Truyện kiếm hiệp
 

Sẽ để em yêu anh lần nữa (chương 28)

Lượt xem chương này: 2230

Sông trăng đáy giếng

Hiểu Đồng vừa vào công ty đã nhận ngay quyết định thuyên chuyển từ chị Tình. Cô ngạc nhiên hết sức, nhìn tờ giấy quyết định thuyên chuyển đọc từ đầu tới cuối một lượt rồi ngẩng đầu nhìn lên hỏi:

- Là quyết định của ai vậy chị.

- Chị khôngbiết? Là giám đốc Điền đưa xuống cho chị, em đi hỏi ông ấy thử xem – Chị Tình tỏ vẻ tiếc rẻ trả lời.

Tuy tiếp xúc với cô bé này chưa lâu nhưng ấn tượng về cô bé rất tốt. Chị Tình cảm thấy Hiểu Đồng là một cô bé chăm chỉ thông minh, lại an phận. Bây giờ bị thuyên chuyển, chị cũng thấy rất tiếc. Nhưng cấp trên đã ra lệnh, thân phận nhỏ bé như chị đâu dám có ý kiến gì, đành an ủi cô bé mà thôi.

Hiểu Đồng càm quyết định thuyên chuyển đi đến phoàng Giám đốc Điền.

Vừa thấy cô, giám đốc Điền đã lên tiếng trước.

- Đã nhận được quyết định thuyên chuyển chưa?

Hiểu Đồng gật đầu, nhưng giám đốc Điền nhìn thấy vẻ mặt e dè như muốn hỏi gì đó của Hiểu Đồng ông liền ngẩng đầu lên đăm chiêu hỏi:

- Có chuyện gì à.

- Chú cho con hỏi . Là ai đã đưa ra quyết định thuyên chuyển này. Tại sao lại thuyên chuyển con, con làm sai điều gì à – Hiểu Đồng không ngần ngại hỏi luôn.

- Sao? Cháu không hài lòng à – Ông nheo mắt nhìn Hiểu Đồng hỏi lại.

- Dạ, không phải chỉ là….- Ngập ngừng một lát, Hiểu Đồng quyết định nói tiếp – Cháu nghĩ cháu hợp với phòng kế hoạch hơn là phòng kinh doanh ạ.

- Tôi thấy cháu là người rất có năng lực, bộ phận kinh doanh hiện nay còn đang thiếu người cho nên mới chuyển cháu sang đó. Qua đó, cháu sẽ có cơ hội thăng tiến nhiều hơn, đối với người mới như cháu, cơ hội chỉ có lần này. Cháu là người khôn ngoan chắc hiểu ý chú – Giám đốc Điền nhẹ nhàng khuyên giải.

Hiểu Đồng biết chuyển qua phòng kinh doanh thì cơ hội thăng tiến của cô rất cao. Người mới như cô thì đây đúng là cơ hội tốt chỉ là …..

Nhìn nét mặt vẫn còn đang phân vân của Hiểu Đồng, giám đốc Điền tằng hắn một cái rồi giả vờ hỏi:

- Quyết định thuyên chuyển là do chính tổng giám đốc đưa ra. Chẳng lẽ cậu ấy không nói cho cháu biết à.

- Sao ạ – Hiểu Đồng bàng hoàng hỏi lại – Là do Vĩnh Thành đưa ra ạ.

- Đúng vậy! – Giám đốc Điền gật đầu xác nhận.

Hiểu Đồng chẳng còn gì để hỏi nữa, cô đành cáo lui ra ngoài. Vừa ra ngoài, Hiểu Đồng đã gọi điện thoại cho Vĩnh Thành. Vĩnh Thành bóc máy ngay lập tức như thể cậu đang chờ cuộc gọi này của Hiểu Đồng. Vừa có tín hiệu là Hiểu Đồng hỏi ngay luôn với vẻ hơi tức giận.

- Sao anh lại chuyển em qua phòng kinh doanh.

Vĩnh Thành nghe điện thoại biết Hiểu Đồng đang nổi giận, cậu thở dài nói:

- Chuyện này để ra về anh nói cho em sau. Giờ anh phải chuẩn bị cuộc họp. Em mau thu dọn đồ để chuyển qua phòng kinh doanh đi.

Vừa nói xong thì đã nghe tiếng tút, Vĩnh Thành biết Hiểu Đồng rất giận, cậu thả điện thoại xuống bàn rồi đưa tay day day thái dương. Khi ra quyết định xong cậu đã rất hối hận, nhưng mà Vĩnh Thành muốn đánh cược. Một vụ đánh cược duy nhất trong đời mình.
Hiểu Đồng quay về phòng miễn cưỡng thu dọn đồ đạc bỏ vào hộp cacton đem đi. Mọi người xung quanh nhìn cô an ủi, Mai Thi có vẻ rất buồn, cô lặng lẽ giúp Hiểu Đồng thu dọn. Hiểu Đồng cảm nhận được tấm lòng của Mai Thi cô nhẹ nhàng vỗ vai bạn nói:

- Đâu phải mình bị đuổi việc, tụi mình cũng có thể gặp nhau lúc rảnh rỗi hay là vào giờ ăn trưa mà.

Mai Thi nghe Hiểu Đồng nói thì vui vẻ trở lại, cô mĩm cười gật gật đầu.
Hiểu Đồng chầm chậm bê hộp cacton đi đến phòng kinh doanh, những bước chân thật nặng nề. Cô hoàn toàn không hiểu tại sao Vĩnh Thành lại quyết định như vậy. Dù là cậu có muốn nâng đỡ cô đi chăng nữa thì vẫn còn có nhiều cách khác cơ mà, có thể chuyển cô đến bất cứ phòng khác, tại sao lại là phòng kinh doanh.

Phòng kế hoạch là nơi Hiểu Đồng cảm thấy thoải mái nhất từ khi Vĩnh Phong trở về bởi vì nó nằm cách xa văn phòng của Vĩnh Phong. Còn phòng kinh doanh lại nằm ngay trước cửa phòng của Vĩnh Phong. Cho nên Hiểu Đồng hoàn toàn chẳng muốn bị thuyên chuyển đến đó chút nào cả. Cô muốn tránh Vĩnh Phong còn không được mà đằng này Vĩnh Thành lại còn đưa cô đến đối diện với Vĩnh Phong hằng ngày nữa.

Bước chân vào phòng kinh doanh, Hiểu Đồng gặp ngay những ánh mắt xăm xoi nhìn mình. Cô cảm thấy có chút không tự nhiên.

Cái tin cô là bạn gái của tổng giám đốc gần như lan rộng trong công ty mặc dù cô và Vĩnh Thành chẳng ai lên tiếng xác nhận cả. Mà phòng kinh doanh vốn là nơi khó vào nhất trong công ty, cho nên khi Hiểu Đồng chuyển vào có không ít kẻ ghen ghét và ganh tỵ. Họ nhìn Hiểu Đồng với ánh mắt chẳng thân thiện tí nào. Trưởng phòng theo lệnh của Vĩnh Thành sắp xếp cho Hiểu Đồng một bàn làm việc, nhưng khi đến cái bàn lại làm cho Hiểu Đồng cảm thấy choáng voáng. Cái bàn nằm ngay trước một cánh cửa, trên cửa đề :” Phó tổng giám đốc”

Chỗ làm mới, công việc mới, vậy là Hiểu Đồng phải học hỏi lại từ đầu. Cũng may trưởng phòng đã cất nhắc một người đứng ra chỉ dạy cho Hiểu Đồng. Người này là một cô gái chỉ lớn hơn Hiểu Đồng vài tuổi nhưng gnhe nói kinh nghiệm rất nhiều. Hiểu Đồng cũng nhanh chóng tiếp thu được công việc và mau chóng quên đi cái lo lắng nãy giờ của mình cho đến khi cánh cửa đó bật mở.

Vĩnh Phong bước ra trong bộ vest màu xám sang trọng, rất đẹp, rất phong độ và rất oai nghiêm. Vẻ mặt lạnh lùng của cậu khẽ lướt qua chiếc bàn trước mặt mình một giây rồi nhanh chóng quay đi. Dường như không có sự bất ngờ nào, xem như người đó không tồn tại.

Hiểu Đồng cũng vậy, từ khi cánh cửa đó mở ra cô không hề ngầng đầu nhìn lên. Vẻ mặt dường như rất tĩnh lặng nhưng trong lòng lại nổi sóng.
Cả ngày dài sống trong hồi hộp và lo âu, cuối cùng Hiểu Đồng và Vĩnh Thành cũng cùng nhau ngồi trong xe. Cô nghiêm nét mặt ngồi im lặng chờ đợi sự giải thích của Vĩnh Thành. Vĩnh Thành thấy Hiểu D(ồng nổi giận thì kêu khổ, cậu lắc đầu thở dài nói:
- Hôm nay, em ở lời nhà anh đi.

Hiểu Đồng muốn biết tại sao Vĩnh Thành làm vậy nên cô đồng ý. Trên đường về hai người tạt qua siêu thị mua ít đồ, Vĩnh Thành muốn được ăn cơm do Hiểu Đồng nấu.

Về nhà Hiểu Đồng im lặng nấu cơm, sắc mặt không vui hiện rõ. Vĩnh Thành bất lực đành đến ôm lấy eo cô từ sau thủ thỉ nói:

- Đừng giận nữa, giận nữa sẽ mau già lắm.

- Kệ em – Hiểu Đồng bực tức nói, cô gạt tay Vĩnh Thành ra nhưng bị cậu giữ rịt lại.

- Em không muốn biết lí do vì sao anh lại chuyển em đến đó à.

Hiểu Đồng nghe Vĩnh Thành nói vậy thì đứng im. Vĩnh Thành mĩm cười tựa cằm vào đầu cô nói:

- Em cũng biết Đình Ân sẽ là người mẫu đại diện cho sản phẩm mới của công ty mà đúng không. Cho nên anh mới chuyển em đến phòng kinh doanh. Bởi vì phòng kinh doanh sẽ phụ trách đợt quảng cáo này. Như vậy em và Đình Ân sẽ có cơ hội làm chung với nhau. Em có thể giúp Đình Ân một tay. Em cũng biết, ngoài Đình Ân ra vẫn còn rất nhiều diễn viên người mẫu sáng chói chập chờ cơ hội để được làm người mẫu đại diện cho cả tập đoàn. Nếu như anh không đồng ý thì Đình Ân cũng chưa chắc có cơ hội này. Cho nên em phải giúp cô ấy.
Nghe Vĩnh Thành nói như vậy, Hiểu Đồng cảm thấy cơn giận đã tiêu tan, nhưng cô vẫn vờ hỏi:

- Vậy thì tại sao lại sắp xếp cho em ngồi trước phòng Vĩnh Phong.

- Oan ức quá. Chỗ em ngồi vốn dĩ là của người khác, nhưng cô ấy đã đến tuổi về hưu. Cho nên anh mới nhét em vào chỗ trống đó. Với lại, em và vĩnh Phong trước sau gì cũng gặp mặt nhau hoài, không thể tránh mãi được. – Vĩnh Thành tỏ vè oan ức nói – Thôi mau làm cơm đi, anh đói rồi.

Trong lúc ăn cơm, Vĩnh Thành nói:

- Ngày mai anh đi công tác.

Vì quá quen với việc bay đi bay về của Vĩnh Thành nên Hiểu Đồng thờ ơ đáp:

- Vậy à.

- Ba anh bị bệnh, mẹ muốn anh qua đó quản lý cho đến khi ba hết bệnh – Vĩnh Thành nói tiếp.

- Bác có sao không? – Hiểu Đồng ngạc nhiên trước tin này, cô lo lắng hỏi.

- Không sao. Anh đi sẽ mau về thôi – Vĩnh Thành trấn an.

Hiểu Đồng gật gật đầu mĩm cười yếu ớt.
Cả hai người nằm trên chiếc giường rộng lớn, nhưng mãi mà vẫn không ngủ được. Dường như cả hai đều theo đuổi những ý nghĩ riêng. Hiểu Đồng bỗng nghe tiếng Vĩnh thành thở dài. Cô quay người lại hỏi:

- Anh sao vậy, lo lắng cho bác trai à?

- Nằm cạnh anh đi – Vĩnh Thành khẽ yêu cầu.

Hiểu Đồng liền xích lại gần, Vĩnh Thành đưa tay ôm chầm lấy cô kéo cô vào lòng mình thật chặt.

- Anh không muốn xa em.

Bàn tay cậu vuốt ve gương mặt mềm mại của Hiểu Đồng, sau đó môi cậu đỗ lên môi cô thật nhẹ nhàng. Hiểu Đồng biết rõ nỗi lòng của Vĩnh Thành, từ lúc Vĩnh Phong trở về, cậu luôn bất an, sợ Hiểu Đồng sẽ quay về với Vĩnh Phong. Giờ đây cô lại ngày ngày đối mặt với Vĩnh Phong trong khi cậu đi xa. Hiểu Đồng đã đáp lại nụ hôn của Vĩnh Thành rất nhiệt tình. Nụ hôn nồng ấm và sâu đậm khiến hai trái tim thổn thức cùng rung lên đồng điệu.

Sau đó, Hiểu Đồng cảm thấy bàn tay Vĩnh Thành luồn vào trong áo mình. Cô hoảng hốt gồng mình lại, hai tay đặt trước ngực Vĩnh Thành định đẩy cậu ra nhưng lí trí lập tức bắt cô dừng lại. Chẳng phải cô đã nguyện cả đời này sẽ ở bên cạnh Vĩnh Thành hay sao. Vậy thì chuyện này trước sau gì cũng đến, cô không thể lại làm tổn thương đến Vĩnh Thành nữa. Hai tay đang đặt trước ngực bỗng trượt dài trên cổ Vĩnh Thành, ôm lấy cậu.
Nửa đêm Vĩnh Phong đang ngủ say bỗng giật mình thức giấc. Trong không gian vắng lặng là tiếng điện thạoi reo. Cậu bắt máy. Là tiếng Vĩnh Thành.

- Bây giờ anh bay à – Vĩnh Phong hỏi

- Ừ – Vĩnh Thành khẽ đáp.

- Cho em gởi lời hỏi thăm ba. Thay em chăm sóc ba, có gì thì gọi cho em ngay.

- Anh biết rồi.

Im lặng một lúc, Vĩnh Thành mới thều thào trong điện thoại.

- Vĩnh Phong! Đây là cơ hội cuối cùng, hãy nắm bắt nó, nếu không sau này có hối hận cũng không kịp.

Vĩnh Phong gnhe Vĩnh Thành nói cảm thấy rất lạ, cậu định hỏi lại nhưng Vĩnh Thành đã cúp máy rồi.

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Sẽ để em yêu anh lần nữa

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !