Truyện kiếm hiệp
 

Sẽ để em yêu anh lần nữa (chương 25.1)

Lượt xem chương này: 2204

Tất cả mọi người đều mệt mỏi ngã người ngồi xuống ghế của mình cố xua tan đi nỗi ám ảnh này. Chẳng ai buồn để ý đến việc Hiểu Đồng vừa gây ra lỗi lầm lớn.

Chị Tình tổ trưởng là ngưởi dễ thông cảm, chị bước đến bên Hiểu Đồng vỗ vai cô trấn an:

- Không sao, ai cũng căng thẳng chứ không phải một mình em đâu, đừng áy náy. Từ nay về sau cẩn thận hơn là được.

Hiểu Đồng yếu ớt mĩm cười gật đầu rồi đi thu dọn các mảnh vỡ. Mai Thi cũng chạy đến phụ Hiểu Đồng thu dọn. Cùng là người mới với nhau nên Mai Thi luôn xem Hiểu Đồng là bạn, cùng quan tâm giúp đỡ lẫn nhau.

Cả hai vào đến phòng pha trà bỏ rác thì Mai Thi bắt đầu nói lien thăng:

- Trời ơi, cứ ngỡ tổng giám đốc chúng ta là đẹp trai nhất rồi, không ngờ phó tổng giám đố còn đẹp trai hơn nữa. Hai anh em họ, một chín một mười. Mà phải nói, công nhận công ty mình toàn là trai đẹp không hà. Tự nhiên mình thấy may mắn khi được nhận vào công ty này ghê.

Hiểu Đồng đang trong tâm trạng rối bời nhưng mà nghe mấy lời của Mai Thi thì phì cười. Cái cô nàng này, bình thường thì như con thỏ cứ chui rúc một chỗ mà bây giờ thấy trai đẹp thì nói liên hồi.

Mai Thi đang nói bỗng đập tay cái bốp nói:

- Mình quyết định rồi, trong tháng tới nhất định phải cua được một anh chàng đẹp trai nào đó mới được .

Nói xong cô nàng nhí nhảnh chạy tuốt ra ngoài phòng, Hiểu Đồng nhìn nhau lắc đầu mĩm cười.

Còn lại một mình cô ở lại trong phòng, cảm giác run rẩy lại ùa về.

“ Anh đã trở về, anh đã trở về, cuối cùng em cũng được nhìn thấy anh rồi. Vĩnh Phong, em rất nhớ anh. Từng đêm từng đêm trong giấc ngủ em đều mong được thấy anh, được nhìn thấy nụ cười của anh, được anh ôm trong vòng tay ấm áp. Nhưng mà bây giờ, ánh mắt anh đã không còn dành cho em nữa, nụ cười của anh cũng không còn dành cho em, và vòng tay kia cũng xa rời em rồi. Hơn hai năm qua, anh có nhớ em không hay là anh đã quên em rồi. Chắc là bây giờ anh hận em lắm đúng không. Xem em như người xa lạ chưa từng quen biết. Vậy thì tốt, chúng ta dù gặp lại nhau cũng nên xem nhau như hai người xa lạ”

Hiểu Đồng tự nói thầm trong long nhưng lời nói đau long này, trái tim rướm máu không còn chỗ để kìm nén được những giọt nước mắt mà để mặc cho nó tràn ra ngoài. Cô ngồi xuống chiếc bàn gần đó gục đầu lặng lẽ rơi nước mắt. Cứ tưởng rằng bản than vốn là người mạnh mẽ, vậy mà nước mắt cứ thi nhau rơi xuống.

- Hiểu Đồng! Cậu sao vậy? – Mai Thi từ đâu chạy vào thấy Hiểu Đồng thì lo lắng hỏi.

Nghe tiếng Mai Thi Hiểu Đồng vội ngẩng đầu lên lau khô nước mắt trên mặt mình. Cô ngượng cười trả lời:
- Mình không sao, cậu đừng lo.

Mai Thi nhìn đôi mắt đỏ hoe và hai lằn nước mắt trên mặt Hiểu Đồng tỏ vẻ không tin nói:

- Mau nói cho mình biết có chuyện gì nếu không mình giận đó.

- Là tại vết thương này nó làm mình đau thôi – Hiểu Đồng vội trưng cái chân một lằn cắt chảy máu cười nói:
Mai thi nhìn vết thương Hiểu Đồng thì phì cười nói:

- Này! Cậu còn thua một đứa con nít ấy. Vết thương bé tí tẹo thế này mà cũng khóc ròng như thế. Đừng lo, mình vừa vào lấy băng keo cá nhân băng cho cậu nè .

Nói xong cô nhanh chóng giúp Hiểu Đồng lau sạch vết máu và dán băng cẩn thận.

- Cám ơn cậu – Hiểu Đồng cảm kích nói.

- Đừng khách sáo – Mai Thi cười nhẹ nhàng nói.

Vĩnh Phong lạnh lùng đi thẳng về văn phòng của mình theo sự hướng dẫn của giám đốc Điền. Cậu chẳng buồn quan sát văn phòng của mình được sắp xếp ra sao mà đi thẳng đến bàn làm việc ngồi vào ghế và bắt đầu giở tài liệu đã chuẩn bị sẵn từ trước đó.

Vĩnh Phong cắm cụi đọc tài liệu mà không hề quan tâm đến giám đốc Điền vẫn đứng đó trong tâm trạng lo lắng. Bây giờ Giám đốc Điền mới thắm thía câu nói: “Làm việc cho người ta thì phải cúi đầu xem sắc mặt”. Ông tự nhủ:” Sau này phải đối xử với nhân viên tốt một chút.”

Chờ một chút, giám đốc Điền bạo gan lên tiếng hỏi:

- Phó tổng giám đốc, chẳng hay có gì không vừa lòng không?

Lúc này Vĩnh Phong mới ngẩng đầu lên nhìn giám đốc Điền một cái rồi trả lời:

- Được rối, ông ra ngoài đi. Có gì tôi sẽ báo.

Giám đốc Điền vội vàng cúi chào lui ra ngoài thở phào nhẹ nhỏm. Đúng là mũi dại lái chịu đòn, bây giờ mà gián tội thì ông sẽ là người chịu trước. Ngẫm nghĩ cũng cảm thấy bực mình với con bé nhân viên mới đó. Được rồi, lần sau mới tính sổ. Nghĩ vậy, giám đốc Điền liền đi về văn phòng của mình.

Giám đốc Điền vừa đi khỏi thì bàn tay đang nắm tài liệu bỗng siết chặt lạ khiến cho mớ tài liệu đang thẳng bỗng nhăn nhúm lại, rồi đột nhiên buông thõng ra khiến từng tờ giấy rơi xuống mặt bàn rời rạc. Cả người đều ngã ra sau một cách bất lực như không còn chút sức lực nào cả. Một tiếng thở dài vang vọng khắp căn phòng.

Vẫn gương mặt ấy, nét yêu kiều ấy, vẫn đôi mắt buồn xa xăm và làn môi đỏ hồng mà đêm ngày cậu khắc khoải mong nhớ. Nhưng mà giờ đây khi cô đứng trước mặt cậu lại thấy xa vời đến thế. Thật sự quá xa vời, tựa hư hai người vốn thuộc hai đầu thế giới không có cách chi chạm vào nhau.

Bàn tay nhỏ nhắn chạm nhẹ vào tay cậu khiến cậu như bị điện giật, cậu vội vã thu tay về, bởi vì cậu sợ. sợ rằng bản thân không thể dằn lòng mà ôm trầm cô sau cái bắt tay ấy.

Vẫn nghĩ rằng khi gặp lại em giữa hai chúng ta sẽ trờ thành hai người xa lạ có chăng thì chỉ là chữ hận. Nhưng bây giờ anh mới phát giác rằng bản thân mình không nỡ buông tay. Nhưng lại không thể nào nắm chặt lấy tay em được. Bây giờ anh phải làm sao?

Nhìn thấy cô run rẩy mà không thể ôm chặt cô vào long xoa dịu sự hoang mang của cô, tim bỗng thấy nhói đau. Nhìn thấy chân cô chảy máu lại hận bản thân chẳng thể nào giúp cô băng bó.

Vĩnh Phong dựa hẳn người vào ghế, mắt nhắm lại thở dài:

“ Cuối cùng anh đã có thể gặp lại em rồi.”

Chị Tình vừa từ phòng giám đốc Điền trở về sắc mặt tối sầm lại. Chị mệt mỏi thả người ngồi xuống ghế một cách ảo não, mắt khẽ liến nhìn Hiểu Đồng một cái rồi lắc đầu. Mọi người thấy vậy thì hết nhìn Hiểu Đồng rồi đến nhìn Hiểu Đồng. Ai cũng thầm nghĩ Hiểu Đồng tiêu chắc rồi. Hiểu Đồng cũng không nói gì chỉ cúi đầu im lặn làm việc rồi lén lút thở dài. Vì nghĩ cậu mãi mãi không trở về nên cô mới đến làm. Bây giờ lạ phải ra đi rồi.

Mọi người vừa giảm được căng một tí thì lại tiếp tục đau tim thêm lần nữa khi mà phó tổng giám đốc lại lần nữa bước vào phòng của họ. Ánh mắt lạnh lùng nhưng dường như ánh mắt đã quét một lượt khắp cả căn phòng.

Chi Tình lo lắng đứng lên hỏi:

- Phó tổng giám đốc có chuyện gì cần sao?

- Tôi muốn tìm tài liệu chi tiết của kế hoạch xây dựng ở khu X – Vĩnh Phong lạnh lung bảo.

- Tập tài liệu đó … – Chị Tình ấp úng, đầu óc rối lạn nên chị chẳng nhớ rõ tập tài liệu đó đã giao cho ai nữa.

- Tổ trưởng, tập tài liệu đó đang ở chỗ em – Hiểu Đồng vội đứng lên nói.

Vĩnh Phong xoay người nhìn Hiểu Đồng một giây rồi ra lệnh:

- 5 phút sau cô đem lên phòng cho tôi.

Rồi như cơn gió chợt đến chợt đi, cậu nhanh chóng biết mất khỏi phòng. Tất cả mọi người lại thêm một trận kinh hãi. Phó tổng giám đốc có việc lấy tài liệu mà đích thân tới đây, tại sao không gọi một cú điện thoại sai người đem tới chứ. Chắc chắn là phòng này đã bị để ý rồi, bất giác ai cũng đưa mắt nhìn Hiểu Đồng oán trách. Hiểu Đồng cảm thấy rất áy náy trước ánh nhìn của mọi người.

- Xin lỗi mọi người – Cô lí trí nói.

- Thôi bỏ đi, bây giờ không phải lúc trách móc. Em mau đem tài liệu đưa cho phó tổng giám đốc, nếu chậm trễ lại sinh chuyện thì gay to.

- Phải đó, mau đi đi – Mọi người đồng thanh thúc giục.

Cô vội vàng xem lại tài liệu đã đầy đủ chưa rồi đem đến cho Vĩnh Phong.

- Cốc …cốc …cốc …

Im lặng, không có tiếng trả lời. Hiểu Đồng nín thở chờ đợi. Lát sau cô lại đua tay gõ tiếp:

- Cốc …cốc …cốc …

Vẫn im lặng. Hiểu Đồng vẫn im lặng chờ đợi. Cô không biết bên trong có người hay không, càng không dám tự ý mở cửa bước vào. Cô thở dài nghĩ, nếu gõ một lần nữa mà không được thì đem đến cho giám đốc Điền.

- Cốc …cốc …cốc …

Vẫn không có tiếng trả lời, Hiểu Đồng định xoay người bỏ đi thì bên trong đã lên tiếng:

- Vào đi.

Cô mở cửa dè dặt bước vào, Vĩnh Phong đang xem xét tài liệu, gương mặt cậu ẩn sau mấy tờ tài liệu. Hiểu Đồng tiến gần bàn làm việc lên tiếng:

- Phó tổng giám đốc tôi đem tài liệu đến rồi.

Vĩnh Phong không trả lời, lát sau cậu từ tốn đặt tài liệu xuống, giương đôi mắt khinh miệt nhìn Hiểu Đồng, giọng khàn khan nói:

- Để xuống đó đi.

Hiểu Đồng thẩn thờ nhìn gương mặt trước mặt mình, tài liệu đã để xuống bàn nhưng cô vẫn đứng bất động. Trái tim đập liên hồi, mắt vẫn nhìn người kia không rời, môi mấp máy, nửa muốn nói nửa lại thôi.
- Còn chuyện gì à – Vĩnh Phong nheo mắt nhìn Hiểu Đồng hỏi.

- Không còn – Hiểu Đồng cúi đầu đáp.

- Vậy thì ra ngoài đi – Vĩnh Phong thờ ơ nói.

Hiểu Đồng mím môi cúi cúi đầu xoay người bước ra ngoài. Cô không biết đằng sau có đôi mắt chú mục vào vết thương trên chân cô thở phào nhẹ nhõm.

Tại sao một Phó tổng giám đốc như cậu phải đích than đến đòi tài liệu như thế. Là bởi vì cậu mu61n xem vết thương trên chân cô đã được băng chưa mà thôi.

- Vĩnh Phong! Mày thật là ngốc.

Chiều hôm đó, Vĩnh Thành hẹn với Hiểu Đồng cùng nhau đi uống nước, hai người cùng nhau trò chuyện trong một quán cà phê sang trọng.

- Em đã gặp Vĩnh Phong rồi phải không ?- Vĩnh Thành nhìn Hiểu Đồng dò hỏi.

Hiểu Đồng không trả lời vẫn chú mục vào ly cà phê của mình gật đầu.

- Nhanh thật – Vĩnh Thành thở dài, rồi cậu nhìn Hiểu Đồng nói – Xin lỗi, vốn dĩ anh muốn nói với em sớm hơn nhưng mà …

- Không sao, gặp lại cũng chẳng có gì để nói. Dù gì cũng trở thành hai người xa lạ – Hiểu Đồng vội ngắt lời Vĩnh Thành, cô không muốn cậu thấy khó xử.

Nói xong cô mĩm cười nhìn Vĩnh Thành nhẹ nhàng, nụ cười làm Vĩnh Thành cảm thấy nhẹ nhỏm rất nhiều. Suốt buổi sáng hôm nay cậu cứ thấp thỏm không yên.

- Reng……

Điện thoại Vĩnh Thành bỗng vang lên, cậu nghe máy sau đó cau mày nói:

- Được, chờ một lát tôi đến rồi nói tiếp.

- Anh phải trở về công ty để họp một chút , em tự về được không? – Vĩnh Thành nhìn Hiểu Đồng áy náy.
- Em tự về được, anh mau đi đi – Hiểu Đồng vội giục.

Vĩnh thành vừa đi, Hiểu Đồng tiếp tục nhấp nháp ly cà phê của mình. Cô định uống hết thì đi về nhưng ngay lúc đó có một người bước đến bên bàn của cô, giọng lạnh lùng hỏi:

- Tôi có thể ngồi đây không?

Vừa nghe giọng nói, Hiểu Đồng đã thấy tim mình đập mạnh. Giọng nói quá quen thuộc, Hiểu D(ồng ngẩn đầu nhìn lên bắt gặp ánh mắt chờ đợi của Vĩnh Phong. Cô không trả lời cúi đầu không nói gì.

Vĩnh Phong cũng tự nhiên ngồi xuống không khách sáo nữa. Vừa ngồi xuống cậu đã cười khinh miệt nói:
- Xem ra, anh trai tôi đã trở thành con cá vàng của cô phải không?

Hiểu Đồng rất muốn khóc, nhưng cô không thể khóc trước mặt cậu, cô cắn chặt môi không dám ngẩng đầu lên. Cô sợ cậu bắt gặp đôi mắt đang đỏ lên của mình.

- Cô sợ à, sợ tôi nói lại với anh trai tôi cô là hạng người gì à – Vĩnh Phong tiếp tục hỏi vối giọng khinh bỉ.
Hiểu Đồng hít một hơi thật sâu, quyết định ngẩng đầu nhìn cậu:

- Tôi không sợ, anh thích thì cứ việc nói. Nhưng tôi không xem Vĩnh Thành là con cá vàng của mình. Tôi xem anh ấy là người đàn ông của mình.

Nắm tay của Vĩnh Phong bỗng nắm chặt lại, vẻ mặt thờ ơ của cậu hơi biến sắc, cậu mím môi hỏi:

- Tại sao?

Ngay lúc đó một cô nhân viên đi đến rót them cà phê vào ly của Hiểu Đồng. Cô cầm chặt ly cà phê quấy nhẹ một cái rồi nhấp môi uống. Uống xong cô nhẹ nhàng đặt ly xuống. Không hề đọng đến hũ đường trước mặt.

Vĩnh Phong nhìn sắc mặt không thay đổi của Hiểu Đồng sau khi uống, cậu cười mĩa nói:

- Cô thay đổi nhiều nhỉ.

Hiểu Đồng chăm chú nhìn Vĩnh Phong, không biết cậu nói vậy là có ý gì, thì vĩnh Phong nói:

- Trước đây cô sỡ đắng, lúc nào cũng bỏ nhiều đường, còn bây giờ cô uống cà phê không?

- Phải – Hiểu Đồng xác nhận – Lúc trước tôi không biết mùi cay đắng là như thế nào nên ông trời mới muốn cho tôi biết thế nào là cay đắng. Bây giờ thì mỗi ngày tôi đều uống cà phê đắng để nhắc nhở mình không cần phải chịu them nhiều đắng cay nữa.

Vĩnh Phong im lặng không nói gì, sau đó cậu lại lên tiếng nói:

- Cô vẫn chưa trả lời câu hỏi lúc nãy của tôi.

- Tôi coi Vĩnh Thành là người đàn ông của mình bởi vì anh ấy đối xử với tôi rất tốt – Hiểu Đồng bèn cúi đầu trả lời. Trái tim cô run rẩy rất nhiều, giọng nói có phần lạc đi. Cô không biết mình có thể đối mặt với vĩnh Phong them bao nhiêu phút nữa.

- Vậy à, vậy là khi xưa tôi đối xửa với cô không đủ tốt à – Vĩnh Phong phá lên cười hỏi.

Hiểu Đồng thấy mình không thể đối mặt với cậu nữa rồi, cô đã kìm nén quá lâu rồi, nếu còn ở lại, cô sẽ khóc trước mặt cậu mất. Cô đứng bật dậy nhìn thẳng Vĩnh Phong nói:

- Đúng vậy trước đây, anh đối xử với tôi rất tốt. Nhưng anh lúc đó và Vĩnh Thành hoàn toàn ở hai địa vị khác nhau. Anh chỉ là một công tử ăn chơi mà thôi, còn Vĩnh Thành là tổng giám đốc của một tập đoàn lớn. Cho nên từ trước đến giờ tôi chưa từng hối hận vì đã bộ lộ bản chất của mình cho anh thấy. Chưa từng hối hận với quyết định của mình. Bởi vì cho tới bây giờ thì địa vị của nah ấy vẫn hơn hẳn anh.

- Cô – Vĩnh Phong tức giận nhìn Hiểu Đồng.

- Tạm biệt. Dù anh có nói với Vĩnh Thành sự thật ấy, tôi cũng sẽ bám chặt anh ấy, vì chỉ có anh ấy mới cho tôi được một cuộc sống sung sướng.

Nói xong, cô không quay lưng bỏ đi không dám ngoái nhìn phản ứng của Vĩnh Phong. Ra ngoài cô mới biết bên ngoài trời đang mưa. Hiểu Đồng mặc kệ, cô nhoài người bước đi trong mưa.

“ Vĩnh Phong , chúng ta gặp lại nhau chỉ có hai con đường: một là lướt qua nhau. Hai là làm tổn thương nhau. Xin lỗi anh vì em đã lựa chọn làm tổn thương anh.”

“ Cà phê đắng bỏ đường thì ngọt

Tình yêu cay đắng bỏ gì được đây”.

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Sẽ để em yêu anh lần nữa

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !