Truyện kiếm hiệp
 

Sẽ để em yêu anh lần nữa (chương 25)

Lượt xem chương này: 2722

Gặp lại

Hiểu Đồng vốn dĩ thực tập ở công ty, trưởng phòng thấy cô thông minh lanh lợi nên đề nghị cô đến làm. Cho nên khi vào làm, cô không hề có cảm giác xa lạ. Mọi người trong phòng cũng khá thân thiện và vui vẻ. Nhưng thông thường mọi người chờ đúng giờ mới đến, chỉ có Hiểu Đồng và một vài người đến trước để dọn dẹp và pha cà phê cho mọi người vì họ là lính mới.

Nhưng hôm nay, Hiểu Đồng vừa vào phòng thì tất cả mọi người đều tập trung đầy đủ và trên nét mặt ai nấy đều lộ rõ vẻ căng thẳng. Hiểu Đồng hơi ngạc nhiên khi thấy ai nấy cũng tự dọn dẹp bàn làm việc của một một cách ngăn nắp sạch sẽ. Mọi giấy tờ đều được sắp xếp ngay ngắn và phân loại rõ ràng. Ngay cả chị Hoàng – tổ trưởng cũng tỏ vẻ sốt sắng vô cùng.

Không rõ là đã xảy ra chuyện gì, muốn hỏi nhưng thấy vẻ mặt căng thẳng của mọi người nên cô không dám hỏi. Hiểu Đồng đưa mắt nhìn Mai Thi dò hỏi nhưng Mai Thi cũng lắc đầu. Hai người bèn ngồi vào chỗ ngồi của mình và cũng bắt chước dọn chỗ ngồi. Vì bình thường cô luôn sắp xếp bàn làm việc ngay ngắn cho nên cũng không phải dọn dẹp gì nhiều. Cô bèn đi pha cà phê cho mọi người.

Bên ngoài cửa một chiếc xe đỗ xịch ngay cửa, người tài xế vội vàng ra khỏi ghế lái chạy vòng qua bên kia mở cửa một cách cẩn thận, cúi đầu mời người trong xe bước ra.

Một chàng trai mặc bộ comple màu đen trông phong độ cực kì, mái tóc vuốt keo bóng mượt để lộ quầng tráng cao tỏa sáng. Gương mặt hoàn mỹ với làn da trắng nhưng lại mang khí sắc lạnh lùng. Đặc biệt là đôi mắt rất sáng, nhưng phát ra tia lạnh lẽo, đôi chân mày rậm và cái miệng xếch lên đầy vẻ cao ngạo.

Cả sảnh đứng hai hàng người, thấy cậu bước ra khỏi xe vội vàng chạy đến cúi đầu chào:

- Phó tổng giám đốc, cậu đã đến – Giám đốc Điền phụ trách bộ phận kinh doanh chạy đến nói.

Vĩnh Phong không nói gì, chỉ khẽ gật đầu rồi sải bước nhanh vào bên trong. Mọi người đều khúm núm cuối chào cậu nhưng cậu vẫn bước tiếp đi, ánh mắt thờ ơ lãnh đạm. Chiếc cửa thang máy dành cho vip đã mở cửa chờ sẵn, Vĩnh Phong lạnh lùng bước vào bên trong rồi xoay người nhìn ra ngoài. Mọi người ở bên ngoài sợ hãi liếc nhìn sắc mặt cậu một cái rồi vội vàng bước theo vào bên trong đứng sau lưng cậu, không một ai dám đứng ngang hàng của cậu, càng không dám lên tiếng.

- Giám đốc Điền – Vĩnh Phong vội gọi.

- Dạ có chuyện gì không Phó tổng giám đốc – Giám đốc Điền nghe Vĩnh Phong gọi thì giật thót mình vội nhích người lại gần Vĩnh Phong hỏi, sau đó ông ta lật đật thưa – Văn phòng của phó tổng giám đốc đã được sắp xếp xong, lát nữa phó tổng giám đốc vào xem có chỗ nào chưa vừa ý thì nói để tôi sửa lại.

- Chuyện phòng để sau đi, tôi muốn đến quan sát từng bộ phận trước đã.

Giám đốc Điền vừa nghe xong thì toát cả mồ hôi, toàn lưng thấy lạnh. Tối qua khi nhận được tin sáng nay Vĩnh Phong sẽ bất ngờ đến công ty, ông vội vàng thức cả đêm để gọi điện thông báo và nhắc nhở mọi người. Nhất là những người phụ trách ở những bộ phận quan trọng của công ty. Nhưng ông tuyệt không ngờ rằng Vĩnh Phong lại đến sớm như vậy và càng không ngờ ngay ngày đầu tiên mà cậu đã đòi đi thăm từng phòng.

- Vâng, thưa phó tổng giám đốc – Giám đốc Điền run run trả lời.

Tinh…toong ….

Tiếng cửa thang máy mở ra, giám đốc Điền thấy tim mình nhảy phóc ra khỏi lòng ngực. Quả thật là khi tổng giám đốc Vĩnh Thành chở về tiếp quản ông cũng không thấy căng thẳng như thế này.

Vì theo tin tức từ công ty bên kia thông báo lại thì Vĩnh Thành tuy nghiêm nghị nhưng vẫn là một người dễ tiếp xúc nhưng phó tổng giám đốc lại là một tảng băng lạnh không thể đến gần. Ông quả thật không biết phải phục tùng Vĩnh Phong như thế nào mới đúng ý. Quả thật quá nan giải.

Nói chung, Vĩnh Phong chỉ đến chào hỏi mọi người, bắt tay với các vị tổ trưởng và nhìn mặt nhân viên một lượt rồi quay người bỏ đi nhanh chóng sang phòng khác. Nói chung là mọi việc đều ổn thỏa, giám đốc Điền cảm thấy an tâm phần nào. Cuối cùng là đến phòng kế hoạch.

Chị Tình tổ trưởng chạy đến bắt tay với Vĩnh Phong một cách thận trọng, nhưng nhìn gương mặt không chút cảm xúc nào của cậu, chị bỗng cảm thấy chột dạ.

Sau khi lướt nhìn hết một lượt nhân viên trong phòng, Vĩnh Phong vẫn hỏi một câu giống như ở mấy phòng kia.

- Nhân viên phòng này không có ai nghỉ phép chứ ?

- Dạ! Mọi người đều đi làm đầy đủ và đúng giờ – Chị Tình e dè trả lời và cố ý nhấn mạnh hai từ: “đầy đủ” và “đúng giờ”

- Tốt! – Vĩnh Phong buông thỏng một câu nhưng trong giọng có phần hơi lạc đi, hình như có chút gì thất vọng thì phải.

Khi Vĩnh Phong vừa định xoay người lại bỏ đi thì cánh cửa phòng bật mở ra, Hiểu Đồng tay cầm một bình cà phê bằng thủy tinh bước vào. Cô hơi sững người khi thấy rất nhiều người trong phòng, có giám đốc và các nhân viên có chức vụ lớn, đặc biệt mọi người trong phòng đều đứng sắp hàng xung quanh.

Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía cô khiến cô bối rối, không hiểu đã xảy ra chuyện gì, Hiểu Đồng đưa mắt nhìn chị Tình, chị đang mím môi nhìn lại cô, ánh mắt hơi hoang mang.

Tất cả mọi người hơi nín thở khi thấy Vĩnh Phong quay đầu lại nhìn chằm chằm vào cô nhân viên mới của công ty, hai tay đang nắm chặt chiếc bình cà phê.

Hiểu Đồng đang nhìn chị Tình rồi bỗng nhiên thấy một bóng hình quen thuộc đang quay lại và gương mặt dần hiện ra trước mặt cô.

Người ta thường dùng câu:” Sét đánh giữa trời quang “ để hình dung tình huống bất ngờ không kịp phòng bị của họ, thì giờ đây Hiểu Đồng không chỉ bị một cơn sét thông thường đánh trúng. Cơn sét này còn đáng sợ hơn gấp trăm ngàn lần ,bởi vì nó mang theo nỗi đau, nỗi mong nhớ kéo đến.

Gương mặt đó, dáng người đó vẫn không hề thay đổi, gương mặt mà cô khắc sâu vào trong tâm trí, dáng người đã quen thuộc từ lâu. Vĩnh Phong đứng đó nhìn cô với anh mắt lạnh lẽo vô hồn, tựa hồ cô không hề tồn tại, tựa như họ chưa từng quen biết nhau.

Trong mấy giây ngắn ngủi họ nhìn nhau, Hiểu Đồng ngắm nhìn toàn diện gương mặt mà cô nhung nhớ. Một Vĩnh Phong với làn da rám nắng, mái tóc rũ phủ trán , vẻ mặt bất cần đời nhưng ánh mắt lúc nào cũng rạng ngời ấm áp đã không còn nữa. Thay vào đó là một Vĩnh Phong nghiêm trang đạo mạo đầy phong độ, mái tóc vuốt keo ngược ra sau, ánh mắt lạnh lùng như băng giá, làn da trắng sang, hai tay chắp ra sau lưng khiến người ta không dám đến gần.

Đã từng rất nhiều lần tự hỏi bản thân, nếu tình cờ gặp lại Vĩnh Phong thì cô sẽ thế nào. Chạy đến ôm chầm lấy cậu, kể cho cậu tất cả sự thật và nói cô vẫn yêu cậu tha thiết. Hay là lạnh lùng quay lưng bỏ đi. Cô đã từng hi vọng sẽ được gặp lại cậu nhưng cũng từng dập tắt hi vọng của chính bản thân mình khi nhớ lại câu nói “ mãi mãi không trở về nữa” mà đau xé tâm can.

Giờ đây, họ tình cờ gặp lại nhau, sau khi cậu nói “mãi mãi không trở về nữa” và cô đã đến đây làm. Hiểu Đồng chỉ đứng trước mặt Vĩnh Phong mà cảm nhận sự run rẩy từng cơn của bản thân, cơn xúc động dào dạt tràn về. Cô không thể ôm chầm lấy cậu mà khóc nức nở, cũng không thể quay lưng bỏ đi. Cô chỉ biết đứng yên bất động nhìn cậu không chớp mắt, môi mím chặt lại, bàn tay lóng ngóng ôm chiếc bình cà phê.

Vĩnh phong nheo nheo mắt nhìn cô, ánh mắt chất chứa sự lạnh lung, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh ngắt tựa như không. Cậu chậm rãi bước đến trước mặt cô, chìa một bàn tay ra cười như không cười nói:
- Xin chào.

Giọng nói trầm nhẹ nhưng mang ngữ âm lạnh lẽo càng làm cho toàn thân Hiểu Đồng run mạnh hơn, cô cắn chặt môi muốn bật máu, đôi tay rõ ràng muốn siết chặt hơn chiếc bình cà phê thủy tinh trong tay nhưng cô lại chẳng còn chút sức lực nào để nâng nó trong bàn tay mình và cứ thế chiếc bình rời khỏi tay cô và rơi xuống đất vỡ toang, cà phê văng tung tóe. Làm bẩn bộ comple sách bong và láng mịn của Vĩnh Phong. Một mảnh sành văn vào đôi chân trần của cô làm chảy máu.

Hiểu Đồng không hề cảm nhận được nỗi đau đang chảy máu bên ngoài kia, bởi vì nỗi đau trong lòng cô lại bắt đầu chảy máu đau đớn vô cùng.

Tất cả mọi người trong phòng đều cả kinh, ai nấy đều xanh mặt. Giám đốc Điền chỉ muốn ngất xỉu cho khỏe đời. Ai ngờ được ngày đầu tiên Phó tổng giám đốc đi làm lại bị nhân viên hất đổ cả phê làm văng lên đồ. Ông muốn lên tiếng trách Hiểu Đồng nhưng thấy Vĩnh Phong không lên tiếng mà bàn tay chìa ra vẫn chưa thu về. Ông vội chạy đến bảo Hiểu Đồng:

- Mau chào Phó tổng giám đốc đi – Ông dung khủy tay hất nhẹ tay Hiểu Đồng .

Hiểu Đồng bị tổng giám đốc Điền thúc giục, cô nhìn Giám đốc Điền một cái rồi quay lại nhìn Vĩnh Phong. Bàn tay đang nắm chặt đầy bối rối run runđưa ra phía trước, bàn tay bắt đầu xòe ra. Nhưng khi tay cô vừa chạm nhẹ vào tay cậu, cảm giác ấm áp của đôi bàn tay này không còn nữa mà thay vào đó là sự lạnh lẽo.
Bàn tay chỉ vừa bị tay Hiểu Đồng chạm nhẹ liền thu về nói với giọng lãnh khốc:

- Được rồi.

Làm bàn tay vừa đưa ra lặp tức cảm thấy chơ vơ, Hiểu Đồng vô thức hít mạnh một hơi thật sâu. Không khí tràn nhanh vào buồng phổi làm máu dồn về tim, ép chặt tim gây cảm giác đau nhói.

Giám đốc Điền nuốt khan nước miếng một cái đầy lo lắng vội nói đỡ cho Hiểu Đồng:

- Phó tổng giám đốc, cô ấy là nhân viên mới vào làm, còn chưa có kinh nghiệm. Mong phó tổng giám đốc bỏ qua, sau này chúng tôi sẽ bảo ban thêm cho cô ấy.

Vĩnh Phong không nói gì, khẽ chớp mắt một cái rồi bỏ đi sau khi buông ra một câu:

- Dọn dẹp sạch sẽ chỗ này đi.

Khi thấy Vĩnh Phong bước ra khỏi phòng tất cả mọi người mới dám thở mạnh. Tất cả đều thở phào nhẹ nhỏm. Có người mồ hôi chảy đầm đìa mà bây giờ mới dám đưa tay ra lau. Tim mới bắt đầu bình tình, lấy lại nhịp đập ban đầu. Ai cũng nhìn nhau than thở “ Sau này sẽ khó sống đây”.

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Sẽ để em yêu anh lần nữa

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !