Truyện kiếm hiệp
 

Sẽ để em yêu anh lần nữa (chương 25.4)

Lượt xem chương này: 2285

Lúc Vĩnh Thành dìu Hiểu Đồng ngồi vào xe, cô mới chợt tỉnh vội hỏi:

- Sao anh biết em ở đây?

- Tan tiệc xong anh mua chút bánh cho bé Đường và bé Phong. Nhưng chẳng thấy ai ở nhà cả, gọi điện cho bác Hà mới biết em đã gửi hai đứa nó ở nhà bác Hà hai hôm nay rồi. Anh gọi điện đến công ty thì được hay em đã ở lại làm them hai hôm nay rồi. Cho nên anh định đến đón em sẵn mau chút gì cho em ăn. Nào ngờ vừa mới đến thì thấy Vĩnh Phong lôi em vào xe nên anh đi theo hai người đến đây. Mà công ty có việc gì à.

- Vĩnh Phong bắt em làm lại báo cáo kế hoạch thôi, cho nên em phải ở lại làm – Hiểu Đồng giải thích, cô không muốn Vĩnh thành nghi ngờ rồi hiểu lầm.

- Có cần anh giúp không – Vĩnh thành đề nghị.

- Được rồi, em có thể tự làm

Nói xong bất giác cô thở dài. Vĩnh Thành đau xót nhìn cô đề:

- Hay là anh chuyển em đến chỗ anh quản lý nha.

- Thôi đi, tránh được nhất thời không tránh được cả đời đâu. Bây giờ mà đi còn khó xử hơn – Hiểu Đồng vội phản bác .

- Nhưng mà ….- Vĩnh Thành vẫn lo lắng nói.

- Đừng lo, em đâu phải là người không biết bảo vệ mình đâu. Nếu bị bức ép quá em nhất định phản kháng lại. Dù gì em cũng có tổng giám đốc chống lưng rồi còn lo gì bị đuổi việc – Cô nhìn Vĩnh Thành nói đùa.

- Được. Vậy thì anh sẽ làm bùa hộ mạng cho em – Vĩnh Thành cũng cười nói, sau đó hai người lái xe trở về nhà cậu.

- Làm lại lần nữa cho tôi – Vĩnh Phong chỉ cầm tập tài liệu lật ra trang đầu tiên thì lặp tức quăng trả lại cho Hiểu Đồng.

Lần này thì Hiểu Đồng thấy tức giận vô cùng, rõ ràng là cậu cố ý, chứ nếu không thì tại sao sửa tới sửa lui vẫn không hài lòng lại chẳng thèm xem qua lấy một cái. Cô đã bỏ biết bao công sức và tâm huyết ra làm ( mình cũng giống vậy đó (^_^), bởi vậy ko thank là ta chém ) , Hiểu Đồng tức giận vặn lại:

- Phó tổng giám đốc, xin anh nói rõ cho tôi biết chỗ nào chưa tốt, tôi sẽ sửa lại. Chứ anh đừng có lấy việc công để trả thù riêng như vậy.

- Lấy công trả thù riêng – Vĩnh Phong nhìn Hiểu Đồng bằng ánh mắt dĩu cợt – Cô nghĩ cô đáng sao?

“ Cô đáng sao?” – có câu nói nào làm đau người bằng câu nói này không ? Đúng vậy, cô không đáng, không đáng chút nào, không đáng để anh quan tâm, không đáng để anh để ý, không đáng? – Hiểu Đồng cảm thấy rất đau, nhưng rõ ràng cô mới là người đi đâm vào tim người khác cơ mà. Tại sao tim cô lại đau chứ. Cô không để cậu thấy nỗi đau này.

- Vậy anh nói đi. Rốt cuộc là anh không hài lòng ở chỗ nào chứ – Hiểu Đồng sẵn giọng hỏi lại.

- Cô có biết cách để làm một nhân viên hay không vậy. Nhân viên là để phục tùng cấp trên, làm mọi việc cấp trên yêu cầu. Phục vụ cho đến khi cấp trên hài long chứ không phải là đi hỏi lại cấp trên cái này cái nọ – Vĩnh Phong khinh miệt nói, rồi cậu nhìn thấy nét mặt đông cứng của Hiểu Đồng mới nói – Được rồi, cô trở về phòng đi, gọi cậu Thắng vô đây cho tôi.

Hiểu Đồng thất thểu đi về phòng. Vừa vào phòng cô liền đụng mặt giám đốc Điền, ông thấy cô liền vồn vã hỏi:

- Sao rồi, phó tổng giám đốc đã duyệt chưa?

Hiểu Đồng lắc đầu, vẻ mặt bí xị. Giám đốc Điền giơ tay lên trời thở dài:

- Trời ơi, tôi sắp sửa về hưu rồi không ngờ còn bị gặp nạn này. Đầu tôi vì cô mà bây giờ tiếp tục hói rồi.
Nói xong ông ta tiếp tục thở dài bỏ về phòng mình. Đợi ông ta đi xa mọi người bắt đầu cưới phá lên. Hiểu Đồng và Mai Thi không hiểu đã xảy ra chuyện gì ngơ ngác nhìn mọi người. Ngay cả chị Tình vốn điềm đạm cũng đang run người vì cười.

- Chuyện gì mà mọi người cười dữ vậy – Mai thi không nén nổi tò mò hỏi.

Một người cố nén cười giải thích cho hai người hiểu:

- Giám đốc Điền, từ lúc anh vào làm đã thấy cái đầu hói bong lưỡng của ông ta. Nhưng chưa bao giờ ông ta thừa nhận mình bị hói đầu cả. Ai mà dám nói thế là chết với ông ta. Nhưng hôm nay vì Hiểu Đồng mà ông ta tự thừa nhận bản than mình bị hói. Anh phải nói là anh rất khâm phục em – Nói xong anh ta còn giơ ngón tay cái về phía Hiểu Đồng.

Mai Thi nghe vậy cũng bật cười, còn Hiểu Đồng thì chẳng thể nào cười nỗi, cô đi đến bên anh Thắng nói nhỏ:

- Anh thắng, phó tổng giám đốc cho gọi anh.

Nụ cười trên môi cậu Thắng tắt ngay thay vào đó là mồ hôi vã ra, cậu ta lắp bắp:

- Có phải vì bản kế hoạch không?

Hiểu Đồng gật đầu, mọi người ai nấy cũng nín cười, vẻ mặt lo sợ. Cậu Thắng thở dài, cứ tưởng mình thoát nạn nào ngờ. Lần này cậu chết chắc, cả một cô bé xinh đẹp như Hiểu Đồng mà còn bị mắng tơi bời thì thân cậu còn bị trà đạp đến đâu. Cậu Thắng ủ rũ đi ra.

Lát sau cậu trở về gương mặt đầy nhẹ nhỏm, thấy ánh mắt tò mò của mọi người, cậu nói:

- Báo cáo không có vần đề, vấn đề nằm ở bảng số liệu. Tôi không kiểm tra kỹ mà đưa vào. Giám đốc bắt Hiểu Đồng làm lại vì nghĩ cô ấy sẽ phát hiện ra bảng số liệu bị sai, ai ngờ Hiểu Đồng lại đi vào vết xe đổ của tôi. Cho nên phó tổng giám đốc mới nổi giận. Cũng không trách Hiểu Đồng được, đến người có đầy đủ kinh nghiệm như tôi mà còn sai sót, huống hồ là người mới như Hiểu Đồng. Cũng may, phó tổng giám đốc không nói gì, chỉ bảo đi sữa lại số liệu mà thôi. Không ngờ, phó tổng giám đốc vừa nhìn một cái nhận ra bảng số liệu này có vấn đề, đúng là khâm phục.

Nghe anh Thắng nói Hiểu Đồng mới giật mình nhận ra đúng là cô không kiểm tra bảng số liệu. Cô cứ nghĩ bảng số liệu anh Thắng đã tra kỹ rồi. Lúc nãy còn nỗi giận mắng Vĩnh Phong, bất giác thở dài hối hận.

- Vậy chúng ta kết thúc bài phỏng vấn tại đây, cám ơn cô đã nhận lời phỏng vấn của chúng tôi – Người phóng viên cúi đầu chào Đình Ân một cái rồi thu dọn ra về.

Đình Ân cũng cuối đầu chào rồi cùng đạo diễn Quang Lỗi đi ra về. Vừa vào trong xe, đạo diễn Quang Lỗi đã khen Đình Ân:

- Lúc nãy con trả lời hay lắm.

- Là nhờ chú dạy thôi – Cô mĩm cười nói – Con cám ơn chú đã luôn nâng đỡ cho con.

- Thật ra cũng nhờ con có chút tài năng mà thôi. Chú vẫn nhớ ấn tượng vào ngày đầu tiên gặp cháu – Quãng Lỗi cười nói.

Trước mắt ông là cảnh tượng các thí sinh tham dự cuộc thi tuyển diễn viên năm đó.

Trước mắt ông là các cô gái trẻ rất xinh đẹp và gợi cảm. Nhưng chẳng có ai làm cho ông chú ý cả. Bởi vì chẳng ai trong lúc này tỏ ra rất lúc túng trước trang phục của mình. Trang phục bị ban giám khảo cố tình làm rách. Họ hoàn toàn không biết ý đồ của ban giám khảo, có người mếu mao giải thích không phải mình làm rách. Có người tự ý thay đồ khác, có người cứ thản nhiên mặc đồ rách như thế xuất hiện. Nhưng chỉ có cô thí sinh số 17 là khác biệt.

Chiếc váy của cô không chỉ bị rách một nơi như mấy người kia mà còn bị rách rất nhiều nơi. Hay nói chính xác hơn đó không phải một chiếc váy rách mà chẳng qua đó là một kiểu thiết kế mới lạ của một nhà thiết kế lập dị nào đó.

Cho nên ông đã cầm micro lên hỏi các thí sinh:

- Trong buổi thi ngày hôm nay chúng tôi không công bố cho các cô biết chủ đề là gì. Vậy ai trong các cô có thể cho biết chủ đề của buổi thi ngày hôm nay là gì không. Dựa vào trang phục mà chúng tôi đã đưa cho các cô.

Các cô gái bắt đầu nhìn lại trang phục của mình, lật tới lật lui, nhưng chẳng tìm thấy gì cả. Còn những người đã thay đồ ra thì tiếc nuối vì đã không mặc nó lên đây đành nhìn qua trang phục của người khác tìm hiểu.

Cuối cùng, họ đành trả lời đại, nhưng vẫn chẳng có ai trả lời đúng. Ban giám khảo bắt đầu thấy chán nản và mệt mỏi trước đống thí sinh này. Chỉ có thí sinh số 17 vẫn im lặng lắng nghe các thí sinh khác trả lời. Thấy vậy ông mới cầm micro nói:

- Thí sinh số 17 câu trả lời của cô là gì?

Lúc này Đình Ân mới mạnh dạn tiến lên, cô mĩm cười chào ban giám khảo và tất cả mọi người. Rồi mới bắt đầu cầm micro trả lời:

- Theo em nghĩ chủ đề hôm nay là:” Tùy cơ ứng biến”.

Tất cả các giám khảo bắt đầu ngồi nhổm dậy nhìn vào cô thí sinh số 17. Một người lên tiếng hỏi:

- Tại sao em nghỉ chủ đề là “Tùy cơ ứng biến”

- Lúc em thay đồ, phát hiện váy mình bị rách, em lo lắng lắm. Nhưng sau đó em phát hiện những bạn khác cũng bị giống em. Lúc đó em bỗng phát giác ra hình như tất cả những việc này là có chủ đích.

- Vậy em có thể giải thích ý nghĩ của bốn từ này không? – Một giám khảo hỏi.

Đình Ân liếc mắt nhìn Hiểu Đồng một cách kính đáo, cô thấy Hiểu Đồng nhìn mình cười rồi đưa hai tay lên làm động tác cổ vũ cô cố gắng lên. Đình Ân thu hết sức mình nắm chặt micro bắt đầu trả lời.

- Em nghĩ là sau này nếu em trở thành một diễn viên, có lúc vô tình sơ ý mà làm rách váy như thế này mà không thể về nhà thay đồ kịp thì phải thật bình tĩnh, tự nghĩ ngay ra cách giải quyết. Biến cái bị động thành chủ động, cho thấy mình là người làm chủ tình hình. Có thể thể hiện được nhiều mặt cũng như nhiều vai diễn trước mặt công chúng. Như vậy mới trở thành diễn viên thực thụ được.

- Tuy đây không phải là một câu trả lời xuất sắc nhất nhưng là câu trả lời hay mà tôi được nghe.

Ban giám khảo đã lên tiếng tất cả mọi người có mặt đều vỗ tay hoan hô không ngớt. Nhưng Đình Ân lại cầm micro lên tiếng:

- Thật ra, em không phải là người nghĩ ra chủ đề mà là bạn em. Cố ấy đang đứng ở đằng kia .

Đình Ân chợt chỉ tay về phía Hiểu Đồng đang đứng, ánh sáng lặp tức quay về phía Hiểu Đồng. Gương mặt xinh đẹp cùng mái tóc dài đen nhánh của cô được thu lại và hiện ngay trên màn hình. Tất cả mọi người đều ồ lên trước sự xinh đẹp của cô gái này. Trong đầu ai cũng đặt ra câu hỏi:” Tại sao cô ấy lại không dự thi, nếu không thì chẳng cần phải chọn nữa”

Đạo diễn Quang Lỗi vừa nhìn thấy Hiểu Đồng, lúc này cô hơi lung túng nhưng vẫn cố cười nhẹ. Đột nhiên ông thấy cô mới chính là diễn viên chính mà ông cần tìm.

Sau khi mọi người còn đang bàng hoàng trước sắc đẹp của Hiểu Đồng thì Đình Ân lại tiếp tục nói:

- Thật ra, bạn ấy vừa nhìn danh mục đề thi liền nhận ran gay vòng thi này không có chủ đề cho nên nhìn thấy chiếc váy bị rách thì bạn ấy đã nghĩ ra chủ đề, trong khi em học thuộc lòng danh mục mà không nhận ra, còn nữa, chiếc váy này cũng là do bạn ấy tạo nên. Em hoàn toàn không biết, cho nên em thấy mình không xứng đáng nhận lời khen của mọi người càng không xứng dự cuộc thi này.

Nói xong cô trả micro cho người dẫn chương trình và bước xuống nắm tay Hiểu Đồng đi vào trong hậu trường. Nghĩa là cô bỏ cuộc.

- Haha…vì thấy con thật thà rất giống vai diễn bạn của nhân vật chính nên chú quyết định mời con hợp tác. Nhưng chú lại bị khả năng diễn xuất của con chinh phục. Điều hối tiếc nhất là Hiểu Đồng không chịu diễn vai nhân vật chính nếu không rating chắc chắn còn cao nữa – Đạo diễn Quang Lỗi nhớ lại xong liền cười nói với Đình Ân.

- Quả thật rất đáng tiếc – Đình Ân cũng tỏ ý luyến tiếc.

- Được rồi chú đưa cháu về nhà, tối rồi.

- Khoan đã chú, chú cho cháu đến một nơi được không?

- Cậu thật sự từ bỏ cô ấy sao? – Thế Nam nhìn Vĩnh Phong ngờ vực.

- Tội gì phải ôm khư khư một bong hoa trong khi xung quanh cậu là một vườn hoa chứ – Vĩnh Phong cười nói.
- Nhưng mà ….

- Còn cậu, cậu có thể từ bỏ cô ấy không? – Vĩnh Phong chợt hỏi.

- Mình không từ bỏ được. Vĩnh Phong mình yêu Hiểu Đồng, cho tới bây giờ trong lòng mình vẫn chỉ có cô ấy mà thôi. Vì Hiểu Đồng yêu cậu nên mình chấp nhận rút lui. Nhưng bây giờ là cậu từ bỏ cô ấy. Mình không muốn lại hối tiếc lần nữa – Thế Nam thở dài nói.

Cậu đã hối tiếc vì đã không bày tỏ tấm lòng của mình với Hiểu Đồng để rồi nhìn cô trong vòng tay Vĩnh Phong.

- Vì sao lại không thể từ bỏ. Vì hai người đã hôn nhau ư – Vĩnh Phong mĩa mai hỏi.

Thế Nam trợn mắt nhìn Vĩnh Phong. Cậu ấy biết ư, biết rằng cậu và Hiểu Đồng đã từng hôn nhau.

Bên ngoài cánh cửa khép hờ, một người con gái đau khổ rời tay khỏi cánh cửa bước ra ngoài. Nước mắt rơi trên gương mặt xinh đẹp của cô.

Thì ra yêu thầm là một điều rất đau khổ. Yêu thầm một chàng trai mà trong lóng chỉ có hình bóng bạn thân của mình là điều đau khổ vô cùng.

Nhưng yêu đơn phương còn đau khổ hơn nhiều lần. Nhất là vẫn yêu đơn phương sau khi bộc bạch tấm long mình cho người con trai đó biết và bị người đó “nhẹ nhàng” từ chối. Là “nhẹ nhàng” từ chối. Nếu người đó thẳng thừng từ chối thì ít ra cô cũng có thể từ bỏ mà không đau lòng.

Đình Ân lôi điện thoại ra nhắn tin cho Hiểu Đồng:”Mình mệt mỏi rồi, mình sẽ từ bỏ anh ấy”

Sau đó cô gọi điện cho Thiên Minh:” Có thể cho em mượn vai không?”

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Sẽ để em yêu anh lần nữa

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !