Truyện kiếm hiệp
 

Sẽ để em yêu anh lần nữa (chương 24.1)

Lượt xem chương này: 1990

- Chúc mừng em đã tốt nghiệp – Thầy hiệu trưởng nhìn Hiểu Đồng cười.

- Em cám ơn thầy – Hiểu Đồng khẽ cười cúi đầu cám ơn.

- Vất vả cũng đã qua rồi, em đã rất cố gắng.

- Dạ, nhờ thầy cô giúp đỡ nhiều nên em mới thuận lợi tốt nghiệp

- Thật ra, thầy vẫn giữ lại suất học bổng đó cho em. Thầy rất mong em suy nghĩ lại, em là một người tài giỏi, nếu qua đó em sẽ phát huy tốt hơn và tiền đồ của em rộng mở hơn với lại ….

Thật ra, thầy hiệu trưởng vẫn còn nhớ mối tình của Vĩnh Phong và Hiểu Đồng. Nếu cô nhận lời qua đó du học thì sẽ có cơ hội cho hai người gặp nhau. Hiểu Đồng rất hiểu rõ ý định của thầy hiệu trưởng. Thỉnh thoảng thầy vẫn nhắc về Vĩnh Phong với cô. Bởi vì thầy là bạn của ba Vĩnh Phong.

- Em hiểu ý thầy và em cám ơn thầy nhưng mọi thứ đã qua rồi không thể trở lại như lúc đầu được đâu thầy – Hiểu Đồng vội ngắt lời thầy hiệu trưởng.

- Thôi được, thầy lần nữa chúc mừng em đã tốt nghiệp với thành tích xuất sắc.

- Cám ơn thầy.

- Chúc mừng cậu đã tốt nghiệp – Đình Ân nhìn Hiểu Đồng vừa bước vào quán cà phê Granttylove – nơi Hiểu Đồng từng làm thêm mĩm cười nói.

- Chúc mừng cậu đã dành được thêm một hợp đồng mới nữa, nữ minh tinh – Hiểu Đồng cũng cười rạng rỡ chúc mừng Đình Ân.

Hai năm trước, Đình Ân đã tham dự vào một cuộc thi tuyển diễn viên và may mắn trúng tuyển. Được một đạo diễn nổi tiếng giao một vai phụ. Bộ phim trở nên nổi tiếng và Đình Ân bắt đầu được chú ý. Trong hai năm qua, cô đã phải nổ lực hết sức mình để có thể khẳng định được vị trí của mình ở làng giải trí kia.

- Thật ra, cơ hội này của mình đều là do cậu ban cho. Nếu hôm đó cậu không đi cùng mình thì chắc chắn mình đã bị loại ngay vòng đầu tiên rồi – Đình Ân cười ngượng nói.

- Mình đâu có giúp gì được cho cậu đâu – Hiểu Đồng gạt phắt đi.

- Nếu cậu không phát hiện ra ý đồ của ban tổ chức thì mình còn lâu mới thắng được .

Đình Ân nhắc mới làm Hiểu Đồng nhớ lại cái ngày hôm đó. Lúc ở phòng đợi, tất cả những người tham gia đều được phát một bộ đồ. Nhưng khi Đình Ân mặc vào thì mới hay chiếc váy đã bị đứt một lằn dài. Lúc đầu cô cứ tưởng có người xấu bụng đã lén cắt chiếc váy để lạoi bỏ Đình Ân. Nhưng sau đó, cô vô tình phát hiện nhưng gnười khác cũng bị sứt mẻ hay mất nút áo, nút quần một cách kì lạ.

Một ý nghĩ chợt chạy qua trong đầu cô, cô chạy vào dùng kéo cắt thêm vài đường đều đặn trên chiếc váy của Đình Ân một cách đều và đẹp mắt, càng làm chiếc váy thêm cá tính.

Đình Ân lúc đầu đang hoảng sợ vì nếu mặc chiếc vày bị rách ra ngoài sẽ bị mọi người cười, sẽ mất điểm trong mắt ban giảm khảo ngay lặp tức. Nay lại thấy Hiểu Đồng dùng kéo cắt thêm thì mặt cô càng tái thêm. Nhưng Hiểu Đồng đã nhìn cô trấn an rồi thì thầm vào tai cô mấy chữ.

Rốt cuộc, Đình Ân là người được chú ý vì đã trả lời đúng câu hỏi chủ đề ngày hôm đó của ban giám khảo.

- Tùy cơ ứng biến. Đúng là một diễn viên phải biết ứng biến đúng tình thế, có như vậy mới có thể diễn được tất cả các loại vai. Nếu lúc đó không nghe cậu nói thì mình cũng không biết mà trả lời – Đình Ân nhìn Hiểu Đồng cảm kích.

- Đồ ngốc là do cậu có tài chứ nếu không hai năm nay cậu đâu từ một người vô danh trở thành mộ nữ minh tinh được yêu thích như hiện nay chứ. Tất cả đều là do sự nổ lực của cậu. Lại được đạo diễn Quang Lỗi chọn đóng vai chính trong mấy bộ phim của ông ấy.

- Thật ra, người gây ấn tượng nhất với đạo diễn là cậu. Hôm đó nếu cậu không đứng gần mình thì chưa chắc ông ấy để mắt đến mình đâu, cậu mới là người ông ấy chú ý. Đến bây giờ, ông ấy vẫn nhắc đến cậu. Hình tượng của cậu rất hợp với nhân vật trong tác phẩm của ông ấy.

- Mình đâu có biết diễn xuất đâu , chỉ tổ bị người ta cười mà thôi – Hiểu Đồng vừa cười vừa xua tay rồi cô nhìn Đình Ân vẻ bất ngờ nói – Thật tình mình không ngờ cậu lại muốn làm diễn viên, lại làm một diễn viên nổi tiếng nữa chứ.

- Cậu đang nhạo mình à – Đình Ân cười buồn – Mình vì anh ấy mới quyết định như thế. Chỉ có dấn thân vào làng giải trí trở thành người nổi tiếng thì mình mới có thể ngẩng cao đầu khi đứng trước mặt anh ấy. Chỉ như thế thì mình mới xứng đáng với anh ấy. Mình không muốn giống như cậu và Vĩnh Phong.

Vô tình nhắc đến Vĩnh Phong, không khí giữa hai người bỗng trở nên yên lặng. Mỗi người chìm vào một suy nghĩ riêng.

Hiểu Đồng không ngờ thời gian đã trôi qua lâu như vậy rồi mà trái tim cô vẫn đập mạnh mỗi khi nhắc đến vĩnh Phong. Thật sự là không thể quên sao? Những ngón tay đang đặt trên bàn bỗng bấu thật chặt dưới bàn.

Đình Ân nhìn thấy Hiểu Đồng như vậy thì cảm thấy rất xót xa, cô biết Hiểu Đồng vẫn còn yêu Vĩnh Phong rất nhiều. Cô thở dài vội vàng chuyển đề tài khác.

- Cậu và Vĩnh Thành vẫn tốt chứ.

- Ừhm – Hiểu Đồng gật đầu.

- Cậu thật sự lựa chọn rồi sao? – Đình Ân nghi ngờ hỏi.

- Mình vốn không còn sự lựa chọn – Hiểu Đồng thở dài nói.

- Mình tin rồi thế nào anh Thế Nam cũng nhận ra tấm chân tình của cậu – Hiểu Đồng nhìn Đình Ân động viên.

- Hy vọng là như vậy – Đình Ân cười buồn nói.

Chia tay Đình Ân, Hiểu Đồng đi lang thang trầm tư, bước chân vô định bỗng dẫn cô về nơi cũ. Vẫn là hàng cây bên đường, năm tháng trôi qua đã khiến cho những nhành cây kia lớn thêm một chút, tán lá xum xuê. Những kỷ niệm cũ bỗng ùa về.

Ký ức của những ngày mưa, Vĩnh Phong đứng đợi cô bên cây dù tím, cậu cõng cô đi qua hàng cây dưới cơn mưa rào. Cũng con đường này cô đã rời bỏ cậu ra đi. Cuối cùng bước chân cô dừng lại trước cánh cửa màu xanh.

Căn nhà chứa đầy kỷ niệm hạnh phúc ủa cô bên Vĩnh Phong, bên cha mẹ. Ngôi nhà vẫn nằm đó hoài hòa yên tĩnh nhưng những người cô yêu thương đã không còn ở bên cạnh cô nữa rồi. Rõ ràng cô không có ý định khóc mà tại sao nước mắt lại rơi nhòe trên mặt cô không ngừng.

Hiểu Đồng thấy nhớ vĩnh Phong vô cùng, nhớ nụ cười rạng rỡ như ánh bình minh, nhớ ánh mắt ấm áp của cậu khi nhìn cô. Nhớ cả cái cách dụi đầu vào cô nhõng nhẽo như bé Đường khiến cô cười đau cả bụng. Nhớ những nụ hôn nhẹ nhàng nhưng khiến cô ngây ngất. Nhớ …nhớ rất nhiều. Mọi ký ức đều tồn tại trong cô chưa bao giờ phai lãng.

“ Ông trời, xin hãy cho con một điều ước, con chỉ cầu xin một điều đơn giản thôi: Là hãy cho con gặp được anh ấy dù chỉ một lần để thỏa nỗi nhớ mong xa cách này.”

Hiểu Đồng đã đứng trước cửa nhà rất lâu, cuối cùng cô đành gạt nước mắt bước đi, nhưng cô vừa quay lưng đi thì một chiếc xe chờ tới dừng lại ngay trước cửa nhà.

Bên trong xe, Vĩnh Phong đang ngã người trên ghế đôi mắt nhắm ghiền lại mang nổi chất chứa đau khổ vì những ký ức dày vò.

Người tài xế không biết có nên gọi nhắc cậu đã đến nơi hay không nên ngập ngừng một lát. Cuối cùng người tài xế quyết định lên tiếng.

- Cậu Phong! Chúng ta tới nơi rồi.

Nghe tiếng gọi Vĩnh Phong từ từ mở mắt ra thoát khỏi những hình ảnh đau buồn trong tâm trí. Cậu mở cánh cửa bước ra ngoài vẻ mặt lạnh băng .

Cậu đứng trước cửa căn nhà nhìn ngắm. Chiếc ổ khóa đã thay ổ, mọi thứ dường như vẫn không đổi. Từ sau lần ba cậu – ông Triệu Vĩnh Nguyên thấy cậu phá nát căn nhà thì cấm không cho ai vào nữa ngoại trứ người giúp việc đến quét dọn căn nhà.

Bầu trời mây đen đang tới, những giọt nước mưa bắt đầu rơi. Vĩnh Phong vẫn đứng yên bất động đón chờ con mưa đến như muốn nhờ mưa xóa hết mọi ký ức trong lòng. Nhưng những hạt mưa cứ nhè nhẹ rơi càng làm cho cậu nhớ rõ cái cảm giác mong mỏi khi chờ cô dưới mưa. Cái cảm giác hạnh phúc khi nhìn thấy cô trở về.

- Hiểu Đồng! Em có còn nhớ đến những ký ức xưa không? Hay là em đã quên hết rồi. Cũng dưới cơn mưa này em trao anh hạnh phúc ấm áp, tại sao giờ đây mưa lại lạnh đến như thế này. Em có biết anh đang nhớ em rất nhiều hay không? Em có bao giờ trở lại nơi này không, hay là em đã quên nó. Em có chút gì nhớ đến anh không hay là anh đã quên anh rồi. Nếu có một điều ước, anh ước rằng có thể gặp lại em một lần nữa dù cho trái tim lại lần nữa đau đớn.

Mưa bắt đầu nặng hạt hơn, chiếc áo Vĩnh Phong bắt đầu ướt. Người tai xế vội cầm dù đứng che nói:
- Cậu Phong! Chúng ta về thôi, mưa rồi.

Vĩnh Phong luyến tiếc nhìn lại căn nhà một lần nữa rồi quay lưng vào xe. Người ta xế vội bật điều hòa cho ấm, sẵn tay cậu ta bật radio luôn. Trong đài bỗng vang lên giọng nói:

- Sau đây là bài hát “ Con đường mưa “ của ca sĩ Cao Thái Sơn, mời các bạn cùng nghe. ( tức cái là mình ko biết post nhạc)

Nếu ngày xưa bước đi nhanh qua con đường mưa
Thì anh đã không gặp người
Nếu ngày xưa em nhìn anh nhưng không mĩm cười
Thì anh đã không mộng mơ
Nếu tình ta chẳng phải xa khi đang đậm sâu
Thì anh đã không đau buồn
Nếu lòng anh không còn yêu em hơn chính mình
Thì anh đã quên được em
ĐK: Làm sao để đường xưa đừng in dấu chân anh mỗi ngày
Làm sao cho lòng anh thôi gọi tên em trong mỗi giấc mơ
Làm sao để mưa ngừng rơi khi anh đang nhớ em
Làm sao khi thấy mưa anh không buồn
Làm sao để quên niềm vui niềm hạnh phúc khi anh có người
Làm sao quên lời chia tay lệ em rơi trên đôi mắt cay
Làm sao để thôi chờ mong
Làm sao tim anh thôi đừng mơ rằng ngày mai thấy em quay trở về
****
Nếu thời gian có quay về trước khi gặp em
Thì anh vẫn xin đi cùng
Nếu ngày xưa mưa mùa thu rơi trên lối về
Thì anh đã không vội qua
Nếu ngày xưa mưa mùa thu rơi trên lối về
Thì anh đã không vội qua.

Lời bài hát cứ như nỗi lòng của Vĩnh Phong, làm cho tim cậu thắt chặt lại đau đớn. Đột nhiên nước mắt rơi.

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Sẽ để em yêu anh lần nữa

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !