Truyện kiếm hiệp
 

Sẽ để em yêu anh lần nữa (chương 32.2)

Lượt xem chương này: 2404

Điều mà Hiểu Đồng không sao ngờ đến là người đại diện cho tập đoàn Vĩnh Phát đi đến tập đoàn Nguyên Thành Phong lại chính là cô gái kì lạ hôm qua – Hạ Khanh.

Cô ấy bước ngang chỗ Hiểu Đồng thì dừng lại, nháy mắt cười nói với Hiểu Đồng lần nữa:

- Chị đã nói là chúng ta sẽ sớm gặp lại thôi.

Nhưng có một người bất ngờ không kém Hiểu Đồng chính là Vĩnh Thành.

Trong đoàn người của tập đoàn Vĩnh Phát thì người đi vào đầu tiên chính là Hạ Khanh. Cô đến đây với tư cách là luật sư đại diện cho tập đoàn. Cô bình thản đến trước mặt Vĩnh Thành cười nói:

- Chào anh! Lâu rồi không gặp.

Vĩnh Thành sau một thóang kinh ngạc thì lấy lại sắc mặt của mình, rồi chìa tay vui vẻ ra bắt tay Hạ Khanh.

- Không ngờ người đến lại là em, em về nước lâu chưa?

- Em cũng mới vừa về – Hạ Khanh cười trả lời – Lần này em sẽ là luật sư đại diện cho tập đoàn Vĩnh Phát, em đến đây bàn với các anh về chuyện lô đất đang thuộc quyền sở hữu của Vĩnh Phát mà Nguyên Thành Phong muốn có.

- Chúng ta vào bên trong bàn đi – Vĩnh Thành khẽ gật đầu, cậu làm động tác lịch sự mời Hạ Khanh và người của cô vào bên trong phòng hợp.

- 3 phần trăm cổ phần – Vĩnh Thành ngạc nhiêu kêu lên vẻ đầy tức giận, mọi người trong công ty cũng trừng mắt nhìn khi Hạ Khanh đưa ra lời đề nghị.

- Cô nghỉ lô đất đó xứng đáng để đổi 3 phần trăm cổ phần của tập đoàn chúng tôi à – Vĩnh Phong khinh miệt nói.

Hạ Khanh chẳng hề bối rối chút nào trước những cặp mắt đang trừng trừng nhìn mình, cô cười lạnh nói:

- Đúng là lô đất đó không đáng 3 phần trăm cổ phần nhưng nếu các vị đổi cho chúng tôi, các vị sẽ có được những lợi ích thực tế.

- Lợi ích gì – Vĩnh Thành cau mày hỏi.

- Thứ nhất: Các vị sẽ tránh được một tổn thất lớn do đã kí họp đồng thu mua máy móc và nguyên vật liệu. Thứ hai, các vị sẽ được hỗ trợ vốn đầu từ từ tập đoàn chúng tôi, nhất là về phía Ngân hàng. Thứ ba, các mặt hàng xuất khẩu của các vị sẽ dễ dàng được hải quan thông qua – Hạ Khanh mạnh dạn trình bày, nói xong cô hất đầu một cái, trợ lí của cô lập tức hiểu ý, mở cặp táp lấy ra mấy tờ hợp đồng đặt trước mặt Vĩnh Thành.

- Đây là hợp đồng do tôi soạn sẵn, các vị cứ từ từ tham khảo các điều khoản trong đó. Nếu các vị xem xong mà đồng ý thì chúng ta lại gặp nhau tiếp – Hạ Khanh nói xong thì quay lưng bước đi đầy tự tin.

Đoàn người theo sau cũng lặng lẽ theo sau để lại bầu không khí ngột ngạt phía sau lưng của mình.

- Lập tức gọi điện thoại cho chủ tịch ngay – Vĩnh Phong ra lệnh với anh mắt sắc bén.

Mấy người còn lại hối hả đứng lên, hấp tấp gọi điện. Ngay sau đó, một bản fax được gởi đến cho ông Triệu Vĩnh Nguyên.

Ngay chiều đó, Vĩnh Thành đã hẹn gặp Hạ Khanh và cô cũng nhanh chóng nhận lời. Sau vài câu xã giao, họ nhìn nhau im lặng.

- Sao em về mà không gọi cho anh – Vĩnh Thành cuối cùng cũng lên tiếng hỏi.

- Em cũng mới về thôi. Bận rộn quá nên chưa có thời gian gặp anh – Hạ Khanh cười nói.

- Vậy mà có thời gian gặp Hữu Thiên à – Vĩnh Thành cố tình chất vấn.

Hạ Khanh cúi đầu nhìn tách cà phê nóng vẫn còn đang bốc khói im lặng, hai mi mắt rũ xuống như che giấu xúc cảm trong lòng. Lát sau cô mới lên tiếng, nhưng giọng nói có phần lạc đi:

- Thật ra là vì em chưa có đủ dũng khi gặp anh.

Nghe Hạ Khanh nói, trái tim Vĩnh Thành bị chấn động nhẹ, cậu đưa mắt nhìn Hạ Khanh cả người cô run nhẹ.

- Xin lỗi em, Hạ Khanh – Vĩnh Thành thở dài nói, giọng nói trầm đi rất nhiều.

- Ngốc quá! Lúc đó anh cũng đã nói lời xin lỗi với em rồi mà. Nhưng anh đâu có lỗi đâu. Sao cứ mãi xin lỗi em chứ – Hạ Khanh cố gắng kìm chế nỗi buồn trong lòng mà ngẩng đầu nhìn Vĩnh Thành cười, cô muốn xua đi sự áy náy của Vĩnh Thành.

Từ lúc gặp Vĩnh Thành ở trường đại học bên mỹ, Hạ Khanh đã bị anh chinh phục. Anh trầm lặng ít nói, nhưng anh rất thông minh, tuy không nói anh là sinh viên xuất sắc nhất của trường nhưng có thể nói anh là sinh việt Việt Nam xuất sắc nhất theo học ở trường. Cô yêu anh từ cái nhìn đầu tiên.

Anh để cô bên cạnh mình, không xua đuổi, nhưng cũng không ân cần. Cô đối với anh như một người bạn, một cô em gái đồng hương. Nhưng ít nhiều mà nói, cô vẫn hơn rất nhiều cô gái quay quanh anh. Điều đó với cô là quá đủ. Tình cảm của cô dành cho anh có thể anh không biết, cũng có thể anh biết nhưng không thể chấp nhận nên đành tỏ ra không quan tâm. Chỉ khi tiễn anh về Việt Nam, lời cuối cùng anh nói với cô là:” Anh xin lỗi”. Lúc đó cô đã biết, anh hiểu tình cảm của cô nhưng không cách nào đáp lại.

Chỉ có điều cô không ngờ, khi mình chở về thì bên cạnh anh đã có một cô gái mà anh yêu thương sâu sắc đến như vậy.

Vĩnh Thành nghe Hạ Khanh nói vậy cũng chỉ cười không nói tiếp.

- Sao em lại chọn vào làm ở tập đoàn Vĩnh Phát vậy – Vĩnh Thành đột nhiên nghiêm mặt hỏi.

- Thật ra… – Hạ Khanh cười ngượng – Đó là tập đoàn của gia đình em.

- Ồ …. – Sự ngạc nhiên tột độ hiện lên trên nét mặt Vĩnh Thành. Sau đó cậu thoáng đỏ mặt, quen biết nhau cũng lâu mà cậu hoàn toàn không biết gì về cô cả.

Hạ Khanh chỉ khẽ cười, một chút buồn bã, một chút thất vọng thoáng hiện ra trong đáy mắt. Cô cầm tách cà phê lên trên môi nhấp, vị cà phê thật đắng, hay vốn dĩ cô cảm thấy đắng trong lòng.

- Thật ra …- Vĩnh Thành vốn định nói về việc cổ phần nhưng cảm thấy hơi ngại nên bỏ lửng câu nói của mình.

Hạ Khanh nhìn vẻ mặt bối rối của Vĩnh Thành thì khẽ cười. Cô liền lên tiếng, háy mắt cười tinh nghịch trêu Vĩnh Thành:

- Này, em là người công tư phân minh lắm đó nha. Dù là quan hệ thân thiết nhưng em cũng không để việc công việc tư lẫn lộn đâu.

Vĩnh Thành biết cô nói đùa nên chỉ nhếch môi cười một cái rồi xoay qua hỏi han mọi việc lúc Hạ Khanh còn bên mỹ. Hạ Khanh cũng vui vẻ kể lại tin tức của một số bạn bè mà Vĩnh Thành có quen. Cả hai trò chuyện bắt đầu vui vẻ hơn mấy phút đầu gặp mặt.

Hai ngày sau, tập đòan Vĩnh Phát nhận được một cuộc gọi điện thoại từ phía Nguyên Thành Phong. Chiều đó, Hiểu Đồng nhận được điện thoại hẹn gặp của ông Văn Trác. Hai người gặp mặt tại quán cà phê Granttylove.

- Nghe nói sáng nay, bên cháu đã gọi điện thoại cho người của ông – Hiểu Đồng vừa đến thì hỏi ngay, vẻ mặt hồi hộp cực độ.

- Đúng vậy, họ chấp nhận sang nhượng cỗ phần để đổi lấy lô đất đó – Ông Văn Trác khẽ mĩm cười gật đầu, đẩy ly cà phê còn nóng sang chô cô.

Hiểu Đồng khẽ nhếch môi nhưng cô không tỏ vẻ vui mừng cũng không tỏ bất kì dấu hiệu nào. Vẻ mặt tĩnh tại vô cùng, đón nhận ly cà phê khuấy thêm chút đường.

- Nhưng mà …- Ông Văn Trác sau khi nhấp một ngụm cà phê thì nói.

Hiểu Đồng nhướn mày nhìn ông.

- Họ chỉ chấp nhận sang nhượng lại 2 % cổ phần.

Hiểu Đồng khẽ gật đầu, dường như cô đã đoán được việc này từ trước. Cô cười nói:

- Nhiều hơn cháu nghĩ, chắc là những món lợi trong hợp đồng khiến họ chấp nhận. Vậy thì bước tiếp theo, đành nhờ ông lên tiếng vậy.

- Không, người lên tiếng chính là cháu.

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Sẽ để em yêu anh lần nữa

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !