Truyện kiếm hiệp
 

Sẽ để em yêu anh lần nữa (chương 23.6)

Lượt xem chương này: 2257

- Thổi nến đi – Thành Vinh khẽ nhắc.

Hiểu Đồng cười yếu ớt rồi cúi đầu thổi nến nhưng khi nến vừa tắt thì
- Á …

Gương mặt của Hiểu Đồng đã ngập trong cái bánh kem. Có tiếng cười sặc sụa của Thành Vinh vang lên bên tai càng khiến Hiểu Đồng tức giận cô ngẩng mặt lên nhìn Thành Vinh lắp bắp nói:

- Anh ….anh…

- Haha… em nên soi gương đi. Mặt em đúng là tức cười chết đi được – Thành Vinh ôm bụng cười chỉ vào gương mặt đầy bánh kem của Hiểu Đồng.

- Còn không phải là do anh làm hay sao, vậy mà còn dám cười. Còn cười nữa em sẽ không thèm nói chuyện với anh nữa đâu – Cô giận dỗi nói – Nhìn xem cái bánh kem đẹp là thế lại bị anh phá hủy mất rồi. Thật là uổng phí.

- Không uổng phí đâu

Thành Vinh nói xong đưa tay vệt vết bánh kem trên mặt Hiểu Đồng rồi cho vào miệng ăn ngon lành. Hành động đó làm Hiểu Đồng cứng cả người lên. Cô vội vàng quay mặt đi, kéo lấy một xấp khăn giấy vội vàng chùi mặt sạch sẽ.

Thành Vinh nhìn cô lúng túng lau mặt thì phì cười, cậy cũng lấy một mớ giấy rồi nhẹ nhàng giúp Hiểu Đồng lau mặt. Trong lòng Hiểu Đồng bỗng dâng lên một cảm xúc lạ, cô ngẩn người ngồi yên cho cậu lau mặt cho đến khi Thành Vinh nói: “ Xong rồi” thì cô mới ngượng ngùng nói:

- Cám ơn.

- Quà của em – Thành Vinh thu lại tư thế ngồi rồi mới lấy từ trong túi ra một chiếc hộp nhỏ được bọc giấy lụa rất đẹp và một cái nơ màu xanh được thắt cầu kì.

Hiểu Đồng ngỡ ngàng cầm lấy món quà trong tay Thành Vinh. Thì ra, lúc sáng cậu muốn chia tay là vì để chuẩn bị những thứ này.

Lúc Hiểu Đồng đến đây, chỉ nghĩ đơn giản là muốn ngồi trò chuyện cùng cậu, muốn có một người ở bên cạnh. Thật không ngờ, cậu đã vì cô chuẩn bị một bàn tiệc, bánh kem, lại còn chuẩn bị quà cho cô.

Hiểu Đồng mân mê hộp quà một lúc thì Thành Vinh giục:

- Mau mở ra xem coi có thích không?

- Hiểu Đồng đành chậm rãi tháo tờ giấy lụa được bao lại để lộ bên trong là một chiếc hộp nhung màu xanh lá mềm mại. Bên trong chiếc hộp là một con búp bê nga. Con búp bê này ….

Hiểu Đồng chợt run cả người khi nhìn thấy con búp bê quen thuộc đó. Đó chính là con búp bê mà cô đã để lại trong vali của Vĩnh Phong. Bên trong búp bê đó cô đã để lại một tờ giấy nhắn nhủ với Vĩnh Phong.

“ Chờ em. Bởi vì, em yêu anh”

Nhưng Hiểu Đồng không biết, Vĩnh Phong đã đọc chưa. Chắc là cậu sẽ không đọc, chắc là cậu đã quăng nó đi mất rồi. Bởi vì cậu hận cô.

Hiểu Đồng ngẩng đầu nhìn Thành Vinh, môi run run hỏi:

- Con búp bê này….

- Là tự tay anh làm – Thành Vinh vội trả lời – Anh thấy em rất quý con búp bê kia của em. Mà theo anh biết loại búp bê nhỏ này thường đi đôi một bé trai và một bé gái. Cho nên anh lên mạng tìm, nhưng nó đã hết hàng rồi nên anh đã tự tay làm.

- Tự tay anh làm thật sao ? – Hiểu Đồng nhìn Thành Vinh kinh ngạc .

- Ừhm, hồi trước có học qua một chút. Vốn là định tặng em từ trước nhưng mãi vẫn chưa tặng được. Nhân tiện bây giờ đem tặng càng có ý nghĩa hơn – Thành Vinh gật đầu xác nhận, rồi nhắc cô – Mở bên trong ra đi.

Hiểu Đồng hồi hộp mở ra bên trong. Có cái gì đó hơi lấp lánh phát sáng. Hiểu Đồng trút nó ra khỏi con búp bê. Một sợi lắc màu trắng rơi ra, đó là một sợi lắc hình những ngôi sao nối liền nhau rất đẹp, sáng óng ánh. Đến độ Hiểu Đồng bật ra câu khen ngợi:

- Đẹp quá.

Hiểu Đồng ngẩng đầu nhìn Thành Vinh, gương mặt cậu đang tỏ ra thích thú vui vẻ khi thấy cô thích món quà của cậu. Cô xúc động nói:

- Cám ơn anh. Nó đẹp lắm.

Thành Vinh không nói gì chỉ nắm lấy sợi lắc rồi kéo tay cô lại đeo vào cho cô. Sợi lắc đeo vào bàn tay thon nhỏ và trắng hồng của cô càng trông đẹp hơn.

Sau đó, hai người đã cùng nhau đồng tâm hiệp lực tiêu diệt cái báng kem không lớn lắm kia đến no căng cả bụng. Cả hai quyết định đi dạo trong khu vườn nhỏ của căn biệt thự.

Trong khu vườn này có một hồ sen rất đẹp, nước trong hồ trong suốt. Buổi chiều tà, có nhiều cơn gió miên man thổi tới làm tâm hồn con người thấy thanh thản hơn.

Vĩnh Thành nhặt lấy vài hòn sỏi nhỏ, cậu ném một cái, những viên sỡi nhảy tăng tăng trên mặt nước mấy vòng rồi mới chìm xuống. thành Vinh đưa một viên đá cho Hiểu Đồng hỏi với vẻ thách thức:

- Có muốn thử không?

Hiểu Đồng chưa từng thử thẩy đá cho nó nhảy lăn tăn như vậy bao giờ. Cô cầm lấy viên đá mím môi quăng thử hy vọng nó cũng nhảy lăn tăng được vài vòng nhưng….nó vừa đụng vào mặt nước chỉ để phá tan sự yên tĩnh vốn có trên mặt nước rồi nhanh chóng chìm xuống.

Hiểu Đồng cảm thấy thất vọng vô cùng, cô nhặt một viên nữa rồi thảy tiếp nhưng chẳng có một chút hy vọng nào. Viên thứ ba, thứ tư….

Thành Vinh nhìn vẻ mặt không cam lòng của Hiểu Đồng thì cười lớn nói:

- Để anh chỉ cho em thẩy.

Cậu đặt viên đá vào táy cô, rồi vòng ra sau áp sát vào ngườ cô, một tay nắm tay cô, một tay ôm lấy vòng eo của cô. Hơi thở của cậu phả trên tóc cô, khiến cô run lên. Sau đó, cậu dìu cả người cô chuyển động theo thân hình cậu nghiêng người một chút rồi quăng viên đá lên hồ.

Một vòng, hai vòng, ba vòng ….năm vòng rồi lặn xuống.

Hiểu Đồng cảm thấy tim đập mạnh khi cậu áp sát người mình, cô vội nhích người ra khỏi người cậu. Ấp úng nói:

- Em biết rồi, để em tự làm xem sao.

Viên đầu tiên chỉ được ba vòng, viên thứ hai thì năm vòng….mười vòng.

- Hay quá. Em thành công rồi.

Tuy cô không thẩy được đến hai mươi vòng như Thành Vinh nhưng mười vòng so người mới học như cô thì đây đúng là một điều thích thú. Cô nhặt thêm một viên đá nữa, lần này quyết ném thật mạnh để nó được nhiều vòng.

Nhưng khi viên sỏi bay khỏi tay cô thì có một thứ cũng bay theo nó rơi tỏm xuống mặt hồ. Hiểu Đồng tái mặt đưa tay rờ vào cái cổ trống không của mình thì giật mình la lên:

- Sợi dây truyền của ba em để lại, nó vừa rơi xuống hồ, em phải xuống tìm nó.

Hiểu Đồng toan nhảy xuống hồ thì Thành Vinh đã cản lại.

- Để anh xuống dưới cho. Ở đây em không có đồ thay dễ bị cảm lắm, trời chiều xuống nước sẽ lạnh.

Hiểu Đồng ngẫng đầu lên bắt gặp ánh hoàng hôn buồn bã nhưng rất đẹp. Trong lúc cô quay lại thì Thành Vinh đã nhảy xuống nước mò tìm sợi dây.

- Hình như nó rớt ở phía này – Hiểu Đồng chỉ tay vào chỗ lúc nãy cô thấy nó rơi xuống.

Hiểu Đồng lo lắng nhìn Thành Vinh mò sợi dây truyền. Sợi dây truyền kỉ niệm của ba cô để lại, sợi dây truyền có lồng chiếc nhẫn của Vĩnh Phong …chiếc nhẫn của Vĩnh Phong…Nghĩ tới đây, Hiểu Đồng đột nhiên thấy tim đau nhói.

Cô cắn chặt môi nhủ thầm:” Hiểu Đồng đã không thể nào quay lại được nữa rồi, sao mày lại không quên đi, sao mày cứ nhớ hoài. Chiếc nhẫn đó mày nên ném đi từ lâu rồi mới phải, vì sao cứ giữ lại. Mày phải quên anh ấy đi, phải quên anh ấy đi”

Hiểu Đồng nhìn Thành Vinh đang mò tay dưới hồ. Hồ nước không sâu nhưng vì phải khom người nên quần áo cậu bị lắm bùn rất nhiều, cả gương mặt và chiếc kính của của Thành Vinh cũng bị lắm lem bùn. Hiểu Đồng nhìn Thành Vinh đau xót nói:

- Thành Vinh bỏ đi. Em không cần nó nữa. Anh mau trở lên đây đi.

- Anh sắp tìm ra rồi, em đợi một chút nữa đi – Thành Vinh vội nói rồi cậu khấn trương mò. Cậu tháo mắt kính ra để tìm cho dễ, rồi cứ cúi đầu mò tìm.

- Bỏ đi, anh mau trở lên đây đi .

Nhưng mặc cho Hiểu Đồng thúc giục, Thành Vinh vẫn mò tìm bên dưới, cậu xoay lưng tìm ở chỗ sâu hơn một chút. Cuối cùng cậu reo lên.

- Anh tìm ra rồi.

Cậu mừng rỡ rửa tay thật sạch dưới hồ, rửa lại mặt mũi và mái tóc dính bùn. Vuốt nhẹ mái tóc ra ngoài sau để gương mặt không bị ẩm ướt. Cậu từ từ xoay người đi lên, trên miệng cười rất vui vì đã tìm ra được sợi dây truyền.

Hiểu Đồng dù muốn vất bỏ sợi dây truyền đã mang chiếc nhẫn của Vĩnh Phong nhưng khi nghe Thành Vinh reo lên tìm thấy thì cõi lòng bỗng nhẹ nhõm. Cô nhìn Thành Vinh phì cười khi thấy cậu lấy nước bùn rửa tay chân mình.

Nhưng nụ cười của cô bỗng căng cứng lại khi Thành Vinh từ từ đi lên bờ và đến gần cô.

Trước mặt cô không phải là một Thành Vinh trông ngô ngố bụi đời, không phải là chàng trai có đôi mắt lé phải đeo kính. Mà là một người phong độ lịch lãm dù rằng bây giờ cả người cậu lấm lem bùn nhưng chẳng thể nào lấn áp được khí chất cao sang vốn có của cậu . Người trước mặt cô là Vĩnh Thành – tổng gám đốc tập đoàn Nguyên Thành Phong.

Vĩnh Thành không để ý sắc mặt đang tái dần đi của Hiểu Đồng, cậu cười rạng rỡ chìa sợi dậy truyền ra trước mặt cô. Nhưng thay vì mĩm cười nhận lấy thì Hiểu Đồng cứ nhìn trân trân trên mặt cậu rồi từ từ thụt lùi về sau.

Lúc này Vĩnh Thành mới để ý thấy sắc mặt Hiểu Đồng thay đổi, cậu chợt nhận ra điều gì đó. Vội vàng lên tiếng giải thích:

- Hiểu Đồng em nghe anh nói…

Nhưng Hiểu Đồng đã quay lưng bỏ chạy thật nhanh ra cổng.

Cô vừa mở cổng chạy ra ngoài thì đã bị Vĩnh Thành giữ lại:

- Hiểu Đồng em nghe anh giải thích đi.

Nhưng cô đã hất tay cậu ra, lạnh lùng quay đi. Nhưng lại bị Vĩnh thành giữ chặt không cho cô bước đi tiếp.
- Bốp…

Hiểu Đồng giậnn giữ quay người tát một cái thật mạnh lên mặt Vĩnh Thành. Nhưng đánh cậu xong cô lại cảm thấy đau lòng.

- Nếu như đánh anh mà em cảm thấy dễ chịu thì em cứ đánh tiếp đi. Chỉ cần em nghe anh giải thích một chút thôi.

- Giải thích – Hiểu Đồng bật cười đau khổ nói – Giải thích cái gì. Anh đang chế nhạo tôi thì có. Có lẽ anh cảm thấy vui khi trêu đùa tôi như thế.

Cô cười đau khổ nhủ thầm:” Đáng đời mày lắm Hiểu Đồng, mày định bẫy người ta nhưng không ngờ chính mày mới là kẻ bị lừa gạt”

- Anh là thật lòng, là thật lòng với em – Vĩnh Thành nhìn Hiểu Đồng khổ sở nói.

- Thật lòng – Hiểu Đồng cười lớn đến điên dại – Anh thật lòng mà đóng hai vai để tiếp cận tôi. Anh là thật lòng khi biết tôi là người đã đá em trai anh không thương tiếc, anh là thật lòng mà đối với một người mới gặp như tôi lại rất mực quan tâm. Tôi cũng từng tự hỏi, tại sao tôi lại có thể dễ dàng tiếp cận với tổng giám đốc Nguyên Thành Phong như thế. Nào có biết đâu, vị tổng giám đốc kia lại chính là người bạn bên cạnh mình. Anh đúng là tài giỏi, đúng là khéo che dấu.

- Đúng vậy, ngay từ đầu là anh tiếp cận em, anh muốn biết em vì sao lại chia tay với Vĩnh Phong. Muốn biết tại sao khi đã tàn nhẫn chia tay Vĩnh Phong rồi mà lại đau khổ gọi tên Vĩnh Phong trong cơn mê. Muốn biết tại sao em phải nói lời xin lỗi với Vĩnh Phong trong nước mắt….Và anh muốn xoa dịu nỗi đau trong lòng anh.

Cậu tiến thên một bước về phía Hiểu Đồng:

- Anh không biết tại sao mình lại không muốn thấy em khóc. Muốn tìm mọi cách để em bớt đau khổ, muốn làm cho em vui lên. Muốn làm chỗ dựa cho em lúc em ngục ngã. Những điều này anh không biết tại sao lại muốn như vậy cho đến khi….- Cậu hít một hơi thật sâu rồi nói tiếp – Cho đến khi em bảo anh đừng gặp lại em nữa.

Cậu nhìn Hiểu Đồng tiến thêm một bước đến gần cô.

- Anh tôn trọng ý nguyện của em. Bời vì lúc đó anh chỉ muốn biết em còn yêu Vĩnh Phong nữa hay không. Sau đó anh biết em còn yêu Vĩnh Phong rất nhiều, biết em vì sự ra đi của Vĩnh Phong mà đau khổ, biết em vì sự ngăn cách của mẹ anh mà buộc phải chia tay Vĩnh Phong. Anh lúc đó chỉ muốn bù đắp tổn thương trong lòng em. Cho nên anh đã không bước đến bên em nữa. Nhưng sau đó, anh phát hiện trong lòng mình có gì đó khác lạ, nó cứ thổn thức, nó cứ bức rứt làm anh không thể ngủ được. Những lúc đó, anh lại nhớ đến em. Nhưng anh chưa từng yêu ai nên anh không biết cảm giác yêu là thế nào, càng không nghĩ mình sẽ yêu em. Cho đến khi anh gặp em ở buổi tiệc của ngài bộ trưởng. Tim anh đập mạnh khi trông thấy em, mắt anh chỉ dõi theo bóng hình em. Khi em ra đi, anh cảm thấy hụt hẫng. Lúc đó, anh mới biết mình đã yêu em. Mới biết cái cảm giác thổn thức đó chính là tình yêu.

Im lặng một lúc, Vĩnh Thành nói tiếp:

- Anh đà tìm mọi cách để được gặp em, để được nhìn thấy em. Và em không biết anh vui như thế nào khi em nhận lời làm bạn gái anh. Suốt cả đêm anh không thể ngủ vì nhớ đến gương mặt em, nhớ nụ cười của em. Anh mong cho ngày mai mau tới để anh có thể nhìn thấy em. Nhưng sau đó, anh nhận ra, ở em có cái gì đó rất xa lạ nhất là khi anh hôn em, dường như em đang ép bản thân mình ở bên anh. Lúc đó anh rất lo sợ, anh sợ em không yêu anh mà chỉ là muốn thấy hình bóng của Vĩnh Phong qua anh mà thôi. Cho nên anh mới muốn làm Thành Vinh một lần nữa để ở bên cảm xúc chân thật ở em. Anh yêu em, anh thật lòng yêu em , Hiểu Đồng, em tin anh đi. Anh yêu em.

Vĩnh Thành đi đến nắm lấy hai bờ vai của cô, nhìn cô thành thật nói.

- Đừng nói, đừng nói nữa, em không muốn nghe – Hiểu Đồng vội lắc đầu, dùng hay tay che lấy tai mình từ từ thụt lùi ra sau.

- Anh yêu em, Hiểu Đồng – Vĩnh Thành tuyệt vọng nói.

- Em bảo anh đừng nói nữa mà – Hiểu Đồng tiếp tục lùi ra sau.

Một chân của cô đã chạm xuống lề đường mà cô vẫn không có ý định dừng lại, vẫn cứ thụt lùi. Một tiếng còi vang vọng kêu lên kèm theo tiếng thắng xe tạo thành âm thanh hổn tạp.

- Tin tin …tintin…keettt………….

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Sẽ để em yêu anh lần nữa

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !