Truyện kiếm hiệp
 

Sẽ để em yêu anh lần nữa (chương 33.1)

Lượt xem chương này: 2870

Vĩnh Phong giật bắn người quay mình nhìn lại, Anh Kỳ thì đắc ý cười thầm trong bụng. Vĩnh Phong hoảng hốt vô cùng vội đẩy Anh Kỳ ra lắp bắp nói:

- Hiểu Đồng, em đừng hiểu lầm.

Cậu vội vàng đứng dậy chạy lại nắm lấy bàn tay đang lạnh ngắt của Hiểu Đồng, giữ chặt lấy cô để cô không rụt tay lại rồi bỏ chạy. Nhưng không ngờ Hiểu Đồng không có bất cứ biểu hiện nào, cứ để mặt Vĩnh Phong giữ chặt bàn tay của mình mà không hề kháng cự. Vĩnh Phong thấy thái độ Hiểu Đồng như vậy thì nữa yên tâm nữa lại phập phồng lo sợ.

- Lúc nãy Anh Kỳ bị ngã nên anh mới dìu cô ấy đi vào trong này ngồi – Vĩnh Phong tiếp tục giải thích.

- Em đâu có hiểu lầm gì đâu mà anh lại lo lắng như vậy – Hiểu Đồng quay sang Vĩnh Phong cười nói, cô lấy tay xoa xoa vầng trán đang nhíu lại của Vĩnh Phong – Xem anh lo lắng như ông già vậy.

Gương mặt Vĩnh Phong từ lo lắng chuyển sang trạng thái nhẹ nhõm. Nhìn thấy cử chỉ âu yếm của Hiểu Đồng dành cho mình, cậu vui vẻ nhìn cô cười rạng rỡ. Nhưng gương mặt của Anh Kỳ từ đắc ý chuyển sang tối sầm lại, thất vọng đến uất nghẹn. Hiểu Đồng nhìn thấy sắc mặt cô ta như vậy thì khẽ cười.

- Vậy bây giờ em nên đi vào hay ra về đây – Hiểu Đồng nhỉn Vĩnh Phong cố ý lớn tiếng hỏi.

- Anh và Anh Kỳ không còn gì để nói cả, bây giờ anh sẽ tiễn cô ấy về ngay lập tức – Vĩnh Phong sợ Hiểu Đồng bỏ đi vội vàng nói, cũng chẳng nể mặt Anh Kỳ chút nào.

Anh Kỳ tức đến hộc máu, cô vốn dĩ muốn gây hiểu lầm giữa Hiểu Đồng và Vĩnh Phong nào ngờ lại thấy được màn âu yếm của hai người bọn họ. Cô cố gắng gượng cười nói:

- Không cần, em tự về được.

Nói rồi cô vùng vằng đứng dậy bước ngang qua hai người ra về, không quên ném cho Hiểu Đồng một ánh mắt đầy hỏa khí. Hiểu Đồng khẽ cười trêu tức trước ánh mắt của cô ta. Cánh cửa đóng sầm lại thất mạnh mang theo nỗi tức giận của người đóng. Tới khi Anh Kỳ bỏ đi, Hiểu Đồng liền rụt mạnh tay ra khỏi tay Vĩnh Phong, làm cậu bất ngờ.

Hiểu Đồng không nói không rằng liền xông thẳng lên lầu, Vĩnh Phong thờ dài khổ sở vội vàng đuổi theo. Hiểu Đồng xông thẳng lên phòng Vĩnh Phong tìm bé Đường và bé Phong nhưng cái phòng trống hơ không một bóng người. Vừa định quay đầu đi sang phòng khác thì một bàn tay ôm trầm lấy cô từ sau.

- Bé Đường và bé Phong ngủ rồi, em hà tất đánh thức hai đứa nó dậy chứ.

Hiểu Đồng lạnh lùng hất tay Vĩnh Phong ra, cô đi tới chiếc giường ngồi xuống thở, lúc nãy chạy vội đến nỗi không kịp thở. Vĩnh Phong liền nhanh chóng đi lại ngồi cùng cô.

- Anh cố tình dẫn hai đứa nó đến đây đúng không? – Hiểu Đồng lên tiếng chất vấn.

- Đúng vậy – Vĩnh Phong đáp tỉnh rụi, chân còn khẽ nhịp ra chiều ung dung.

Nhưng sau đó cậu bắt gặp ánh mắt giận dữ của Hiểu Đồng nhìn mình, cậu nhún vài nói:

- Ai bảo em không chịu nghe anh giải thích. Cho nên anh đành phải bày trò bắt cóc này thôi – Vĩnh Phong gãi gãi đầu cười hối lỗi.

- Anh muốn giải thích chuyện gì? Chuyện anh và cô ấy đã từng quen nhau nhưng rồi hất hủi người ta nên cảm thấy có lỗi, muốn bù đắp cho cô ấy bằng hợp đồng này. Hay là chuyện cô ấy vốn là người do mẹ anh đề cử cho nên không thể hủy hợp đồng với cô ấy được, vì anh sợ mẹ anh biết được sẽ làm khó dễ em.

Vĩnh Phong ngớ người khi nghe Hiểu Đồng nói, không ngờ chuyện mà cậu che giấu trong lòng chưa kịp nói ra thì đã bị cô biết, cậu nhìn cô với ánh mắt sửng sốt hỏi:

- Sao em lại biết.

Hiểu Đồng ngồi thẳng người thở một hơi rũ bỏ sự mệt mỏi, rồi bắt đầu giải thích.

- Có biết vì sao em không bỏ đi khi thấy anh và cô ấy ôm nhau không. Bởi vì em đã biết rõ bản chất con người cô ta . Nếu là trước đây em chắc chắn sẽ hiểu lầm, bây giờ thì không – Hiểu Đồng cười như không cười, ánh mắt ánh lên cái nhìn xuyên thấu – Bây giờ anh và cô ấy có quan hệ gì với nhau, em không quan tâm.

- Thật sao? – Vĩnh Phong nheo nheo mắt nhìn cô, miệng khẽ nhếch lên ẩn chứa một ý cười – Em thật không quan tâm.

- Sao em phải quan tâm chứ – Hiểu Đồng vội vàng lẫn tránh ánh mắt của Vĩnh Phong trả lời.

- Em không quan tâm khi anh làm thế này với cô ấy chứ – Vĩnh Phong kề sát mặt Hiểu Đồng hỏi, bàn tay đưa lên mặt cô vuốt ve, hơi thở cậu phà lên mặt cô nóng rực.

Hiểu Đồng cảm thấy tim đập dồn dập khi Vĩnh Phong tiến sát lại người mình, cảm nhận được hơi thở nóng rực của cậu trên mặt mình, mặc cô đỏ ửng lên nhưng vẫn cố nói:

- Em không quan tâm.

- Vậy thế này thì sao – Vĩnh Phong cắn nhẹ lên rái tai của Hiểu Đồng khiến cô run bần bật, hơi thở hỗn loạn, máu dồn lên trên, cả người gần như muốn bốc cháy.

- Không…qu..a..n… – Cô bỗng lắp bắp nói.

Nhưng ngay sau đó, môi cô đã bị môi Vĩnh Phong phủ kín, lời chưa nói xong đành nuốt vào trong. Một tay Vĩnh Phong luồn vào tóc cô, tay kia ôm lấy eo cô kéo cô sát vào người mình. Chìm đắm trong nụ hôn đầy khát khao. Đầu óc Hiểu Đồng quay cuồng, chỉ biết cố gắng bắt kịp hơi thở của Vĩnh Phong. Lưỡi hai người quyện chặt vào nhau, tay Hiểu Đồng choàng ra sau cổ Vĩnh Phong cố gắng khống chế cả thể gần như mềm nhũn của mình.

Cho đến khi không khí cạn sạch, Hiểu Đồng gần như không thể thở được nữa thì Vĩnh Phong đột ngột đã rời đi. Cậu đặt cô nằm xuống giường thật nhẹ nhàng, dùng tay vuốt ve gương mặt đỏ ửng của Hiểu Đồng, sau đó lại tiếp tục hôn lên đôi mắt, chóp mũi cô, lùi dần xuống hỏm cổ cô. Lát sau cậu kề vào tai cô nói:

- Tối nay em ở lại đây với anh, có được không?

- Được – Hiểu Đồng khẽ cười nói, gương mặt Vĩnh Phong mừng rỡ. Nhưng sau đó cô đẩy Vĩnh Phong dậy nói – Nhưng anh phải chịu khó ra sofa ngủ.

- Nhất định phải vậy sao – Vĩnh Phong nhăn nhó , mặt đầy khổ sở và thất vọng.

- Phải đó, đi ngay bây giờ. Em mệt rồi, em muốn ngủ – Hiểu Đồng gật đầu cười nói, hất mặt ra phía cửa vẻ xua đuổi.

Vĩnh Phong chần chừ do dự chưa chịu rời thì Hiểu Đồng liền nói:

- Anh không đi thì em về.

Vĩnh Phong đành thở dài nói:

- Anh ở chơi lát nữa sẽ ra là được chứ gì.

Hiểu Đồng đành miễn cưỡng đồng ý.

Sau bao nhiêu ngày khổ sở đeo đuổi nhưng vẫn bị Minh Thùy lạnh nhạt, Quốc Bảo ôm đầu khổ sở tự mắng chính mình, tại sao lại phải khổ sở đi yêu một cô gái như thế trông khi còn biết bao cô gái xinh đẹp xung quanh. Sau khi Minh Thùy tuyên bố thà yêu chó yêu mèo chứ không yêu cậu. Vừa cảm thấy mất mặt vừa cảm thấy tự ái, cậu tự nhủ sẽ không thèm để ý đến Minh Thùy nữa. Quyết đẩy lùi hình bóng Minh Thùy ra khỏi đầu, cậu bèn cặp kè với một cô người mẫu mới vào nghề khá là xinh đẹp.

Nào ngờ tiếng chuông điện thoại reo lên, bài nhạc cậu cài đặt riêng cho người đó. Quốc Bảo vui mừng đến phát khóc vội vàng bốc máy, đây là lần đầu tiên Minh Thùy gọi điện cho cậu. Nhưng cậu cố tình làm ra vẻ hờ hững nói:

- Có chuyện gì.

- Cho anh 20 phút để đến….Nếu sau 20 phút anh không đến thì sau này đừng xuất hiện trước mặt tôi – Nói xong Minh Thùy liền cúp máy, chẳng để Quốc Bảo một giây quyết định nào.

Quốc Bảo vội vàng nhìn vào đồng hồ trên tay, sau đó quăng ngay cô bạn gái đang cặp kè chạy như bay ra chỗ để xe. Cậu chăm chú chạy đến độ không có lấy một giây để nhìn đồng hồ. Hộc tốc chạy vào quán, vừa hay thấy Mĩnh Thùy vẫn còn ngồi ở một góc bàn, cậu thoáng mừng rỡ.

Cố chấn chỉnh lại vóc dáng của mình, cậu tỏ ra ung dung bình thản bước đến, hơi thở dồn dập bị kìm ***, nhưng cậu quên mất mấy giọt mồ hôi trên trán mình.

- Chẳng phải bảo anh phiền phức không muốn gặp mặt hay sao – Cậu giả vờ hỏi khi ngồi xuống cái ghế đối diện với Minh Thùy – Hay là con gái các em thích tỏ ra thanh cao khi được theo đuổi, còn khi người ta bỏ cuộc thì thấy tiếc mà muốn níu kéo.

- Nếu anh suy nghĩ như vậy thì biến được rồi đó – Minh Thùy nghinh mặt nói.

Quốc Bảo tức lắm, chưa có ai dám nói với cậu bằng cái giọng điệu đó. Nhưng mà tại sao qua giọng điệu của Minh Thùy cậu đều thấy thích. Quốc Bảo đau đầu nghĩ:” Không lẽ mình có vấn đề về thần kinh. Đúng là biến thái”

- Vậy gọi anh đến làm gì? – Quốc Bảo rầu rỉ hỏi:

- Cho anh cơ hội làm bạn trai của em – Minh Thùy đột nhiên cười tươi, nụ cười rạng rỡ để lộ chiếc răng khểnh có duyên của mình – Nếu anh giúp em một việc.

- Việc gì. Anh bằng lòng …- Quốc Bảo lập tức nhận lời.

Cuối cùng thì bộ váy của Đình Ân cũng xong, tuy bộ váy rất đẹp, Đình Ân mặc vào vô cùng xinh đẹp, trang điểm rất giống một thiên thần nhưng Hiểu Đồng lại cảm thấy có điều gì không ổn lắm. Thành phần ban giám khảo là điều cô không ngờ nhất dường như khá bất lợi cho họ, nhưng cô lại không muốn Đình Ân lo lắng, nên chỉ có thể giấu trong lòng. Ông Andre thì cô chưa rõ tâm tư nhưng cô nhất định sẽ làm ông chọn Đình Ân. Người quyết định duy nhất chính là bà Mai Hoa. Bằng mọi giá cô phải giúp Đình Ân hòa với Anh Kỳ.

Nước cờ cô đã đánh ra, nhưng đối phương vẫn chưa có bất cứ động tĩnh nào. Hiểu Đồng đành phải lấy tĩnh chế động, chờ đợi cho đối phương đến tìm mình.

Quả nhiên trước ngày thi một ngày, chiếc xe của bà Mai Hoa đã dừng lại trước cửa nhà cô. Vẫn là một người đàn ông bận đồ vest đen sang trọng và lịch sự cúi chào cô, mời cô đến gặp nữ chủ nhân bên trong xe. Hiểu Đồng không chần chừ bước đến mở cửa xe nhanh chóng ngồi vào trong, không đợi bà Mai Hoa lên tiếng cô đã lên tiếng trước:

- Bà đến muộn hơn tôi nghĩ.

Khi hai người ngồi an tọa trên bộ sofa tuyệt đẹp của căn biệt thự của nhà họ Triệu. bà Mai Hoa vẫn dáng vẻ sang trọng, cao quý ngồi ngay ngắn nhìn cô. Bàn tay bà đeo một chiếc nhẫn ngọc trai trong rất quý phái, nhưng ngón tay được chăm chút tỉ mỉ trông chẳng khác nào bàn tay thiếu nữ.

Bà đặt tách trà xuống mặt bàn rất khẽ không để vang ra một tiếng động nào. Bà đưa ánh mắt sắc bén nhìn Hiểu Đồng nói:

- Không ngờ cô lại biết tôi sẽ đến tìm cô.

- Cũng không khó đoán lắm – hiểu Đồng nhếch môi cười, ánh mắt khinh miệt.

- Vậy cô nói xem, tôi tìm cô để làm gì – Bà Mai Hoa nhẹ nhàng đan hat tay đặt trên đầu gối bắt chéo cười nh7 không cười hỏi.

- Để uy hiếp – Hiểu Đồng thẳng thừng đáp.

- Vậy cô nghĩ sao – Bà Mai Hoa nhướn mày nói. Bà không ngờ Hiểu Đồng lại thẳng thừng nói ra như vậy.

- Tôi chẳng nghĩ gì cả – Hiểu Đồng đáp, ánh mắt nhìn bà Mai Hoa vẻ khiêu khích.

Một thoáng qua, bà Mai Hoa bỗng run nhẹ trước ánh mắt đó. Một ánh mắt khó dò, vừa trong suốt lại vừa ẩn chứa rất nhiều thứ. Bà đã gặp hàng trăm hàng ngàn người, nhưng bà chưa từng gặp ai có ánh mắt như thế. Ánh mắt nếu nhìn bình thường sẽ không thấy gì nhưng nếu nhìn kỹ sẽ khiến người ta sợ hãi.
- Xem ra cô không biết sợ thì phải .

- Bà sai rồi, chỉ vì trải qua quá nhiều nỗi sợ nên tôi đã biết cách bình thản đón nhận nó mà thôi.

- Cô có thể đón nhận nó, còn bạn cô thì sao? – Bà Mai Hoa bắt đầu bày tỏ sự uy hiếp của bà đối vớ Hiểu Đồng.

- Cho nên tôi mới đợi bà đến ra điều kiện – Hiểu Đồng không những không sợ hãi mà còn tỏ ý khinh thường.

Đối với sắc mặt quá ư bình thản của Hiểu Đồng, bà Mai Hoa có phần e dè run sợ. Nhưng một người từng trải như bà đâu dễ dàng để cho một cô gái mới lớn uy hiếp như thế.

- Tránh xa hai đứa con của tôi, rời khỏi công ty. Tôi sẽ để bạn của cô làm người mẫu đại diện không những sản phẩm lần này mà còn những sản phẩm sau này.

- Một điều kiện thật béo bở, nhưng mà tôi từ chối – Hiểu Đồng khẽ cười từ chối.

Bà Mai Hoa lặp tức nhổm người ngồi thẳng lưng nhìn Hiểu Đồng. Nhưng cô chậm rãi uống trà rồi từ tốn nói:

- Thứ nhất, không phải là tôi bám lấy hai đứa con của bà mà là họ tìm đến tôi. Thứ hai, bây giờ tôi không còn là người của công ty bà mà là người đại diện cho tập đoàn Vĩnh Phát. Thứ ba, Đình Ân thật sự tài giỏi, cô ấy có thể tử đứng trên đôi chân của mình mà không cần dựa dẫm vào ai. Cuộc thi lần này cô ấy sẽ dùng hết khả năng của mình để chiến thắng.

- Cho dù cô ấy có tài năng thế nào, thì chỉ cần cái phẩy tay của tôi cô ấy cũng không bao giờ giành được phần thắng đâu. Chẳng những vậy, cô ấy mãi mãi không thể nào bước chân được vào làng giải trí dù chỉ một giây.

Rầm……

Tiếng vỗ bàn thật mạnh khiến bà Mai Hoa giật bắn cả mình. Bà đưa mắt nhìn Hiểu Đồng thì bắt gặp đôi mắt đỏ như ánh lửa của cô đang nhìn bà như muốn thiêu đốt. Ngay sau đó, cả thân người phía trên của Hiểu Đồng gần như đổ về phía bà, cô ghiến răng nói:

- Để tôi nói cho bà biết. Tôi không còn là một cô bé không có gì dễ dàng bị bà uy hiếp. Mễ Hiểu Đồng năm xưa đã chết từ khi bà hại chết mẹ của tôi. Bà có biết chính bà, chính là bà đã hại chết mẹ của tôi. Bà có biết mẹ tôi trước khi chết ra sao không? Khi bà ngủ, có bao giờ bà mơ thấy mẹ tôi không.

Sau đó cô đứng thẳng người dậy rồi cười lớn:

- Bà nghĩ bà còn có khả năng uy hiếp được tôi sao. Tôi sẽ không để bà hại bất cứ người thân nào của tôi nữa. Nếu bà dám hại họ, tôi sẽ cho bà nếm mùi mất người thân là như thế nào. Tôi chẳng những cướp đi hai đứa con trai của bà trên tay bà. Mà cả người chồng mà bà tôn trọng cũng sẽ bị tôi cướp đi.

- Cô… cô… – Bà Mai Hoa tức giận nói không nên lời, bà nhớ đến nét mặt đau đớn của bà Cẩm Du khi ngã xuống, làm tim bà run sợ, bà khẽ nhắm mắt hít một hơi thật sâu trấn tĩnh nói, chưa bao giờ bà chịu sự uy hiếp đến thế – Cô nghĩ mình đủ tư cách để gặp ông ấy sao.

Hiểu Đồng lại thêm một lần nữa cười lớn.

- Tôi nói cho bà biết, chỉ với ba chữ “ Mễ Hiểu Đồng” tôi có thể làm cho Triệu Vĩnh Nguyên đích thân đến tìm tôi. Bà chẳng phải nói rằng tôi rất giống mẹ tôi sao. Ông ấy sẽ nghĩ sao khi mà chính bà đã hại chết mẹ tôi hả.

Hiểu Đồng từ một người bị uy hiếp chuyển thành người đi uy hiếp chỉ trong vài giây ngắn ngủi.

- Bà có biết tôi hận bà đã gây ra cái chết cho mẹ tôi biết bao nhiêu hay không? Nhưng vì Vĩnh Thành, tôi đã từng có một thoáng suy nghĩ bỏ qua tất cả mọi chuyện. Nhưng qua lần này, tôi nghĩ rằng nếu như tôi tiếp tục nhẫn nhịn bà, người thân của tôi sẽ tiếp tục bị bà làm tổn thương . Tôi nghĩ tôi đã nói xong rồi.

Hiểu Đồng quay lưng đi, nhưng cô không bước đi mà đứng lại nói:

- Nếu như ngày mai, bà bỏ phiếu chống lại bạn tôi, tôi sẽ lặp tức đi tìm Triệu Vĩnh Nguyên.

Câu uy hiếp cuối cùng của Hiểu Đồng làm bà Mai Hoa chấn động. Bà biết rằng ván cờ này bà không thể thắng.

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Sẽ để em yêu anh lần nữa

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !