Truyện kiếm hiệp
 

Sẽ để em yêu anh lần nữa (chương 32.1)

Lượt xem chương này: 2263

- Vẻ đẹp thiên thần – Đình Ân ngạc nhiên thốt lên.

- Là tên do chị đặt à – Minh Thùy cũng hét lên.

- Ừhm ! Chính là bộ trang điểm lần trước mình tặng cậu. Vĩnh Thành đã đem về cho mình dùng thử. Mình đã đặt cho nó cái tên đó. Vĩnh Thành thấy hay nên đã đặt cho nó tên này.

- Woa! Bộ mỹ phẩm đó thực sự là rất đẹp, dùng rồi mới thấy câu nói:” Không có người phụ nữ xấu, chỉ có người phụ nữ không biết làm đẹp thôi”. Câu này chính xác vô cùng. Lúc em dùng thử, mọi người cứ tấm tắc khen, chạy lại hỏi em là mau ở đâu, còn nhờ em mua dùm nữa cơ chứ – Minh Thùy hớn hở khoe.

- Này chẳng phải đây là chuyện bí mật sao, hàng vẫn chưa được tung ra thì bị cấm tiết lộ mà – Đình Ân lo lắng vội nói.

- Giữa tụi mình mà cậu lại lo lắng thế à. Nhưng dù sao thì cậu cũng phải biết thôi, vì biết đâu cậu sẽ là người đại diện cho loạt sản phẩm này thì sao – Hiểu Đồng ý nhị cười bí hiểm.

- Chẳng phải người đại diện đã chọn là Anh Kỳ hay sao. Cái vụ hợp đồng vừa mới lắng xuống mà – Đình Ân cau mày khó hiểu hỏi.

- Mình từng nói sẽ giúp cậu giành lại hợp đồng mà. Bây giờ thời cơ đến rồi, chỉ còn chờ một cú điện thoại nữa thôi – Hiểu Đồng cười nhẹ nhàng, đáy mắt tự tin hiện lên.

- Bỏ đi, chuyện cũng đã qua rồi , với lại mình đâu thể sánh bằng cô ấy . Nếu là cậu còn có thể – Đình Ân âu sầu nói.

- Sao mà bỏ được chứ – Minh Thùy dậm chân nói – Lần trước em nghe mọi người thì thầm to nhỏ nói cười cợt chị phía sau mà tức dễ sợ luôn. Phải giành lại hợp đồng để cho những kẻ nói xấu chị được dịp câm họng.

- Phải đó Đình Ân, Minh Thùy nói đúng. Cậu phải mạnh dạn tự tin lên. Cô ấy đúng là rất xinh đẹp, nhưng cậu cũng là một cô gái xinh đẹp mà. Có Minh Thùy và mình ủng hộ cậu mà – Hiểu Đồng nhìn Đình Ân ánh mắt tỏ tràn đầy sự cổ vũ.

- Phải đó chị – Mình Thùy cũng đốc vào cổ vũ.

Đình Ân cắn nhẹ môi suy nghĩ một lác rồi khẽ gật đầu.

- Hoan hô – Minh Thùy vỗ tay vui mừng.

Ngay sau đó, một đôi trai gái sánh vai nhau bước tới. Chàng trai bận chiếc áo sơ mi trắng mái tóc bồng bềnh, tác phong nghiêm chỉnh nhưng nhẹ nhàng tinh tế hệt như một thiên sứ. Còn cô gái thì xinh đẹp trong bộ đồ công sở vừa vặn ôm sát thân hình để lộ ba đường cong gợi cảm. Họ tiến đến bên bàn của Hiểu Đồng.
Hiểu Đồng đang cười vui vẻ thì thấy hai người đi đến, cô tắt ngúm nụ cười, ngẩng đầu nhìn lên nói:

- Hữu Thiên! Chào anh, thật trùng hợp.

- Chào em! Thật trùng hợp – Hữu Thiên cũng mĩm cười chào lại rồi cậu thấy ánh mắt Hiểu Đồng tò mò nhìn về phía cô gái đi cùng mình bèn giới thiệu – Đây là Hạ Khanh, cô ấy là đàn em cùng trường của anh và Vĩnh Thành bên mỹ.

- Vậy à – Hiểu Đồng gật nhẹ đầu rồi mĩm cười chào Hạ Khanh – Chào chị.

- Chào em – Hạ Khanh cũng lịch sự đáp lời – Chị có nghe nói về em.

Hiểu Đồng hơi nghiêng người nhìn Hạ Khanh, cô ấy vẫn chưa biết tên cô, vậy mà lại nghe nói về cô rồi. Thật kì lạ. Nhưng Hiểu Đồng cũng không muốn hỏi lại, cô chỉ nói:

- Hy vọng lúc nào đó có dịp trò chuyện với chị.

- Chúng ta sẽ gặp nhau nhanh chóng thôi – Hạ Khanh liền nói.

Cậu trả lời của Hạ Khanh làm cho sự thắt mắc của Hiểu Đồng càng dâng cao. Cô nhíu mày nhìn Hạ Khanh, Hạ Khanh cũng cảm nhận được ánh mắt của Hiểu Đồng nhưng cô chỉ cười bí hiểm.

- Hai anh chị trông thật đẹp đôi – Minh Thùy đột nhiên lên tiếng.

- Mọi người đừng hiểu lầm, anh và cô ấy chỉ là bạn bè thông thường thôi. Cô ấy mới từ mỹ trở về, hôm nay anh và cô ấy là lần đầu gặp lại – Hữu Thiên vội vàng giải thích.

- Này! Làm bạn trai em làm anh mất mặt lắm à, làm gì mà vội vàng thanh minh như thế – Hạ Khanh cười huýt trỏ vào bên sườn Hữu Thiên trêu.

- Đâu có, anh làm gì có cái phúc đó cơ chứ – Hữu Thiên cười trả lời.

- Hữu Thiên! Chào anh, lâu quá không gặp – Khi ánh mắt Hữu Thiên lướt qua mình, Đình Ân bèn lên tiếng chào.

- Chào em, lâu quá không gặp, anh cũng biết một vài tin tức của em. Bây giờ em là người nổi tiếng rồi – Hữu Thiên cười nói.

- Để anh chê cười rồi.

Đột nhiên Hạ Khanh đưa ta lên mũi rồi ho nhẹ một cái, Hữu Thiên thấy vậy bèn nói:
- Thôi! Bọn anh đi trước đây.

Khi Hữu Thiên và Hạ Khanh chuẩn bị quay người đi thì Hạ Khanh bèn gọi:

- Hiểu Đồng! Hẹn gặp lại.

Hiểu Đồng ngỡ ngàng nhìn Hạ Khanh khi cô ấy gọi tên mình. Nhưng sau đó cô nhanh chóng thu lại tầm mắt mình.

- Mà này, em mới ăn món gì mà có mắm tôm vậy – Hiểu Đồng nhìn Mình Thùy hỏi. Nãy giờ cô ngửi thấy mùi mắm tôm nồng nặc, bây giờ thì thấy biểu hiện của Hạ Khanh như thế đành hỏi – Cái mùi của em làm người ta sợ quá bỏ chạy thấy không.

- Vậy sao chị – Minh Thùy hốt hoảng đưa tay che miệng.

- Con bé này dạo gần đây kì lạ lắm, ngày nào cũng ăn những món nặng mùi hết. Hôm thì ăn tỏi, hôm thì ăn hành, hôm lại ăn mắm. Làm nhiều lúc mình cũng muốn không thở nổi với mấy cái mùi của nó.

- Tại vì…tại vì …- Mình Thùy bỗng nhiên ấp úng, hai má đỏ rực lên.

- Tại vì sao – Hiểu Đồng tròn mắt nhìn Minh Thùy dò hỏi, Đình Ân cũng nghiêng đầu nhìn Mình Thùy vẻ chờ đợi sự giải thích.

- Vì…- Mình Thùy bẻ bẻ mấy ngón tay, cho đến khi gần bẻ gãy lìa mới xấu hổ nói – Vì để ngăn ngừa bị cưỡng hôn.
Vì việc mấy lần bị Quốc Bảo cướp đi nụ hôn nên cô luôn trong tâm trí đề phòng.

Hiểu Đồng và Đình Ân nghe Minh Thùy giải thích thì phá ra cười đau cả bụng, rơi cả nước mắt. Chưa bao giờ họ thấy một cách ngừa cưỡng hôn kì lạ đến thế này.

Nhưng ngay sau đó tiếng chuông điện thoại của Hiểu Đồng reo lên. Hiểu Đồng nhìn màn hình điện thoại đắc ý reo lên:

- Cuối cùng cũng đến rồi .

Xem tiếp  Chương 32-2

- Vẻ đẹp thiên thần – Đình Ân ngạc nhiên thốt lên.

- Là tên do chị đặt à – Minh Thùy cũng hét lên.

- Ừhm ! Chính là bộ trang điểm lần trước mình tặng cậu. Vĩnh Thành đã đem về cho mình dùng thử. Mình đã đặt cho nó cái tên đó. Vĩnh Thành thấy hay nên đã đặt cho nó tên này.

- Woa! Bộ mỹ phẩm đó thực sự là rất đẹp, dùng rồi mới thấy câu nói:” Không có người phụ nữ xấu, chỉ có người phụ nữ không biết làm đẹp thôi”. Câu này chính xác vô cùng. Lúc em dùng thử, mọi người cứ tấm tắc khen, chạy lại hỏi em là mau ở đâu, còn nhờ em mua dùm nữa cơ chứ – Minh Thùy hớn hở khoe.

- Này chẳng phải đây là chuyện bí mật sao, hàng vẫn chưa được tung ra thì bị cấm tiết lộ mà – Đình Ân lo lắng vội nói.

- Giữa tụi mình mà cậu lại lo lắng thế à. Nhưng dù sao thì cậu cũng phải biết thôi, vì biết đâu cậu sẽ là người đại diện cho loạt sản phẩm này thì sao – Hiểu Đồng ý nhị cười bí hiểm.

- Chẳng phải người đại diện đã chọn là Anh Kỳ hay sao. Cái vụ hợp đồng vừa mới lắng xuống mà – Đình Ân cau mày khó hiểu hỏi.

- Mình từng nói sẽ giúp cậu giành lại hợp đồng mà. Bây giờ thời cơ đến rồi, chỉ còn chờ một cú điện thoại nữa thôi – Hiểu Đồng cười nhẹ nhàng, đáy mắt tự tin hiện lên.

- Bỏ đi, chuyện cũng đã qua rồi , với lại mình đâu thể sánh bằng cô ấy . Nếu là cậu còn có thể – Đình Ân âu sầu nói.

- Sao mà bỏ được chứ – Minh Thùy dậm chân nói – Lần trước em nghe mọi người thì thầm to nhỏ nói cười cợt chị phía sau mà tức dễ sợ luôn. Phải giành lại hợp đồng để cho những kẻ nói xấu chị được dịp câm họng.

- Phải đó Đình Ân, Minh Thùy nói đúng. Cậu phải mạnh dạn tự tin lên. Cô ấy đúng là rất xinh đẹp, nhưng cậu cũng là một cô gái xinh đẹp mà. Có Minh Thùy và mình ủng hộ cậu mà – Hiểu Đồng nhìn Đình Ân ánh mắt tỏ tràn đầy sự cổ vũ.

- Phải đó chị – Mình Thùy cũng đốc vào cổ vũ.

Đình Ân cắn nhẹ môi suy nghĩ một lác rồi khẽ gật đầu.

- Hoan hô – Minh Thùy vỗ tay vui mừng.

Ngay sau đó, một đôi trai gái sánh vai nhau bước tới. Chàng trai bận chiếc áo sơ mi trắng mái tóc bồng bềnh, tác phong nghiêm chỉnh nhưng nhẹ nhàng tinh tế hệt như một thiên sứ. Còn cô gái thì xinh đẹp trong bộ đồ công sở vừa vặn ôm sát thân hình để lộ ba đường cong gợi cảm. Họ tiến đến bên bàn của Hiểu Đồng.
Hiểu Đồng đang cười vui vẻ thì thấy hai người đi đến, cô tắt ngúm nụ cười, ngẩng đầu nhìn lên nói:

- Hữu Thiên! Chào anh, thật trùng hợp.

- Chào em! Thật trùng hợp – Hữu Thiên cũng mĩm cười chào lại rồi cậu thấy ánh mắt Hiểu Đồng tò mò nhìn về phía cô gái đi cùng mình bèn giới thiệu – Đây là Hạ Khanh, cô ấy là đàn em cùng trường của anh và Vĩnh Thành bên mỹ.

- Vậy à – Hiểu Đồng gật nhẹ đầu rồi mĩm cười chào Hạ Khanh – Chào chị.

- Chào em – Hạ Khanh cũng lịch sự đáp lời – Chị có nghe nói về em.

Hiểu Đồng hơi nghiêng người nhìn Hạ Khanh, cô ấy vẫn chưa biết tên cô, vậy mà lại nghe nói về cô rồi. Thật kì lạ. Nhưng Hiểu Đồng cũng không muốn hỏi lại, cô chỉ nói:

- Hy vọng lúc nào đó có dịp trò chuyện với chị.

- Chúng ta sẽ gặp nhau nhanh chóng thôi – Hạ Khanh liền nói.

Cậu trả lời của Hạ Khanh làm cho sự thắt mắc của Hiểu Đồng càng dâng cao. Cô nhíu mày nhìn Hạ Khanh, Hạ Khanh cũng cảm nhận được ánh mắt của Hiểu Đồng nhưng cô chỉ cười bí hiểm.

- Hai anh chị trông thật đẹp đôi – Minh Thùy đột nhiên lên tiếng.

- Mọi người đừng hiểu lầm, anh và cô ấy chỉ là bạn bè thông thường thôi. Cô ấy mới từ mỹ trở về, hôm nay anh và cô ấy là lần đầu gặp lại – Hữu Thiên vội vàng giải thích.

- Này! Làm bạn trai em làm anh mất mặt lắm à, làm gì mà vội vàng thanh minh như thế – Hạ Khanh cười huýt trỏ vào bên sườn Hữu Thiên trêu.

- Đâu có, anh làm gì có cái phúc đó cơ chứ – Hữu Thiên cười trả lời.

- Hữu Thiên! Chào anh, lâu quá không gặp – Khi ánh mắt Hữu Thiên lướt qua mình, Đình Ân bèn lên tiếng chào.

- Chào em, lâu quá không gặp, anh cũng biết một vài tin tức của em. Bây giờ em là người nổi tiếng rồi – Hữu Thiên cười nói.

- Để anh chê cười rồi.

Đột nhiên Hạ Khanh đưa ta lên mũi rồi ho nhẹ một cái, Hữu Thiên thấy vậy bèn nói:
- Thôi! Bọn anh đi trước đây.

Khi Hữu Thiên và Hạ Khanh chuẩn bị quay người đi thì Hạ Khanh bèn gọi:

- Hiểu Đồng! Hẹn gặp lại.

Hiểu Đồng ngỡ ngàng nhìn Hạ Khanh khi cô ấy gọi tên mình. Nhưng sau đó cô nhanh chóng thu lại tầm mắt mình.

- Mà này, em mới ăn món gì mà có mắm tôm vậy – Hiểu Đồng nhìn Mình Thùy hỏi. Nãy giờ cô ngửi thấy mùi mắm tôm nồng nặc, bây giờ thì thấy biểu hiện của Hạ Khanh như thế đành hỏi – Cái mùi của em làm người ta sợ quá bỏ chạy thấy không.

- Vậy sao chị – Minh Thùy hốt hoảng đưa tay che miệng.

- Con bé này dạo gần đây kì lạ lắm, ngày nào cũng ăn những món nặng mùi hết. Hôm thì ăn tỏi, hôm thì ăn hành, hôm lại ăn mắm. Làm nhiều lúc mình cũng muốn không thở nổi với mấy cái mùi của nó.

- Tại vì…tại vì …- Mình Thùy bỗng nhiên ấp úng, hai má đỏ rực lên.

- Tại vì sao – Hiểu Đồng tròn mắt nhìn Minh Thùy dò hỏi, Đình Ân cũng nghiêng đầu nhìn Mình Thùy vẻ chờ đợi sự giải thích.

- Vì…- Mình Thùy bẻ bẻ mấy ngón tay, cho đến khi gần bẻ gãy lìa mới xấu hổ nói – Vì để ngăn ngừa bị cưỡng hôn.
Vì việc mấy lần bị Quốc Bảo cướp đi nụ hôn nên cô luôn trong tâm trí đề phòng.

Hiểu Đồng và Đình Ân nghe Minh Thùy giải thích thì phá ra cười đau cả bụng, rơi cả nước mắt. Chưa bao giờ họ thấy một cách ngừa cưỡng hôn kì lạ đến thế này.

Nhưng ngay sau đó tiếng chuông điện thoại của Hiểu Đồng reo lên. Hiểu Đồng nhìn màn hình điện thoại đắc ý reo lên:

- Cuối cùng cũng đến rồi .

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Sẽ để em yêu anh lần nữa

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !