Truyện kiếm hiệp
 

Sẽ để em yêu anh lần nữa (chương 27.1)

Lượt xem chương này: 2091

Minh Thùy ngẩng ngơ nhìn thêm mấy cái rồi nói:

- Em mà quen biết anh ta, em sẽ làm quen ngay lặp tức. Người đâu àm đẹp trai dễ sợ.

Hiểu Đồng và Đình Ân nghe Mình Thùy reo lên thì cùng ngẩng đầu quay lại nhìn xem anh chàng mà cô nàng khen ngợi là ai, thì thấy Quốc Bảo và một cô nàng ăn mặc rất model đi về phía cả ba người họ, gương mặt và ánh mắt của Quốc Bảo đầy sự khinh bỉ và chế giễu. Chỉ có Hiểu Đồng và Đình Ân là biết ánh mắt đó dành cho ai, Minh Thùy không biết cho nên cô cảm thấy hơi khó chịu vì ánh mắt đó, trong lòng thấy hơi bực bội.

- Đã lâu rồi không gặp, không ngờ có kẻ mặt còn dày thêm – Quốc Bảo cười khinh miệt.

Hiểu Đồng từ lúc thấy Quốc Bảo tiến lại gần thì trở nên lúng túng vô cùng, không ngờ Quốc Bảo vừa mở miệng ra là công kích cô liền làm cô cứng đờ người ra, mặt cúi gầm xuống bàn. Đình Ân nghe Quốc Bảo nói cảm thấy tức giận, bất bình thay cho Hiểu Đồng, nhưng cô nghĩ Quốc Bảo không hiểu rõ sự tình và vì cậy ấy quá quý Vĩnh Phong, giận Hiểu Đồng làm Vĩnh Phong đau khổ cho nên mới công kích Hiểu Đồng như vậy, cho nên cô nén giận ngồi yên.

Nhưng Minh Thùy thì không biết cho nên nghe Quốc Bảo nói vậy thì cảm thấy giận vô cùng, cô buông đũa hất mặt gặn hỏi lại:

- Này, anh nói ai mặt dày vậy.

- Tôi nói ai liên quan gì đến cô – Quốc Bảo không thèm liếc Minh Thùy một cái nào chỉ nhếch môi khinh bỉ trả lời.

Minh Thùy tức giận đứng phắt dậy bực tức nói:

- Sao lại không liên quan đến tôi, anh đến chỗ chúng tôi gây sự mà bảo không liên quan đến tôi à.

- Là tôi nói cô ta – Quốc Bảo chỉ vào Hiểu Đồng hằn học nói – Cô ta làm anh tôi đau khổ rồi còn mặt dày chạy đến công ty anh ấy làm việc – Sau đó, Quốc Bảo quay mặt nhìn lại Hiểu Đồng dè biểu nói – Nếu tôi mà là chủ công ty đó, tôi sẽ đá cô tar a ngay lập tức.

- Thật may không phải là công ty anh, nếu không thà là ăn mày chứ cũng không them đến làm ở công ty anh – Minh Thùy nhếch môi cười chế giễu nói.

- Cô ….- Quốc Bảo tức giận quay sang nhìn Minh Thùy, cậu nhìn thấy hai cái má lúm đồng tiền rất đáng yêu trên gương mặt của cô bé này khi cô đang cười chế giễu cậu.

Thấy Hiểu Đồng mệt mỏi thở dài, Đình Ân cảm thấy xót xa cho bạn trước lời trách của Quốc Bảo. Lại thấy Quốc Bảo và Minh Thùy bắt đầu bắn pháo vào nhau, Đình Ân vội lên tiếng can ngăn:

- Quốc Bảo, coi như nể tình mình một lần có được không. Đừng cãi nhau nữa, hôm nay là ngày vui của mình, để cho mình có một ngày vui trọn vẹn có được không. Dù gì mọi chuyện cũng đã qua lâu rồi, hãy quên hết đi. Bây giờ mà nhắc lại thì chỉ khiến Vĩnh Phong đau lòng thêm thôi.

Lời Đình Ân vừa nói khiến cho gương mặt đang bừng bừng tức giận của Quốc Bình dịu xuống, cậu ném cho Hiểu Đồng cái nhìn đầy lửa lần nữa rồi quay người bước đi, kéo theo cô bạn gái nãy giờ chỉ biết im lặng đứng nhìn.

- Xí, cái tên khó ưa. Em rút lại lời khen của mình lúc nãy – Minh thùy biễu môi nhìn theo bong dáng của Quốc Bảo nói.

Sau đó, cô quay mặt nhìn Hiểu Đồng và Đình Ân tò mò hỏi:

- Hai chị quen với cái tên lúc nãy à. Hắn ta và hai chị đã xảy ra chuyện gì vậy? Mà Vĩnh Phong là ai vậy?
- Em mau ăn đi, còn hỏi nữa đồ ăn nguội hết ngon – Đình Ân vội vàng ngăn cô bé này lại, rồi nháy mắt ra hiệu cho Minh Thùy im lặng.

Minh Thùy cũng là người thông minh cho nên cô cúi đầu im lặng ăn. Không khí vốn vui vẻ của ba người họ đã trở nên ảm đạm cho đến khi cả ba ra về.
Hiểu Đồng từ chối đi chung với Đình Ân và Minh Thùy, cô muốn đi bộ cho tâm trạng thoải mái hơn, nghe vậy Đình Ân cũng không ép buộc cô nữa.

Hiểu Đồng nhìn theo chiếc xe chở Đình Ân và Minh Thùy dần khuất xa thì quay người bước đi. Lòng cảm thấy buồn vời vợi. Quốc Bảo **** cô rất đúng, đáng lí cô không nên mặt dày đến công ty đó làm việc dù cho Vĩnh Phong sẽ không bao giờ trở về đi chăng nữa. Nếu không bây giờ, tim cô đâu có nặng trĩu như vậy.

Khi đi ngang qua một khách sạn, Hiểu Đồng thấy một người bán bong bong đang đẩy xe đạp đi ngay qua. Nhìn những trái bong bong đang tung tăng làm Hiểu Đồng nhớ lại ngày hôm đó. Cái ngày mà Vĩnh Phong đã vì cô àm thả lên trời rất nhiều quả bóng hình trái tim đầy màu sắc. Những quả bóng đem lại hạnh phúc cho cô.

Người đẩy xe bóng bóng đã lướt qua rồi, Hiểu Đồng bỗng nhiên muốn chạm vào những quả bóng đó, cô quay người lại gọi. Cuối cùng Hiểu Đồng đã mua hết số bong bóng đó. Cô cũng không hiểu tại sao mình lại muốn mua số bong bóng này nữa. Đây không phải là những quả bóng hình trái tim tuyệt đẹp của Vĩnh Phong, cũng không bằng một góc số bóng mà Vĩnh Phong đã thả nhưng ít ra nó cũng gợi lên ký ức ngọt ngào đó, xua tan bớt nỗi nhớ trong lòng cô. Hiểu Đồng nâng niu ngắm nhìn những quả bóng từ từ xoay người lại.

Vì cô bất ngờ xoay người lại, lại cầm trên tay một chùm bong bóng cho nên đã va vào hai người vừa từ khách sạn bước ra. Khiến cô gái bị va vào kêu lên. Hiểu Đồng hốt hoảng, cầm chum bong bóng đưa qua một bên, đưa tay đỡ cô gái đó. Nhưng dường như cô gái đó đã được người kế bên đỡ rồi. Hiểu Dồng định mở miệng xin lỗi thì bỗng nhiên lời nói chẳng tểh nào tháot ra khỏi miệng được nữa rồi.

Bởi vì người đứng trước mặt cô là Vĩnh Phong, ánh mắt họ chạm vào nhau. Trái tim Hiểu Đồng bỗng ngân lên nhưng đã bị ánh mắt lạnh lùng hờ hững của Vĩnh Phong làm cho chìm xuống. Cô đứng bất động nhìn Vĩnh Phong tay trong tay với một cô gái xinh đẹp khác. Cô gái này khá quen mặt, hình như là người mẫu hay diễn viên nào đó. Hiểu Đồng không nhớ rõ lắm, bởi vì cô vốn không quan tâm cho lắm.

- Nè, cô đi đứng kiểu gì vậy hả. Va vào người ta đau muốn chết – Cô gái kia bực tức mắng Hiểu Đồng.

Nhưng Hiểu Đồng không còn sức nghe cô ta nói gì nữa. Cô đứng bất động nhìn Vĩnh Phong, cậu đã quay mặt đi nơi khác, làm như chưa từng quen cô. Sau đó, cậu quay qua cô gái kia cười dịu dàng, kéo cằm cô ấy kề sát mặt mình than mật nói:

- Thôi bỏ đi, đừng chấp nhất với cô ta làm gì nữa. Em đau ở đâu, anh xoa giúp em.

- Thiệt hả – Cô gái kia cười vui vẻ rồi nũng nịu nói – Vậy tối nay, anh phải ở bên cạnh em không được về nhà.
- Được – Vĩnh Phong gật đầu.

Sau đó hai người họ bỏ đi, bỏ lại một mình Hiểu Đồng vẫn đứng im ở đó, phía sau cô còn vang lại tiếng cười và tiếng nói.

- Bây giờ mình đi Parkson nha anh.

- Được, em muốn mua gì anh cũng chìu .

Sau đó họ bỏ lại những tiếng cười vang vọng vào trong tim của Hiểu Đồng. Đau quá, sao tim cô lại thấy đau đến vậy. Người ta đồn ầm lên chuyện Vĩnh Phong cặp kè với các cô người mẫu xinh đẹp ra vào trong khách sạn. Hiểu Đồng luôn tự nhủ với bản thân là chuyện đó không liên quan gì đến cô cả. Nhưng mà, tai đã nghe rồi, mắt đã thấy rồi, lại cảm thấy như kim đâm vài tim đau nhói. Nếu như không liên quan gì đến cô, tại sao cô lại thấy đau như thế, nước mắt tại sao lại rơi.

Vĩnh Phong và những cô gái đó họ cùng bước vào khách sạn, ai cũng hiễu rõ là để làm gì. Họ vào đó tìm sự vui vẻ với nhau dù cho có phải là tình yêu hay không cũng được.

Hiểu Đồng đứng yên tại chỗ tựa như toàn than không còn chút sức lực nào cả. Chùm bong bóng trong tay, cô không còn đủ sức để giữ nữa, vậy là nó đã bay lên cao.

“ Bóng ơi, nếu như có thể mang điều ước của tôi đến thượng đế, hãy nói rằng tôi muốn quên đi sự đau khổ này”

Cô nhìn theo những quả bóng bay trên cao, càng bay càng cao, bóng nhẹ như thế và cũng đã bay xa rồi nhưng sao lòng cô lại thấy nặng trĩu đến như vậy. “Không được!”, Hiểu Đồng lắc đầu xua tan đi nỗi đau và hình ảnh của Vĩnh Phong ra khỏi đầu. “Mày đã chọn rồi, mày phải toàn tâm toàn ý tập trung vào người đó, phải quên Vĩnh Phong đi”

Hiểu Đồng cố gắng đi đếncái bồn hoa trước khách sạn ngồi xuống, cô lấy điện thoại gọi cho Vĩnh Thành.
- Đến đây rước em đi….
Vĩnh Thành đang bận họp, cậu nhận cuộc gọi của Hiểu Đồng, cảm thấy giọng cô có cái gì đó bất thường. Đột nhiên cậu thấy lo lắng vô cùng, vội vàng bỏ đi, chạy xe đến chỗ Hiểu Đồng.

Vừa đến nơi, cậu thấy Hiểu Đồng đang ngồi thẩn thờ, ánh mắt đau khổ và mệt mỏi. Cậu vội chạy đến bên cạnh:

- Hiểu Đồng! Em sao vậy.

Vừa nghe tiếng Vĩnh Thành, Hiểu Đồng ngảng đầu nhìn lên gương mặt lo lắng của cậu. Cô vội đứng dậy ôm chầm lấy Vĩnh Thành thỏ thẻ nói:

- Ôm em đi, xin anh hãy ôm em chặt vào.

Vĩnh Thành cảm thấy rất ngạc nhiên vì Hiểu Đồng lại chủ động ôm cậu ở nơi đông người. Cậu biết cô vừa xảy ra chuyện gì đó, trong lòng thấy bất an. Vả lại cô ngồi dưới trời sương nhiều gió lạnh nên người cô hiện rất lạnh.

- Có chuyện gì vậy – Vĩnh Thành vừa hỏi vừa vòng tay ôm chặt lấy cô.

- Không có chuyện gì cả, chỉ là em thấy mệt mỏi quá, em nhớ anh, muốn nhìn thấy anh mà thôi.

Vĩnh Thành nghe vậy chỉ biết ôm chặt cô vào lòng hơn nữa. Dùng hơi ấm của mình xua tan cái lạnh của cô.

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Sẽ để em yêu anh lần nữa

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !