Truyện kiếm hiệp
 

Sẽ để em yêu anh lần nữa (chương 25.2)

Lượt xem chương này: 2432

Hiểu Đồng đi dưới cơn mưa rào nhẹ, muốn khóc nhưng lại không thể khóc, bởi vì nếu như bây giờ cô khóc thì cô sẽ mãi mãi không thể đối diện với Vĩnh Phong về sau được. Cho nên bây giờ tuyệt đối không thể khóc.

Cô ngẩng đầu nhìn trời mưa cười một mình tự hỏi: “ Tại sao những lúc thế này ông lại mưa, có phải vì con không thể khóc nên ông khóc thay con không?”

Ông trời tất nhiên không trả lời cô, chỉ là lặng lẽ tiếp tục rơi nước mắt thay cô nhiều hơn. Mưa cứ rơi để đóng băng con tim của cô, để nó trở nên lạnh lẽo, để nó không còn cảm xúc nữa, vậy thì nó sẽ không biết đau và nỗi đau không còn dày vò cô nữa.

- Tin….tin ….tin…

Tiếng xe từ sau lưng Hiểu Đồng vang lên, Hiểu Đồng với gương mặt đau khổ bơ phờ quay đầu nhìn lại. Người ngồi trong xe là Vĩnh Thành, cậu đã mở cửa chồm người qua gọi cô:
- Mau lên xe đi.

Hiểu Đồng nhìn Vĩnh Thành với ánh mắt đau buồn rồi ngồi vào trong xe, cô mệt mỏi tựa người vào ghế nhắm mắt lại. Vĩnh Thành vội lấy khăn lau sạch nước trên mặt trên tóc cô, cậu còn cởi chiếc áo khoát của mình khoát lên người cô, sau đó điều chỉnh điều hòa trong xe cho ấm.

Hiểu Đồng cảm nhận sự yêu thương chăm sóc của Vĩnh Thành, cô mở mắt ra nhìn cậu hỏi:

- Sao anh lại quay lại?

- Anh định quay lại nói em chờ anh tan họp mình cùng về thì thấy Vĩnh Phong đến trước mặt em – Vĩnh Thành thờ dài trả lời, cậu cũng mệt mỏi ngả người lên ghế – Anh định vào nhưng lại không biết có nên hay không. Anh cũng không biết phải đối mắt với Vĩnh Phong thế nào. Anh đã nghĩ, Vĩnh Phong và em sẽ không còn gặp lại nhau nữa, anh đã nghĩ Vĩnh Phong rồi sẽ quên em. Nhưng hình như, anh đã sai, anh đã sai ngay từ đầu. Anh không biết phải làm sao nữa, biết rõ đó là hố sâu nhưng vẫn cam tâm tình nguyện nhảy vào.

- Vĩnh Thành, ngay từ đầu là em tiếp cận anh, người có lỗi là em không phải anh – Hiểu Đồng vội lên tiếng nói.

- Không phải, là anh tiếp cận em trước – Vĩnh Thành cãi lại.

- Khi anh là Thành Vinh, anh tiếp cận em vì chúng ta là bạn. Còn bây giờ ở bên anh là do em cam tâm tình nguyện – Hiểu Đồng nói.

- Vĩnh Phong đã nói gì với em? – Vĩnh Thành hỏi.

- Cũng không có gì cả, bỏ đi. Tất cả đều đã qua rồi. Anh đừng bao giờ cảm thấy có lỗi với em hay Vĩnh Phong. Bỏi vì anh thật sự không có lỗi, anh đến với em khi em và Vĩnh Phong chia tay rồi, chứ không phải anh cướp đoạt tình yêu của anh ấy. Mà chắc gì Vĩnh Phong còn yêu em, có chăng chỉ là quá khứ mà thôi.

Hiểu Đồng quay sang nhìn Vĩnh Thành:

- Hứa với em một điều. Hãy làm như anh không biết gì về mối quan hệ của em và Vĩnh Phong. Cứ để mọi chuyện diễn ra tự nhiên vì như vậy mới là điều tốt nhát cho ba chúng ta.

Vĩnh Thành nhìn Hiểu Đồng mấy giây, cậu nhìn thấy đôi mắt trong veo u buồn như cầu khẩn của cô thì chậm rãi gật đầu. Chiếc xe bắt đầu lăn bánh trong cơn mưa, hai người trong xe đều im lặng, mõi người theo đuổi một suy nghĩ.

Lát sau Hiểu Đồng lên tiếng:

- Tại sao anh không hỏi lí do thật sự em chia tay Vĩnh Phong là gì? Tại sao anh không hỏi, tại sao em lại tiếp cận anh.

Vĩnh Thành nghe Hiểu Đồng hỏi như thế thì thần sắc thay đổi, tay b1p chặt tay lái, cuối cùng cậu tấp xe vào ven đường rồi quay người nhìn Hiểu Đồng nói:

- Chẳng phải lí do em chia tay Vĩnh Phong là vì mẹ của anh sao! Anh không hỏi vì anh biết rõ tính của mẹ anh, dù không phải vì lí do này thì cũng vì lí do kia, mẹ anh là người không từ thủ đoạn để có thể chia rẻ cho được em và Vĩnh Phong. Còn lí do vì sao em tiếp cận anh, anh không quan tâm….

Im lặng một lát, Vĩnh Thành mới nói tiếp:

- Từ nhỏ đến lớn anh luôn là một đứa con ngoan trong mắt của mẹ anh. Mẹ bảo gì, anh nghe đấy, chưa từng làm trái ý mẹ một lần. Chỉ cần mẹ thích thì bắt buộc anh phải làm cho bằng được, còn những thứ anh thích thì mẹ không bao giờ cho phép. Anh cứ sống như vậy cho đến lúc trưởng thành, vô cảm nhạt nhẽo như một con rối bị giật dây. Đôi lúc anh thấy rất mệt mỏi, chán trường nhưng anh không thể nào phá hủy hình ảnh của mình trong mắt mẹ. Anh khác với Vĩnh Phong, vì anh là con trai lớn, cho nên mẹ đặt nhiều kì vọng lên anh. Với lại chỉ cần anh làm mẹ vui lòng thì Vĩnh Phong sẽ thoải mái hơn. Nó có thể sống theo ý thích của mình, không bị gò bó hay bắt buộc. Hai anh em, chỉ cần mình anh chịu đựng cuộc sống như trong ngục tù này là được rồi hà tất phải kéo Vĩnh Phong vào. Vĩnh Phong như một cơn gió càng quét và ngang ngược, từ nhỏ tính tình hiếu động. Anh rất thương nó, vì nhà chỉ có hai anh em trai, anh luôn muốn Vĩnh Phong được vui vẻ. Cho nên anh bằng lòng vì Vĩnh Phong mà chấp nhận sự gò ép của mẹ. Bằng lòng nhường tất cả mọi thứ của mình cho nó.

Sau đó Vĩnh Thành nâng cằm của Hiểu Đồng lên nhìn sâu vào trong mắt cô:

- Em là thứ duy nhất anh muốn có, là người giúp anh thoát khỏi lao tù. Vì em anh mới muốn sống cuộc sống mà bản thân mình muốn, làm mọi thứ mà mình thích. Vì em anh mới dám dọn ra bên ngoài ở đều mà từ trước tới giờ anh chưa từng làm. Bởi vì anh yêu em, em có hiểu không Hiểu Đồng.

Hiểu Đồng đáp lại ánh mắt chân thành của Vĩnh Thành bằng một nụ cười tươi tắn đầy nhẹ nhàng. Đây là người đàn ông mà cô đã thề mãi mãi ở bên cạnh. Là người đàn ông mà cô muốn bao bọc chở che suốt cuộc đời.

- Lần này, mẹ anh sẽ không thể bắt em rời xa anh như rời xa Vĩnh Phong được đâu. Vì vậy em sẽ luôn ở bên cạnh anh – Hiểu Đồng bày tỏ ý định của mình.

Vĩnh Thành bỗng thấy một làn gió nhẹ thổi ào tim khiến cậu hạnh phúc vô cùng, cậu ôm chầm lấy Hiểu Đồng, hôn nhẹ lên tóc cô nói:

- Anh sẽ bảo vệ em. Anh không còn là một đứa trẻ để mặc cho mẹ mình điều khiển nữa. Vì em, anh sẽ kiên cường tạo ra con đường hạnh phúc cho hai chúng ta. Chỉ cần em không buông tay anh ra.

“ Chỉ cần em không buông tay anh ra” – Câu nói này như nhát dao đâm nhẹ vào tim Hiểu Đồng. Vĩnh Phong cùng từng yêu cầu cô đừng buông tay cậu ra, cô cũng đã hứa sẽ mãi mãi không buông tay cậu ra. Vậy mà cuối cùng cô đã buông tay câu ra để rồi trao tay mình cho một bàn tay khác. Bất giác nước mắt lại rơi, cô ôm chầm lấy Vĩnh Thành để cho nước mắt thấm vào áo cậu.

Từ đằng xa, một chiếc xe màu đen đang gạt mưa nhìn về phía họ. Một tay người đó nắm chặt tay lái, tay kia ôm chặt lấy tim mình:” Tim ơi đừng đau nữa”

Hiểu Đồng tối hôm đó ở lại nhà Vĩnh Thành. Cô giúp cậu giặt giũ và ủi quần áo phẳng phiu. Sau đó cô xếp chúng ngay ngắn vào trong tủ. Vĩnh Thành cứ đứng nhìn cô tất bật giúp mình,lòng cảm thấy hạnh phúc. Vĩnh Phong trở về rồi, cậu không biết rồi đây ba người bọn họ sẽ như thế nào. Cậu thật sự không muốn có lỗi với Vĩnh Phong nhưng lại không thể buông tay Hiểu Đồng ra. Dù cậu biết trong tim Hiểu Đồng vẫn chỉ có hình bóng của Vĩnh Phong, nhưng cò Vĩnh Phong, cậu không biết, cũng không dám hỏi. Bởi vì cậu sợ, sợ rằng Vĩnh Phong vẫn còn tình cảm với Hiểu Đồng, và Hiểu Đồng muốn trở về với Vĩnh Phong. Lúc đó với hai con người mà cậu đều rất mực yêu thương này, cậu liệu có thể nào buông tay không. Cậu không biết, cũng không dám nghĩ tới.

Vĩnh Thành nhìn lại bàn tay đã khiếm khuyết của mình thở dài. Nếu không vì vậy, Hiểu Đồng sẽ không ở bên cậu, nếu không vì vậy, có lẽ Hiểu Đồng đã trở về với Vĩnh Phong rồi.

Hiểu Đồng đã hứa sẽ ở bên cậu mãi mãi, cậu có lời hứa này cảm thấy nhẹ nhỏm nhưng lại bị tình cảm đè nặng.

Vĩnh Thành bỗng đến ôm chầm lấy Hiểu Đồng, tựa cằm lên vai cô thủ thỉ:

- Anh yêu em.

Bên ngoài trời vẫn mưa, chiếc xe màu đen đã đậu dưới đó, có người ngước mắt nhìn lên trên can hộ chung cư của ai đó, chờ mãi chờ mãi cho đến khi căn hộ đó tắt đèn. Người đó gục đầu duoi vô lăng chua xót.

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Sẽ để em yêu anh lần nữa

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !