại nắm chặt, cũng ngượng ngùng quay mặt đi nơi khác.

- Nếu như nói, anh thích em, em có tin không? – Cuối cùng Vĩnh Thành lên tiếng phá tan không khí ngượng ngùng này. Tay cậu đã nắm lấy bàn tay đang đặt trên bàn của cô, làm cô ngỡ ngàng nhìn lên bắt gặp ánh mắt chân thành của cậu.

Hiểu Đồng nhìn đáp lại ánh mắt cậu rồi lát sau cô thu bàn tay đang bị tay cậu chiếm giữ lại nói:

- Thật ra là em đang lợi dụng anh với mục đích khác – Hiểu Đồng hừ mũi cười nhìn Vĩnh thành vẻ đùa cợt.

Vĩnh Thành hơi bị chấn động một chút nhưng sau đó cậu bật cười, nheo mắt nhìn cô .

- Em lợi dụng anh mà lại nói cho anh biết ư. Là em thật thà hay em ngốc nghếch đây.

Hiểu Đồng không cảm thấy khó chịu trước lời giễu của Vĩnh Thành, cô còn bật cười lớn theo cậu rồi nhẹ nhàng nói:

- Vốn dĩ đàn ông sinh ra là để phụ nữ lợi dụng mà. Phụ nữ lợi dụng, sức khỏe, tình cảm, và tiền bạc của đàn ông.

Vĩnh Thành mở to mắt nhìn Hiểu Đồng, vẻ chăm chú nghe cô nói một cách thích thú, Hiểu Đồng cười nói tiếp:

- Chẳng phải khi làm những việc nặng nhọc thì phụ nữ lại lợi dụng sức khỏe cơ bắp của đàn ông hay sao, cho thấy rằng người đàn ông đó rất có bản lĩnh, có thể che chở bảo bọc cho người phụ nữ bên cạnh mình. Những khi phụ nữ cảm thấy mệt mỏi, yếu đuối, họ cần tình cảm của đàn ông để bù đắp, vỗ về họ, chứng tỏ đó là người đàn ông có sức hút.

Vĩnh thành vừa nghe vừa gật gù.

- Còn họ lợi dụng đàn ông về tiền bạc chẳng phải đang chứng tỏ người đàn ông đó thật sự thành đạt. Người phụ nữ càng xài tiền của họ càng nhiều họ càng thích vì chứng tỏ sự thành công của họ trên thương trường. Một người đàn ông có thể bị người phụ nữ lợi dùng từ sức khỏe đến tình cảm và tiền bạc, càng chứng tỏ đó là người đàn ông thật sự có bản lãnh và phong cách. Chỉ có đều khác nhau ở chỗ, họ bị người đàn bà chân thành lợi dụng hay là người đàn bà xảo trá lợi dụng mà thôi.

Vĩnh thành nghe Hiểu Đồng nói thì cười lớn rồi gật gù nói:

- Thú vị. rất thú vị.

Sau đó, cậu nhìn cô hỏi:

- Vậy thì em là loại đàn bà nào.

- Anh nghĩ sao. Nếu em là loại đàn bà thứ hai – Hiểu Đồng nhướn mày cười hỏi.

- Được ,nếu em không sợ khi lợi dung anh thì anh cũng không ngại để cho em lợi dụng đâu.

Nói rồi cả hai cùng nhìn nhau cười âu yếm.

Sau đó, Hiểu Đồng chính thức làm bạn gái của Vĩnh Thành. Hiểu Đồng không quan tâm đến việc Vĩnh thành có thật sự yêu cô hay không, hay anh chỉ là một chàng lãng tử phong lưu chỉ là rugn cảm nhất thời với cô mà thôi. Mục đích thứ nhất của cô là tiếp cận cậu.

Mục đích đã đạt được, Hiểu Đồng cười nhẹ nhìn mình trông gương. Nhưng cô lại không nhận ra chính mình ở trong gương mà trong gương là một con người khác, hoàn toàn xa lạ với chính bản thân cô. Một gương mặt xấu xa, vô cảm, Hiểu Đồng cắn chặt răng nhủ thầm:

- Hiểu Đồng! Mày đã không còn con đường rút lui rồi Vì trái đất này tròn, nên những người yêu quý nhau sẽ lại trở về bên nhau.

Mấy ngày sau, khi Vĩnh Thành đang giải quyết một số công văn thì Khương Thái vui vẻ đi vào nói:

- Tổng giám đốc, hàng của chúng ta đã được xuất đi, vừa kịp lúc đến hạn định của hợp đồng. Ngài bộ trưởng có nhã ý mời tổng giám đốc với …

Nói tới đây bỗng nhiên Khương Thái im bặt. Từ lúc đi theo Vĩnh Thành làm cũng được hai tháng hơn rồi nhưng mà cậu chưa từng thấy Vĩnh Thành có một cô gái nào bên cạnh. Đi dự tiệc cũng chỉ đi có một mình, làm việc đôi khi đến tận nửa đêm mới trở về. Cho nên cậu hơi ngạc nhiên khi thấy thư kí của ngài bộ trưởng nhấn mạnh việc ngài bộ trưởng mời tổng giám đốc cùng bạn gái đến chơi.

Vĩnh Thành ngẩng đầu cau mày nhìn vẻ lấp lửng một cách khó hiểu nhìn Khương Thái. Thấy vậy Khương Thái vội nói:

- Ngài bộ trưởng mời tổng giám đốc cùng…cùng bạn gái đến chơi.

Vầng trán Vĩnh Thành chợt giảng ra, cậu gật đầu một cái lạnh lùng rồi tiếp tục cúi đầu vào hồ sơ. Khương Thái hơi ngạc nhiên trước biểu hiện bình thản của Vĩnh Thành, nhưng là một trợ lí cậu biết bổn phận của mình là không nên tò mò về đời tư của cấp trên. Cho nên cậu cáo lui ra ngoài.

Khương Thái vừa đi ra ngoài, Vĩnh Thành lập tức cầm điện thoại bấm vào số mà cậu đã thuộc lòng. Đầu dây bên kia vừa bắt máy cậu đã lên tiếng.

- Là anh đây…
……….

- Ngài bộ trưởng mời hai chúng ta đến nhà chơi. Lại phải nhờ đến em nữa rồi.
…………

- Anh chờ em.

Cậu gập máy lại, trong lòng bỗng nổi lên một cơn sóng mạnh mẽ. Suốt cả buổi, cậu mong cho thời gian mau chóng trôi qua.

Ra đến cửa, Vĩnh Thành không kìm nén được lòng mình khi nhìn thấy cây dù tím dưới cơn mưa lất phất kia. Lần này, cô chủ động bước đến trước mặt cậu.

- Chào anh – Hiểu Đồng cười thật tươi nhìn Vĩnh Thành, nụ cười làm trái tim cậu thổn thức.

Nhưng Vĩnh Thành đã kìm chế được cậu chỉ nhẹ nhàng cười chào cô, không vồn vã cũng không thờ ơ. Cả hai cùng vào xe, nhưng Vĩnh Thành không đưa Hiểu Đồng đến ngay nhà ngài bộ trưởng mà đưa cô đến một cửa hàng thời trang cao cấp.

Hiểu Đồng có vẻ hơi lưỡng lự một chút nhưng sau đó cô không ngần ngại thử đồ chọn ra cho m,ình một bộ đồ sang trọng. Vĩnh Thành cũng thay cho mình một bộ đồ comple sang trọng. Trông cậu rất điển trai, rất sang trọng, toàn thân toát ra một sức hút đàn ông mạnh mẽ. Làm cho mấy cô nhân viên trầm trồ không ít.

Bọn họ tròn mắt nhìn hai người thầm công nhận thật xứng đôi vừa lứa.

Cuối cùng cả hai cũng đến nhà ông bộ trưởng. Gia Bảo vừa thấy Hiểu Đồng thì mừng rỡ cứ quấn lấy cô không rời. Hiểu Đồng nói gì thì nghe đấy, rất ngoan ngoãn, tất nhiên Hiểu Đồng cũng thưởng cho Gia Bảo rất nhiều câu chuyện cổ tích hay.

Hiểu Đồng rất biết cách kể chuyện, cô vừa kể vừa diễn tả rất sinh động làm Gia Bảo thích lắm. Thằng bé cứ cười cứ khóc sợ theo từng nhân vật chó sói và gà của Hiểu Đồng.

Ông bộ trưởng hài lòng lắm, rất quý mến Hiểu Đồng. Ông muốn nhờ Hiểu Đồng đến dạy học cho Gia Bảo nhưng cô từ chối, lấy lí do bận, chỉ có thể thỉnh thoảng cùng Vĩnh Thành đến mà thôi. Làm ông bộ trưởng vốn quý mến Vĩnh Thành vì tuổi trẻ tài cao lại càng thêm quý mến vì cậu đã khéo léo chọn người bên cạnh mình.

Sau khi ra về, Vĩnh Thành đã hỏi Hiểu Đồng:

- Sao em lại nghĩ ra cách dỗ thằng bé hay như vậy. Chẳng ai dỗ được nó cả.

Hiểu Đồng cười buồn , ánh mắt nhìn ra ngoài nói:

- Vì nhà em rất nghèo. Chẳng thể nào mua đồ chơi cho em gái nhỏ của em được. Cho nên đành bày trò chơi để hai chị em chơi với nhau. Có lẻ nhờ vậy mà em mới có thể dỗ được bé Gia Bảo. Trẻ con đôi khi không phải cứ mua nhiều đồ chơi cho nó hay là mua nhiều truyện cho nó là tụi nó sẽ vui đâu. Đôi khi những trò chơi giản dị lại hấp dẫn hơn và phải kể chuyện sao cho như chúng nó thấy thật thì chúng mới thích.

Vĩnh Thành nghe Hiểu Đồng nói như thế thì cảm thấy dâng lên một sự thương cảm mãnh liệt trước cô gái trẻ trước mặt mình. Tựa như cảm nhận được nỗi buồn và sự vất vả của cô qua lời nói.

Sau đó, Vĩnh Thành thường hẹn Hiểu Đồng gặp mặt, dù không cần đến nhà ông bộ trưởng. Hai người đơn thuần chỉ là đến một nhà hàng hay một quán cà phê nào đó để trò chuyện.

- Thật ra, là anh muốn gặp em nên mới lợi dụng việc này để hẹn em đến – Vĩnh Thành cười thú nhận.

- Thật ra là em cũng muốn gặp anh cho nên mới nhận lời – Hiểu Đồng nhìn vào mắt Vĩnh Thành cười trả lời.

Sau khi thốt ra những lời đó, cô cụp mắt nhìn xuống chiếc ly trước mắt mình, gương mặt bắt đầu đỏ lên đầy xấu hổ. Vĩnh Thành cũng không ngờ cô lại nói ra những lời đó nhất thời không biết nói gì, cậu cong tay lại nắm chặt, cũng ngượng ngùng quay mặt đi nơi khác.

- Nếu như nói, anh thích em, em có tin không? – Cuối cùng Vĩnh Thành lên tiếng phá tan không khí ngượng ngùng này. Tay cậu đã nắm lấy bàn tay đang đặt trên bàn của cô, làm cô ngỡ ngàng nhìn lên bắt gặp ánh mắt chân thành của cậu.

Hiểu Đồng nhìn đáp lại ánh mắt cậu rồi lát sau cô thu bàn tay đang bị tay cậu chiếm giữ lại nói:

- Thật ra là em đang lợi dụng anh với mục đích khác – Hiểu Đồng hừ mũi cười nhìn Vĩnh thành vẻ đùa cợt.

Vĩnh Thành hơi bị chấn động một chút nhưng sau đó cậu bật cười, nheo mắt nhìn cô .

- Em lợi dụng anh mà lại nói cho anh biết ư. Là em thật thà hay em ngốc nghếch đây.

Hiểu Đồng không cảm thấy khó chịu trước lời giễu của Vĩnh Thành, cô còn bật cười lớn theo cậu rồi nhẹ nhàng nói:

- Vốn dĩ đàn ông sinh ra là để phụ nữ lợi dụng mà. Phụ nữ lợi dụng, sức khỏe, tình cảm, và tiền bạc của đàn ông.

Vĩnh Thành mở to mắt nhìn Hiểu Đồng, vẻ chăm chú nghe cô nói một cách thích thú, Hiểu Đồng cười nói tiếp:

- Chẳng phải khi làm những việc nặng nhọc thì phụ nữ lại lợi dụng sức khỏe cơ bắp của đàn ông hay sao, cho thấy rằng người đàn ông đó rất có bản lĩnh, có thể che chở bảo bọc cho người phụ nữ bên cạnh mình. Những khi phụ nữ cảm thấy mệt mỏi, yếu đuối, họ cần tình cảm của đàn ông để bù đắp, vỗ về họ, chứng tỏ đó là người đàn ông có sức hút.

Vĩnh thành vừa nghe vừa gật gù.

- Còn họ lợi dụng đàn ông về tiền bạc chẳng phải đang chứng tỏ người đàn ông đó thật sự thành đạt. Người phụ nữ càng xài tiền của họ càng nhiều họ càng thích vì chứng tỏ sự thành công của họ trên thương trường. Một người đàn ông có thể bị người phụ nữ lợi dùng từ sức khỏe đến tình cảm và tiền bạc, càng chứng tỏ đó là người đàn ông thật sự có bản lãnh và phong cách. Chỉ có đều khác nhau ở chỗ, họ bị người đàn bà chân thành lợi dụng hay là người đàn bà xảo trá lợi dụng mà thôi.

Vĩnh thành nghe Hiểu Đồng nói thì cười lớn rồi gật gù nói:

- Thú vị. rất thú vị.

Sau đó, cậu nhìn cô hỏi:

- Vậy thì em là loại đàn bà nào.

- Anh nghĩ sao. Nếu em là loại đàn bà thứ hai – Hiểu Đồng nhướn mày cười hỏi.

- Được ,nếu em không sợ khi lợi dung anh thì anh cũng không ngại để cho em lợi dụng đâu.

Nói rồi cả hai cùng nhìn nhau cười âu yếm.

Sau đó, Hiểu Đồng chính thức làm bạn gái của Vĩnh Thành. Hiểu Đồng không quan tâm đến việc Vĩnh thành có thật sự yêu cô hay không, hay anh chỉ là một chàng lãng tử phong lưu chỉ là rugn cảm nhất thời với cô mà thôi. Mục đích thứ nhất của cô là tiếp cận cậu.

Mục đích đã đạt được, Hiểu Đồng cười nhẹ nhìn mình trông gương. Nhưng cô lại không nhận ra chính mình ở trong gương mà trong gương là một con người khác, hoàn toàn xa lạ với chính bản thân cô. Một gương mặt xấu xa, vô cảm, Hiểu Đồng cắn chặt răng nhủ thầm:

- Hiểu Đồng! Mày đã không còn con đường rút lui rồi.

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Sẽ để em yêu anh lần nữa

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !