Truyện kiếm hiệp
 

Sẽ để em yêu anh lần nữa (chương 30.3)

Lượt xem chương này: 2727

Mọi người trong biệt thự đều ồ lên suýt xoa, chỉ có một người âm thầm rơi nước mắt trong tim. Có một ánh mắt nhìn về phía Hiểu Đồng vừa ghen tức vừa thỏa mãn. Cô ta khẽ cười thầm trong lòng nắm chặt lấy bàn tay đang trở nên lạnh lẽo của người bên cạnh.

Tất cả mọi người đều trầm trồ vỗ tay chúc mừng khi mà Vĩnh Thành đeo nhẫn vào trong tay Hiểu Đồng. Nắm tay Vĩnh Phong bị nắm chặt lại. Anh Kỳ vội tiến đến chúc mừng Hiểu Đồng.

- Chúc mừng hai người.

- Cám ơn – Vĩnh Thành gật đầu lịch sự đáp.

- Xin lỗi vì trợ lí của tôi lỗ mãng quá – Anh Kỳ nhìn Hiểu Đồng cười hối lỗi.

- Không sao! Nhưng từ nay tôi sẽ chú ý hơn nữa. Sẽ không để ai *** hại mình, nhất là những người càng làm ra vẻ tốt bụng càng khó lường – Hiểu Đồng nhếch môi cười khinh bạc nói, cô nhìn vào màu son đỏ trên môi Anh Kỳ, trong ánh mắt lóe lên một ý nghĩ.

Khi Hiểu Đồng và Vĩnh Thành đã yên vị trong xe thì hiểu Đồng liền quay sang hỏi:

- Làm sao anh biết mà đến giúp em thế. Mà sao anh về lại không báo cho em.

Nghe Hiểu Đồng hỏi, Vĩnh Thành khẽ cười quay lại vuốt ve gương mặt mà ngày đêm cậu mong nhớ rồi kéo Hiểu Đồng vào lòng mình, hôm nhẹ lên mái tóc cô rồi mới trả lời.

- Anh vừa mới xuống sân bay thôi, định tạo bất ngờ cho em. Chỉ muốn ghé nhà đưa quà cho ** Năm rồi đến nhà em luôn. Không ngờ lại thấy mở tiệc, anh không muốn vào, nên ở ngoài gọi cho **, đúng lúc em bị người ta vu oan nên đành đi vào giảu vây.

Hiểu Đồng dựa toàn than vào Vĩnh Thành, cảm thấy lòng bình an, cô dung tay vẽ vẽ trên áo khoát của Vĩnh Thành nũng nịu nói:

- Thật may là anh về kịp lúc nếu không …

Rồi Hiểu Đồng bỏ lỡ câu nói ngẩng đầu nhìn lên, đưa bàn tay đang đeo chiếc nhẫn kim cương sang lấp lánh lên trước mặt Vĩnh Thành hỏi:

- Làm sao anh có chiếc nhẫn này?

Vĩnh Thành nắm lấy bàn tay đưa ra của hiểu Đồng khẽ hôn lên từng ngón tay rồi lại kéo cô vào lòng mình rồi trả lời:

- Anh mua chiếc nhẫn này lâu rồi. Anh vẫn luôn mang theo bên mình. Anh đã nghĩ nếu sau chuyến đi này mà em không thay đổi thì anh sẽ chính thức ngõ lời cùng em. Chỉ là không ngờ phải ngỏ lời sớm đến thế, thật may mà em bằng lòng.

Những lời của Vĩnh Thành đã đâm thẳng vào tim của Hiểu Đồng. Cô hiểu Vĩnh Thành có ngũ ý gì.Nếu như trong thời gian cậu đi mà Hiểu Đồng trở về bên cạnh Vịnh phong thì Vĩnh Thành sẽ bỏ cuộc. Hiểu Đồng biết cô lại làm tổn thương Vĩnh Thành lần nữa, cô ôm chầm lấy Vĩnh Thành đặt lên môi cậu một nụ hôn ấm áp.

Tàn bữa tiệc, Vĩnh Phong trở về căn nhà của mình, cậu ngã vật ra giường.Đầu cảm thấy choáng váng đau nhức. Cậu không biết đầu đau bởi vì rượu hay bởi vì cái hình ảnh Vĩnh Thanh đeo chiếc nhẫn vào tay Hiểu Đồng. Chỉ biết rằng tim giờ đau đã vỡ ra thành ngàn mảnh nhức nhói. Cậu nắm chặt con búp bê nga và chiếc nhẫn trắng sáng mà cậu lúc nào cũng để bên cạnh mình. Cậu nhìn chiếc nhẫn trong tay mình. Nó chỉ là một chiếc nhẫn tầm thường mà cậu mua trong tiệm nữ trang, cho nên nó không sánh bằng chiếc nhẫn kim cương to lớn kia,không xứng đeo vào ngón tay nhỏ nhắn kia.

Vĩnh Phong vùng mình ngồi dậy tức giận văng mạnh chiếc nhẫn và con búp bê nga kia vào tường. Con búp bê va mạnh vào tường rồi vỡ nát rơi xuống đất, để lột ra một tờ giấy nhỏ được nhét bên trong. Chiếc nhẫn bị rơi xuống lăn vào một góc nằm im lặng.Vĩnh phong ngẩng đầu nhìn trần nhà ngăn co nước mắt chảy xuống gặm nhắm sự đau đớn trong lòng rồi cười điên dại ngã vật xuống giường.Cảm thấy cơn đau dạ dày ập đến, cậu oằn mình nằm ôm lấy bụng. Cứ để mặc cho nước mắt rơi, nó rơi vì cơn đau dạ dày mà thôi chứ không phải vì người con gái đó.

Hiểu Đồng nằm trên giường thao thức nhìn chiếc nhẫn trên tay mình. Chiếc nhẫn sang lấp lánh trong ánh đèn ngủ mơ hồ. Chiếc nhẫn có vẻ rộng hơn so với ngón tay cô. Đã từng có một chiếc nhẫn rất vừa, rất vừa với ngón tay của cô. Nước mắt lặng lẽ rơi, cô tháo chiếc nhẫn chần chừ hồi lâu rồi đem cất .

Sau khi cái tin cô nhân viên tầm thường trong công ty được tổng giám đốc của tập đoàn Nguyên Thành Phong cầu hôn được đăng tin rầm rộ trên các mặt báo, cô bé lọ lem đã tìm được một chàng hoàng tử. Khi thấy người yêu bị vu oan là ăn cắp, tổng giám đốc đã trở thành anh hung cứu mỹ nhân và còn ngỏ lời cầu hôn trước tất cả mọi người. Hiểu Đồng vô tình trở thành tiêu điểm của sự ngưỡng mộ và đố kỵ.Người thì cười giả lã với cô, hồ hởi nói chuyện dù chẳng quan biết là bao.Tất cả mọi người dường như đều mĩm cười chào cô, làm cho Hiểu Đồng cảm thấy phiền não vô cùng.

Sau khi được Mai Phương đưa cho bảng báo giá bảo làm, Hiểu Đồng ngồi cặm cụi hơn một tiếng đồng hồ tỉ mỉ tính từng con số. So sánh tới lui nhiều lần một cách chính xác thì đem đến cho Mai Phương nhưng nào ngờ chỉ vài phút sau cô ta cầm bảng báo giá lớn tiếng mắng mỏ Hiểu Đồng thậm tệ. Nói Hiểu Đồng làm sai, lơ là chức trách của mình, ỷ mình được tổng giám đốc để ý nên mới được ngồi lên chiếc ghế này – chiếc ghế của thư ký thân cận của phó tổng giám đốc.

Cô ta làm ồn ào đến nỗi tất cả mọi người đều ùa nhau đến xem, trưởng phòng phải vào báo cáo với Vĩnh Phong để cậu đích thân đi xử lý. Khi Vĩnh Phong vừa đi ra thì Mai Phương liền thu lại thái độ chua ghoa của mình rồi hóa than thành một cô gái mềm yếu cần cù, khóe mắt đo đỏ, miệng chúm chím, giọng nhỏ nhẹ, ánh mắt mang theo chút tình tứ nhìn Vĩnh Phong khiến Hiểu Đồng suýt chút nữa thì phì cười ra trước mặt mọi người.

Cô ta nói với Vĩnh Phong giọng đầy ai oán :

- Phó tổng giám đốc, anh xem, đây là bảng báo giá của Hiểu Đồng làm, chỗ này chỗ này và chỗ này đều sai cả. Tính sai một cách ngớ ngẩn không chấp nhận được. Không biết cô ta nghĩ gì mà để sai lỗi nghiêm trọng đến như vậy. Trị giá bảng hợp đồng làm công ty ta tổn thất hơn trăm tỷ, phó tổng, anh phải gánh vác số tổn thất này đó ạ.

Vĩnh Phong lướt nhìn bảng báo giá rồi ngẩng đầu hỏi:

- Tổn thất cụ thể là bao nhiêu?

Mai Phương như chỉ chờ đợi câu hỏi này của Vĩnh Phong nên cô ta lặp tức đưa ra con số cụ thể. Nghe xong con số này tất cả mọi người đều xanh mặt nhìn Hiểu Đồng.Mai Phương nhìn Hiểu Đồng đắt thắng, mĩm cười chế giễu rồi chờ đợi Vĩnh Phong khen thưởng.

Vĩnh Phong không nói gì chỉ xem xét bảng báo giá một cách tỉ mỉ lần nữa rồi ngẩng đầu lên hỏi Hiểu Đồng:
- Cô giải thích thế nào?

Hiểu Đồng chỉ khẽ cười nhạt, biết rõ đây là một âm mưu, nhưng cô không hề chỉ trích bất cứ ai, cứ bình tĩnh trả lời:

- Đây không phải bảng báo giá mà tôi làm, bảng báo giá tôi làm lúc nãy đã đối chiếu so sánh nhiều lần từng con số, những chỗ này chắc chắc không phải những con số này. Nhưng rất tiếc tôi không giữ bản sao.

- Tại sao không giữ? – Vĩnh Phong lạnh lùng hỏi, ánh mắt có phần giận dữ.

- Vì đây không phải là công việc của tôi, tôi chỉ làm giùm chị ấy mà thôi cho nên không giữ bản sao lại – Hiểu Đồng bình tĩnh nhìn thẳng Vĩnh Phong trả lời.

Vĩnh Phong cau mày nhìn Hiểu Đồng, nhưng cô đã không kịp cho cậu nói đã quay sang nhìn Mai Phương hỏi:

- Lúc nãy em đưa cho chị bảng báo giá này là 9h 20 phút đúng không?

- Đúng vậy – Mai Phương nghênh mặt đáp.

- Lúc chị phát hiện em làm sai là khi nào?- Hiểu Đồng tiếp tục truy vấn.

- 10 phút sau thì tôi phát hiện – Mai Phương đắt ý trả lời.

Hiểu Đồng cười nhạt nhìn sự đắt ý của Mai Phương, cô cầm bảng báo giá trong tay Vĩnh Phong xem xét tỉ mỉ rồi nói:

- Theo như tôi biết, phải tính trong cả bản hợp đồng, không thể tính ra trong vòng 10 phút như thế được vì nó khá phức tạp. Tôi phải làm hơn 1h đồng hồ mới xong. Cho dù chị có dung phần mềm chuyên nghiệp thao tác trên máy tính, ít nhất cũng phải mất 20 đến 30 phút mới xong.

Tất cả mọi người đều gật đầu đồng ý với lời của Hiểu Đồng, mọi ánh mắt tập trung nhìn Mai Phương, mặt cô ta lặp tức tái lại, vẻ đắt ý lúc nãy biến mất.

- Từ lúc em đưa cho chị chỉ cách nhau 10 phút mà chị đã nhanh chóng tính lại chính xác mấy con số này, vậy thì hỏi chị, chị tính làm sao mà hay như thế, làm cách nào để tính? – Hiểu Đồng tiếp tục truy vấn, Mai Phương nét mặt đầy hoảng hốt.

Vĩnh Phong liền ra lệnh:

- Lấy lại đây một bảng báo giá.

Một người nhanh chóng đi lấy đưa đến trước mặt Vĩnh Phong. Nhưng Vĩnh Phong xem qua một cái rồi hất mặt về phía Mai Phương nói:

- Đưa cho cô ta đi. Đưa cho cô ta đi.

Khi Mai Phương cầm lấy bảng báo giá trên tay, Vĩnh Phong mới lên tiếng:

- Bảng báo giá này dễ hơn bảng báo giá lúc nãy, tôi cho cô 20 phút. Cô bắt đầu làm cho tôi một bảng báo giá hoàn chỉnh.Để xem trong 20 phút này cô nhẩm ra như thế nào.

Vừa nghe xong, Mai Phương xanh cả mặt, cô ta thấy lạnh tíat cả
người vội vàng đi làm bảng báo giá liền. Tất cả mọi người trong phòng đều nín thở nhìn cô ta mồ hôi vã trán làm bảng báo giá. Nhưng 20 phút sau cô ta chẳng thể làm được 1 phần 10 bảng báo giá, cũng có thể một phần do cô ta quá lo lắng mà không tập trung làm, nhưng chỉ điều này cũng đủ chứng minh vừa rồi cô ta vu oan giá họa cho Hiểu Đồng. Mọi ánh mắt dè bĩu đều hướng về phía cô ta.

Mai Phương cứ nghĩ sẽ bị kiểm điểm trừ lương hay bị cho thôi việc nhưng nào ngờ Vĩnh Phong chỉ lừ mắt cảnh cáo:

- Tôi không muốn sự việc này tái diễn lần nữa đâu. Công ty này không phải là nơi các người ganh ghét *** hại nhau.

Nói xong cậu bỏ đi về phòng, tất cả mọi người cũng ai về chỗ nấy.về tình về lý thì Mai phương cũng phải nói một tiếng xin lỗi với Hiểu Đồng. Cô ta bấm bụng tiến đến bên Hiểu Đồng lí nhí xin lỗi. Nhưng cô ta vẫn ngoan cố không thừa nhận mình đã vu khống cho Hiểu Đồng mà nói:

- Xin lỗi em, là do chị nhìn nhầm bảng báo giá em làm với bảng báo giá khác.

Trước thái độ cố chấp của cô ta, Hiểu Đồng chỉ cười nhạt mà nói:

- Chuyện đã qua rồi thì bỏ đi. Nhưng xin chị từ nay về sau đừng nhìn nhầm bảng báo giá của cùng một công ty, cùng một vật liệu, cùng một số liệu mà vu khống em như vậy nữa. Cũng cảm ơn trời, bắt đầu từ bữa tiệc ngày hôm qua, tôi đã quyết không bao giờ để người khác *** hại mình nữa, cho nên sự việc ngày hôm nay mới bị tôi lột trần.

Nghe Hiểu Đồng nói Mai Phương tức giận cô ta ném cho Hiểu Đồng một cái nhìn căm tức rồi bỏ đi về chỗ ngồi.Không khí trong phòng làm việc ngột ngạt vô cùng, những cái đầu chụ lại thập thò nhìn về phía Hiểu Đồng bàn tán.Hiểu Đồng cảm thấy mệt mỏi, cô quyết định xách túi đến tổ trưởng báo cáo mình đi xuống kho kiểm tra, rời xa chỗ này.

Vì chuyện lần tránh mặt Vĩnh Phong mà cô tình nguyện đi kiểm tra kho.Hôm nay vừa nhập một lô hàng mới, Hiểu Đồng có nhiệm vụ kiểm kê lại tất cả.Trong lúc đang kiểm tra đột nhiên họ thấy có khói bốc ra, rồi chuông báo cháy vang lên, mọi người hoảng hốt thi nhau chạy ra ngoài. Tiếng la hét ầm ĩ khắp mọi nơi, mọi người chen lấn nhau mà chạy, khói càng lúc càng nhiều. Đang chạy Hiểu Đồng chợt nhớ ra bảng hợp đồng vẫn còn để lại trong kho, nếu mất bảng họp đồng thì sẽ phải bồi thường, cô liền quay đầu trở lại lấy mặc cho mọi người ngăn cản.

Cuối cùng cô cũng lấy được bản hợp đồng, bọc lại cẩn thận cô cho vào túi ôm chặt trong người vội vàng chạy ra.Nhưng những thùng hàng dường như bị trấn động nên lần lượt rơi xuống khiến Hiểu Đồng sợ hãi lùi lại. Cô dẫm phải cái gì đó làm ngã nhào xuống đất, mấy cái kệ đựng hang cũng bắt đầu rơi xuống nhưng may mắn đã bị những thùng hàng chặn lại nên không đỗ ập lên người cô. Nhưng một chân của Hiểu Đồng lại bị kẹt vào trong một kẹt kệ không tài nào rút chân ra được.Hiểu Đồng cố gắng hết sức nhưng càng cố ríut chân chỉ càng làm cho các kệ càng nghiêng xuống nhiều hơn.Mồ hôi đã thấm đầy áo, khói bắt đầu bao quanh, Hiểu Đồng tuyệt vọng để mặc cho sự sống chết đến gần mình.Cô cố hết sức kêu cứu nhưng tất cả mọi người đã chạy ra ngoài hết rồi, với lại trong không khí ầm ĩ này thì chẳng còn ai nghe thấy tiếng kêu nhỏ bé của cô.

Hiểu Đồng cuối cùng tuyệt vọng nghĩ đến cáci chết của mình.Lần lượt từng gương mặt hiện ra trong đầu cô. Cô run rẩy mò tìm điện thoại trong túi, cô gọi điện cho Đình Ân nghẹn ngào nói:

- Giúp mình, giúp mình chăm sóc bé Đường…

- Hiểu Đồng! Đã xảy ra chuyện gì vậy – Tiếng Đình Ân lo lắng hét lên trong điện thoại.

Nhưng Hiểu Đồng đã tắt máy, cô không còn nhiều thời gian nữa, khói càng lúc càng nhiều, lửa cũng lớn dần, Hiểu Đồng bị khói làm ho sặc sụa và cay mắt. Cô bấm số gọi cho Trúc Diễm:

- Chị! Em xin lỗi, em không thể tiếp tục chăm sóc bé Phong được nữa, chị hãy mau lên đây đi.

Lần nữa, Hiểu Đồng cố gắng hít thở tìm kiếm không khí sống trong làn hói bụi nhưng mà không khí dường như bị đốt sạch, Hiểu Đồng cảm thấy không thể chịu được nữa.Cô muốn gọi điện cho Vĩnh Phong bởi vì giờ đây gương mặt mà cô nhớ nhất là Vĩnh Phong. Nhưng cuối cùng cô không đủ can đảm để gọi điện cho Vĩnh Phong. Cô quyết định nhắn tin, tin nhắn chỉ vỏn vẹn có 5 chữ: “ Vĩnh Phong! Em yêu anh” . Nhưng cô vẫn còn chưa kịp gửi thì đã ngã xuống đất ngất đi.

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Sẽ để em yêu anh lần nữa

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !