Truyện kiếm hiệp
 

Sẽ để em yêu anh lần nữa (chương 32)

Lượt xem chương này: 2556

Vẻ đẹp thiên thần.

Khi Vĩnh Phong thức dậy, đi xuống lầu đã thấy Hiểu Đồng đang ngồi trầm lặng bên bàn ăn, vẻ mặt cô đầy ưu tư. Vĩnh Phong cảm thấy một cảm giác bất an tràn về. Cậu từ từ đi đến bên cạnh Hiểu Đồng, kéo ghế ngồi gần cô, Hiểu Đồng bèn nói:

- Ăn sáng đi.

Vĩnh Phong cũng im lặng ngồi ăn cũng không nói gì thêm. Cậu chỉ ăn qua loa vài miếng rồi ngẩng đầu nhìn cô một cái rồi khàn giọng hỏi:

- Em có chuyện muốn nói với anh đúng không?

Hiểu Đồng từ lúc Vĩnh Phong đi xuống rồi ngồi kế bên cô vẫn cuối đầu im lặng. Nhưng khi nghe Vĩnh Phong hỏi thì cô mới ngẩng đầu lên, không ngờ gặp ngay anh mắt của Vĩnh Phong đang chiếu vào mình, cô bối rối chớp chớp mắt bặm môi một cái rồi mới nói:

- Chúng ta đừng như thế này nữa. Đừng gặp nhau nữa…

- Anh không làm được – Vĩnh Phong trầm giọng buông nhẹ một câu rồi quay mặt đi.

- Vĩnh Phong! Chúng ta xa nhau hơn hai năm trời, trong hai năm đó có rất nhiều việc xảy ra, có rất nhiều việc đã thay đổi. Chuyện của anh và em …

- Anh chưa từng thay đổi – Vĩnh Phong đã gắt lên ngắt lời Hiểu Đồng.

- Nhưng em thì có – Hiểu Đồng nhìn Vĩnh Phong nói, mắt cô sau câu nói này thì đỏ lên, giọng nói nghe uất nghẹn.

Vĩnh Phong trừng trừng nhìn Hiểu Đồng, cảm thấy tim mình rất đau, tựa hồ như đã rơi ra. Cậu nuốt nước bọt cái ực, mi mắt khẽ khép lại rồi từ từ quay mặt đi. Hiểu Đồng nhìn thấy biểu cảm đau đớn của Vĩnh Phong thì thấy đau lòng vô cùng, cô cảm nhận một luồn nước đang chực chào trong vòng mắt chực rơi ra ngoài, cô vội vàng ngẩng mặt lên ngăn dòng hai dòng nước mắt.

- Vĩnh Thành đã từng bị tai nạn, anh có biết không?

Vĩnh Phong nghe Hiểu Đồng hỏi thì quay lại nhìn cô. Vĩnh Thành bị tai nạn cậu có biết, nhưng đó là chuyện rất lâu, khi gặp lại thì Vĩnh Thành đã khỏe mạnh bình thường rồi. Cậu im lặng nghe Hiểu Đồng nói tiếp.

- Tai nạn năm đó là do em, là vì em…Anh ấy vì cứu em mới bị.

Gương mặt Vĩnh Phong bỗng hơi tái khi nghe tin Hiểu Đồng xém chút bị nạn rồi cảm giác nhẹ nhỏm trong lòng khi biết cô được Vĩnh Thành cứu.

- Di chứng của tai nạn đó là bàn tay phải của anh ấy rất yếu, không thể dùng sức nhiều… – Hiểu Đồng tiếp tục kệ, rồi cô đau đớn khi nghỉ đến việc vì mình mà Vĩnh Thành phải chịu đựng nổi đau lớn này – Lúc em nhìn thấy Vĩnh Thành nằm bên vũng máu, anh có biết em khổ sở thế nào không. Em chẳng thà rằng người nằm đó chính là mình. Nhưng em lại an toàn, thậm chí là không có lấy một vết trầy xướt. Mạng em là do Vĩnh Thành cứu lấy, cho nên em phải ở bên cạnh anh ấy, em không muốn làm việc có lỗi với anh ấy, khiến anh ấy đau lòng.

Vĩnh Phong lặng lẽ nhắm mắt, cậu biết mình đã không còn cơ hội.

Hiểu Đồng cùng Vĩnh Thành cùng đi uống cà phê tại một quán cà phê khá sang trọng và yên tĩnh. Hiểu Đồng nhấp từng ngụm cà phê thấp thỏm nhìn Vĩnh Thành đang xem tài liệu, môi mấp máy điều gì đó nhưng rồi lại thôi. Cô cắn môi cuối đầu im lặng.

Vĩnh Thành xem xét tài liệu thêm một chút nữa thì gấp lại nhìn Hiểu Đồng mĩm cười nhẹ nhàng hỏi:

- Em muốn nói với anh chuyện gì à.

Nghe Vĩnh Thành hỏi, Hiểu Đồng giật thót mình như người có lỗi bị bắt quả tang, cô nhìn Vĩnh thành lưỡng lự nói:

- Thật ra…hôm qua Vĩnh Phong…anh ấy đã ngủ lại ở nhà em.

- Vậy à – Vĩnh Thành khẽ cười gật đầu, trong ánh mắt chẳng hề thay đổi , cậu tiếp tục giở tài liệu ra xem.

- Hôm qua Vĩnh Phong bị đau dạ dày, cho nên em mới để anh ấy ở lại nhà. Anh ấy ngủ ở phòng em, em ngủ ở phòng bé Đường – Hiểu Đồng vội vàng lên tiếng giải thích.

Vĩnh Thành thấy bộ dạng hối hả giải thích của Hiểu Đồng thì khẽ cười nháy mắt với cô nói:

- Anh đâu có nghi ngờ gì em, vậy sao em lại cố giải thích cho anh hiểu. Em sợ anh hiểu lầm à.

Hiểu Đồng khẽ gật đầu. Vĩnh Thành cười như không cười xếp tài liệu bỏ vào trong cặp da màu đen của mình rồi đứng phắt dậy nói:

- Em đi theo anh.

Vĩnh Thành đưa Hiểu Đồng đi đến bệnh viện, cậu không nói gì chỉ lặng lẽ nắm tay Hiểu Đồng kéo cô xăm xăm đi vào bên trong. Đi đến phòng cửa một bác sĩ, cậu không gõ cửa mà đi thẳng vào tựa hồ người bên trong vô cùng thân thiết.

Hiểu Đồng còn đang buân khuâng không hiểu vì sao Vĩnh Thành lại đưa mình vào bệnh viện, rồi cô bàng hoàng đến sửng sốt khi thấy một vị bác sĩ mặc chiếc áo Blouse trắng vô cùng quen thuộc. Người đó không ai khác chính là Hữu Thiên.

Hữu Thiên thấy hai người xông xông vào phòng mình thì hơi sững lại, nhưng khi nhận ra Vĩnh thành thì liền nở nụ cười, nhưng nụ cười liền trở nên đông cứng lại khi cậu thấy người phía sau Vĩnh Thành là ai. Cây bút trên tay cậu chực rơi thỏm xuống mặt bàn lăn long lóc. Cậu đứng bật dậy, gương mặt đã thay đổi, cả người cũng có một luồng máu nóng chạy qua khiến tim không khỏi run lên từng cơn.

Hiểu Đồng cũng giương mắt ngỡ ngàng nhìn Hữu Thiên môi mấp máy …

- Thằng này, làm gì mà bất ngờ đến sững sờ như thế hả – Vĩnh Thành không biết mối quan hệ giữa Hữu Thiên và Hiểu Đồng nên cười trêu chọc Hữu Thiên.

Nhưng rồi Vĩnh Thành bắt gặp ánh mắt của hai người kia, cậu sững sờ một lúc rồi cười hỏi:

- Hai người quen nhau à.

Tiếng Vĩnh Thành làm cho hai người bọn họ thoát khỏi những giây ngỡ ngàng ban đầu. Hiểu Đồng bèn nhẹ nhàng cười rồi gật đầu chào Hữu Thiên nói:

- Anh Hữu Thiên! Đã lâu không gặp.

- Chào em, đã lâu không gặp – Hữu Thiên cũng mĩm cười chào Hiểu Đồng rồi im lặng nhưng ánh mắt cậu lại như có rất nhiều điều muốn hỏi.

- Nếu hai người đã quen biết rồi thì mình khỏi giới thiệu tên nữa . Cô ấy là bạn gái anh – Vĩnh Thành quay sang Hiểu Đồng nói – Cậu ấy là bạn thân của anh.

- Vậy à – Hiểu Đồng gượng cười đáp. Cô không dám nhìn thẳng Hữu Thiên, cô biết trong lòng Hữu Thiên đang cảm thấy gì. Phân nữa đất nước này đều biết Vĩnh Thành và Vĩnh Phong là hai anh em. Và Hữu Thiên biết Hiểu Đồng và Vĩnh Phong có quan hệ gì, nhưng bây giờ cô lại tay trong tay trở thành bạn gái Vĩnh Thành.

- Tìm mình có chuyện gì – Hữu Thiên đột nhìn nhìn từ Hiểu Đồng sang Vĩnh Thành hỏi.

- Mình muốn cậu nói cho cô ấy nghe về việc điều trị của cánh tay mình, để cô ấy không còn lo lắng nữa – Vĩnh Thành nghe hỏi liền giải thích lí do mình đến.

Hữu Thiên nghe xong, đột nhiên hiểu ra mọi chuyện, ánh mắt không còn nhìn Hiểu Đồng đặt nghi vấn nữa, cậu quay sang nhìn Hiểu Đồng với ánh mắt nghiêm túc:

- Cho đến hiện nay thì bàn tay của Vĩnh Thành đã hoàn toàn hồi phục rồi, có thể sinh hoạt bình thường rồi. Cậu ấy không cần phải đến bệnh viện nữa, chỉ thỉnh thoảng ở nhà tập vật lí trị liệu một chút thôi. Em không cần lo lắng nữa.

- Vậy sao – Hiểu Đồng reo lên, ánh mắt thoáng mừng rỡ.

Hữu Thiên bèn gật đầu xác nhận, nhưng ánh mắt cậu ném cho Vĩnh Thành một cái nhìn cảnh cáo, Vĩnh Thành hiểu ý chỉ khẽ gật đầu.

- Hiểu Đồng! Có biết lí do anh đưa em đi gặp bác sĩ là gì không? – Vĩnh Thành đột nhiên hỏi khi đưa Hiểu Đồng quay lại công ty.

Hiểu Đồng quay sang nhìn Vĩnh Thành chớp chớp mắt vài cái rồi lắc đầu.

- Bởi vì, anh không muốn em vì bổn phận mà ở bên anh. Anh không muốn em vì cảm thấy nợ anh mới ở bên anh. Nếu lúc trước em nợ anh thì bây giờ em đã trả hết nợ rồi. Tay anh đã bình thường trở lại.

Sau đó Vĩnh Thành im lặng nhìn Hiểu Đồng nói tiếp:

- Đúng là mỗi khi em và Vĩnh Phong ở bên cạnh nhau, anh đều biết và cũng rất đau lòng. Nhưng em có biết không, anh chỉ vì câu nói của em năm xưa :” Bây giờ em không thể trao trái tim mình cho anh, nhưng trong lòng em có anh” – Vĩnh Thành lặp lại câu nói năm xưa của Hiểu Đồng. Khi mà cô nhìn thấy Vĩnh Thành phải ngồi trên xe lăn và cậu đã xua đuổi cô trở về, không muốn gặp lại cô nữa, cô đã khóc nhiều và nói câu này – Chính vì câu nói này của em mà anh quyết định giữ em bên cạnh mình. Anh biết hình bóng Vĩnh Phong trong lòng em quá lớn, nhưng dù sao trong một góc nào đó của em có hình bóng của anh. Cho nên anh muốn dùng thời gian và tâm tư mình để làm hình bóng của anh trong lòng em lớn dần lên. Vì vậy anh quyết định cùng Vĩnh Phong cạnh tranh công bằng.

Hiểu Đồng kinh ngạc nhìn Vĩnh Thành, cậu không nhìn cô mà nhìn thẳng về phía trước.

- Em đã không còn nợ anh, cho nên em có quyền tự do lựa chọn.
Tôi không là ai cả, tôi chỉ là một khoảng lặng.
Sẽ có lúc bạn rơi vào khoảng lặng đó

Tình yêu của Cố Mạn là tình yêu đầy hương hoa.
Tình yêu của Tân Di Ổ là tình yêu khoắc khoải, đầy đau khổ
Tình yêu của Diệp tử là tình yêu ấm áp
Tình yêu của Tình Không Lam Hề là tình yêu bình lặng
Tình yêu của mọi người là tình yêu chua ngọt
Tình yêu của tôi là tình yêu khắc cốt ghi tâm
Trả Lời Với Trích Dẫn.

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Sẽ để em yêu anh lần nữa

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !