Truyện kiếm hiệp
 

Sẽ để em yêu anh lần nữa (chương 32.4)

Lượt xem chương này: 2698

- Phó tổng giám đốc, có thể cho biết lí do anh phản đối kiến nghị này của tôi không ? – Hiểu Đồng gằng từng chữ hỏi, giọng vô cùng nặng nề, ánh mắt không khoan nhượng nhìn Vĩnh Phong.

- Tôi thấy mọi người đã lên kế hoạch xong xuôi tất cả rồi. Không nhất thiết phải thay đổi nữa. Làm như vậy vừa tốn công sức vừa kéo dài thời gian tung sản phẩm ra thị trường – Vĩnh Phong chấp hai tay lại với nhau. Đặt trên mặt bàn, ánh mắt có phần tối lại nói.

- Tôi chỉ căn cứ vào thị hiếu và sự phù hợp của sản phẩm với mọi người đưa ra quyết định này. Tuy tốn chút công sức và thời gian nhung bù lại, sản phẩm được mọi người ưa thích, dễ dàng đến với mọi người mới là điều kiện cần thiết. Đình Ân là sự lựa chọn tốt nhất – Hiểu Đồng phản bác lại.

- Vậy sao, tôi lại nghĩ rằng lí do đưa ra sự lựa chọn tốt nhất đó vì hai người là bạn – Vĩnh Phong cười nói nhã ý trêu chọc.

Hiểu Đồng cảm thấy rất giận khi nghe Vĩnh Phong nói thế, gương mặt cô từ ửng hồng sang trắng, nhưng cô nhanh chóng lấy lại sắc mặt của mình nói:

- Phó tổng, chúng tôi đúng là bạn với nhau. Thậm chí thân thiết như chị em ruột. Nhưng tôi là người công tư phân minh, tôi sẽ không vì cô ấy là bạn của mình mà đưa ra kiến nghị lần này. Tôi chỉ là lặp lại cái kiến nghị của mọi người trước đây mà thôi. Đình Ân là một diễn viên nổi tiếng rất được mến mộ, cho nên lúc trước mọi người mới dự định mời cô ấy cùng hợp tác, mà xin nhắc cho anh nhớ, lúc đó tôi chỉ là một nhân viên mới vào làm mà thôi. Tôi nghĩ người công tư không phân minh chính là anh, phó tổng ạ. Tất cả mọi người ai cũng biết nữ diễn viên Anh Kỳ tài giỏi, xinh đẹp và thông minh là bạn gái của anh. Người ta thậm chí còn bỏ tất cả sự nghiệp của mình bên Hollywood để theo đuổi anh về tận đây – Hiểu Đồng cố ý kèo dài mấy câu cuối cùng để chế giễu.

- Được rồi, ý kiến đối lập như thế thì hãy tiến hành bỏ phiếu đi. Tôi sẽ bỏ cho Đình Ân – Vĩnh Thành lên tiếng ngăn cản cuộc đối đầu của hai người họ, nhưng bày tỏ lập trường ủng hộ Hiểu Đồng rõ rệt.

- Tôi bỏ cho Anh Kỳ – Vĩnh Phong hậm hực nói, ánh mắt của cậu nhìn Hiểu Đồng như muốn bày tỏ điều gì đó, lại như muốn ngăn cản kiến nghị của cô, Hiểu Đồng tức giận liền ngoảnh mặt đi.

Tất cả mọi người trong phòng đều cảm thấy khó xử vô cùng. Tổng và phó tổng giám đốc của họ lại chia làm hai phe đối lập. Khương Thái đã nhanh chóng đưa đến trước mặt bọn họ một tờ giấy trắng vuông nhỏ để họ ghi vào đó người mà mình bình chọn.

Tất cả mọi người lại đưa mắt nhìn nhau dò hỏi, nhưng rồi ai cũng thở dài cúi đầu ghi người mình chọn. Vĩnh Phong cứ nhìn vào Hiểu Đồng như muốn nói điều gì đó, nhưng cô cương quyết không nhìn cậu.

Cuối cùng Khương Thái cũng bắt đầu công bố phiếu bầu. Ai cũng hồi hộp, chờ đợi. Hiểu Đồng cũng hổi hộp vô cùng, hai bàn tay bất giác cung lại, lòng bàn tay đỗ mồ hôi đầy lạnh toát. Chỉ có một người là bình thản vô cùng, chính là Vĩnh Thành.

- Thưa tổng giám đốc, sỉ số phiếu bầu có 12 phiếu. Chúng ta có tất cả 14 người quyết định. Ngoài tổng giám đốc và phó tổng giám đốc ra thì có 6 phiếu bầu chọn cô Đình Ân, 6 phiếu còn lại bầu chọn cô Anh Kỳ – Khương Thái tiến lại bàn báo cáo.

Như vậy tức là hòa nhau, tất cả mọi người lại thêm một lần nữa hoang mang và khó xử vô cùng. Chỉ có Hiểu Đồng thì khẽ nhếch môi cười. Kết quả đúng như cô liệu định. Xem ra Đình Ân vẫn còn cơ hội rất nhiều.

- Kết quả là hòa nhau. Chúng ta phải làm sao đây, các vị có ý kiến gì không? – Vĩnh Thành lên tiếng hỏi.

- Tôi đề nghị, lá phiếu còn lại hãy để cho nhiếp ảnh gia Tuấn Kiệt đưa ra. Dù sao, anh ấy cũng là người trong nghề, sẽ đưa ra con mắt nhìn nhận chính xác hơn – Hiểu Đồng lập tức lên tiếng đề nghị.

- Tôi không cho là vậy, trong bữa tiệc mà tổng giám đốc chúng ta đã cầu hôn với “cô đây”. Ai cũng thấy rõ người đi vào cùng nhiếp ảnh gia Tuấn Kiệt là ai. Nếu đưa cậu ấy ra quyết định thì chẳng phải người được chọn sẽ là Đình Ân hay sao – Vĩnh Phong lặp tức phản bác.

Hiểu Đồng liềm ném cho Vĩnh Phong một ánh mắt đầy lửa giận, sau đó mới nhếch môi cười nói:

- Xem ra, phó tổng chưa thật sự hiểu bạn gái mình cùng với những mối qua hệ của cô ấy lắm thì phải. Tôi và nhiếp ảnh gia Tuấn Kiệt chỉ mới làm bạn với nhau một thời gian thôi, cũng chưa phải là mối quan hệ thân thiết gì. Nhưng cô Anh Kỳ và anh Tuấn Kiệt từng cùng nhau hợp tác nhiều lần, quan hệ vô cùng mật thiết. Nói không chừng lá phiếu lần này sẽ nguyên về người quen biết cũ thì sao – Nói xong Hiểu Đồng nhướn mày nhìn vẻ mặt hơi bất ngờ của Vĩnh Phong đắc ý nói tiếp – Phó tổng, nếu còn gì chưa rõ thì xin ngài hãy hỏi lại bạn gái mình.

Vĩnh Phong không còn gì để nói, cậu im lặng nhìn Hiểu Đồng, vẻ mặt cô lúc này vô cùng hờ hững. Buổi họp tranh luận cuối cùng cũng kết thúc. Ai nấy đều mừng rỡ hối hả chạy khỏi trận địa này. Trong phòng chỉ còn lại có ba người.

- Hiểu Đồng chúng ta nói chuyện một chút đi – Vĩnh Phong bước đến bên cạnh Hiểu Đồng nắm tay Hiểu Đồng lay nhẹ, ánh mắt vẻ cầu khẩn nói.

- Xin lỗi phó tổng, những lời có thể nói tôi đã nói hết rồi. Tôi không còn gì để nói với anh cả – Hiểu Đồng hất tay Vĩnh Phong ra, lạnh nhạt trả lời.

- Không phải đâu, Hiểu Đồng. Em nghe anh giải thích đi – Vĩnh Phong khổ sở nói.

Nhưng Hiểu Đồng phớt lờ cô kéo tay Vĩnh Thành bỏ đi một mạch. Vĩnh Phong nhìn theo bóng dáng hai người hỏ ra ngoài cảm thấy thật bất lực. Cậu tức giận đập cái “rầm” trên mặt bàn.

Đến khi, Vĩnh Thành đưa Hiểu Đồng ra về thì đã thấy chiếc xe màu đen quen thuộc của Vĩnh Phong đâu ngay bên đường. Hiểu Đồng vừa bước xuống xe tạm biệt Vĩnh Thành thì quay lưng lại thấy Vĩnh Phong đang ngồi hút thuốc chờ đợi. Nhìn thấy Hiểu Đồng, Vĩnh Phong liền đứng bật dậy nhưng Hiểu Đồng đã quay lưng mở cửa xe của Vĩnh Thành và nhanh chóng chui vào.

- Hôm nay em đến nhà anh ngủ – Hiểu Đồng quay sang nói với Vĩnh Thành.

Vĩnh Thành liếc nhìn vẻ mặt sầu thảm của Vĩnh Phong thờ dài một cái khẽ gật đầu. Chiếc xe nhanh chóng chạy đi để lại một không gian trống trãi với những trận gió lùa lạnh lẽo. Vĩnh Phong nhìn theo chiếc xe thở dài. Cậu muốn giải thích cho Hiểu Đồng biết nguyên nhân cậu phản đối nhưng cô dường như không cho cậu một cơ hội nào.

Ngày hôm sau, Tuấn Kiệt trước khi nhận lời đến Nguyên Thành Phong thì Hiểu Đồng đã gọi điên thoại trước cho cậu, Tuấn Kiệt cười như không cười qua điện thoại trêu:

- Này, em định mua chuộc anh trước giờ bỏ phiếu à.

- Không! Em muốn làm một vụ cá cược với anh – Hiểu Đồng mĩm cười đáp lời.

- Ồ… Anh rất hứng thú với những vụ cá cược. Thế nào, em định cá cược với anh cái gì – Tuấn Kiệt cười lớn hỏi ra chiều thích thú vô cùng – Không phải cá cược vụ bỏ phiếu đó chứ.

- Đúng vậy, em chính là đánh cược với anh việc đó – Hiểu Đồng xác nhận.

- Vậy nói xem, em định đánh cược với anh cái gì?

- Em đánh cược rằng anh sẽ …

- Cậu Tuấn Kiệt, thật cảm ơn cậu đã nhận lời đến giúp chúng tôi – Giám đốc Lâm cười rạng rỡ bắt tay Tuấn Kiệt khi cậu bước vào trong đại sảnh – Một người bận như cậu mà lại bi chúng tôi làm phiền.

- Đừng khách sáo, tôi cũng muốn mình là người ra quyết định, bởi vì tôi muốn làm việc với những người chuyên nghiệp và phù hợp. Nếu như lựa chọn một người không xứng đáng, chẳng những làm ảnh hưởng đến danh tiếng tập đoàn mà còn làm ảnh hưởng đến danh tiếng của tôi – Tuấn Kiệt lạnh nhạt nói, thái độ tỏ rõ sự xa cách.

Giám đốc Lâm cũng chỉ gật đầu rồi mời cậu cùng đi vào. Quyết định của Tuấn Kiệt sẽ làm sự căng thẳng ngày hôm qua xẹp xuống. Tất cả mọi người ở trong phòng đều chờ cậu, khi cánh cửa vừa mở ra thì tất cả đồng loạt nhìn về phía đó. Tuấn Kiệt từ từ bước vào, cậu được mời ngồi vào cái ghế rất gần với Vĩnh Thành, nhưng lại là vị trí xa hiểu Đồng nhất. Và hai người tuyệt không có bất cứ một cử chỉ nào cho thấy hai người đang quen nhau.

Sau khi xem xét tài liệu và hình ảnh về hai nữ diễn viên này. Tuấn Kiệt nhanh chóng đưa ra lá phiếu quyết định của mình. Cậu không bỏ phiếu vào trong thùng, mà cầm viết xoay xoay mấy vòng rồi quăng lá phiếu đã mở ra ngay chính giữa bàn. Lá phiếu mỏng manh nhẹ nhàng rơi xuống, ngay chính giữa chiếc bàn họp dài. Mọi người gần như nín thở chờ đợi nó rơi xuống.

Khi lá phiếu nằm ngay ngắn trên chiếc bàn, tất cả mọi người lại một phen tròn mắt ngỡ ngàng bởi vì bên trong lá phiếu không có một chữ nào. “ Một lá phiếu trắng”

- Cậu bỏ phiếu trắng – Giám đốc Lâm hoảng hồn, mồ hôi rơi *** ra miệng lấp bắp hỏi.

- Đúng vậy – Tuấn Kiệt khẽ cười đáp.

- Tại sao ?

- Tôi cho rằng cả hai người này ai cũng đủ tiêu chuẩn cả. Dù tôi có bỏ phiếu nghiêng về bên nào thì chắc chắc vẫn sẽ gây tranh cãi giữa hai bên. Chi bằng để hai người bọn họ cùng thi thố với nhau. Lấy chủ đề sảm phẩm làm đề tài. Ai được các ban giám khảo công nhận thì sẽ làm là người mẫu đại diện.

Vậy là cuối cùng quyết định tổ chức một cuộc thi lấy đề tài: “Vẻ đẹp thiên thần”.

Tất cả các bài báo đều rầm rồ trước cuộc thi của hai nữ diễn viên này, tất cả mọi người đều hồi hộp chờ đợi ngày cuộc thi diễn ra.

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Sẽ để em yêu anh lần nữa

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !