Truyện kiếm hiệp
 

Sẽ để em yêu anh lần nữa (chương 32.3)

Lượt xem chương này: 2977

Đoàn người của tập đoàn Vĩnh Phát lại một lần nữa đến tập đoàn Nguyên Thành Phong, khí thế lần này còn hơn cả lần trước. Lần này họ nắm chắc con cờ trong tay. Hợp đồng giữa đôi bên nhanh chóng được xác lập. Ngay khi vừa được ký kết xong thì Hạ Khanh lặp tức nói:

- Chúng tôi sẽ thực hiện đúng lời cam kết trong hợp đồng. Theo như cam kết chúng tôi phải điều người sang đây để tiếp quản. Nhưng vì tôn trọng và tín nhiệm quý công ty, chúng tôi không cho người sang đây mà đề cử người của chính công ty.

- Người của chúng tôi – Vĩnh Phong vô cùng ngạc nhiên nhưng vẫn cố giữ sắc mặt trầm tĩnh hỏi lại.

- Đúng vậy. Người mà chúng tôi là cô nhân viên của phòng kinh doanh. Tên cô ấy là Hiểu Đồng – Hạ Khanh bình thản nói, cô khẽ cười thầm khi thấy sắc mặt của toàn bộ lãnh đạo của tập đoàn đầy vẻ kinh ngạc, kể cả người mà cô biết rõ là Vĩnh Thành cũng để lộ ánh mắt hoang mang.

- Tại sao là cô ấy – Vĩnh Thành buộc lòng phải lên tiếng hỏi.

- Điều này chắc là phó tổng giám đốc của tập đoàn biết rõ mối quan hệ của cô ấy với chủ tịch tập đoàn của chúng tôi – Hạ Khanh lia mắt nhìn về phía Vĩnh Phong nhẹ nhàng trả lời.

Dưới ánh mắt vừa khiêu khích vừa đắc ý của Hạ Khanh, Vĩnh Phong buộc lòng đứng lên cho hai tay vào túi vẻ uy phong xác nhận:

- Đúng vậy, tôi biết rõ.

- Tốt! Vậy thì chúng tôi về đây. Nhưng xin lưu ý các vị một điều, Hiểu Đồng là người đại diện của tập đoàn chúng tôi, nên bất cứ lời nói nào của cô ấy cũng là ý của tập đoàn chúng tôi. Nếu có ai gây khó dễ cho cô ấy dù chỉ là trong ý niệm tức là đang xỉ nhục tập đoàn chúng tôi. Chúng tôi nhất định không bỏ qua – Hạ Khanh đứng giữa phòng họp lớn tiếng nói, giọng nói đầy sắc bén ra chiều cảnh cáo. Ánh mắt của cô quét từng người trong phòng khiến ai cũng im bặt.

Nói xong cũng như lần trước, cô quay người bỏ đi.

- Thì ra em và ông ấy quen biết như thế à – Vĩnh Thành khẽ cười vuốt ve mái tóc của Hiểu Đồng nói.

- Ông cũng là một người tất tốt – Hiểu Đồng dựa vào vai của Vĩnh Thành thì thầm nói – Nếu lúc đó không có ông khuyên giải em chắc sẽ rơi vào hoang mang cực độ.

- Dường như em và ông rất hợp ý nhau.

- Ừhm, nếu ai không biết còn tưởng em là cháu ruột của ông nữa. Không ngờ ông lại cho em một cơ hội tốt như vậy – Hiểu Đồng bỗng cười lớn. Chợt nhớ lại lời ông Văn Trác nói với cô, ánh mắt của cô lóe lên một tà niệm, người run nhẹ, cô vội cụp mắt xuống trấn tĩnh lại, xua đi ý niệm của mình.

Nhưng biểu hiện của cô không lọt khỏi mắt của Vĩnh Thành. Cậu nhìn cô không chớp mắt, trong đầu bỗng nhớ lại những lời nói mà mình vô tình nghe được. “ Có thể không?”- Vĩnh Thành tự hỏi thầm trong lòng, đột nhiên cảm thấy nhói đau, nếu những gì cậu nghĩ là sự thật, cậu sẽ lựa chọn thế nào đây. Bàn tay bất giác nắm chặt lại, sắc mặt đột nhiên xấu đi.

- Vĩnh Thành! Anh sao vậy – Hiểu Đồng nhẹ nhàng lay người cậu lo lắng hỏi.

- Anh không sao – Vĩnh Thành sực tỉnh nhìn cô cười nhẹ đáp.

- Sắc mặt anh xanh quá – Hiểu Đồng vẫn lo lắng , cô lấy tay vuốt nhẹ gương mặt Vĩnh Thành.

- Chắc là anh hơi mệt. Em cũng biết việc chuyển nhuận sẽ gây ra thay đổi lớn về nhân sự. Nhưng cũng may người đó là em – Vĩnh Thành khẽ kéo Hiểu Đồng vào lòng mình, choàng tay ôm trầm lấy cô siết nhẹ.

Hiểu Đồng cũng ngồi yên để Vĩnh Thành ôm lấy mình, trong lòng cảm thấy dường như có điều gì đó, nhưng cô cảm thấy không tiện hỏi. Nhưng lát sau, Vĩnh Thành từ từ buông cô ra, nhưng hai tay vẫn đặt trên vai cô, siết nhẹ.

- Có thể dừng lại không…? Có thể vì anh mà dừng lại ý nghĩ đó không – Vĩnh Thành có vẻ kích động hỏi, hơi thở cậu dồn dập, bàn tay khẽ run nhẹ, ánh mắt nhìn cô buồn bã.

- Anh sao vậy – Hiểu Đồng chăm chú nhìn Vĩnh Thành ánh mắt hoang mang, sợ hãi.

- Không có gì – Vĩnh Thành buông thỏng hai tay khỏi vai Hiểu Đồng ngã ngườ dựa hẳn vào sofa, tay day day thái dương thở dài mệt mỏi – Giúp anh pha một ly nước cam.

Hiểu Đồng khẽ gật đầu rồi nhanh chóng đi xuống nhà bếp.

Tại cuộc họp quan trọng bàn về vấn đề giới thiệu sản phẩm mới ra bên ngoài. Ngoài các vị lãnh đạo quen thuộc, hôm nay lại có mặt một người mới tinh, mà lại còn rất trẻ.

Hiểu Đồng hôm nay đã trút bỏ bộ đồng phục quen thuộc mà bận một chiếc áo somi trắng, chiếc váy bó sát thân làm gợi nên vẻ đẹp vô cùng. Mái tóc dài được buộc chặt gọn ghẽ, nét mặt nghiêm trang đầy lạnh lùng, ánh mắt sắc bén trầm tĩnh dường như không hề run sợ hay lo lắng khi đối diện với những vị có chức quyền như thế.

- Hôm nay, chúng ta bàn lại vấn đề giới thiệu sản phẩm mới – Giám đốc bộ phận kinh doanh đứng lên trịnh trọng nói – Về vấn đề hợp đồng, giám đốc Lâm của bộ phận tài chính đã làm xong. Về việc đưa sản phẩm đến các nơi tiêu thụ thì phòng kế hoạch đã trình bày xong. Chỉ còn lại phần quảng cáo, bộ phận kinh doanh của chúng tôi đã ký hợp đồng với diễn viên Anh Kỳ rồi. Cũng đã mời được nhiếp ảnh gia Tuấn Kiệt đến chụp. Bản kế hoạch đã xong, chỉ cần mọi người thông qua chúng tôi sẽ tiến hành. Có ai có ý kiến gì không?

- Tôi có ý kiến – Một giọng nói trầm nhẹ vang lên, không nhỏ cũng không lớn, vừa đủ đến tai tất cả mọi người trong phòng.

Tất cả mọi người đều quay đầu lại nhìn cô gái trẻ suy nhất trong phòng. Cô vẫn bình thản , ánh mắt vẫn trong sáng vô cùng, chẳng có lấy một giây e dè, cũng không có lấy một giây sợ hãi nào. Khi tất cả ánh mắt tập trung về phía mình, Hiểu Đồng mới ngồi thẳng lưng chậm rãi nói:

- Tôi cho rằng diễn viên Anh Kỳ không phù hợp với loạt sản phẩm mới lần này. Nét đẹp của cô ấy quá Tây, quá mạnh mẽ. Không phù hợp với loạt sản phẩm có tính chất nhẹ nhàng phù hợp với người phương đông chúng ta. Tôi cho rằng diễn viên Đình Ân đang nổi tiếng trong nước rất phù hợp với loạt sản phẩm này. Tôi đề nghị quay lại mời cô ấy hợp tác.

- Nhưng mà chúng ta đã ký hợp đồng với cô Anh Kỳ rồi – Giám đốc Diền khẽ hắng giọng nói.

- Chẳng lẽ trước đây chúng ta chưa từng ký hợp đồng với Đình Ân hay sao. Chẳng phải cũng chỉ một câu mà hủy hợp đồng hay sao – Hiểu Đồng nghiêng người nhìn giám đốc Điền chất vấn. Nghe lời bắt bẻ của Hiểu Đồng có chút khinh miệt, giám đốc Điền đỏ mặt im lặng.

- Ý kiến của tôi là thế, không biết ý kiến của tất cả mọi người ra sao? – Hiểu Đồng lại ngồi thẳng mạnh dạn hỏi.

Mấy cái đầu chụm lại thì thầm, vẫn chưa có ai lên tiếng. Hiểu Đồng liền đưa mắt khẽ nhìn Vĩnh Thành, cô biết cậu nhất định sẽ ủng hộ ý kiến của cô. Dù bất luận thế nào thì đây cũng là ý kiến đầu tiên của cô, nếu bị gạt bỏ dễ dàng, sau này cô sẽ khó mà có tiếng nói ở nơi này. Đúng như Hiểu Đồng dự định, Vĩnh Thành nhanh chóng đáp lại ánh mắt của cô bằng một nụ cười rồi lên tiếng:

- Tôi tán thành, quả thật sản phẩm lần này, chúng ta tung ra ở trong nước và chỉ đưa ra châu Á. Cứ lấy nét đẹp phương Đông làm chuẩn. Diễn viên Đình Ân là gương mặt thích hợp nhất. Trước đây chúng ta vì việc cô ấy đến trễ một chút mà hủy hợp đồng, tôi thấy cũng hơi quá đáng. Nhưng lần này chúng ta có mời, chỉ e cô ấy không nhận lời.

- Yên tâm, cô ấy là một cô gái rộng lượng. Tôi nghĩ cô ấy sẽ không vì chuyện nhỏ nhặt đó mà từ chối. Tôi nghĩ cố ấy sẽ cố hết sức để giúp cho sản phẩm của chúng ta đến được với tất cả mọi người – Hiểu Đồng lập tức lên tiếng.

Tổng giám đốc đã lên tiếng như thế, chẳng còn ai dám có ý kiến gì nữa, tất cả đều gật đầu vẻ tán thành. Nhưng có một người, từ đầu vẫn im lặng, bỗng nhiên lên tiếng nói:

- Tôi phản đối.

Tất cả mọi người đều nhìn về phía đó. Người đó nãy giở vẫn xoay xoay cây bút trong tay bỗng dừng lại ngẩng đầu nhìn lên, dáng vẻ uy phong vô cùng.

Hiểu Đồng nhìn về phía Vĩnh Phong trừng trừng, tay siết chặt lại,

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Sẽ để em yêu anh lần nữa

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !