Truyện kiếm hiệp
 

Sẽ để em yêu anh lần nữa (chương 30.1)

Lượt xem chương này: 2642

Hiểu Đồng ngẩng đầu lên nhìn cái anh chàng đang đứng trước mặt cô. Đồi mắt to đen llấp lánh nhìn anh ngơ ngác hỏi:

- Anh là ai. Tôi không quen anh .

- Người đẹp không tuổi, quên tôi rồi sao – Anh chàng cười nhe hàm răng trắng đều của mình ra gợi ý.

Sau vài giây ngỡ ngàng, Hiểu Đồng chợt nhớ lại cái buổi tối cô đi gặp chị Hồng đụng phải một tên dê xồm cũng nhờ một chàng trai giúp đỡ. Nhưng lúc đó, cô có phần sợ hãi rồi vội vàng bỏ chạy, không nhìn kỹ mặt anh ta. Nhưng khi nghe cậu “người đẹp không tuổi” cô liền nhớ ra. Cô chỉ nói câu này một lần duy nhất ở đó mà thôi. Hiểu Đồng khẽ cười biểu hiện như vừa nhận ra nói:

- Là cậu à.

- Thật ra nhà cô ở đâu vậy, tôi đã đứng đợi ở đó suốt cả tuần, hỏi thăm khắp nơi cũng không tìm ra cô – Tuấn Kiệt làm vẻ như rất vất vả nói.

- Tìm chị làm gì, lại muốn mua một giờ của chị nữa à – Hiểu Đồng nghiêng người cười hỏi.

- Đúng vậy – Tuấn Kiệt nhíu mày trước lối xưng hô của Hiểu Đồng nhưng rồi cậu nghĩ cô hơn tuổi mình nên cũng thật thà đáp.

- Xin lỗi nha, nhưng chí nói rồi, giá một giờ của chị cao lắm, em trai à, em trả không nổi đâu – Hiểu Đồng cố tình nói giễu cậu.

- Vậy xin hỏi chị gái, giá một giờ của chị đắt bao nhiêu – Tuấn Kiệt cũng mĩm cười vui vẻ hỏi lại .

Hiểu Đồng ngước nhìn cậu ta mấy giây rồi cả hai cùng phá ra cười. Họ quên mất rằng có mấy chục cặp mắt đang nhìn về phía họ.

Hiểu Đồng mắc cười khi mà anh chàng này bị mắc lừa cô, nhưng cô nén lại định tiếp tục trêu chọc thì ánh mắt anh chàng bỗng nhiên lướt xuống phía dưới ngực cô. Nơi đó treo một tấm thẻ nhân viên ghi tên cô và ngày tháng năm sinh. Tuấn Kiện ngẩng đầu nhìn Hiểu Đồng rồi “Haiz!” một tiếng. Sau đó, lấy tay vỗ trán, ngửa cổ về phía sau, chép miệng than:

- Không ngờ mình lại bị một cô bé mới lớn trêu chọc.

Hiểu Đồng biết mình bị lộ tẩy rồi không nói gì thêm chỉ nhe răng cười hối lỗi. Tuấn Kiệt thấy nụ cười xinh xinh của cô thì hỏi:

- Em là nhân viên mới ở đây à.

Hiểu Đồng khẽ gật đầu. Tuấn Kiệt cũng gật gật đầu vẻ hài lòng. Rồi đột nhiên cậu nắm lấy tay Hiểu Đồng kéo đi.

Hiểu Đồng bị bất ngờ không kịp phản ứng đã bị kéo đi, nhưng ngay khi họ định bước qua mấy người kia thì một bàn tay chụp lấy tay cô kéo lại. Cả hai đều khựng lại, nhìn người phía sau.

- Cậu định lôi nhân viên của tôi đi đâu ? – Vĩnh Phong giận dữ lên tiếng.

- Xin lỗi, phó tổng giám đốc nha. Tôi đã suy nghĩ lại rồi, tôi sẽ đồng ý lời đề nghị của công ty chỉ cần công ty cho tôi mượn cô nhân viên àny một chút – Tuấn Kiệt mĩm cười bình thản nói, tay vẫn không chịu buông tay Hiểu Đồng ra.

- Cậu nghĩ sự đồng ý của cậu quan trọng đến mức tôi cho phép nhân viên của mình đi theo cậu à – Vĩnh Phong bực tức châm chọc, ánh mặt cậu nhìn chằm chằm vào tay hai người kia.

- Anh …- Tuấn Kiệt nhìn Vĩnh Phong cảm thấy khó chịu.

Hai người không ai nhường ai, cứ giữ chặt lấy tay Hiểu Đồng, khiến cô đau đến nhăn mặt nhưng thấy tình hình khá căng thẳng nên cô đành lên tiếng:

- Được rồi. Hai người đang làm tôi đau quá, mau buông tay ra đi.

Vừa nói, Hiểu Đồng vừa vùng tay thật mạnh ra khỏi tay hai người họ. Cả hai lườm mắt nhìn nhau hậm hực buông tay. Hiểu Đồng quay sang Tuấn Kiệt nói:

- Xin lỗi, bây giờ là giờ làm việc của tôi, tôi không thể đi cùng anh được. Chúng ta hẹn nhau lúc 4h30 nha. Giờ đó tôi tan sở rồi, tôi sẽ mời anh bữa cơm để cám ơn lần đó anh giúp tôi. Được không?

- Được, 4h30 anh chờ em – Tuấn Kiệt quay sang Hiểu Đồng cười nói rồi quay lưng bỏ đi.

Hiểu Đồng cũng bỏ qua ánh mắt của Vĩnh Phong và mọi người đi trở về bàn làm việc.
Tới sẫm tối, Hiểu Đồng mới bước ra khỏi công ty, cô không ngờ Vĩnh Phong đã ra lệnh họp, buổi họp kéo dài hơn 6 giờ tối. Vừa ra tới nơi nhìn ngó xung quanh nhưng chẳng thấy Tuấn Kiệt đâu, cô nghĩ cậu chờ không được nên bỏ đi rồi, đang định đi đến trạm xe nào ngờ bị ai đó kéo đi. Nhìn lại thì ra là Tuấn Kiệt.

- Cứ tưởng anh đã về mất rồi chứ – Hiểu Đồng phì cười nói.

- Có biết anh đi tìm em bao lêu hay không, chờ em vài tiếng thì nhầm nhò gì. Đi thôi.

Hai người đi vào một quán ăn, vừa ăn vừa trò chuyện rất vui vẻ, dường như hai người rất hợp nhau. Bên ngoài một chiếc xe màu đen đậu rất lâu bên kia đường nhìn về phía hai người họ. Tay bóp chặt vô lăng.
- Thật vậy sao? – Hiểu Đồng phì cười xém chút nữa là bị sặc trước câu chuyện của Tuấn Kiệt. Sau buổi nói chuyện lần trước, Tuấn Kiệt thường hẹn Hiểu Đồng cùng đi ăn cơm, cô cũng vui vẻ nhận lời. Cả hai như hai người bạn rất hợp tính.
- Đúng vậy đó, lần đó anh cũng cười đến vỡ bụng – Tuấn Kiệt vui vẻ gật đầu.

- Mà này, chừng nào anh mới bắt đầu làm album vậy?

- Còn hỏi nữa, nói mãi mà em không nhận lời, làm sao anh bắt đầu được – Tuấn Kiệt nhìn Hiểu Đồng trách cứ.

- Thôi bỏ qua đi, anh mau nói lí do hẹn em đến đây đi – Hiểu Đồng vội đánh trống lãng sang chuyện khác.

- Vì cái này – Tuấn Kiệt lấy từ túi xách ra một tấm thiệp mời.

- Tham dự tiệc à! – Hiểu Đồng nhíu mày nhìn tấm thiệp màu vàng trước mặt, cô không cần xem cũng biết bên trong ghi gì. Vì Đình Ân cũng có một tấm thiệp mời y như thế.

- Ừ! Anh muốn em đi cùng anh – Tuấn Kiệt cười nói.

- Tại sao lại muốn em đi cùng anh? – Hiểu Đồng nhíu mày hỏi.

- Em nhìn anh đi, đường đường là một người anh tuấn như vầy mà đi đến đó một mình thì thật mất mặt. Cho nên anh mới nhờ em đi cùng anh – Tuấn Kiệt làm ra vẻ bất đắc dĩ khiến Hiểu Đồng phì cười.

- Nhưng em đã có người yêu rồi, đi với anh sợ người ta hiểm lầm – Hiểu Đồng cười cười nói giả vờ từ chối.

- Làm ơn đi mà . Chúng ta đi với nhau như bạn bè. Chẳng phải chúng ta là bạn bè tốt à – Tuất Kiệt vội năn nỉ.

Hiểu Đồng đành làm ra vẻ miễn cưỡng nhận lời.
Đó là buổi tiệc ăn mừng ngày trở về và nhận hợp đồng đầu tiên ở Việt Nam của người đẹp Anh Kỳ được tổ chức tại biệt thự của phó tổng giám đốc tập đoàn Nguyên thành Phong – người được xem là bạn trai trong tin đồn của cô. Có rất nhiều người nổi tiếng trong các giới chính trị, kinh doanh, nghệ thuật đến chúc mừng và có rất nhiều ký giả báo chí đến quay phim và chụp hình.

Đình Ân khoát tay Thiên Minh đi vào bên trong, tất cả các ánh đèn đều lóe lên vì họ. Đây là lần đầu tiên họ chính thức bên cạnh nhau trước mặt tất cả mọi người. Thiên Minh từ khi trở về tiếp quản việc của gai đình đã trở thành người nổi tiếng trong giới truyền thông, tiếp quản ngôi vị ông trùm của ngành điện ảnh. Ai được cậu đánh giá đều gặt được những thành tựu cao trong điện ảnh, nhận được vô số hợp đồng cũng như kịch bản gửi đến. Đình Ân khoát tay đi cùng cậu chính là tuyên ngôn cô đang là người nổi bật nhất trong giới nghệ sĩ trong nước.

Có rất nhiều người thấy họ đi đến thì chào họ một cách kính trọng, cả hai cũng vui vẻ đáp lời. Bỗng sau lưng họ vang lên tiếng chào:

- Lâu quá không gặp.

Cả hai quay đầu nhìn lại người phía sau, hóa ra là Thế Nam. Thiên Minh choàng tay ôm lấy Thế Nam cười thân mật bày tỏ tình huynh đệ thân thiết của họ. Thế Nam cũng vui vẻ ôm lấy Thiên Minh.

Đình Ân cũng ngượng ngùng lên tiếng chào:

- Chào anh, lâu quá không gặp.

- Chào em! Dường như em ngày càng đẹp ra – Thế Nam cũng hơi bối rối nhìn Đình Ân – Dạo này em sao rồi.

- Cũng tốt, có Thiên Minh bên cạnh luôn giúp đỡ em. Em thấy mình thật hạnh phúc – Đình Ân vừa trả lời vừa khoát tay Thiên Minh cười , Thiên Minh cũng quay lại nhìn cô cười, vỗ vỗ lên tay cô.

- Thấy em hạnh phúc, anh thấy rất vui – Thế Nam gật đầu nói.

- Cám ơn anh – Đình Ân gật đầu cười xa cách, rồi cô làm như nhìn thấy ai đó bèn nói – Xin lỗi anh, tụi em đi chào hỏi một người bạn một lát.

- Ừ, hai người đi đi – Thế Nam gật đầu đáp.

- Bữa nào rảnh chúng ta cùng đi uống một ly – Thiên Minh vỗ vai Thế Nam nói.

- Được .

Cả hai người họ đi rồi, Thế Nam bỗng cám thấy trong lòng có chút gì đó mất mát, hụt hẫng. Cậu nhìn thấy Đình Ân cười nói vui vẻ trước mặt ngừi khác nhưng trước mặt cậu lại trở nên xa cách. Cô ấy không còn là cô gái ngồi chờ đợi cậu mỗi cuộc hẹn, không còn là cô gái đứng dậy vẫy tay cười tươi tắn với cậu mỗi khi cậu bước vào quán. Không còn là cô gái ngồi ngủ gục trước nhà cậu chỉ vì muốn đưa cho cậu một món ăn ngon mà cô đã nấu cho cậu. Không còn là cô gái kéo cậu đi mua sắm khắp nơi nhưng chỉ là mua sắp cho cậu, rồi vui vẻ khen những chiếc áo khoát trên mình cậu thật hợp. Trong lòng Thế Nam bỗng dấy lên điều gì đó thật khó tả.

Bỗng mọi ánh đèn lại sáng lên đồng loạt lần nữa khi một chàng trai cùng một cô gái khoát tay nhau bước vào. Chàng trai không phải là một người có vẻ đẹp đáng ngưỡng mộ nhưng lại là một nhà nhiếp ảnh rất tài năng. Còn cô gái đi bên cạnh lại rất xinh đẹp. Cô không ăn bận cầu kỳ, chỉ bận một chiếc váy màu xanh rêu hai dây tôn lên làn da mịn màng trắng sáng của mình. Mái tóc đen được quấn xoăn nhẹ quấn sang một bên rất đẹp.

Mọi ký giả liền lao đến trước mặt họ, chìa ra những chiếc micro và bắt đầu đặt câu hỏi cho chàng trai. Nhưng họ từ chối trả lời và đi vào trong. Họ cũng như bao người khác, gặp mặt trò chuyện chào hòi nhau. Lát sau cô gái lặng lẽ rút lui khỏi buổi nói chuyện. Cô đi thẳng đến bên cạnh anh chàng cao ráo đẹp trai thỉnh thoảng nhìn về phía mình. Nhưng sau đó lại bị một đám con gái bao quanh đến nỗi phải lui vào một góc.

- Chào anh, lâu quá không gặp – Hiểu Đồng mĩm cười lên tiếng.

Thế Nam liền quay lại khi nhận ra giọng cô.

- Lâu quá không gặp – Thế Nam cũng cười đáp lời – Dạo này anh khá bận.

- Ừhm – Hiểu Đồng gật đầu tỏ vẻ hiểu.

- Anh chàng hôm nay em đi cùng là ai vậy?- Thế Nam nhìn Tuấn Kiệt rồi hỏi.

- Anh ấy là người đã giúp em khi em gắp mấy kẻ xấu, cho nên quen biết. Anh ấy mới từ nước ngoài về chưa có nhiều bạn nên nhờ em đi cùng hôm nay.

Thế Nam gật gật đầu rồi im lặng. Sau đó không khí xung quanh hai người khá ngượng ngập, Hiểu Đồng cũng không biết nói gì thêm cùng Thế Nam nhìn mọi người, thỉnh thoảng bình luận vài câu.

- Hai người gặp nhau rồi à – Đình Ân đang cùng Thiên Minh khoát tay nhau đi đến.

- Chào hai người – Hiểu Đồng mĩm cười khi thấy hai người họ đến bên cạnh.

- Chào em – Thiên Minh cũng lên tiếng chào Hiểu Đồng.

- Mình đến được một lúc rồi, tìm mãi không thấy cậu – Đình Ân cười nói, cô phớt lờ ánh mắt của Thế Nam.

- Mình mới tới thôi. Minh Thùy không đến à – Hiểu Đồng nhìn ngó xung quanh tò mò hỏi. Cô bé này rất ưa náo nhiệt, làm gì bỏ qua bữa tiệc này.

- Con bé đó đang lẩn tránh người theo đuổi – Đình Ân cười lớn rồi nah1y mắt khi nói về Minh Thùy.

- Lẩn tránh người theo đuổi à! – Hiểu Đồng chau mày khó hiểu. Cô hơi ngạc nhiên vì điều này. Cái cô bé Minh Thùy này từng tuyên bố như vầy: “ Con gái sinh ra là để con trai theo đuổi. Cứ để họ săn đón mời mọc cho đã đi rồi sẽ bỏ cuộc, chứ cứ lẩn tránh thì chỉ tổ khiến họ muốn chinh phục cho bằng được thôi”

- Cậu có biết cai người theo đuổi đó là ai không? – Đình Ân cười hỏi.

- Ai?

- Hai người cũng biết người đó – Thiên Minh cười híp mắt bảo Thế Nam và Hiểu Đồng.

Hiểu Đồng và Thế Nam cùng nhìn nhau một lát rồi Hiểu Đồng chợt nhận ra người đó là ai. Cô thoảng thốt kêu lên:

- Không phải là Quốc Bảo chứ?

Thiên Minh và Đình Ân không nói gì chỉ ôm bụng cười miết. Làm Hiểu Đồng và Thế Nam cũng bật cười theo. Chẳng ai có thể nghĩ đến việc có ngày anh chàng Quốc Bảo này lại ngày ngày đứng trước cửa nhà một cô gái chờ đợi. Trao đổi thêm vài câu rồi Thiên Minh và Đình Ân cũng rời bước. Thế Nam không hiểu vì sao bản thân cậu lại dõi theo bóng hình hai người đó. Hiểu Đồng tinh ý phát hiện, cô mĩm cười hỏi:

- Có phải cảm thấy hơi khó chịu không?

- Ý em là sao? – Thế Nam nghe tiếng Hiểu Đồng hỏi thì giật mình quay lại hỏi.

- Em hỏi anh, để Đình Ân đi như vậy anh có thấy buồn không, có thấy đau lòng không? – Hiểu Đồng hỏi thẳng.

- Anh mừng cho Đình Ân, anh thiên Minh là một người tốt, anh rất quý anh ấy.

- Thế Nam hãy tự hỏi bản thân mình đi. Hơn hai năm qua, Đình Ân lúc nào cũng ở bên cạnh anh, không lẽ trong lòng anh không có chút tình cảm nào với cô ấy sao?

Thế Nam im lặng không nói, Hiểu Đồng nhìn cậu im lặng một lát rồi nói tiếp:

- Trước đây, anh đã hỏi em, nếu như anh ngỏ lời với em trước, liệu em có chọn anh không? Câu trả lời là có. Một người trầm tĩnh như anh thích hợp với em hơn một người sôi nỗi như Vĩnh Phong. Nhưng năm xưa vì anh nhát gan không dám ngỏ lời với em, cho nên trong lòng em có hình bóng Vĩnh Phong trước. Còn bây giờ, anh lại tiếp tục trở thành kẻ hèn nhát để đánh mất Đình Ân lần nữa hay sao.

- Bây giờ Đình Ân đã có Thiên Minh. Anh ấy có thể đem lại hạnh phúc cho Đình Ân.

- Anh nói đúng, Thiên Minh quả thực rất tốt với Đình Ân. Nhưng người cô ấy yêu lại là anh, anh biết rõ mà.
Có lẽ anh cho là đã quá muộn. Nhưng anh có biết không phụ nữ họ thường rất ngu ngốc trong chuyện tình cảm. Người ta nói thà lấy người yêu mình còn hơn lấy người mình yêu. Nhưng phụ nữ họ rất ngốc nghếch, rõ ràng biết không hạnh phúc nhưng họ vẫn muốn lấy người mình yêu hơn là lấy người yêu mình.

Nói xong Hiểu Đồng vỗ vai Thế Nam khuyên nhủ:

- Hãy thẳng thắn nhìn lại trái tim mình. Sau đó hãy giành lại cô ấy cho anh.

- Tại sao em lại muốn anh giành lại, nếu anh làm vậy thì người tổn thương là Thiên Minh.

- Phải! Thiên Minh sẽ bị tổn thương nhưng nếu cứ như thế cả ba người đều đau khổ. Em chỉ muốn Đình Ân hạnh phúc mà thôi. Cả anh và Thiên Minh cũng thế.

- Vậy còn em, rõ ràng em còn yêu Vĩnh Phong, tại sao cứ ở bên Vĩnh Thành? – Thế Nam chợt hỏi lại.

Hiểu Đồng không ngờ Thế Nam lại hỏi quặt lại cô như thế. Cô khựng lại giây lát rồi quay lại nhìn Thế Nam cười nói:

- Bởi vì em là người phụ nữ thông minh, chứ không phải là người phụ nữ ngốc nghếch.

Nói rồi cô bỏ đi.
Cuối cùng nữ nhân vật chính cũng xuất hiện từ trên lầu đi xuống. Hôm nay Anh Kỳ diện bộ váy màu đỏ trông rất kiêu sa. Đi bên cạnh cô là Vĩnh Phong, cậu mặc bộ âu phục màu trắng trông cực kì lịch lãm. Mọi ánh đèn từ phía ngoài liên tiếp hướng từ họ chớp tắt. Anh Kỳ nở nụ cười tươi tắn còn Vĩnh Phong rất lạnh lùng, chỉ thỉnh thoảng mới nở nụ cười. Họ với tư cách chủ nhà đi chào hỏi từng vị khách mời.

Hiểu Đồng cũng nhanh chóng đến bên cạnh Tuấn Kiệt. Khoát tay cậu chờ cho Anh Kỳ và Vĩnh phong đến. Nhưng Tuấn Kiệt lại choàng tay ôm lấy eo của cô. Hiểu Đồng lập tức nhận ra thái độ khác thường của Tuấn Kiệt.

- Xin chào – Anh Kỳ mĩm cười nói với Tuấn Kiệt, ánh mắt cô hiện rõ sự bất ngờ khi thấy Hiểu Đồng và Tuấn Kiệt đang ôm nhau – Không ngờ gặp lại anh ở đây.

- Hai người quen nhau à – Hiểu Đồng nhìn Tuấn Kiệt thân mật hỏi.

- Trước đây tụi anh làm việc cùng nhau, cô ấy chỉ là người mẫu của anh thôi – Tuấn Kiệt giả vờ kề sát mặt Hiểu Đồng thân mật nói.

- Phó tổng chào anh – Tuấn Kiệt chìa tay chào.

Vĩnh Phong cũng lịch sự bắt tay chào lại, mắt lạnh lùng lướt qua Hiểu Đồng một cái rồi nhanh chóng kéo Anh Kỳ đi nơi khác.
Hiểu Đồng vừa ra khỏi tolet, trên tay cầm chiếc xoắn tay nhỏ. Thì bên trong tolet đã vang lên tiếng thét:

- Có trộm …

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Sẽ để em yêu anh lần nữa

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !