Truyện kiếm hiệp
 

Sẽ để em yêu anh lần nữa (chương 23.3)

Lượt xem chương này: 2166

Rượu! Từ lúc ba cô bắt đầu uống rượu, Hiểu Đồng rất ghét rượu. Nó chính là thứ làm người ta sa đọa, chìm đắng trong men say đánh mất tất cả. Con người đã dính vào rượu thì chẳng thể nào vực dậy được ý chí mà cứ mãi để nó chìm trong men rượu.

Nhưng chỉ có người say mới hiểu được tại sao mình muốn chìm trong men rượu. Người ngoài nhìn vào có thể cảm thông có thể phê phán nhưng họ mãi mãi không hiểu được tại sao.

Hiểu Đồng bây giờ mới biết tại sao ngày sưa ba cô lại chìm trong men rượu. Là bởi vì ông muốn tìm quên đi nỗi đau, nỗi buồn của bản thân mình. Chỉ có rượu mới giúp ông quên đi nỗi đau này.

Hiểu Đồng không biết uống rượu, cho nên chỉ vài ly nhỏ thì cô đã ngà ngà say rồi. Cổ họng khô khốc, cả người bị rượu làm nóng đến độ đầu óc choáng voáng, khung cảnh trước mặt cô nhòe lên. Đồng hồ đã chỉ 12 giờ, Hiểu Đồng lảo đảo bước ra khỏi quán.

Bước chập chững từng bước trên đường, đón từng cơn gió mát rượi thổi qua mặt. Nhưng cái nóng đang cào xé ruột gan cô cứ cuộn trào lên, cuối cùng không chịu nổi Hiểu Đồng đành chạy đến một góc cây bên đường bắt đầu nôn thốc nôn tháo ra ngoài.

Cô lấy tay chùi miệng cho sạch hết những chất nhờn trong miệng. Nhưng càng chùi cô lại càng thấy nó dơ bẩn, Hiểu Đồng chùi đến muốn rách môi của mình vậy mà cô vẫn cứ tiếp tục chùi.

Cô và Vĩnh Thành đã hôn nhau, là một nụ hôn rất lãng mạn, nụ cười và ánh mắt của Vĩnh Thành rạng rỡ khiến tim Hiểu Đồng đau nhói. Cô biết anh thật lòng yêu cô. Cô biết anh là một người đàn ông tốt, đáng để cho các cô gái nương tựa cả đời. Mấy ngày ở bên cạnh nhau, anh chăm sóc cô rất tốt, có những biểu hiện khiến cho bất cứ cô gái nào cũng thấy cảm động. Nhưng….

“ Anh lại là anh trai của Vĩnh Phong “

“ Anh lại là con trai của bà ấy”

“ Anh lại là công cụ trả thù của em”

Hiểu Đồng vô ý máng vào một cặp ở phía trước. Hiểu Đồng lảo đảo ngã xuống đất, khi cô vừa lồm cồm ngồi dậy thì có tiếng cười ghê rợn hơi quen vang lên phía sau cô. Hiểu Đồng vẫn chưa nhận ra được giọng nói đó vì cô vẫn còn choáng voáng cả người vẫn chưa thể nào đứng thẳng dậy thì một cánh tay to béo đỡ lấy cô.

- Người đẹp, không sao chứ, uống say rồi à, có cần anh giúp không – Giọng nói của gã nghe bỡn cợt vô cùng.

Hiểu Đồng vội hất bàn tay nham nhở đang đặt trên người cô ra, quay lại nhìn vào mặt của kẻ đáng ghét kia. Xong rồi cô hừ nhẹ:

- Là ông à.

- Là tôi thì sao nào – Giám đốc Vương vừa cười nham nhở vừa ôm chặt một người đẹp ở bên cạnh mình.
Hiểu Đồng không thèm trả lời, cô khinh bỉ nhìn ông ta rồi quay đầu bỏ đi. Nhưng …

- Sao vậy, bạn trai giàu có của cô đã bỏ đi rồi à.

Hiểu Đồng nghe ông ta nhắc đến Vĩnh Phong thì khựng bước nhưng sau đó tiếp tục bỏ đi. Nhưng Giám đốc Vương đã đuổi theo cô nắm lấy tay cô nham nhở nói:

- Thằng đó bỏ em thì còn anh đây. Chỉ cần em ngoan ngoãn phục vụ anh thì anh sẽ cho em những gì em cần. Em muốn gì cũng được, anh sẽ cho em tất cả. Sao hả.

- Bốp …

Hiểu Đồng đã quay lại tát một cái thật mạnh vào mặt lão dê già này. Cô tức giận nhìn gã mắng:

- Đừng có để bàn tay ghê tởm của ông lên trên người tôi.

Lão béo bị Hiểu Đồng tát một cái thì tức giận vô cùng, lão buông người đẹp bên cạnh mình ra. Bước đến bên cạnh Hiểu Đồng nhếch môi khinh bỉ:

- Cô tưởng cô là ai. Cô tưởng cô có giá lắm à. Cô chẳng qua là một món hàng, bị cái tên công tử Vĩnh Phong kia chơi chán chê rồi bỏ. Tôi đây chỉ là thấy cô có chút nhan sắc mới muốn chiếu cố đến cô. Đừng có mà không biết điều như thế.

Hiểu Đồng tức giận nhìn hắn ta bằng ánh mắt đỏ rực trợn lên, môi mím lại như muốn ăn tươi nuốt sống lão ta:

- Đồ dê già, mau cút đi cho tôi.

- Cô … – Giám đốc Vương tức giận tím mặt trừng mắt nhìn Hiểu Đồng – Đúng là rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt à.

Nói xong lão xấn tới kéo tay Hiểu Đồng lôi đi, nhưng cô đã vùng ra:

- Buông tôi ra, nếu không tôi la lên đó. Nói cho ông biết, thà là tôi trao thân cho một tên cùi hủi còn hơn là bán thân cho một lão già khốn khiếp như ông.

Giám đốc Vương tái mặt, nhất là khi có một người đẹp đang đứng đó trố mắt nhìn hắn. Tuy cô ta không tỏ ý gì nhưng hắn vẫn cảm thấy nhục khi bị Hiểu Đồng nói thế. Mà một kẻ vô liêm sỉ như hắn ta có thể mất mặt trước người quyền thế hơn mình nhưng tuyệt đối không muốn mất mặt trước những cô gái dưới ta mình.

Để lấy lại danh dự của mình, lão ta muốn trừng phạt kẻ đã sỉ nhục mình để gỡ gạc lại danh dự. Lão đưa tay lên định đánh Hiểu Đồng thì một bàn tay đã nhanh chóng chụp lấy tay gã và bẻ ngoặt ra phía sau lưng. Lão béo bị đau la lên một tiếng.

- Á ….

Lão muốn vùng ra và nhìn ra sau xem kẻ nào đã cản trở lão nhưng cánh tay kia cứng cáp khỏe mạnh làm cho lão ta càng vùng quẫy càng đau đớn nhiều hơn.

Hiểu Đồng cũng nhìn lại người đã cứu mình. Đó là gương mặt quen thuộc với chiếc kính đen to che tới mũi, mái tóc lòa xòa phủ xuống che luôn một phần mắt kính. Vẫn là cái áo khoát da mà đen và chiếc đàn ghi ta sau lưng. Gương mặt đó nhìn cô đầy lo lắng hỏi:

- Em không sao chứ?

- Em không sao – Hiểu Đồng lắc đầu cười yếu ớt nói, sau đó nhìn mặt giám đốc Vương đang nhăn nhó đến buồn cười, cô nói với Thành Vinh – Thả lão ta ra đi.

Thành Vinh miễn cưỡng thả lão ta ra, sẵn tay cậu đẩy cho lão một cái chút nhũi về phía cô tình nhân đang xanh xao sợ hãi của lão, nhếch môi lớn tiếng cảnh cáo :

- Cút! Sau này ông còn đến làm phiền cô ấy thì đừng trách tôi.

Giám đốc Vương tức lắm nhưng chẳng thể làm gì được, lão tức giận nhổ xuống đất một bãi nước bọt rồi kéo tay cô tình nhân bỏ đi.

Hiểu Đồng nhìn giám đốc Vương bỏ đi rồi quay sang ngượng cười với Thành Vinh nói:

- Cám ơn anh.

Thành Vinh không nói gì chỉ nắm tay kéo Hiểu Đồng đi rồi nói:

- Anh đưa em về.

- Em không muốn về – Hiểu Đồng lắc đầu nói, cô kìm bước chân lại, không muốn bị Thành Vinh kéo đi.

Thành Vinh nhìn sững Hiểu Đồng một chút, rồi buông tay ra ảo não nói:

- Vậy em phải cẩn thận một chút. Sau này đừng uống rượu nữa, con gái ra đường đêm khuya lại say xỉn dễ bị người ta sàm sỡ lắm.

Nói rồi luyến tiếc nhìn Hiểu Đồng một cái rồi quay lưng bỏ đi. Nhưng Hiểu Đồng đã ôm lấy eo cậu từ phía sau nức nở nói:

- Đừng đi. Anh đừng đi, ở lại đây với em thêm một chút có được không.

Cả người Thành Vinh cứng lại, nghe sóng trào trong tim, cậu vội vàng gỡ vòng tay của Hiểu Đồng ra, sợ rằng nếu cứ tiếp tục như thế cậu sẽ không thể nào từ bỏ được.

- Anh xin lỗi, anh không thể.

Bàn tay Hiểu Đồng bị gỡ ra bỗng cảm thấy hút hẫng đáng tiếc và đau buồn. Hiểu Đồng không nói gì chỉ im lặng nhìn theo thân hình đang đứng im trước mặt mình, môi run run muốn nói điều gì đó.

Thành Vinh thở dài tiếp tục bước đi thì Hiểu Đồng lại lên tiếng cầu xin:

- Chỉ một chút thôi. Hôm nay là sinh nhật em, em…em không muốn một mình cô đơn trong ngày sinh nhật của mình. Là sinh nhật lần thứ 20 của em.

Thành Vinh ngạc nhiên quay lưng lại nhìn Hiểu Đồng thì bắt gặp ánh mắt cô đơn tuyệt vọng đầy đau buồn của cô. Một chút quyết tâm còn sót lại của cậu cũng vỡ tan ra, trong lòng chỉ còn cảm giác muốn ôm chặt lấy cô. Thành Vinh chạy đến ôm chặt lấy Hiểu Đồng, để cô tựa vào ngực mình. Vuốt mái tóc dài của cô thở dài nói:

- Em thật là ngốc.

Hiểu Đồng cứ thế khóc nức nở trong vòng tay của Thành Vinh. Trút hết những đau khổ dằn vặt mà mấy ngày nay cô đã chịu đựng.

Hiểu Đồng cảm thấy lồng ngực kia rất ấm áp, rất bình yên, chỉ cần gặp Thành Vinh thì lòng cô cảm thấy rất thanh thản. Mọi gánh nặng trong lòng đều có thể bỏ xuống. Có lẻ vì Thành Vinh luôn đem lại nụ cười cho cô.

Lúc này Hiểu Đồng mới hiểu tại sao năm xưa mẹ cô lại ngã vào vòng tay của bác Nguyên – ba Vĩnh Phong, bất chấp việc bác ấy đã có gia đình, bất chấp việc mình sẽ chở thành người thứ ba phá hoại gia đình người khác. Bởi vì lúc đó bà cũng vô cùng tuyệt vọng, vô cùng khổ đau và mệt mỏi, cho nên bà cần vòng tay ấy. Cần một người làm điểm tựa vững chắc cho bà dựa vào, cần một người sưởi ấm trái tim đang lạnh giá của bà.

Hiểu Đồng lúc đó tuy không trách mẹ nhưng cô cũng giận bà đã quên ba cô. Nhưng giờ đây, cô cũng hiểu được cảm giác của bà lúc đó. Một người phụ nữ dù mạnh mẽ tới đâu thì cũng có lúc họ thấy cô đơn mệt mỏi cần một bờ vai để nương tựa.

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Sẽ để em yêu anh lần nữa

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !