Truyện kiếm hiệp
 

Sẽ để em yêu anh lần nữa (chương 31.3)

Lượt xem chương này: 2281

- Chị mau đến đây đi – Tiếng bé Đường vang lên hối thúc trong điện thoại khi Hiểu Đồng vừa tan sở. Hiểu Đồng ngỡ đã xảy ra chuyện gì vội hỏi chỗ rồi đón taxi chạy đến. Khi tìm thấy bé Đường thì mặt mày đã bơ phờ đứng thở không ra hơi. Ngoài bé Đường còn có bé Phong nữa, nhưng hai đứa bé lại đi cùng Vĩnh Phong, đang chơi trò chơi rất vui vẻ.

Thấy Hiểu Đồng chạy đến, bé Phong và bé Đường liền reo lên gọi, chạy đến gần. Đằng xa xa, Vĩnh Phong cho hai tay vào túi quần thong dong đi tới, miệng nở nụ cười hút hồn.

- Mau về thôi – Hiểu Đồng nhìn nụ cười của kẻ đáng ghét kia thì quay lưng đi, cô sợ mình sẽ bị nụ cười ấy thu hút, bèn lạnh lùng nói.

- Ừhm, chúng ta cùng về – Vĩnh Phong cười cười đáp. Rồi nhanh chóng, tay bế bé Phong, tay nắm tay bé Đường, tay kia của bé Đường nắm tay Hiểu Đồng, trong cả bốn người như một gia đình hạnh phúc.

Mọi người nhìn họ đầy ngưỡng mộ.

- Chị đã lâu rồi, mới có cảm giác gia đình – Bè Đường vui vẻ nói, ánh mắt trong sáng cực kì hạnh phúc.

Hiểu Đồng bất giác thấy buồn. Cảm giác gia đình cô không thể nào cho bé Đường được.

Hiểu Đồng cũng không phản đối gì, vì cô biết dù có đuổi Vĩnh Phong cũng không chịu đi. Với lại có kẻ tình nguyện làm tài xế không công cho mình thì dại gì mà không nhận. Nhưng cô tự nhủ lòng, chỉ đến cửa nhà mà thôi… Nhưng cuối cùng Vĩnh Phong vẫn là vào nhà ăn cơm rồi mới thong thả ra về.

Hôm sau, bé Đường và bé Phong được Trúc Diễm dẫn đi chơi bên ngoài sẽ không về nhà. Cho nên Hiểu Đồng cũng không vội về nhà, cô làm hết công việc rồi mới ra về. Nhưng khi vừa đến cửa nhà đã thấy một bóng người ngồi gập xuống bên cạnh cửa. Không cần nghĩ, cô cũng biết là ai. Cô lạnh nhạt nói:

- Hôm nay không có bé Đường và bé Phong làm cớ cho anh vào nhà nữa đâu.

Vĩnh Phong ngẩng đầu nhìn cô không trả lời, cũng không buồn nhúc nhích, trong ánh sáng mơ hồ, Hiểu Đồng không biết rõ Vĩnh Phong nghĩ gì. Hiểu Đồng đứng ngẩng người ra một lúc rồi sau đó mở cửa bước vào nhà. Khi đóng sầm cửa lại. Hiểu Đồng cảm thấy có chút gì đó là lạ, không giống với Vĩnh Phong mọi ngày. Sau đó cô nghe tiếng thở mạnh đầy khổ sở phía sau cánh cửa. Hốt hoảng Hiểu Đồng vội mở cửa ra, lay nhẹ Vĩnh Phong hỏi:

- Có phải anh lại bị đau dạ dày rồi không?

- Em đỡ anh vào nhà – Không chờ Vĩnh Phong trả lời, Hiểu Đồng vội dìu cậu vào nhà.

Khi dìu Vĩnh Phong vào ghế sofa, Hiểu Đồng vội nói:

- Em đi mua thuốc cho anh.

Nhưng Vĩnh Phong đã nắm tay cô kéo ngồi xuống ghế rồi ngã đầu lên chân cô.

- Để anh nằm nghỉ một lát sẽ khỏe thôi.

Hiểu Đồng đành ngoan ngoãn ngồi yên, cô dùng khắn giấy lau những giọt mồ hôi lấm tấm trên mặt cậu. Lát sau gương mặt hơi tái của Vĩnh Phong dịu lại có chút hồng hào, hơi thở khó nhọc cũng đều đều trở lại.

- Để em đi nấu chút gì cho anh ăn – Cô dịu dàng nói.

- Ừhm! – Vĩnh Phong khẽ gật đầu.

Hiểu Đồng liền đi nấu một chút cháo. Vĩnh Phong đứng tỳ người bên cánh cửa nhìn dáng vẻ lui cui của cô khẽ cười hài lòng. Lát sau tiến đến ôm chặt lấy eo cô, cằm tỳ lên vai của Hiểu Đồng, hít mùi thơm từ cháo.

- Tối nay anh ngủ ở đây được không – Cậu hỏi nhẹ bên tai Hiểu Đồng.

- Anh có thể ra khỏi đây được rồi đó – Hiểu Đồng trừng mắt nhìn cậu nói.

- Anh là bệnh nhân mà – Vĩnh Phong giả vờ yếu đuối nói – Lỡ như anh về nhà mà lại bị đau thì sao. Nhà anh chẳng có ai cả. Còn ở đây có phòng trống mà.

- Vậy thì tốt nhất anh nên vào bệnh viện mà nằm – Hiểu Đồng lạnh nhạt đẩy Vĩnh Phong ra.

- Nếu phải nằm bệnh viện thì anh thà chết còn hơn – Vĩnh Phong quyết liệt cự tuyệt, rồi cậu giả vờ gập người xuống giả vờ bị đau khiến Hiểu Đồng lo lắng, cô thở dài nói:

- Được rồi. Ở lại thì ở lại. Ăn xong rồi nói.

Vĩnh Phong cười híp cả mắt khi nghe Hiểu Đồng đồng ý.

- Mặt em làm sao mà khó chịu vậy – Vĩnh Phong cười cười hỏi.

- Tại vì em bị một con đĩa đeo bám suốt ngày nên khó chịu chứ sao Hiểu Đồng lườm nụ cười xảo quyệt trên môi của Vĩnh Phong một cái rồi cong cớn trả lời.

- Có cần anh bắt nó ra giúp em không? – Vĩnh Phong áp sát Hiểu Đồng, ôm chặt lấy eo cô vuốt nhẹ dọc sống lung xuống khiến toàn than Hiểu Đồng đông cứng lại, tim đập loạn cả lên, mặt đỏ như gấc.

- Không cần anh giúp – Hiểu Đồng xấu hổ đẩy Vĩnh phong ra xa nói – Con đĩa này mặt dày lắm.

- Nhưng anh biết có người mặt dày hơn – Vĩnh Phong tiếp tục cười nói, giang tay ôm chặt Hiểu Đồng lại, không cho cô có cơ hội thoát thân, sau đó hôn nhẹ lên môi cô.

Rồi từ từ liếm nhẹ vàng môi cô, lượn đi mấy vòng thăm dò, cuối cùng xông thẳng vào bên trong khoang miệng cô. Hiểu Đồng bị Vĩnh Phong bất ngờ tấn công, vừa run rẩy vừa xấu hổ, lại bị cậu đùa giỡn ở đầu môi. Cô không còn sức kháng cự, chỉ đưa tay nắm chặt tay áo Vĩnh Phong giữ không cho bản thân khụy xuống. Rồi lại bị Vĩnh Phong bất ngờ tấn công vào bên trong, không kịp phòng bị, đàng để mặc cái kẻ đáng ghét kia thừa thế xông lên, quét sạch bên trong, cô chỉ có thể cố gắng hít thở không khí đã bị ai kia cướp sạch.

Tới khi Vĩnh Phong buông cô ra, cô đã bị kẻ kia hút cạn hết sức lực rồi đành để mặc kẻ kia ôm lấy mình vuốt ve.

Vĩnh Phong ngồi xuống giường, đặt Hiểu Đồng trên chân mình, đầu cô tựa vào ngực cậu. Cảm giác vừa ngọt ngào vừa hạnh phúc này khiến Vĩnh Phong cười mãi không thôi, càng siết chặt cô vào trong vòng tay như sợ lỏng quá cô sẽ biến mất.

Cậu vuốt ve mái tóc đen mượt của Hiểu Đồng một lát, cảm nhận sự yên bình rất ngọt ngào này. Lát sau Vĩnh Phong cuối đầu nhìn Hiểu Đồng cười gian nói:

- Hiểu Đồng, anh quên bắt con đĩa ra rồi.

Hiểu Đồng biết ý Vĩnh Phong nói gì, cô đỏ bừng mặt mắng:

- Anh đúng là đồ mặt dày.

- Em nói đúng rồi, da mặt anh dày thật, dày đến nỗi râu không mọc được. Không tin em sờ thử xem – Vĩnh Phong chẳng những không xấu hổ mà còn cười trêu .

Nói rồi Vĩnh Phong cọ mặt mình vào mà Hiểu Đồng, hôn nhẹ lên đó rồi trượt dần xuống hỏm cổ cô. Hiểu Đồng bị Vĩnh Phong hôn đến đầu óc choáng voáng, không còn biết gì nữa cứ để mặc Vĩnh Phong từng bước từng bước xâm chiếm .

Đột nhiên điện thoại reo lên, nhưng Vĩnh Phong làm như không nghe thấy vẫn tiếp tục cuốn lấy Hiểu Đồng, tay mở từng nút áo của cô. Nhưng Hiểu Đồng nghe điện thoại reo lên thì bừng tỉnh. Cô với tay cầm điện thoại nhưng Vĩnh Phong đã chặn lại rồi thì thầm bên tai cô:” Mặc kệ nó đi”

Nhưng Hiểu Đồng đã đẩy Vĩnh Phong ra, cô vội vàng ấn nút trả lời.

- Bé Phong, con gọi cho mẹ có chuyện gì? – Giọng dịu dàng cô hỏi.

……………..

- Con với mẹ Trúc Diễm và chị Đường đi chơi có vui không?

Khi Hiểu Đồng đang nói chuyện thì một bàn tay không yên phận vòng qua ôm lấy cô kéo vào lòng. Cái miệng hư hỏng cắn nhẹ vào vành tai cô, rồi tới chiếc cổ thanh mảnh của cô. Làm Hiểu Đồng suýt tí nữa phát ra âm thanh của sự khoái lạc, rất may cô kìm lại được. Cô lừ mắt nhìn Vĩnh phong cảnh cáo, Vĩnh Phong đành nhe răng cười tinh nghịch.

Sau khi kết thúc cuộc nói chuyện với bé Phong, Hiểu Đồng vùng đứng dậy, cô trừng mắt nhìn Vĩnh Phong nói:

- Anh mà còn giở trò xấu ra nữa là em đuổi anh về liền đó.

- Được rồi , được rồi anh sẽ ngoan, anh sẽ ngoan – Vĩnh Phong liền giấu béng nụ cười của mình rồi đưa ra bộ mặt hối lỗi.

Hiểu Đồng lườm cậu một cái rồi ra lệnh:

- Mau trở về phòng kia đi.

- Giường kia vừa nhỏ vừa cứng, anh nằm thấy đau cả lưng, không thoải mái chút nào – Vĩnh Phong vội kêu ca than thở.

Nhưng Hiểu Đồng không dễ bị mắc lừa, cô nghe vậy liền nói:

- Có phải ở đây nằm thoải mái hơn không?

- Ừhm, giường vừa êm vừa rộng nằm rất thoải mái – Vĩnh Phong mĩm cười gật đầu.

- Vậy em nhường anh phòng này, em đến phòng kia – Hiểu Đồng nhướn vai nói.

Rồi xoay người bỏ đi, chưa tới cửa thì đã nghe tiếng rên:” Ui da”. Cô xoay người lại nhìn thấy Vĩnh Phong đang gập người lại ôm bụng , mặt nhăn nhó. Biết thừa là Vĩnh phong giả vờ nhưng cô vẫn đến gần hỏi:

- Anh đau à!

Vĩnh phong không nói chỉ gật gật đầu, Hiểu Đồng bèn cầm điệnt hoại nói:

- Không được rồi để em gọi cấp cứu đến.

- Không cần, anh hết đau rồi – Vĩnh Phong vội ngăn lại.

- Thật sao – Hiểu Đồng mĩm cười thấy Vĩnh Phong trúng kế – Hết đau rồi thì ngủ đi – Nói rồi bỏ ra ngoài, mặt cái kẻ giờ trò kia một mình ở lại.

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Sẽ để em yêu anh lần nữa

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !