Truyện kiếm hiệp
 

Sẽ để em yêu anh lần nữa (chương 24)

Lượt xem chương này: 2073

Trở lại

2 năm sau.

Về hay không về? Vĩnh Phong cứ tự hỏi bản thân câu nói này. Cậu trăn trở mãi, thao thức thở dài trên chiếc giường mãi vẫn không ngủ được. Nhổm người ngồi dậy, cậu với một điếu thuốc châm lửa rồi đến bên cửa sổ ngắm nhìn những ánh đèn đang tỏa sáng bên dưới.

“Từ lúc cậu ra đi mình chưa từng gặp lại Hiểu Đồng lần nào cả. Cô ấy gần như biến mất “ – Thế Nam ảo não nói.

“ Sau khi em đi thì mẹ Hiểu Đồng mất, cô ấy gần như suy sụp hoàn toàn, sau đó một thời gian anh khồng thấy cô ấy nữa. Anh có cho người đi tìm nhưng cô ấy trốn biệt, anh không thể gặp được cô ấy. Chẳng biết hai chị em họ sống ra sao” – Thiên Minh thất vọng nói.

“ Em chỉ gặp cô ta một lần duy nhất, dường như không thấy bóng dáng cô ta ở trong trường nữa” – Quốc Bảo nói.

“ Biến mất” , một chút tăm hơi cũng không có. Cả ba người bạn thân lần lượt bay đến thăm cậu đều nói giống như thế, mặc dù cậu chưa từng hỏi họ về cô và càng không muốn nhắc đến cô. Nhưng mà trái tim không nghe lời lại thổn thức, lại lo lắng khi hay cái tin này. Chân chỉ muốn chạy thằng ra sân bay trờ về Việt Nam để đi tìm cô nhưng lí trí đã kiềm chế đôi chân cậu lại.

- Vĩnh Phong! Bất luận là chuyện gì cũng đều là quá khứ rồi. Đã hơn hai năm rồi, hãy để dĩ vãng trôi qua. Lần này mình đám cưới, cậu nhất định phải trở về tham dự – Một người bạn gọi điện sang cho cậu nói – Tất cả mọi người đều đến dự, không có cậu thì sẽ mất vui, cho nên mình rất hy vọng cậu trở về.

Vĩnh Phong nắm chặt con búp bê nga cùng chiếc nhẫn của Hiểu Đồng trong lòng bàn tay siết chặt. Đã hơn 2 năm rồi, không đêm nào cậu không nắm chặt nó ngay cả trong lúc ngủ.

“ Hơn 2 năm rồi, có nhiều thứ đã thay đổi, cảnh vật thay đổi, con người cũng thay đổi. Có rất nhiều thứ đã phôi pha kể cả nỗi buồn cũng vơi bớt. Nhưng chỉ là bản thân anh biết rõ nhất tình yêu dành cho em mãi mãi không thể nào vơi”

Hiểu Đồng! Tại sao lại bước vào cuộc đời anh, làm trái tim anh thổn thức. Tạo cho anh hạnh phúc ngọt ngào rồi lại tàn nhẫn tước đoạt nó. Làm tim anh đau đớn.

2 năm 3 tháng lẻ 5 ngày, chúng ta xa nhau. Thời gian nói ngắn không ngắn nói dài không dài. Nó có thể xóa nhòa vết thương lòng của ai đó, có thể xóa mất hình bóng của ai đó. Nhưng tại sao hình bóng của em vẫn cứ ngự trị trong trái tim anh, tại sao hình bóng của em lại xuất hiện trong giấc mơ của anh hằng đêm. Không đêm nào anh không mơ thấy ánh mắt em, nụ cười em thật ấm áp, thật ngọt ngào. Chỉ đến khi giật mình tỉnh giấc mới biết mình đã mơ để rồi nước mắt lặng lẽ rơi trong đêm dài.

Anh mới hay rằng thời gian không thể xóa nhòa hình bóng em, hay anh phải cần thêm bao nhiêu thời gian 2 năm 3 tháng lẻ 5 ngày nữa mới quên được em. Nếu như thời gian có thể làm một người quên đi một người thì sẽ không bao giờ có hai từ “ mãi mãi”.

- Hiểu Đồng, nếu như anh trở về, chúng ta còn có thể gặp lại nhau, thì giữa hai chúng ta chỉ còn chữ “hận”.

Vĩnh Thành bước chân thật nhanh vào căn hộ của mình ở chung cư cao cấp. Cậu mua căn hộ này từ hai năm trước vì không muốn ở trong căn biệt thự sang trọng nhưng vắng lặng kia. Trong tim dường như mong mỏi hay chờ đợi bóng dáng ai đó bên trong cánh cửa kia. Cậu nhớ bóng dáng ấy muốn phát điên lên được.

Nhưng khi cánh cửa mở ra, nỗi thất vọng chợt ập đến. Bên trong nhà một màn đêm tĩnh mịch, lạnh lẽo. Vĩnh Thành không nén nỗi tiếng thở dài. Cậu cố ý không nói cho cô biết giờ mình xuống máy bay để cô không chờ đợi, cho nên cô sẽ không chờ cậu.

Vẫn biết rằng hình bóng ấy không có ở đây nhưng cậu vẫn hi vọng được gặp khi mở cửa bước vào. Cho nên vừa xuống sân bay, cậu chạy thẳng về đây.

Cậu đưa tay bật công tắc đèn, ánh sáng nhanh chóng lan khắp phòng. Vĩnh Thánh đóng cửa lại định lên lầu đi tắm, nhưng ánh mắt bất chợt quét ngang qua phòng khách. Tim bỗng nhiên đập rộn ràng, một thân hình nhỏ nhắn đang nằm ngủ say sưa trên ghế. Cậu mừng rỡ vội vàng bước đến.

Hiện ra trước mặt cậu là gương mặt xinh đẹp của Hiểu Đồng. Gương mặt khi ngủ của cô khiến người ta say đắm. Vĩnh Thành cười hạnh phúc, đưa tay vuốt ve gương mặt đang say ngủ của cô, cái gương mặt mà cậu nhớ nhung đêm ngày khi đi công tác. Không kìm lòng được, Vĩnh Thành đặt lên trán cô một nụ hôn dài.

Rồi khẽ khàng bế bỗng cô lên từng bước nhẹ nhàng như sợ cô thức giấc đưa cô về phòng.

Đặt nhẹ nhàng Hiểu Đồng lên giường, Vĩnh Thành sửa lại gối nằm cho cô dễ chịu hơn, rồi lấy chăn đắp cho cô. Cậu định lặng lẽ quay lưng đi tắm nhưng sau lưng bỗng có tiếng nói nhẹ nhàng:

- Anh về rồi sao.

- Ừhm, anh mới về. Sao em lại đến đây – Vĩnh Thành quay lưng nhẹ nhàng hỏi, mắt nhìn gương mặt xinh đẹp của Hiểu Đồng vừa tỉnh ngủ.

- Em đợi anh – Hiểu Đồng vừa nói vừa ngồi dậy.

“ Em đợi anh” – ba chữ này làm trái tim Vĩnh Thành ấm áp vô cùng. Nỗi nhớ nhung mấy ngày nay bỗng tăng cao, cậu quay thẳng người tiến đến bên cạnh Hiểu Đồng ôm chặt lấy cô, siết mạnh.

- Lần sau không được ẵm em lên nữa, bác sĩ dặn tay anh không được dùng sức quá nhiều – Cô nghiêm chỉnh nhắc nhở.

- Em đâu có nặng – Vĩnh Thành nói rồi càng ôm siết Hiểu Đồng, nhẹ nhàng đặt lên trán cô một nụ hôn.

- Em đợi anh cả ngày hôm nay. Sao anh không chịu nói cho em biết giờ anh xuống sân bay – Hiểu Đồng trách cứ nhẹ nhàng.

Vĩnh Thành vuốt nhẹ mái tóc của cô cười hối lỗi:

- Anh về khuya sợ em đợi sẽ mệt. Em ở đây đợi anh vậy bé Đường và bé Phong ai giữ.

- Em gửi hai đứa nó sang nhà Đình Ân để thím Hà coi giúp. Anh đó, cứ hứa bậy với bé Phong làm nó cứ suốt ngày hỏi ba Thành chừng nào về – Hiểu Đồng đấm nhẹ vào vai Vĩnh Thành trách.

Vĩnh Thành cười lớn rồi buông Hiểu Đồng ra, nói:

- Anh có hứa mua nhiều quà về cho nó và bé Đường. Để sáng mai đi rước nó rồi tặng luôn, chắc nó thích lắm. Anh mua rất nhiều siêu nhân cho nó.

- Anh đó nha, chiều riết nó sẽ hư cho mà xem – Hiểu Đồng dùng tay chỉ chỉ vào ngực Vĩnh Thành trách.

- Thằng bé còn nhỏ mà, từ từ dạy – Vĩnh Thành cười nắm tay Hiểu Đồng.

- Thôi, anh mau đi tắm rửa đi, em đi hâm đồ ăn lại. Hồi chiều em nấu cơm chờ anh về rồi ngủ quên luôn. Bây giờ cái bụng của em biểu tình quá trời nè – Cô than thở.

Vĩnh Thành bật cười lớn nhìn gương mặt nhăn nhó khổ sở của cô mà cảm thấy hạnh phúc. Chỉ cần được ở bên cạnh cô thì cậu đã mạn nguyện rồi.

Sau đó, cậu lấy đồ đi tắm. Hiểu Đồng cũng nhanh chóng xuống lầy hâm lại thức ăn.

Khi Vĩnh Thành tắm xong trở ra thì thấy Hiểu Đồng đang sắp xếp lại đồ của mình cho vào tủ.Bất giác cảm thấy hạnh phúc vô cùng, cô cứ như một người vợ đảm đang. Cậu tiến lại ôm chầm lấy Hiểu Đồng từ phía sau.
- Sao vậy? – Hiểu Đồng bị Vĩnh Thành ôm bất ngờ thì ngạc nhiên hỏi.

- Anh nhớ em – Vĩnh Thành nhắm mắt cảm nhận mùi hương toát ra từ gnười Hiểu Đồng – Trước đây anh nghe một chàng trai nói “ Dù gặp em, dù em đứng trước mặt anh nhưng anh vẫn thấy nhớ em” , anh cảm thấy rất buồn cười. Nhưng bây giờ mới hiểu cảm giác đó là thế nào.

Hiểu Đồng cảm động khi nghe Vĩnh Thành nói nhưng cô vội che giấu cảm xúc của mình mà phì cười nói:
- Sến quá đi. Mau đi ăn cơm thôi.

Hai người ăn cơm xong, Hiểu Đồng rửa chén. Vĩnh Thành đứng tựa cửa nhìn cô, lát sau cậu mở lời:

- Tối nay em ở lại đây đi, khuya rồi.

Hiểu Đồng vẫn cặm cụi rửa chén nhưng gật đầu trả lời, em cũng định vậy.

Căn hộ của Vĩnh Thành chỉ có một phòng duy nhất. Trên chiếc giường đôi rộng rãi, Vĩnh Thành và Hiểu Đồng mỗi người chiếm lấy một góc ngủ. Tuy khoảng cách không xa nhưng hai người rất ít nằm sát bên nhau. Vĩnh Thành cũng chưa từng có chủ ý đến gần. Cho nên hai người cứ nằm im lặng bên nhau chìm vào giấc ngủ.

- Phó tổng giám đốc. Hiện giờ chúng ta đang tiến hành khai thác ở Việt Nam. Tuy tổng giám đốc đang ở đó nhưng cậu ấy đang mắc bận với một dự án khác. Cho nên ngài chủ tịch bảo cậu về Việt Nam để phụ trách – Trợ lí của Vĩnh Phong đứng trước mặt cậu báo cáo.

- Tôi biết rồi, cậu ra ngoài đi – Vĩnh Phonglạnh lùng đáp.

Khi người trợ lí ra ngoài, Vĩnh Phong ngã người vào ghế thở dài.

- Vẫn là phải trở về sao.

Sân bay, một đoàn người ăn mặc lịch sự đang đón chờ ai đó rất nghiêm trang. Trong vẻ mặt bọn họ rất sốt ruột và lo lắng.

Một chàng trai còn khá trẻ mặc một bộ vest đen dáng cao đầy sang trọng, trông rất lạnh lùng, ánh mắt băng giá nhưng lại toát ra một vẻ đẹp khiến người ta mê mẫn. Theo sau người đó là mấy người cũng ăn mặc nghiêm trang.

Đoàn người vội vàng chạy đến dẫn đầu là một người đàn ông hơi mập mạp, ông tiến đến bên chàng trai hơi nghiêng người chào nói:

- Phó tổng giám đốc. Chào mừng cậu trở về.

- Được rồi. Đi thôi – Cậu lạnh lùng nói rồi quay lưng bỏ đi. Đoàn người phía sau vội vàng đi theo.

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Sẽ để em yêu anh lần nữa

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !