Truyện kiếm hiệp
 

Sẽ để em yêu anh lần nữa (chương 33.2)

Lượt xem chương này: 2340

Ngày thi cuối cùng cũng đã bắt đầu, mọi người đều lo lắng, chỉ có Hiểu Đồng là bình tĩnh. Cô chậm rãi thu xếp mọi việc, hướng dẫn mọi người làm việc đâu vào đó. Để chắc ăn cô còn đi đến chào ngài Andre và chị Quỳnh ( vì mới trò chuyện với chị nên lấy tên chị đặt luôn ^^), con dâu ngài bộ trưởng, chị cũng là chủ một cửa tiệm thời trang có tiếng trong thành phố, tham dự rất nhiều show trình diễn, là người nổi tiếng trong ngành.

Rồi lại được thông báo rằng bà Mai Hoa do không được khỏe nên rút lui khỏi thành phần ban giám khảo. Hiểu Đồng khẽ cười thầm, nếu bà Mai Hoa rút lui sẽ có lợi cho Đình Ân.

Còn hai tiếng nữa mới bắt đầu cuộc thi, Đình Ân và Minh Thùy đang trong tâm trạng thấp thỏm không yên. Ngay lúc đó, Hiểu Đồng nhận được cuộc gọi của Thiên Minh. Mấy hôm nay cậu đang dùng quan hệ của mình thâm dò phía siêu mẫu Như Lan xem cô ta sẽ bầu chọn ai. Khi biết cô ta là bà con của nhà Quốc Bảo, đành nhờ Minh Thùy chiêu dụ Quốc Bảo để cậu về bỏ nhỏ với chị mình. Dường như Như Lan cũng đã đồng ý nhận lời giúp đỡ Đình Ân vì dù sao cũng từng quen biết nhau qua các bữa tiệc. Nhưng nào ngờ hôm nay cậu nhận được tin, Như Lan thay đổi quyết định, dường như cô đang nghiêng về phía Anh Kỳ mà việc này liên quan đến một thế lực phía sau.

Cái tin này gây shock cho Hiểu Đồng vô cùng. Cô thật không ngờ con cáo già đó lại gian xảo như vậy. Bà ta vì lời đe dọa của cô mà rút lui, nhưng cô chỉ nói là nếu bà ta bỏ phiếu chống, nhưng lại không nói là những người khác không được bỏ phiếu trống. Con cáo già đó lại dùng thế lực và tiền bạc của mình để lôi kéo họ về phía Anh Kỳ. Một cơn giận bùng lên khiến toàn thân cô run rẩy.

Hiểu Đồng hít một hơi cố trấn tĩnh và suy nghĩ, ngài Andre quay mấy ngày tiếp xúc, cô không nghĩ ông ta lại al2 người dễ bị mua chuộc bằng tiền. Còn chị Quỳnh với cô giao tình rất tốt, lại là con dâu ngài bộ trưởng, chắc chắc bà ta không dám đắc tội. Con bài còn lại của cô là Tuấn Kiệt, anh và cô đã cá cược, cô đã thắng, lá phiếu của anh chắc chắn sẽ nghiêng về phía Đình Ân. Chỉ còn lại 6 người trong thành phần ban giám khảo. Cô chỉ có hai lá phiếu bảo đảm, nhất định phải có được lá phiều của ngài Andre, nhưng bằng cách nào….

Nghĩ vậy, Hiểu Đồng ra khỏi phòng chờ của Đình Ân, cô không muốn thấy tâm trạng lo lắng của mình ảnh hưởng đến Đình Ân. Không để ý cô va vào một chàng trai đang đi đến, khiến cô suýt chút ngã ra sau, may mắn thay người đó đã kéo cô lại kịp thời. Định thần nhìn lại thì đó là Quốc Bảo. Cô vội vàng tìm nắm lấy áo Quốc bảo kéo đến một góc thì thầm vào tai cậu một điều rồi vội vã đi tìm ngài Andre.

Tuấn Kiệt đang ngồi trong phòng nghỉ xem lại số hình ảnh mà cậu vừa mới rửa thì có tiếng mở cửa. Cậu cứ nghĩ là Hiểu Đồng, nào người đằng sau cánh cửa lại là Anh Kỳ. Nét mặt đang tươi vui của cậu bỗng biến mất.

- Ngọn gió nào thổi em đích thân đến tìm anh vậy – Tuấn Kiệt châm biếm hỏi.

- Vì em muốn chiến thắng – Anh Kỳ trả lời không chút do dự.

- Haiz! Em nghĩ tôi là ai vậy. Là người thích thì em gọi đến, không thích thì em đá đi à. Năm xưa em tiếp cận tôi, nhờ tôi giúp em lên đỉnh vinh quang. Sau đó bị em đá một cách thảm thương, em nghĩ bây giờ tôi vẫn còn tiếp tục để em lợi dụng sao – Tuấn Kiệt bật cười chua xót nói.

- Năm xưa là em có lỗi, nhưng vì lúc đó em nghĩ sẽ không bao giờ gặp lại Vĩnh Phong nữa cho nên mới quen anh. Nhưng em đã gặp lại anh ấy, anh ấy chính là mối tình đầu của em, em mãi mãi không quên được anh ấy .

- Vậy thì cô cứ tìm hắn mà nhờ giúp đỡ – Tuấn Kiệt bực tức gắt lên. Cậu đã thất vọng vô cùng khi cô đến tim cậu vì muốn chiến thắng cuộc thi này, giờ lại nghe cô bày tỏ tấm lòng của mình, thử hỏi làm sao cậu không đau đớn. Năm xưa cậu yêu cô nhiều như thế, vì cô mà chấp nhận hứng chịu cơn giận dữ của ông nội. Để rồi bị cô cho ăn trái đắng.

- Em và anh ấy đã chia tay rồi – Anh Kỳ nói trong giọng ghẹn ngào – Anh ấy không yêu em. Anh có biết em đau khổ thế nào hay không. Em đã hối hận, hối hận năm xưa lại chia tay anh.

Tuấn Kiệt bỗng khựng lại trước lời nói của Anh Kỳ. Trái tim mềm yếu của cậu lại run lên lần nữa trước những giọt nước mắt của Anh Kỳ. Còn đang bất động thì cậu đã cảm nhận được một hơi ấm áp sát lồng ngực mình, bàn tay Anh Kỳ vòng ôm lấy cậu. Mặt cô vùi vào lồng ngực cậu.

- Anh biết không, em rất luyến tiếc những ngày chúng ta bên nhau. Khi em biết Vĩnh Phong không yêu em, em mới thấy mình thật ngốc ghếch, tại sao lại buông tay anh ra. Em nhận ra rằng trên thế gian này không có ai tốt với em hơn anh. Chúng ta bắt đầu lại được không anh – Anh Kỳ dịu dàng nói.

Tuấn Kiệt bị lời nói của Anh Kỳ làm run động, cậu yêu cô, sẵn sàng tha thứ cho cô chỉ cần cô về bên cậu. Nhưng lời hứa với Hiểu Đồng thì sao. Còn đang mãi đấu tranh thì cậu đã thấy Anh Kỳ vòng aay ra sau cổ cậu, áp đôi môi quyến rũ của cô vào môi cậu, cuồng nhiệt quấn lấy cậu, không để cho cậu thêm giây phút suy nghĩ nào nữa. Cô ta từ lúc hay tin bà Mai Hoa rút lui thì lo sợ vô cùng. Bằng mọi giá cô không để thua cuộc, không từ thủ đoạn nào.

- Em không muốn thua, anh giúp em được không – Sau khi rời nhau ra, Anh Kỳ liền thỏ thể bên tai Tuấn Kiệt, cậu đã bị tình yêu nhấn chìm lí trí, cậu nhắm mắt khẽ gật đầu.

Khi Anh Kỳ rời đi thì Tuấn Kiệt mới phát giác phía bên kia cánh cửa có một bóng người đang đứng dựa tường nét mặt trầm tư. Cậu thoáng giật mình rồi sau đó ngượng ngập cúi đầu nói:

- Xin lỗi em Hiểu Đồng.

Hiểu Đồng khẽ nhắm mắt thờ dài một hơi. Sau đó cô mở mắt nhìn vẻ mặt bối rối và ăn năn của Tuấn Kiệt nói:

- Em không trách anh.

- Nhưng mà …

- Không sao, dù không có anh giúp, em vẫn có thể làm Đình Ân chiến thắng, ít ra là tỷ số hòa.

Nói rồi Hiểu Đồng quay lưng đi, ý định tìm ngài Andre cũng bỏ dở. Ngay sau đó, Minh Thùy hớt hải chạy đến nói:

- Bộ váy của chị Đình Ân đã biến mất rồi.

- Sao lại mất – Hiểu Đồng kinh ngạc hỏi.

- Em và chị Đình Ân căng thẳng quá nên cùng nhau đi toel, nào ngờ khi quay lại thì bộ váy biến mất tiêu – Minh Thùy giải thích với bộ mặt xanh mét.

- Được rồi, bây giờ em đi nói với Thiên Minh cho người đi tìm và lấy lại bộ váy về – Hiểu Đồng bình tĩnh nói.

- Em chỉ e là khi lấy lại thì bộ váy đã không còn nguyên vẹn nữa – Minh Thùy lo lắng nói.

Hiểu Đồng cũng biết điều này chứ, nhưng cô cũng không biết phải làm gì vào lúc này. Ván cờ của cô đã bị ăn sạch sẽ, chỉ cần một bước nữa thì cô sẽ thua. Ngay lúc đó, Quốc Bảo lại đến mang theo cho Hiểu Đồng một tin không tốt nữa:

- Chị ta không mặc chiếc áo đã cướp của Đình Ân mà mặc bộ váy của nhà thiết kế Robert Taylor, cũng là giám khảo lần này. Không lí nào ông ta lại chấm điểm cho người mặc bộ váy của mình thua cuộc.

Thì ra việc giành lấy bộ váy của Đình Ân chỉ là chiến thuật tung hỏa mù. Mục đích của cô ta là không muốn Hiểu Đồng dò ra được bộ váy của cô ta mặc trong đêm thi. “Thiên thần đen – thiên thần bí hiểm – vẻ đẹp bí hiểm” , thật đúng là thông minh. Hiểu Đồng thấy toàn thân đuối sức. Cô từ từ bước đi trong im lặng, Minh thùy và Quốc Bảo thấy cô như vậy cũng không làm phiền.

Hiểu Đồng bước đến một chỗ vắng từ từ khụy người xuống. Cô thua rồi. Thua rồi.

Cô đã hứa với Đình Ân là sẽ giúp cô ấy giành chiến thắng, nhưng mà kết cục lại như thế này. Cô không còn mặt mũi nào để nhìn Đình Ân.

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Sẽ để em yêu anh lần nữa

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !