Truyện kiếm hiệp
 

Sẽ để em yêu anh lần nữa (chương 24.2)

Lượt xem chương này: 2151

Hiểu Đồng bỗng thấy mình đứng ở trên con đường đó, ánh mắt dại đi khi nhìn thấy một dáng người đang nằm sóng sài trên mặt đất. Khắp nơi xung quanh đều là máu, một màu đỏ thẩm, cả khóe miệng cũng đầy máu. Đôi mắt nhắm ghiền, gương mặt trắng bệch, bàn tay vẫn nắm chặt sợi dây truyền con cá heo của cô, chiếc nhẫn hình con cá heo rơi ra khỏi lòng bàn tay. Bàn tay kia đã duỗi thẳng máu từ từ chảy ra.

Hiểu Đồng sợ hãi hét lên, hai tay ôm lấy mặt, sợi lắc hình ngôi sáng sao lấp lánh lóe qua mặt cô.
- Không……………..

Hiểu Đồng bật người ngồi dậy, khắp người đầy mồ hôi, tay nắm chặt tấm ra giường. Cô mở bừng mắt ra, trước mắt cô là ánh sáng nhè nhẹ của cây đèn ngủ.

Giọng nói trầm ấm bên cạnh vang lên:

- Em sao vậy?

Hiểu Đồng quay đầu nhìn qua người bên cạnh, Vĩnh Thành đang đưa tay dụi mắt. Bàn tay nhìn bề ngoài vẫn lành lặn như bình thường, gương mặt trông vẫn còn ngái ngủ ngoài ra không hề trắng bệt hay tái nhợt. Cả thân hình là một chiếc áo thun trắng giản dị bình thường, không có chút tùy vết nào. Hiểu Đồng mới từ từ thở phào ra.

- Sao vậy – Vĩnh Thành lo lắng hỏi lại – Em lại gặp ác mộng à.

Hiểu Đồng không nói gì, chỉ ôm chầm lấu cậu thật chặt, cảm nhận nhịp tim cùng hơi thở của cậu để biết rằng cậu vẫn ở bên cạnh cô. Vĩnh Thành cũng ôm chặt Hiểu Đồng vuốt nhẹ mái tóc cô, vỗ về cô.

- Không sao rồi, mau ngủ đi – Vĩnh Thành khẽ nhắc.

Hiểu Đồng ngoan ngoãn gật đầu rồi nằm xuống nhưng vẫn ôm chầm lấy Vĩnh Thành cho đến khi lại chìm vào giấc ngủ.

Sáng hôm sau, Hiểu Đồng dọn bữa sáng cho hai người, nhìn Vĩnh Thành ăn một cách ngon lành, Hiểu Đồng nhìn cậu muốn nói điều gì đó nhưng rồi lại thôi. Vĩnh thành nhận ra thái độ đó của cô, nhưng cậu không hỏi chỉ nói:

- Chúc mừng em đã tốt nghiệp.

- Cám ơn anh – Hiểu Đồng mĩm cười đón nhận lời chúc, rồi cô thở mạnh một cái bắt đầu nói ra sự kìm nén của mình nãy giờ – Vĩnh Thành! Em đã nộp đơn vào công ty anh và đã được nhận.

Vĩnh Thành nghe xong thì sững người lại, cả người đông cứng, đôi đũa trên tay rơi xuống bàn. Nhưng cậu nhanh chóng chụp lại. Hiểu Đồng thấy vậy lo lắng hỏi:

- Anh sao vậy, không phải là tay anh ….

- Không phải – Vĩnh Thành vội trả lời, cậu không muốn Hiểu Đồng lo lắng – Chỉ là anh hơi bất ngờ khi nghe em nói thôi.

Hiểu Đồng nghe vậy thở phào mĩm cười nhẹ nhỏm. Nhưng sau đó cô không thấy Vĩnh Thành không nói thêm gì nữa chỉ im lặng ăn. Cô tưởng Vĩnh Thành giận vì cô đã không chịu bàn trước với cậu, vội vàng giải thích:

- Vĩnh Thành! Anh giận sao. Em chỉ là muốn dựa vào chính bản thân mình xin vào công ty. Em không thích người ta nói em được vào công ty là nhờ đi cửa sau.

Vĩnh Thành nghe cô nói thì vội cười trấn an nói đùa:

- Sao anh lại giận em chứ. Chỉ là anh đang lo sợ, nhân viên trong công ty toàn là sói không, chỉ sợ em vào rồi thì khó toàn mạng ra. Lúc đó anh chẳng biết phải làm sao.

Hiểu Đồng nghe Vĩnh Thành nói thì bật cười, cô lườm cậu một cái rồi bảo:

- Mau ăn đi.

Vĩnh thành nhìn Hiểu Đồng ăn mà trong lòng thấp thỏm. Tại sao sớm không sớm, muộn không muộn cô lại vào công ty làm ngay lúc này. Ngay lúc Vĩnh Phong trở về. Là do số phận an bài như vậy sao, đến cuối cùng vẫn phải gặp nhau.

“Hiểu Đồng! Dù có lỗi với Vĩnh Phong, anh vẫn muốn giữ em bên cạnh anh. Muốn giấu kín em vào một nơi mà chẳng ai có thể chạm vào.”

- Chừng nào em đến công ty – Vĩnh Thành ngồi đối diện Vĩnh Phong cười hỏi.

Cậu đã trở về ngôi biệt thự nhà mình để thăm Vĩnh Phong.

- Để vài ngày nữa hẵng đến. Dù gì thì việc khai thác vẫn phải đợi thêm ít lâu nữa mà – Vĩnh Phong mĩm cười trả lời – Em muốn nghĩ ngơi ít hôm.

- Ừhm! Cũng được, đã lâu không về, nhân dịp này đi thăm bạn bè cũng tốt – Vĩnh Thành gật đầu tán đồng.
- Tay anh sao rồi? – Vĩnh Phong bỗng quan tâm hỏi

- Không sao rồi – Vĩnh Thành vừa trả lời vừa đưa bàn tay lên ngắm nhìn xoay xoay mấy cái trước mặt Vĩnh Phong cho cậu yên tâm – Bác sĩ nói tay anh chỉ cần không cầm nắm đồ vật nặng thì sẽ không sao.

- Sao lúc đó anh lại không cho em biết? – Vĩnh Phong nói vẻ trách cứ.

- Anh không muốn em và ba mẹ lo lắng cho nên mới giấu, dù sao bây giờ cũng để không có chuyện gì nữa rồi – Vĩnh Thành mĩm cười nhẹ nhàng xua tan vẻ trách móc và lo lắng của đứa em trai yêu quý.

- Anh dọn ra ngoài ở rồi à ! – Vĩh Phong nhìn Vĩnh Thành dò hỏi.

- Ừ! Nếu không có em thì ở đây rất buồn – Vĩnh Thành trả lời, mắt đưa về khung hình hai anh em khoát tay vui vẻ chụp.

Câu nói của Vĩnh thành làm Vĩnh Phong rất vui, cậu nhìn anh trai một cách chân tình. Tình cảm của hai người vẫn luôn thắm thiết. Cậu rót cho Vĩnh Thành một ly rượu rồi cụng ly, rượu nồng, tình nồng.

- Haha….cuối cùng anh cũng trở về rồi – Quốc Bảo vui mừng nhìn Vĩnh Phong đi vào nói.

Vĩnh Phong đã hẹn các chiến hữu cũ của mình ở phòng vip của quán Bar Phong Trần. Tất cả vừa nghe cậu về liền có mặt đông đủ. Ai cũng vui mừng khi thấy cậu, họ đều chạy đến ôm chầm lấy cậu một cách chân thành.

- Đã lâu không gặp – Thế Nam cung tay ra trước mặt Vĩnh Phong nói.

Vĩnh Phong thấy vậy cũng cung tay đập nhẹ vào tay Thế Nam. Thế Nam cũng đập nhẹ lại rồi hai bàn tay cụm vào nhau cười lớn trong niềm vui của tất cả mọi người.

- Được rồi ngồi đi – Thiên Minh vội nhắc mọi người.

Tất cả mọi người vội ngồi xuống bắt đầu kể chuyện về những trải nghiệm của họ trong hơn hai năm qua. Nhưng chẳng ai nhắc đến cái tên Hiểu Đồng trước mặt cậu. Cho đến khi Đình Khiêm bước vào.

Đình Khiêm vừa nhìn thấy Vĩnh Phong thì chạy đến ôm chầm lấy cậu thân mật. Sau vài câu trò chuyện, Vĩnh Phong chợt hỏi Đình Khiêm.

- Nghe nói Đình Ân đã trở thành nữ minh tinh rồi phải không?

- Nữ minh tinh gì chứ – Đình Khiêm cười xua tay nói – Chỉ là mới có chút thành tựu thôi, nếu l1uc đó không nhờ Hiểu Đồng thì …

Đình Khiêm đang nói bất chợt dừng lại, mọi người trong phòng cũng bất động. Cái tên cấm kị cuối cùng cũng bị nói ra, bầu không khí trong phòng bỗng nhiên đen sầm lại. Đình Khiêm cũng biết mình đã lỡ lời cậu thở dài nốc cạn chai bia ướp lạnh của mình.

Cuối cùng Quốc Bảo phải lên tiếng mới xóa tan được bầu không khí. Mọi người lại trò chuyện như chưa từng có gì xảy ra. Nhưng ai cũng bắt đầu uốn lưỡi trước khi nói

Khi Đình Khiêm bước từ trong tolet ra thì thấy một bóng hình cao lớn đang trầm tư bên khói thuốc dường như cố ý đứng đợi cậu. Đình Khiêm cười yếu ớt bước đến nói:

- Lâu rồi không thấy cậu hút thuốc.

Vĩnh Phong nghe Đình Khiêm nói thế thì cười lạnh nhạt quăng điếu thuốc xuống đất rồi dùng chân dí tàn thuốc cho tắt ngúm. Đình Khiêm thấy vậy thì cũng không nói gì thêm nữa chỉ vỗ vai cậu một cái rồi nói:
- Anh vào trong trước đây.

Nhưng khi cậu dợm bước đi thì Vĩnh Phong đã lên tiếng hỏi:

- Cô ấy sao rồi?

Đình Khiêm hơi sững người khi nghe Vĩnh Phong rồi cậu quyết định quay lưng nhìn thẳng Vĩnh Phong bày tỏ ý kiến của mình.

- Vĩnh Phong! Anh coi cậu là anh em nên mới nói thật lòng với cậu. Anh không hiểu tại sao Hiểu Đồng lại nói như thế với cậu nhưng anh không tin và cũng không bao giờ tin. Hiểu Đồng mà anh biết chính là người mà cậu đã yêu. Nếu như Hiểu Đồng đối xử với cậu như thế, anh cho là cô ấy có nỗi khỗ riêng. Nếu như cô ấy thật sự làm nghề đó, chắc chắn anh là người mà cô ấy phải nói, bởi vì con gái làm trong nghề này rất cần bảo kê để bảo vệ cho bản thân mình. Huống chi một cô gái xinh đẹp như Hiểu Đồng thì càng cần có người bảo kê trước những kẻ ganh ghét.

Đình Khiêm nhìn Vĩnh Phong một cái rối tiếp tục nói:

- Cứ cho là cô ấy muốn giấu vì mối quan hệ với gia đình anh, không muốn mẹ cô bị xấu hổ với mọi người. Nhưng anh lờn tuổi hơn cậu rất nhiều, càng lớn tuổi hơn Hiểu Đồng. Kinh nghiệm ở giang hồ của anh không thua bất cứ ai, hạng người nào anh cũng gặp. Nếu Hiểu Đồng là một cô gái ham tiền thì trong thời gian gặp lại Hiểu Đồng, anh chắc chắn sẽ nhận ra bản chất của cô ấy. Nhưng anh không thấy gì ngoài một cô bé ngoan chịu thương chịu khó, và rất tự trọng.

Đình Khiêm vỗ vai Vĩnh Phong một cái nữa rồi nói:

- Anh chỉ muốn vì Hiểu Đồng bày tỏ một chút ấm ức mà thôi. Thời gian đã qua lâu như vậy, chắc cậu cũng đã quên cô ấy rồi. Nhưng Hiểu Đồng lúc đó là thật sự yêu cậu chứ không phải tiếp cận cậu vì tiền đâu.

Đình Khiêm nói xong thì bỏ vào trong phòng. Vĩnh Phong ở ngoài với những lời phân trần của Đình Khiêm cảm thấy tim mình co thắt lại, một chút hạnh phúc nhỏ nhoi đang len lõi.

“ Đình Khiêm! Hy vọng được như anh nói. “

Lý trí bắt đầu đấu tranh giữa yêu và hận, Vĩnh Phong cảm thấy rất sợ. Nếu sự thật được như lời Đình Khiêm thì trái tim khô cạn và đau khổ của Vĩnh Phong như được suối nguồn tươi mát làm sống lại. Còn nếu không….Vĩnh Phong cảm thấy sợ hãi nếu như đó là sự thật, cậu sẽ không thể chịu đựng được. Lần nữa đau khổ, lần nữa xót xa.

Người tài xế chở Vĩnh Phong đi ngang một ngã tư gặp đèn đỏ, họ dừng lại. Vĩnh Phong mệt mỏi đưa mắt nhìn xung quanh, bỗng từ xa xa cậu nhìn thấy một dáng người quen thuộc.

Thần trí thoát khỏi mệt mỏi, cậu ngồi bật dậy quan sát cho rõ. Gương mặt Hiểu Đồng hiện ra ở trạm xe buýt bên kia đường, vẫn mái tóc dài đen mượt, vẫn đôi mắt u buồn, vẫn đôi môi hồng. Cô mặc một chiếc áo sơ mi màu hồng giống như đồng phục của nhân viên đang đứng trạm xe buýt bên kia đường.

Vĩnh Phong lập tức lao ra khỏi xe chạy băng qua bên kia đường mặc kệ những chiếc xe đang chờ tới trong ánh nhìn ngạc nhiên không hiểu đã xảy ra chuyện gì của người tài xế và tiếng mắng **** của người đi đường vì họ buộc phải thắng xe gấp.

Nhưng khi Vĩnh Phong vừa băng qua nữa con đường thì một chiếc xe buýt chờ tới, sau đó chiếc xe chạy đi mang theo hình đoàn người. Bóng dáng Hiểu Đồng cũng không còn ở nơi đó nữa.

Hụt hẫng! Đó là cảm giác lúc này của Vĩnh Phong. Cậu đã nói với bản thân là sẽ xem cô như người xa lạ vậy mà khi vừa nhìn thấy cô cậu lại như kẻ điên lao đến mặc kệ mọi thứ. Cuối cùng thì dù đã nói ngàn lần sẽ quên cô, cậu cũng không làm được. Vĩnh Phong đứng giữa lòng đường ngữa đầu nhìn trời cười điên dại thầm trách bản thân sao lại quá si tình.

Người tài xế hôm sau lại bị Vĩnh Phong bắt chờ ở một góc ngã tư ấy cũng vào giờ đó. Vĩnh Phong biết Hiểu Đồng làm việc rất có giờ giấc, hôm qua cô đã đi giờ này thì hôm nay cũng đi vào giờ này. Cậu không đứng ở ngay trạm xe mà đứng ở đó một khoảng khá xa. Vĩnh Phong chỉ muốn được nhìn thấy hình bóng Hiểu Đồng mà không dám đến gần, cậu sợ, sợ một lần nữa lại ôm chầm lấy cô, tha thứ cho cô tất cả.

Người tài xế thấy Vĩnh Phong cứ trú mục vào trạm xe buýt như tìm ai đó, cậu cũng ngoái đầu nhìn theo. Cậu chú ý, cứ thấy một cô gái mặc chiếc áo hồng đồng phục thì Vĩnh Phong lại nhổm người ngồi thẳng lên nhìn ra rồi thất vọng ngã người ngồi xuống.

Đợi hơn hai tiếng đồng hồ mà vẫn không thấy bóng dáng Hiểu Đồng đâu, Vĩnh Phong cảm thấy thất vọng vô cùng. Cậu không hiểu được bản thân mình nữa. Rõ ràng ý chí bảo cậu không được gặp cô nữ, đừng đi tìm cô. Nhưng trái tim lại bảo muốn nhìn thấy cô thêm lần nữa.

Nhìn thấy nét mặt Vĩnh Phong chất chứa sự thất vọng, người tài xế hắng giọng một chút nói:

- Phó tổng giám đốc, nếu cậu muốn tìm một cô gái mặc áo sơ mi màu hồng đồng phục kia thì xin hãy đến công ty. Bởi vì đồng phục đó là của nhân viên mới đến của công ty ta.

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Sẽ để em yêu anh lần nữa

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !