Truyện kiếm hiệp
 

Sẽ để em yêu anh lần nữa (chương 23.5)

Lượt xem chương này: 2169

Ánh mắt Hiểu Đồng chợt cụp cuống một cách buồn bã rồi luyến tiếc nói:

- Chỉ tiếc rằng vẻ đẹp ánh sáng này không hợp với em. Chỉ có vẻ đẹp của ánh hoàng hôn mới hợp với em vì nó mang màu tàn lụi, màu của sự kết thúc.

Thành Vinh nhíu mày nhìn Hiểu Đồng rồi gõ đầu cô cái cốc, mắng yêu:

- Đồ ngốc! Bình minh và hoàng hôn đều có những vẻ đẹp riêng. Nếu chỉ có bình minh mà không có hoàng hôn thì con người sẽ rất mệt mỏi. Nhưng nếu chỉ có hoàng hôn mà không có bình minh thì con người sẽ chìm trong cô đơn lạnh lẽo. Cho nên hãy cứ để bình minh và hoàng hôn cùng tồn tại song song bên cạnh nhau. Đừng bao giờ mang hoàng hôn đặt vào lòng mình mà chối bỏ ánh bình minh.

Rồi cậu nhìn thẳng mắt Hiểu Đồng chân thành nói:

- Nếu không có ánh hoàng hôn tàn lụi thì sẽ không có ánh bình minh rực rỡ. Ánh bình minh này chính là tương lai của em.

Đó có phải là một lời hứa hay không? Một lời hứa hẹn của một chàng trai với một cô gái, lời hứa mang lại cho người con gái một cuộc sống hạnh phúc rạng rỡ, một tương lai tươi sáng.

Ánh mắt và lời nói êm dịu chân thành của Thành Vinh khiến Hiểu Đồng xúc động. Cô đáp lại cái nhìn trìu mến của cậu rồi nhẹ nhàng nói:

- Cám ơn anh, Thành Vinh. Nếu không có anh em không biết ngày sinh nhật lần thứ 20 tuổi này của mình phải trải qua như thế nào.

Thành Vinh bỗng phá ra cười xoa xoa đầu cô :

- Đừng khách sáo. Chúng ta là bạn bè mà.

- Ừhm, chúng ta là bạn bè – Hiểu Đồng gật đầu mĩm cười .

- Tiếc là bây giờ còn quá sớm nếu không anh nhất định phải cùng em ăn bánh kem và thổi nến – Thành Vinh luyến tiếc nói – Nhưng dù sao ngày vẫn còn dài, chiều nay anh và em sẽ gặp nhau để cùng ăn mừng sinh nhật. Còn bây giờ chúng ta phải về nhà tắm rửa thay đồ mới được – Cậu vừa nói vừa giả bộ kéo tấm áo khoát của mình lên ngửi ngửi – Em có tự tin nhưng anh không có tự tin mặc như vậy đến chiều đâu. Được không?
Hiểu Đồng bật cười gật đầu:” Được”

- Được, vậy chiều nay 3 giờ anh chờ em ở đây, chúng ta sẽ cùng nhau ăn mừng sinh nhật thật hoành tráng.

Vĩnh Thành vừa vào đến văn phòng của mình thì Khương Thái cũng vào theo, trên tay là một xấp tài liệu cần được giải quyết. Nhưng Khương Thái chưa kịp nói gì thì Vĩnh Thành đã ngẩng lên hỏi:

- Chiều nay có cuộc hẹn nào không?

Bởi vì Vĩnh Thành không cần thư ký cho nên Khương Thái phải kim luôn nhiệm vụ này. Khương Thái vội đặt xấp tài liệu lên trên mặt bàn rồi báo cáo:

- Chiều nay tổng giám đốc có hai cuộc hẹn với …

- Hủy hết cho tôi – Vĩnh Thành vừa nghe thì cắt ngang, đầu cúi nhìn xấp tài liệu lật qua xem xét – Gọi Bích Trâm vào đây cho tôi.

Mặc dù theo Vĩnh Thành chưa lâu nhưng Khương Thái cũng hiểu rất rõ tính cách của Vĩnh Thành. Từ xưa đến nay cậu rất ít khi nào thất hẹn với khách dù bận thế nào cũng sắp xếp thời gian để đến đúng giờ. Điều bất ngờ hơn là cậu lại cho gọi nhân viên nữ vào văn phòng của mình. Từ trước đến nay chưa từng có nhân viên nữ nào bước vào phòng của Vĩnh Thành, mọi việc đều thông qua tay Khương Thái, lần này cậu đích thân gọi Bích Trâm vào.

Mang theo sự hờ nghi, Khương Thái đi ra ngoài đến bàn Bích Trâm gọi cô vào.

Công ty vốn có rất nhiều nhân tài trẻ tuổi, nam có nữ có. Không ít cô dù đã có người yêu hay chưa có đều có lòng để ý đến anh chàng tổng giám đốc đẹp trai lạnh lùng và tài giỏi của họ. Chỉ có điều, tổng giám đốc quá xa cách quá lạnh lùng cho nên chưa có ai tiếp cận được.

Hôm nay nghe tổng giám đốc gọi Bích Trâm vào phòng thì ngạc nhiên vô cùng. Cả đám người ồ lên nhìn Bích Trâm đang vừa bối rối vừa hãnh diện.

Bích Trâm vốn là một cô gái xinh đẹp học thức, đặc biệt là một người rất sành điệu, ăn mặc đúng mốt. Vì gia đình cũng có chút tiền nên cô có thể tiêu xài thoải mái vào các nhãn hàng hiệu đắt tiền. Có biết rất rõ các nhãn hàng hiệu và các cửa hàng trang sức đắt giá.

Cô kiêu hãnh đứng dậy trong con mắt ghen tị của các cô nàng, rồi từ từ tiến vào phòng tổng giám đốc.

Mọi người bên ngoài đều rất tò mò, họ nhìn chằm chằm vào văn phòng tổng giám đốc cố gắm im lặng lắng nghe động tĩnh bên trong. Cho đến khi Bích Trâm bước ra thì hõ lập tức bao lấy cô muốn biết tổng giám đốc tìm cô có chuyện gì hay là cô đã được tổng giám đốc chấm đến.

Nhưng Bích Trâm bước ra với bộ mặt sầu thảm, cô đi thẳng đến bên ghế ngồi úp mặt xuống dưới bàn thút thít. Mọi người lo lắng càng hỏi dồn cô xem có chuyện gì. Lát sau Bích trâm mới ngẩng đầu lên, gương mặt đã đẫm nước mắt.

- Tổng giám đốc đã có bạn gái rồi.

Một tin chấn động cho các cô gái vẫn mơ tưởng đến tổng giám đốc, họ cảm thấy hụt hẫn và đau buồn, tâm trạng lập tức trở nên ảo não.

Ngay lúc đó tài xế riêng của Vĩnh Thành đi đến bên Bích Trâm nhắc:

- Xe sẵn sàng rồi chúng ta đi thôi.

Ánh mắt mọi người đầy kinh ngạc và tò mò thêm nhìn Bích Trâm, cô chỉ thở dài nói:

- Tôi phải đi mua quà tặng cho bạn gái tổng giám đốc đổi lại được thăng trức làm thư ký.

- Sinh nhật em anh muốn chỉ có hai đứa mình bên nhau – Vĩnh Phong ôm Hiểu Đồng thì thầm – Anh muốn cùng em tận hưởng một buổi tối thật lãng mạng. Lúc đó anh sẽ đích thân nấu cho em ăn. Anh sẽ thắp thật nhiều nến trong căn phòng, treo thật nhiều tấm thiệp chứ những lời tỏ tình của anh, để mỗi ngày em đọc một tấm thiệp. Cho đến khi em đọc hết thì đồng ý làm vợ anh.

- Vậy thì em không thèm đọc đâu – Hiểu Đồng bĩu môi nói.

- Vậy thì em muốn làm vợ anh bây giờ à – Vĩnh Phong cuời khì khì nói.

- Thấy ghét, ai thèm làm vợ anh chứ…..

Vĩnh Phong ngồi nhìn căn phòng mình thấp đầy nến và treo rất nhiều tấm thiệp dưới đuôi những trái bong bóng hình trái tim. Trên bàn có hai dĩa thức ăn thơm lừng chỉ có điều không có rượu vang như thường thấy mà là hai chai nước ngọt. Những ngọn nến sáng lung linh trong căn phòng được kéo rèm kín mít. Ánh sáng của nến hòa vào làn khói thuốc của cậu càng làm không gian ngột ngạt hơn. Lời hứa, cậu vẫn giữ nhưng mà người con gái đó lại không có ở bên cạnh cùng cậu ăn mừng ngày sinh nhật.

Hiểu Đồng ! Hiểu Đồng! Làm sao mới có thể quên được em, làm sao để em biến mất khỏi trái tim anh. Làm sao để nỗi nhớ này không dày vò anh từng đêm. Hiểu Đồng! Em mau nói đi.

Bên một quán nước thanh lịch có một cô gái cũng rất xinh đẹp, cô đang hồi hộp ngồi đếm thời gian, mong cho giờ hẹn mau đến. Ánh mắt cô lúc nào cũng nhìn về phía chiếc cửa ra vào cho đến khi cô nhìn thấy một bóng dáng rất thư sinh, đeo một chiếc kính đen nhưng vẫn toát ra vẻ đẹp cuốn hút.

Chàng trai đó nhanh chóng nhìn thấy cô gái và vội vã bước đến bên bàn cô.

- Em chờ anh có lâu không? Xin lỗi anh đến trễ – Thế Nam nhìn Đình Ân hỏi.

- Không lâu, là do em đến sớm thoi6, vẫn chưa đến giờ hẹn mà – Đình Ân tươi cười trả lời.

Thế Nam vừa ngồi xuống liền hỏi:

- Em có tin gì của Hiểu Đồng không?

Câu hỏi này làm nụ cười của Đình Ân bỗng chốc trở nên cứng lại. Một nỗi buồn dâng lên trong lòng cô, cô rất nhớ cậu, muốn gặp cậu đến phát điên. Nhưng cậu đến tìm cô chỉ để hỏi thăm tin tức của người con gái khác.

- Hiểu Đồng có đến tìm em. Trông cậu ấy rất ốm. Nhưng cậu ấy nhất quyết không cho em biết cậu ấy đang ở đâu. Em cũng không dám hỏi quá, sợ cô ấy lại biến mất – Đình Ân giọng buồn bã nói.

Thế Nam cũng buồn bã gật đầu. Sau đó cả hai chỉ im lặng ngồi uống nước.

- Hôm nay hình như là sinh nhật Hiểu Đồng – Thế Nam chợt lên tiếng, trong giọng nói chứa nhiều xúc động – Không biết cô ấy có người cùng ăn mừng hay không.

- Có lẽ cô ấy sẽ không ăn mừng vì bên cạnh cô ấy không còn ai – Đình Ân nói mà giọng lạc đi, cô muốn rơi nước mắt xót xa cho người bạn thân của mình.

Thế Nam đưa tay vuốt nhẹ giọt nước mắt trên khóe mi Đình Ân, lòng cảm thương sâu sắc.

- Hiểu Đồng có một người bạn như em thật là may mắn.

- Cô ấy có hai người con trái rất yêu thương mình mới là may mắn – Đình Ân trả lời.

Ánh mắt cô nhìn Thế Nam chất chứa bao tâm sự, cậu biết chứ, chỉ là …cãu đã trao trái tim cho người con gái khác, cho nên không muốn để người con gái bên cạnh thêm hy vọng để khổ đau. Cậu đành trả lời một câu tàn nhẫn:

- Phải! Anh yêu Hiểu Đồng. Dù cô ấy có ra sao, anh vẫn yêu cô ấy.

Những giọt nước mắt đọng ở khóe mi bỗng nhiên thi nhau rơi xuống trên gương mặt Đình Ân. Thế Nam đau khổ rút tay về, cậu không thể nào xoa dịu được những giọt nước mắt kia. Cậu nhìn Đình Ân trong đau đớn rồi đau lòng đứng dậy định bỏ đi.

- Em sẽ chờ, dù bao lâu em vẫn chờ. Đừng bảo là em ngốc nghếch, bởi vì anh còn ngốc hơn em.

Thế Nam thờ dài rảo bước ra bên ngoài trông cái nhìn theo đầy tuyệt vọng của Đình Ân. Cô vẫn muốn nói với Thế Nam:

- Hôm nay cũng là sinh nhật em.

Đình Ân buồn bã ra khỏi quán, nước mắt vẫn cứ rơi, đâu hay có một bước chân đang chậm rãi đi sau lưng mình. Cho đến khi cô cảm nhận được hơi thở và bước chân của người đó, cô mới quay đầu lại.

Người đi sau lưng cô là Thiên Minh, vẻ mặt cậu nhìn cô rất xót xa. Giọng trầm ấm cậu hỏi:

- Có muốn mượn vai không?

Đình Ân không nói gì chỉ nhào vào vai cậu bật khóc. Thiên Minh nhẹ nhàng vuốt mái tóc của cô thở dài nói:

- Nhìn em như thế này, anh rất hối hận. Hối hận tại sao năm xưa lại ra nước ngoài để rồi trở thành người đến sau.

- Em muốn anh tặng quà sinh nhật gì? – Vĩnh Phong nằm bên cạnh Hiểu Đồng nhìn cô âu yếm hỏi.

- Em muốn nghe anh nói một ngàn lần: Anh yêu em

- Được.

- Cô ơi, tới nơi rồi – Giọng người tài xế gọi làm Hiểu Đồng thoát khỏi hồi tưởng. Cô trả tiền rồi bước đến cảnh căn biệt thự ban sáng.

Người gác cổng đã mở cửa cho cô vào rồi dẫn cô thẳng ra vườn bên hông nhà. Nơi đó đã bày ra một bàn tiệc rất đẹp mắt với một bình hoa đầy màu sắc. Xung quanh còn treo rất nhiều bóng bóng trên cây, còn có băng rôn để câu “Happy birthday” lấp lánh kim tuyến.

- Thế nào? Có đẹp không? – Thành Vinh nhìn cô cười hỏi.

Hiểu Đồng gật đầu cười, đưa mắt nhìn cậu. Thành Vinh đã vứt bỏ chiếc áo khoát da màu đen của mình để thay vào một chiếc áo thun bình thường giản dị nhưng rất đẹp. Hiểu Đồng lúc này cảm thấy bộ dạng ngốc nghếch của Thành Vinh đã bị vứt bỏ dể thay vào đó là một vẻ đẹp và sự chững trạc.

Cậu đeo một cái tạp dể, tay cầm một cái kẹp, đang xay trở những miếng thịt nướng thơm lừng trên lò than. Mồ hôi trên trán cậu đang bắt đầu chảy xuống. Hiểu Đồng vội rút một cái khăn giấy trên bàn lau trán cho cậu một cách dịu dàng yêu thương. Thành Vinh cũng tự nhiên đón nhận sự quan tâm của cô.

Lát sau, cậu nói:

- Được rồi, lại bàn thưởng thức thôi.

Cậu nắm tay Hiểu Đồng đi đến bên bàn, kéo ghế mời cô ngồi một cách lịch sự. Còn trải khăn lên đùi của cô như trong một nhà hàng pháp làm Hiểu Đồng phì cười.

Hai người cùng ngồi ăn rất vui vẻ nhấm nháp ly rượu vang.

- Có ngon không?

Hiểu Đồng gật đầu rồi khen:

- Không ngờ anh cũng biết nấu ăn.

- Là do em trai anh hồi nhỏ rất kén ăn cho nên anh mới đi học nấu.

- Làm em trai anh thật là hạnh phúc.

Khi hai người ăn xong thì bàn ăn được dọn dẹp để thay vào đó là một chiếc bánh kem rất đẹp có gắn 20 cây nến sáng lung linh.

- Thật ra, nên thổi nến vào buổi tối sẽ hay hơn nhưng anh nghĩ là em có hẹn với bạn vào buổi tối nên mới hẹn em giờ này.

Câu nói của Thành Vinh bỗng nhắc nhở Hiểu Đồng. Cô có hẹn, đúng là cô có hẹn. Cô có hẹn với bạn trai mình – tổng giám đốc tập đoàn Nguyên Thành Phong – Vĩnh Thành. Bất giác cô thở dài.

- Cám ơn anh – Hiểu Đồng cười nhẹ nói.

- Được rồi mau nắm lấy cái này rồi cầu nguyện đi – Thành Vinh cười rồi đưa cho Hiểu Đồng một trái bong bóng .

Hiểu Đồng bật cười khi nhớ lại hồi nhỏ cũng từng chơi trò này. Bọn trẻ cằm bong bóng rồi nguyện ước rồi thả lên trời cao, để trái bong bóng đem ước nguyện của mình lên cho ông trời. Chỉ là bây giờ lớn rồi không tin vào nguyện ước cho lắm.

Nhưng cô vẫn đón nhận trái bong bóng trong tay Thành Vinh và nhắm mắt nguyện ước.

Nguyện ước điều gì, nguyện ước cho cô được trở lại lúc còn bé bên gia đình hạnh phúc. Nguyện ước cho ba mẹ cô sống lại …nhưng không.

“ Em nhớ anh, Vĩnh Phong. Em muốn gặp anh”

Quả bong bóng vụt khỏi tay Hiểu Đồng rồi lao lên trời cao mang theo nguyện ước của cô. Hiểu Đồng ngẩn người nhìn theo trái bong bóng kia. Có người đã vì cô mà thả ngàn trái bong bóng lên trời, cũng cùng cô hẹn ước ăn mừng sinh nhật. Chỉ là giờ đây người đó đã không còn bên cạnh cô.

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Sẽ để em yêu anh lần nữa

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !