Truyện kiếm hiệp
 

Sẽ để em yêu anh lần nữa (chương 30.2)

Lượt xem chương này: 2548

Tiếng thét đã làm kinh động tới mọi người. Từ trong tolet hai cô gái bước ra, một người là Anh Kỳ, người còn lại là quản lí của cô ta.

- Có chuyện gì vậy? – Một người lên tiếng hỏi.

- Tôi bị mất một chiếc nhẫn, lúc nãy tháo ra để ở bồn rửa tay, nào ngờ khi đi ra đã thấy mất rồi. Chỉ vài giây thôi – Anh Kỳ lên tiếng rồi làm vẻ mặt muốn khóc – Chiếc nhẫn đó là quà mà một người bạn rất quý của tôi tặng, tôi rất quý nó. Nếu ai đã lấy nó thì xin hãy trả lại cho tôi, tôi sẽ trả số tiền gấp đôi chiếc nhẫn đó.

Nói rồi cô ta ngã vào lòng Vĩnh Phong khóc nức nở, ai cũng ngầm hiểu chiếc nhẫn đó là hẹn ước giữa hai người cho nên cô không muốn để mất.

Hiểu Đồng đang đứng bên cạnh Tuấn Kiệt nghe tiếng khóc thì cả hai cùng quay người lại nhìn. Thì một cánh tay chỉ về phía cô nói:

- Chính là cô ấy, lúc nãy chỉ có cô ấy ở đó mà thôi.

Hiểu Đồng hơi ngạc nhiên nhìn về phía chủ nhân của cánh tay đó. Người đó chính là quản lí của Anh Kỳ. Cũng là một người quen mà lâu rồi Hiểu Đồng không gặp. Cô chau mày cau có nhìn Vũ Quỳnh hỏi:

- Cô nói vậy là có ý gì?

- Tôi nghi ngờ cô đã lấy chiếc nhẫn của Anh Kỳ – Vũ Quỳnh lớn tiếng nói.

- Cô có bằng chứng gì à ! – Hiểu Đồng nhếch môi hỏi.

- Chiếc nhẫn Anh Kỳ để ở bồn rửa tay. Tôi và Anh Kỳ cùng vào tolet chỉnh lại y phục khi quay ra thì chiếc nhẫn biến mất. Mà lúc đó, trong tolet ngoài cô ra thì chẳng còn ai vào đó cả.

- Vì vậy cô khẳng định là tôi lấy ư? – Hiểu Đồng vẫn bình tĩnh hỏi lại.

- Đúng vậy. Tôi đề nghị được xét giỏ xách của cô – Vũ Quỳnh nhướn mày nhìn toàn thân Hiểu Đồng dò xét.

- Tôi không đồng ý – Tuấn Kiệt bỗng từ sau lưng Hiểu Đồng bước đến choàng tay ôm lấy eo cô lên tiếng bênh vực – Cô ấy là bạn tôi, tôi bảo đảm cô ấy không làm như vậy.

- Cô ta có lấy hay không tự cô ta biết. Nếu cô ta không lấy thì tại sao không cho tôi xét – Vũ Quỳnh thừa thế tiếp tục nói.

Tất cả mọi ánh mắt đều vì lời nói của Vũ Quỳnh mà bắt đầu soi mói Hiểu Đồng. Cô lửa giận đùng đùng nhìn Vũ Quỳnh đang định lên tiếng thì.

- Vũ Quỳnh, thôi bỏ đi. Mất thì cũng mất rồi, đừng làm lớn chuyện nữa – Anh Kỳ bỗng lên tiếng can ngăn.

- Không được, chẳng phải em rất quý chiếc nhẫn đó hay sao. Sao có thể bỏ qua như thế được – Vũ Quỳnh lập tức phản đối.

Hiểu Đồng lúc đầu vẫn kiên quyết không cho xét bở vì lòng tự trọng không cho phép cô nhún nhường, không cho phép cô cúi đầu trước sự sỉ nhục đó nhưng khi Anh Kỳ lên tiếng như thế, nếu bây giờ cô vẫn cố chấp không cho xét chẳng khác nào thừa nhận mình đã lấy nên lo sợ không dám cho xét. Cô cắn môi một cái rồi lên tiếng nói:

- Cô muốn xét thì cứ việc xét.

Nói xong cô chìa cái xoắn tay của mình ra trước mặt Vũ Quỳnh, Vũ Quỳnh nhanh chóng cầm lấy rồi đi đến cái bàn gần đó. Tất cả mọi người đều hồi hộp chờ đợi sự khám xét của Vũ Quỳnh.

Chiếc xoắn tay của Hiểu Đồng rất nhỏ chỉ chứ đựng hộp phấn, cây son và chiếc điện thoại, có thêm một bịch khăn giấy nữa mà thôi, ngoài ra chẳng còn có một cái gì hết. Nhưng Vũ Quỳnh vừa trút tất cả những thứ đó ra thì một chiếc nhẫn lấp lánh ánh bạc rơi ra, lăn vài vòng trên mặt bàn rồi yên phận nằm xuống. Tất cả mọi người hết nhìn chiếc nhẫn rồi lại nhìn Hiểu Đồng.

Hiểu Đồng từ lúc chiếc nhẫn rơi ra thì sắc mắt tái nhợt, cô hiểu rằng mình lại bị rơi vào một cái bẫy nữa của Vũ Quỳnh. Cô bỗng bật cười, vừa cười cô vừa nhìn Vũ Quỳnh. Cô không ngờ cái người mà vừa lúc nãy trong tolet ngượng ngùng nhìn cô rồi đột nhiên nói lời xin lỗi. Hiểu Đồng nhìn vẻ mặt đầy hối lỗi của cô ta qua tấm kính trong tolet, bỗng cảm thấy thương hại. Cô ta từ một thiên kim tiểu thư phải trở thành một người quản lí chạy đôn chạy đáo lo lắng mọi việc vất vả thì rất đáng thương. Cô hiểu cái cảm giác sau một đêm mất tất cả đáng thương đến chừng nào. Nỗi hận trong lòng đối với Vũ Quỳnh đã không còn nữa, Hiểu Đồng cũng gật đầu cười tỏ vẻ tha thứ. Sau đó cô đi vào tolet.

Khi cô bước ra đã thấy Anh Kỳ và Vũ Quỳnh đang đứng đó chỉnh sửa y phục, thấy cô bước ra mới bỏ đi vào phòng đóng cửa lại. Lúc lấy cái xoắn ta từ trên bồn rửa mặt, Hiểu Đồng thấy nó bị dịch chuyển ra một chút nhưng cô không để ý. Bây giờ thì cô đã biết thì ra lúc đó, có người âm thầm làm cái việc đổ vạ cho cô.

Bằng chứng đã rõ ràng cô cũng không còn gì để nói, cô chỉ bật cười nói:

- Người ta không bao giờ để mình bị vấp ngã cùng một chỗ. Vậy mà tôi lại bị hại hai lần bởi cùng một người. Tôi quả thật là quá ngốc.

- Bây giờ cô đang cho rằng tôi hạm hại cô à. Không phải cô thẹn quá nên định quay qua cắn người đấy chứ – Vũ Quỳnh cười mĩa mai nói.

- Cô ấy không làm gì phải hổ thẹn cả, người hổ thẹn phải là cô mới đúng – Đình Ân tức giận lên tiếng mắng – Cô là thứ đồ xấu xa, hại người ta hết lần này đến lần khác.

Từ nãy giờ các phóng viên đã bao quây lấy họ không ngừng chụp hình. Nghe Đình Ân lên tiếng họ đều quay đầu về phía Đình Ân cố gắng chụp lấy vẻ mặt cô lúc này thì đột nhiên có hai bàn tay cùng lúc kéo Đình Ân lui lại và hai thân hình cùng bước lên phái trước che cho cô. Hai thân hình đó không ai khác chính là Thiên Minh và Thế Nam.

Hiểu Đồng cũng thấy tình cảnh này sẽ không tốt cho Đình Ân liền lên tiếng nói với Thiên Minh và Thế Nam:

- Hai người mau đưa cô ấy về đi. Chuyện này em tự xử lí được.

- Anh ở lại với em – Thế Nam lên tiếng cự tuyệt.

- Không cần – Hiểu Đồng phản đối – Anh giúp Thiên Minh đưa Đình Ân về đi. Không nên để cô ấy dính vào rắc rối này. Một mình Thiên Minh không thể nào trấn áp cô ấy được đâu.

- Hiểu Đồng nói phải đó, ở đây còn có tôi. Tôi sẽ không để ai ức hiếp bạn của tôi đâu – Tuấn Kiệt kiên định lên tiếng nói. Cậu quét mắt nhìn Vũ Quỳnh đang đắc ý vì dồn được Hiểu Đồng vào góc chết, rồi Vĩnh Phong vẫn lạnh lùng không nói tiếng nào. Sau đó cậu chiếu tướng nhìn Đình Anh đầy giận dữ.

Thiên Minh và Thế Nam gật đầu giao Hiểu Đồng lại cho Tuấn Kiệt. Vậy là, Đình Ân bị hai người đàn ông giải đi. Anh Kỳ bị cái nhìn của Tuấn Kiệt làm sợ hãi, cô lí nhí nói:

- Thôi chuyện này hãy gác lại tại đây đi. Chiếc nhẫn cũng tìm lại được rồi, chỉ cần cô ấy xin lỗi là được.

Mục đích hạ nhục Hiểu Đồng trước mặt mọi người đã thành công, Vũ Quỳnh cũng không nói gì thêm nữa chỉ trân mắt nói:

- Được rồi, chỉ cần cô xin lỗi thì tụi tôi sẽ bỏ qua.

Tất cả mọi người đều trố mắt nhìn tên tội phạm là cô. Hiểu Đồng không màng tới ánh mắt của họ, cô quát mắt nhìn về một người duy nhất trong đó.

Vĩnh Phong vẫn im lặng từ đầu tới cuối, khi thấy mắt cô nhìn mình thì đột nhiên buông một câu:”Xin lỗi đi”
Câu nói của cậu làm Hiểu Đồng thấy đau lòng vô cùng, ánh mắt kiên định nãy giờ của cô bỗng nhòa đi. Môi cô bị chính răng mình cắn đến rách, Hiểu Đồng nghe mằn mặn trên đầu lưỡi. Cô nhìn Vĩnh Phong không chớp mắt nói:

- Tôi không có lấy việc gì phải xin lỗi.

Vĩnh Phong nhìn thấy ánh mắt oán hận của Hiểu Đồng thì trong lòng xót xa vô cùng. Không phải cậu không biết là Vũ Quỳnh đang đổ tội lên đầu cô. Nhưng từ lúc thấy cô trò chuyện thân mật với Tuấn Kiệt, thấy cô khoát tay hắn ta, tay hắn ta ôm chặt lấy eo cô thì ngọn lửa hờn ghen, đố kị trong lòng cậu sôi lên sùng sục. Để ngọn lửa không bộc phát ra ngoài cậu chọn cách thờ ơ, lạnh nhạt xem cô không tồn tại. Chỉ cần không thấy mặt thì tim sẽ không đau. Cho nên dù thấy cô bị oan khuất nhưng Vĩnh Phong vẫn nhẫn tâm cho cô thêm một nhát dao để làm giảm ngọn lửa torng lòng mình.

- Cô không lấy – Vũ Quỳnh bật cười – Chẳng lẻ chiếc nhẫn đó có chân tự động nhảy vào túi của cô à.

- Nằm trong túi xách của tôi nghĩ là tôi lấy cắp à – Hiểu Đồng cũng cười bình tĩnh nói – Nói không chừng là cô đỗ vạ cho tôi thì sao.

- Tôi đỗ vạ cho cô, tại sao tôi phải làm như vậy chứ ? – Vũ Quỳnh bật cười hỏi vặn lại.

Hiểu Đồng nghe Vũ Quỳnh hỏi thì khẽ cười nói:

- Cô quên rồi sao? Chuyện xấu trước đây cô làm với tôi vẫn có rất nhiều người biết. Lần trước cô *** hại tôi, lần này cũng vậy thôi, chiếc nhẫn tự nhiên nhảy vào túi tôi, phải hỏi lại cô mới biết được .

Vũ Quỳnh nghe nhắc lại chuyện trước kia thì tái mặt, cô ta ấp úng một lát rồi nổ giận đùng đùng nói:

- Cô im đi. Chiếc nhẫn nằm trong túi xách cô, bằng chứng rõ ràng cô hỏi xem ai tin là cô không lấy.

Tất cả mọi người xung quanh đều nhìn hết Vũ Quỳnh tới Hiểu Đồng, không biết nên tin ai. Cho nên khi Vũ Quỳnh lên tiếng. Hiểu Đồng và Vũ Quỳnh đều đưa mắt nhìn người xung quanh, ai cũng lấm lét quay đầu đi giữ im lặng là cách tốt nhất. Ánh mắt Hiểu Đồng quét qua mọi người xung quanh rồi dừng lại ở Vĩnh Phong.

Cô không quen biết ai ở đây cả, ngoài Tuấn Kiệt ra thì chỉ còn lại Vĩnh Phong mà thôi. Nhưng mà người mà Hiểu Đồng muốn dựa dẫm nhất, muốn được che chở nhất chính là Vĩnh Phong. Nhưng Vĩnh Phong lạnh nhạt quay đi, không đếm xỉa đến ánh nhìn của cô. Hiểu Đồng tự cười khổ với vính bản thân mình, lại một lần nữa, Vĩnh Phong quay lưng lại với cô. Hiểu Đồng thà là Vĩnh Phong không tin tưởng cô, xem cô là kẻ trộm còn hơn là ánh mắt lạnh nhạt, xem như cô không tồn tại của Vĩnh Phong.

Trong không khí trầm lặng, chưa ai dám lên tiếng đưa ra phán quyết thì từ phía sau, một giọng nói trầm ấm nhưng uy nghiêm vang lên.

- Tôi tin.

Tất cả mọi người đều đồng loạt quay đầu nhìn về phía sau. Một chàng trai mặc bộ vest xám rất trang trọng, đỉnh đạt, điềm đạm bước về phía trước. Cậu khẽ cười chào tất cả mọi ngườ rồi bước đến gần Hiểu Đồng, khẽ cười đáp lại ánh nhìn đầy ngạc nhiên của cô. Sau đó nhìn về phía trước hỏi vô định mà lạnh lùng:

- Có thể cho tôi xem chiếc nhẫn bị mất một chút được không?

Vũ Quỳnh là người giữ chiếc nhẫn cô xòe bàn tay ra trước mặt Vĩnh Thành:

- Anh Vĩnh Thành, chính là chiếc nhẫn này.

- Một chiếc nhẫn tầm thường – Vĩnh Thành liếc mắt nhìn chiếc nhẫn trong tay Vũ Quỳnh một cái thì cười nhạt bĩu môi khinh thường.

Tất cả mọi người đều kinh ngạc nhìn Vĩnh Thành. Chiếc nhẫn trên tay Vũ Quỳnh là chiếc nhẫn vô cùng đắt như thế mà cậu lại bảo là một chiếc nhẫn tầm thường. Cả Anh Kỳ cũng nhổm đầu ra khỏi người Vĩnh Phong ngước mắt giận dữ nhìn Vĩnh Thành.

- Anh …anh…. Đây mà là chiếc nhẫn tầm thường à – Vũ Quỳnh tức tối nói.

Vĩnh Thành nhếch môi cười nhạt đưa tay vào túi áo móc ra một chiếc hộp nhung màu xanh rất đẹp hình trái tim. Cậu khẽ mở chiếc hộp ra, ánh sáng phát ra từ chiếc hộp lấp lánh. Trong hộp là một chiếc nhẫn kim cương rất lớn, viên kim cương lớn gấp mấy lần viên kim cương của chiếc nhẫn Anh Kỳ. Không cần nói, ai cũng biết giá trị của chiếc nhẫn này giá trị thế nào, họ hiểu được lí do vì sao Vĩnh Thành xem thường chiếc nhẫn trong tay Vũ Quỳnh.

Vĩnh Thành đưa cao chiếc nhẫn trong tay mình lên trước mặt mọi người đảo một vòng rồi dừng lại trước mặt Hiểu Đồng . Hiểu Đồng chớp chớp mắt nhìn Vĩnh Thành ngơ ngác, chưa hiểu chuyện gì. Vĩnh Thành nhìn cô cười, nụ cười khiến cô cảm thấy vững tâm vô cùng. Bất giác muốn đặt hết cuộc đời mình vào tay Vĩnh Thành.

- Tôi tin cô ấy không lấy cắp chiếc nhẫn đó. Bởi vì nếu cô ấy muốn chiếc nhẫn này đã thuộc về cô ấy – Vĩnh thành nhìn mọi người nói xong rồi quay lại nhìn Anh Kỳ hỏi – Nghĩ xem tại sao cô ấy không muốn lấy chiếc nhẫn này mà phải ăn cắp chiếc nhẫn của cô. Cô nghĩ chiếc nhẫn của cô giá trị bằng chiếc nhẫn này à. Chỉ cần cô ấy muốn dù là cái gì tôi cũng có thể cho cô ấy.

Vĩnh Thành vừa nói xong câu này thì Anh Kỳ và Vũ Quỳnh tái cả mặt vì xấu hổ. Còn mọi người thì ồ lên ngưỡng mộ nhìn Hiểu Đồng, người con gái được tổng giám đốc tập đoàn Nguyên Thành Phong yêu thương. Chỉ có Vĩnh Phong lòng đầy chua chát, nhìn Vĩnh Thành và Hiểu Đồng.

Vĩnh Thành bất ngờ quỳ xuống trước mặt Hiểu Đồng :

- Hiểu Đồng! Trước sự hiện diện của tất cả mọi người, anh chính thức cầu hôn em. Mong em nhận lời làm vơ anh.

Mọi ánh chớp lóe lên. Mọi người xung quanh im lặng nhìn hai người bọ họ, chờ đợi câu trả lời của Hiểu Đồng. Hiểu Đồng khá bối rối, cô lúng túng lùi một bước về phía sau, cũng may Tuấn Kiệt ở sau lưng khiến cô tỉnh táo hơn. Hiểu Đồng biết rõ, Vĩnh Thành làm vậy là muốn giúp cô lấy lại danh dự. Giúp cô có thể ngẩng cao đầu trước mọi người nên không ngại quỳ gối trước mặt mọi người. Cô cũng không thể làm Vĩnh Thành mất mặt trước mọi người được. Bất giác cô đưa mắt nhìn về phía Vĩnh Phong, lúc này Vĩnh Phong cũng không thể thờ ơ được nữa, lòng cậu như lửa đốt chỉ muốn bước đến nắm tay Hiểu Đồng bỏ chạy ra khỏi nơi này. Nhưng lí trí đã kiềm *** cậu lại.

Khi mà bốn mắt họ giao nhau, môi Vĩnh Phong mấp mấy không thành lời. Hiểu Đồng khẽ cười thở ra một cái rồi quay đầu lại nhìn thẳng Vĩnh thành trả lời:

- Em đồng ý .

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Sẽ để em yêu anh lần nữa

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !