Truyện kiếm hiệp
 

Sẽ để em yêu anh lần nữa (chương 30.6)

Lượt xem chương này: 2323

Hiểu Đồng vừa mở cửa bước vào nhà thì đã thấy một ánh lửa lập lòe đang ngồi bệch ở bậc tam cấp. Lần này cô không còn thấy hoảng sợ như trước nữa, cô đưa tay mở công tắc rồi nhìn Vĩnh Phong đanh mặt nói:

- Sao anh lại đến đây nữa. Anh mau về đi, trả lại chìa khóa nhà cho tôi, nếu không thì tôi sẽ đi thay khóa khác.

Vĩnh Phong không nói gì chỉ lặng lẽ dập tắt điếu thuốc rồi lấy sắp hình trong túi ra quăng xuống đất. Hiểu Đồng cúi xuống nhìn mấy tấ hình đã rơi rãi lung tung dưới mặt đất, cô hơi đỏ mặt ngẩng đầu lên.

- Anh làm vậy là sao, sao lại đưa tôi mấy tấm hình này – Hiểu Đồng tức giận khi thấy mấy tấm hình khỏa thân dưới đất.

- Đó là mấy tấm hình của em và giám đốc Vương trước đây – Vĩnh Phong nheo nheo mắt trả lời.

Tim cô đập dữ dội, không ngờ những tấm hình này vẫn còn tồn tại. Cô kiềm nén tiếng thở dài, làm ra vẻ bình thản nói:

- Thì ra là vậy.

Nhưng Vĩnh Phong như người điên bỗng đứng dậy lao đến bên cô đẩy ép cô vào cánh cửa phía sau lưng, rồi tức giận gầm lên:

- Tại sao, tại sao lại gạt anh.

- Sao đây, vẫn còn trách năm xưa tôi đã gạt anh à – Hiểu Đồng cố bình thản nhếch môi khiêu khích hỏi

- Anh đã biết hết tất cả – Vĩnh Phong siết chặt cánh tay cô, gục đầu vào va cô thì thào.

Tim Hiểu Đồng đập mạnh đến nỗi, cô không còn nghĩ nó là tim mình. Cô lờ mờ đoán ra điều gì đó nhưng vẫn cố gắng nói:

- Chẳng phải lúc trước, tôi đã nói hết cho anh rồi hay sao. Anh còn thắc mắc điều gì à.

- Anh đã biết em gạt anh – Vĩnh Phong thì thầm bên tai Hiểu Đồng, cô cảnh nhận được hơi thở của Vĩnh Phong đang phả lên vai lên cổ mình – Anh đã biết chuyện của mẹ em và ba anh, chuyện mẹ anh ép buộc em rời xa anh, chuyện mẹ anh dựng lên màn kịch buộc em phải diễn theo. Chuyện em và giám đốc Vương ở bên nhau trong khách sạn. Những tấm hình năm xưa là ảnh ghép.

Tim Hiểu Đồng như rơi xuống, toàn thân cô từ trước đến nay đều phải dùng sức để gồng lên chịu đựng nỗi oan này nay đã không còn lực nữa, nước mắt đột nhiên lăng xuống.” Cuối cùng sự thật cũng phơi bày ra, cuối cùng Vĩnh Phong cũng đã biết”. Hiểu Đồng lặng lẽ rơi nước mắt, sau đó trở thành những tiếng nấc ghẹn.

- Tại sao! Tại sao em không cho anh biết. Tại sao quyền biết được sự thật em lại không cho anh, tại sao quyền được lựa chọn em cũng tước đoạt chứ. Tại sao …tại sao … – Vĩnh Phong ngẩng đầu gào lên , hai tay siết chặt hai tay cô ,lay mạnh người . Cô cứ để mặc Vĩnh Phong lay mình, chỉ có thẻ khóc mà thôi.cô

Vĩnh Phong nhìn Hiểu Đồng với đôi mắt đầy oán hận nói:

- Em có biết anh đã đau khổ biết bao nhiêu hay không? Có biết anh đã hận e biết bao nhiêu hay không. Có biết từng đêm từng đêm anh đều mơ thấy em, ôm em trong vòng tay, nhưng khi tỉnh lại biết rằng đó chỉ là một giấc mơ. Em có biết cảm giác hụt hẫng ra sao hai bàn tay giơ ra chỉ có thể chạm vào không khí. Nhìn thấy bất kỳ cô gái nào có dáng giống em anh đều đuổi theo như một kẻ điên dù biết rằng người đó không thể nào là em. Em có biết anh càng hận em thì càng nhớ em . Tại sao lại gạt anh.

Hiểu Đồng trước lời trách móc của Vĩnh Phong, cô đau đớn như muốn nổ tung. Những đau khổ dồn nén trong lòng như trào ra, cô tc giận đẩy mạnh Vĩnh Phong ra rồi hét lên:

- Em gạt anh. Phải em đã gạt anh. Vậy thì sao, em còn có thể làm cách nào chứ. Em đã từng muốn nói rõ cho anh biết, nhưng mà em phải nói làm sao đây. Chẳng lẻ anh bảo em chỉ thẳng vào mẹ mình nói với anh rằng bà ấy chính là người đã chen vào hạnh phúc gia đình anh hay sao, chính bà ấy đã làm tan vỡ gia đình của anh. Em đã từng thăm dò anh, từng kể cho anh nghe một câu chuyện nhưng chỉ đổi lại một câu nói:” Anh hận bà ta”. Anh có biết chính vì chữ hận của anh mà em buột lòng phải làm như thế.

Hiểu Đồng nhìn Vĩnh Phong, nước mát cô không ngừng rơi ra, giọt rơi vào miệng mặn đắng, giọt rơi xuống đất vỡ tan.

- Anh tường rằng chỉ có mình anh đau khổ sao. Triệu Vĩnh Phong, em nói cho anh biết em còn đau khổ hơn anh gấp mười lần. Khi anh hận em, anh có thể chút hết nỗi oán hận của anh lên người em. Vậy còn em thì sao, phải ngậm một nỗi oan khuất to lớn, bị anh oán hận, bị anh khinh bỉ xem thường, bị anh dùng tiền sỉ nhục, bị anh dày vò thn thể. Anh nói xem em có đau không. Rồi anh bỏ đi, anh có biết em đứng từ xa nhìn anh trong sân bay đau đớn thế nào không. Anh có biết chính mẹ anh, người đã chia cắt chúng ta, khiến em phải ngậm một nỗi oan đã đan tâm bức tử mẹ em không. Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, em vừa mất đi người yêu, vừa mất đi mẹ, cả hai chỗ dựa của em đồng thời mất đi, anh nói xem em có phải sống không bằng chết không. Nỗi hận này anh bảo em phải trút lên ai.

Vĩnh Phong sững sờ khi nghe Hiểu Đồng trách, cậu lúc này mới nhận ra người đau khổ nhất trong mối tình này là ai. Nhìn thấy Hiểu Đồng khóc nức nở, cậu đau lòng khôn siết, vội vươn tay định ôm lấy cô nhưng Hiểu Đồng đã xô cậu ra tiếp tục nói:

- Là ai, ai đã nói sẽ không buông tay em ra. Là ai đã nói dù cho em có bất cứ lỗi lầm nào cũng tha thứ cho em, là ai nói sẽ chờ em, là ai đã nói sẽ để em yêu anh lần nữa. Là anh…chính là anh. Em thật là đồ ngốc nên mới tin vào những điều anh nói. Em cứ nghĩ rằng, chỉ cần làm theo lời mẹ anh để bà buông tha cho mẹ em. Sau đó chờ bệnh tim của mẹ khỏe hơn, em sẽ nói rõ với bà, sẽ nói rõ với anh. Nhưng anh không cho em một chút thời gian nào hết, anh vội vã lên đường bỏ đi, vứt bỏ lại em với nỗi đau trong tim.

Nước mắt rơi nhòe mắt, đôi mắt cô đỏ hoe, gương mặt thấm đẫm nước mắt giọng nói cũng đã lạc đi, Hiểu Đồng cô gắng hít sâu để nói:

- Anh có biết anh đi rồi, anh đi đến ở phương trời mới thoải mái biết bao nhiêu. Còn em ở lại với biết bao kỷ niệm. Anh có biết em ngày nào em cũng đứng trước ngôi nhà cũ tưởng niệm lại từng ký ức bên , gọi tên anh biết bao nhiêu lần ngoài bờ biển. Ngồi biết bao nhiêu tiếng dưới nắng chờ cho vòi phun nước phun lên. Anh có biết em khóc bao nhiêu lần khi đứng trước cửa tiệm áo cưới nhìn tấm hình hai đứa mình hay không – Sau đó cô bật cười – Trông khi em đau khổ sống không bằng chết thì anh lại tay trong tay với Anh Kỳ thật vui vẻ bên mỹ.

Đến lúc này Vĩnh Phong không thể chịu đựng được nữa, mặc cho Hiểu Đồng phản kháng cậu vẫn quyết ôm chặt cô vào lòng, để cho nước mắt cô thấm vào tim cậu. Hôn lên mái tóc đen tuyền của cô nhẹ nhàng nói:

- Anh xin lỗi. Anh xin lỗi….

Cuối cùng nỗi oan của mình cũng được rửa sạch, lòng Hiểu Đồng đã thấy nhẹ nhàng hơn, lại được ở trong vòng tay ấ áp của Vĩnh Phong, nhưng Hiểu Đồng vẫn chưa thấy thỏa mãn với nỗi đau mà mình phải chịu. Cô đưa tay đấm mạnh vào ngực Vĩnh Phong tiếp tục trách:

- Anh là đồ xấu xa, đồ đáng ghét, em ghét anh, em hận anh.

Những lời trách mắng như là lời nũng nịu của Hiểu Đồng làm Vĩnh Phong càng ôm chặt lấy cô thở dài nói:

- Anh biết, anh xin lỗi.

- Anh có biết vì sao em lại vào làm ở đó không, vì em muốn nghe tin tức về anh. Em muốn biết anh thế nào, sống có tốt không? Có biết em vui thế nào khi nhìn thấy anh không. Vậy mà toàn bị anh đối xử lạnh nhạt và đày đọa.

- Anh sai rồi.

- Lúc anh bảo em pha cà phê, có biết tại sao em vẫn cho ba muỗng đường dù biết anh không thích uống ngọt hay không? Vì em muốn nói với anh em không hề thay đổi. Nhưng anh đâu có chịu hiểu, anh cùng Anh Kỳ bên nhau âu yếm hạnh phúc, có biết tim em đau biết bao nhiêu không – Cô lại đánh vào ngực cậu mấy cái. Vĩnh Phong đứng yên cho Hiểu Đồng đánh, tay nhất quyết ôm chặt lấy cô, sau đó khàn giọng nói:

- Anh chỉ muốn dùng Anh Kỳ chọc giận em mà thôi. Bây giờ anh biết lỗi rồi, từ nay anh không làm như vậy nữa.

- Lúc em bị người ta vu oan là ăn cắp, em mong anh tin em biết bao nhiêu, nhưng anh lại bảo em phải xin lỗi. Có biết lúc đó em hận anh biết bao nhiêu không.

- Anh sai rồi. Anh xin lỗi….

Biết bao nỗi lòng, hôm nay Hiểu Đồng trút ra hết. Vĩnh Phong để cho Hiểu Đồng trút giận hết lên mình nỗi đau khổ mà cô phải chịu. Sau khi Hiểu Đồng đã khóc ướt hết áo của cậu, Vĩnh Phong mới khẽ nâng măt cô lên, dung tay lau hết những giọt nước mắt còn đọng lại trên mặt cô. Khi những ngón tay chạm nhẹ vào môi, một cảm xúc bừng lên. Vĩnh Phong cúi xuống chiếm lấy đôi môi mà cậu ngày đêm nhung nhớ. Từng chút, từng chút một thật dịu dàng.

Không còn nỗi oán hận, không còn sự trút giận, không còn sự cưỡng ép, hai đầu lưỡi khẽ quấn lấy nhau như hòa làm một. Dịu dàng như gió thoảng, nhẹ nhàng như nước , êm ái như tơ. Một nụ hôn của sư nhung nhớ khát khao mong đợi, một nụ hôn của yêu thương mãnh liệt, nụ hôn trút bỏ mọi oán hận. Cả hai ôm lấy nhau , trao và đáp trả nụ hôn của nhau như muốn hòa vào nhau làm một, mãi mãi không xa rời. Muốn vứt bỏ những ngày tháng đau khổ năm xưa để xây lại tương lai hạnh phúc khác.

Nhưng rồi hình ảnh Vĩnh Thành mĩm cười đưa chiếc nhẫn trước mặt Hiểu Đồng làm cô bừng tĩnh. Cô vội vàng đẩy Vĩnh Phong ra xa, còn mình thì lùi lại . Hiểu Đồng nhìn Vĩnh Phong đau khổ lắc đầu nói:

- Quá muộn rồi, quá muộn rồi, em đã nhận lời kết hôn với Vĩnh Thành trước mặt biết bao nhiêu người, em không thể nào rút lại được.

- Nhưng mà …

- Vĩnh Phong, anh không biết đâu. Trong những ngày tháng em đau khổ sống không bằng chết đó. Chính nhờ có Vĩnh Thành mà em mới có thể đứng dậy được. Chính anh ấy đã chìa tay về phía em, chính anh ấy đã nâng em đứng dậy, chính anh ấy đã đưa em bờ vai để nương tựa. Nếu không có Vĩnh Thành, em không biết mình sẽ ra sau nữa. Anh ấy đối xử với em còn tốt hơn bản thân mình, nếu không có anh ấy, em đã bị người ta cười chê trong buổi tiệc.

- Hiểu Đồng! Anh biết là anh đã sai, anh phải lên tiếng bảo vệ em khi bị người ta vu oan… – Vĩnh phong đau đớn nói.

Nhưng Hiểu Đồng đã cắt ngang lời cậu.

- Không, Vĩnh Phong! Dù lúc đó anh có lên tiếng, sự thật vẫn không thay đổi được. Trước khi em gặp anh, em luôn dựa vào bản thân mình, rồi khi nói chia tay không có anh bên cạnh, em vẫn có thể tự đứng lên được. Nhưng khi anh ra đi, em như người bị vấp ngã không thể đứng dậy nổi. Chính Vĩnh Thành đã kéo em lên, cho em thêm một đôi chân nữa để đứng vững. Cho nên không có anh em vẫn sống được, nhưng không có Vĩnh Thành, có lẻ em đã chết lâu rồi.

Sống mũi đã cay đến không thể thở được, Hiểu Đồng đưa tay quệt lất giọt nước mắt trên mặt, lấy sức nói:

- Cho nên chúng ta không thể nào quay lại được nữa rồi. Đời này kiếp này chúng ta có duyên không phận, chỉ trách ông trời sao nỡ chia rẻ mà thôi.

Nghe những lời của Hiểu Đồng, Vĩnh Phong chết lặng. Cậu nhắm mắt ghiền ngẫm nỗi đau này, Hiểu Đồng không có lỗi, Vĩnh Thành cũng không có lỗi, lỗi là ở cậu, là ở người đã đan tâm chia rẻ họ. Vĩnh phong tự cười chính bản thân mình, chính vì yêu mà không tin tưởng cho nên đành mất cô. Nước mắt khẽ lăn xuống gương mặt đầy đau khổ của cậu.

Hiểu Đồng cũng không thể nhìn thẳng vào cậu được nữa, cô lặng lẽ quay mặt đi nơi khác, ngăn những giọt nước mắt bi ai của mình.

- Trả lời anh một câu….”Em có còn yêu anh nữa không?” – Vĩnh Phong bỗng mở mắt ra, nuốt cay đắng vào trong hỏi.

- Vĩnh Phong! Yêu hay không yêu đâu còn quan trọng nữa. Tất cả đã là quá khứ, hãy quên nó đi. Hãy xem nhau như người xa lạ, chúng ta chưa từng quen nhau, chưa từng cò quá khứ bên nhau có được không? – Hiểu Đồng nghe Vĩnh Phong hỏi mà lòng chua xót, cô muốn hét lên thật to rằng:” Em vẫn còn yêu anh, chỉ yêu duy nhất anh thôi”, nhưng cô quyết định quay lại nhìn thẳng Vĩnh Phong nói.

Vĩnh Phong nhìn ánh mắt đầy bi ai, đầy van xin, đầy đau khổ của Hiểu Đồng không nhẫn tâm từ chối, cậu khẽ gật đầu ….

- Được! Từ ngày mai, chúng ta sẽ xem nhau như người xa lạ.

Nói rồi Vĩnh Phong khẽ bước qua Hiểu Đồng mở cửa, quay người bỏ đi.

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Sẽ để em yêu anh lần nữa

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !