Truyện kiếm hiệp
 

Sẽ để em yêu anh lần nữa (chương 28.6)

Lượt xem chương này: 2124

Nếu nói một người khi bệnh tật, người đó sợ nhất là cái gì: Sợ chết, sợ máu , sợ bóng tối ….Tất cả đều không phải, mà là họ sợ nhất là cô đơn. Người bệnh thường rất yếu đuối, cả người tựa hồ như không có sức họ thường muốn dựa dẫm vào người nào đó nhất là người mà mình yêu thương nhất.

Người đứng trước mặt Hiểu Đồng là người mà cô yêu thương nhất, muốn dựa dẫm nhất. L1uc nhìn thấy Vĩnh Phong, Hiểu Đồng muốn quên đi tất cả để dựa vào cậu, để ôm chầm lấy cậu, muốn được ủ mình vào trong hơi ấm của vòng tay rắn chắc ấy. Nhưng mà tim cô lại thấy đau nhói khi nhìn cậu. Bởi chỉ vì một câu nói:” Cô ấy là người giúp việc của anh”.

Dù là không phải Vĩnh Phong cố tình, dù là chỉ muốn che giấu mối quan hệ giữa hai người, dù là Vĩnh Phong không muốn Anh Kỳ hiểu lầm thì cũng không cần phải nói ra câu tàn nhẫn đến vậy. Có rất nhiều việc để lí giải cho mối quan hệ của họ, lí giải cho sự xuất hiện của cô trong nhà cậu. Hay cứ đúng như sự thật cô được người ta nhờ vả đem thức ăn đến cho cậu. Nhưng Vĩnh Phong lại chọn cách gây tổn thương cho cô nhất, chà đạp lòng tự trọng của cô nhất.

Hiểu Đồng bất giác hất mạnh bàn tay của Vĩnh Phong đang lau mồ hôi trên trán cô, khiến bàn tay trở nên hụt hẫng. Vĩnh Phong cau có nhìn thái độ vừa rồi của Hiểu Đồng trong lòng có chút tức giận , cậu quay lưng đứng dậy với tay lấy bộ đồ trong tủ ra thẩy trước mặt cô, giọng lạnh lùng ra lệnh:

- Mau thay đồ đi tôi đưa cô đi bệnh viện.

- Không cần – Hiểu Đồng gạt đi bộ đồ trước mặt, quay đầu đi nơi khác.

Vĩnh Phong nheo nheo mắt hỏi:

- Tại sao?

- Không thích – Hiểu Đồng trả lời cộc lốc.

- Trẻ con – Vĩnh Phong giễu giọng chế nhiễu.

Hiểu Đồng tức giận ngước mắt nhìn Vĩnh Phong giận dỗi nói:

- Tôi có bệnh tự tôi tự biết đi bệnh viện. Không phiền phó tổng giám đốc lo lắng cho một người giúp việc như tôi. Anh mau về mà chăm sóc cho bạn gái của anh.

Hiểu Đồng nói xong, đôi mắt ngân ngấn nước mắt, cô cúi đầu không để Vĩnh Phong nhìn thấy nhưng cậu đã thấy rồi.

Khi Vĩnh Phong nghe Vĩnh Thành nói rằng Hiểu Đồng đang bệnh, mà Khương Thái đang bận nên không thể đến đưa cô đi bệnh viện được đành nhờ Vĩnh Phong đến đưa cô đi. Vĩnh Phong chần chừ hồi lâu rồi mới lên xe chạy đến.

Rõ ràng là hận cô, rõ ràng là muốn bỏ cuộc, rõ ràng là muốn buông xuôi nhưng khi thấy gương mặt cô đầm đìa mồ hôi và đau đớn thì nỗi hận kia phút chốc tiêu tan. Chỉ còn lại nỗi lo lắng xót thương mà thôi.

Khi cô hất tay cậu ra, trong lòng cậu bùng lên một ngọn lửa giận dữ. Nhưng khi nghe cô thốt ra câu nói giận dỗi thì ngọn lửa trong lòng bị dập tắc ngay tức khắc. trong lòng vang lên một ý vị ngọt ngào của hờn ghen. Vĩnh Phong trong bụng cười thầm, chỉ muốn chạy đến ôm cô thật chặt, hôn thật sâu lên đôi môi hờn dỗi kia. Nhưng cậu biết Hiểu Đồng như con nhím xù lông, nếu cậu đối xử dịu dàng chỉ càng làm cô xa lánh hơn mà thôi.

Vĩnh Phong nhìn Hiểu Đồng khóe môi nhếch lên cười khinh bạc một cái rồi nói:

- Cô hiểu lầm rồi đó, tôi không lo lắng cho cô mà là do tôi nhận lời nhờ vả của Vĩnh Thành giúp anh ấy chăm sóc cô. Mau mặc đồ đi, hay là cô muốn tôi mặc giúp cô, tôi rất sẵn lòng.

Hiểu Đồng cắn môi lườm Vĩnh Phong một cái lớn tiếng xua đuổi:

- Còn không mau ra ngoài.

Vĩnh Phong làm mặt lạnh quay lưng đi ra ngoài. Nhưng khi vừa quay lưng đi, nụ cười đã nở trên khóe môi.

Cuối cùng Hiểu Đồng bị Vĩnh Phong đưa đến bệnh viện, bác sĩ giúp cô truyền liền ba chai nước biển, cô mệt mỏi nhắm mắt ngủ ngon lành. Vĩnh Phong đứng bên cạnh nhìn cô ngủ say tràn ngập yêu thương. Sau đó cậu thở dài bước đến bên cửa sổ cách xa giường cô nằm, lặng lẽ rút một điếu thuốc ra hút. Cậu nhã từng đợt thuốc, trầm tự suy nghĩ, lòng thở dài đau khổ.

Đột nhiên Hiểu Đồng ho nhẹ vài tiếng, Vĩnh Phong vội vàng dí điếu thuốc cho tắt tiện tay ném xuống đất, rồi mở rộng cửa sổ cho khói thuốc bay ra ngoài. Cậu hít thở mạnh, tống hết khói thuốc trong miệng ra ngoài, cho đến khi cảm thấy miệng không còn khói thuốc thì mới nhè nhẹ đi đến bên cạnh Hiểu Đồng đắp chăn lại ủ ấm cho cô. Cậu lặng người nhìn cô rất lâu mới khẽ vuốt ve gương mặt cô.

Khi tay cậu chạm vào cô, cả người cậu run nhẹ như bị điện giật. Đã bao lâu rồi cậu ước ao được hạm vào cô dù chỉ một lần, nhưng cậu không dám, cậu sợ. Quả đúng là như vậy, khi cậu chạm được vào người cô thì càng tham lam, muốn chạm nhiều hơn, muốn giữ chặt cô trong vòng tay cậu mãi mãi không buông. Vĩnh Phong khổng thể kìm lòng mà hôn nhẹ lên môi cô.
- Cô mau đến tiệm bánh ABC ở đường Z (biết ở đâu chết liền >o<) mua bánh cho tôi – Giọng Quốc Bảo oang oang trong điện thoại. Nói xong cậu tắt máy, không kịp cho Minh Thùy nói một lời nào.

Mình Thùy nhìn cái điện thoại trở lại màn hình chính thì tức đến nghẹn họng, cô muốn quăng cái điện thoại này vào tường cho vỡ nát để cô không cần phải nghe cái giọng đáng ghét của Quốc Bảo nữa. Nhưng cô lại không có can đảm đó, bởi vì cô chưa lấy được bìa hồ sơ từ tay Quốc Bảo đành nín nhịn lái xe đi mua bánh cho hắn ta.

Khi cô mua bánh xong liền gọi lại cho Quốc Bảo:

- Tôi mua bánh rồi, anh đang ở đâu để tôi mang bánh tới.

- Tôi đang ở quán bar đối diện, cô đi thẳng vào trong là gặp tôi thôi.

Minh Thùy nhìn về phía đối diện quả nhiên là có một quán bar ở đó. Cô ghiến răng chèo chẹo mắng:

- Đồ khốn ! Anh ta ở gần đến thế mà không chịu bước ra mua, lại bắt mình chạy gần chết đến đây
.
Minh Thùy nuốt cục tức xuống bụng rồi đi qua quá Bar bên kia đường, đi thẳng vào rồi ném bịch bánh lên trên bàn trước mặt Quốc Bảo.

Quốc Bảo đang ôm trong tay một cô gái khác cô gái lần trước, cô này ăn bận sexy cực kỳ, vừa nhìn vào đã bei61t hạng gái gì. Minh Thùy khinh bỉ nhìn cả hai người trước mặt, rồi cao giọng nói:

- Tôi mua bánh rồi đó, mau trả bìa hồ sơ lại cho tôi.

- Haha…tôi đâu có nói, cô mua bánh về cho tôi thì tôi trả cho cô đâu – Quốc Bảo cười gian xảo nói.

Minh Thùy tức giận vô cùng, thật tình chỉ muốn dẫm cho Quốc Bảo mấy cái chết tươi. Nhìn bộ mặt đắc chí của Quốc Bảo mà cô muốn lộn gan lên đầu, nhưng cô cố gắng kìm xuống.

- Vậy anh muốn tôi làm gì nữa thì anh mới trả.

- Ngày mai cô đến địa chỉ này cho tôi – Quốc Bảo quăng về Minh Thùy một tờ giấy nói.

- Được – Minh Thùy cúi người cầm lấy tờ giấy không quên ném cho Quốc Bảo một cái nhìn sắc bén rồi quay lưng bỏ đi.

- Hẹn gặp lại, nhóc con – Quốc Bảo đắc ý cười vẫy vẩy tay chào.

Thấy Minh Thùy đã ra ngoài, cậu cười thầm nói:” Nhóc con kỳ này cô chết chắc trong tay tôi”

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Sẽ để em yêu anh lần nữa

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !