Truyện kiếm hiệp
 

Sẽ để em yêu anh lần nữa (chương 33.6)

Lượt xem chương này: 2459

Mấy ngày tiếp theo Hiểu Đồng bận rộn giúp Đình Ân đến nỗi toàn thân muốn rã rời. Khi về đến nhà, cô bước đi một cách mệt mỏi. Khi ngẩng đầu nhìn lên đã thấy một dáng vẻ đứng nghiêng người dựa vào cửa xe rất đẹp. Sóng mũi cao, mái tóc bồng bền phủ trước trán, khóe miệng cong cong đầy gợi cảm. Vừa nhìn thấy cô người đó liền đứng thẳng dậy, nở nụ cười rạng rỡ đầy thu hút khiến người ta ngây ngất đến quên cả mệt mỏi.

- Mệt lắm sao? – Vĩnh Phong vuốt những sợi tóc lòa xòa trên mặt Hiểu Đồng giọng âu yếm hỏi. Cô khẽ gật đầu.

Vĩnh Phong liền kéo Hiểu Đồng vào lòng, để cô dựa vào mình mà giảm bớt mệt mỏi. Lát sau cậu nắm tay Hiểu Đồng kéo đi. Hiểu Đồng vốn rất mệt, cô chỉ muốn về nhá tắm rửa và ngủ vùi một giấc thì thấy Vĩnh Phong kéo mình đi vội ngăn lại:

- Anh muốn đưa em đi đâu, hôm nay em mệt lắm.

Nhưng Vĩnh Phong không nói gì chỉ mở cửa ép Hiểu Đồng ngồi vào, rồi nhanh chóng ngồi vào ghế lái phụ quay qua nhìn Hiểu Đồng nói:

- Em mệt thì cứ nhắm mắt ngủ. Khi nào tới nơi thì anh sẽ gọi em dậy.

Hiểu Đồng cũng không muốn nói nhiều cô lặng lẽ khép đôi mắt lại nghe tiếng động cơ khởi động rồi vút đi. Quá mệt mỏi cô ngủ thiếp đi. Vĩnh Phong chạy rất đều không nhanh cũng không chậm, không làm giấc ngủ của Hiểu Đồng bị đứat đoạn.

Khi Hiểu Đồng còn đang mơ màng thì cô nghe tiếng gọi:

- Hiểu Đồng mau dậy đi.

Đang ngủ ngon nghe tiếng gọi, Hiểu Đồng mơ màng mở mắt ra. Nhưng hình như cả người vẫn còn mệt mỏi chưa muốn thức dậy, cô đành lấy tay dụi mắt. Chợt cô cảm thấy có những ánh sáng lẹt xẹt ẩn hiện lọt vào mắt mình. Hiểu Đồng liền mở choàng đôi mắt ra, trước mặt cô là một cảnh tưởng rất đẹp. Hàng chục ánh sáng bắn ra bay về nhiều hướng với nhiều màu sắc rực rỡ. Dưới nền đất được cắm rất nhiều cây pháo hoa đang cháy theo một vòng trái tim rất đẹp.

Hiểu Đồng không ngờ mình lại có thể nhìn thấy một cảnh đẹp như thế, cô quay lại nhìn Vĩnh Phong đang ở ngoài cửa xe. Cậu đang nhìn cô với nụ cười rạng rợ và ánh mắt phấn khích.

- Ra ngoài đi – Vĩnh Phong giục.

Hiểu Đồng liền mở cửa xe bước ra ngoài, Vĩnh Phong nắm tay cô tiến về phía những tia pháo hoa đang cháy kia, Vĩnh Phong hỏi thầm:

- Có đẹp không?

- Đẹp lắm – Hiểu Đồng gật đầu đáp.

Vĩnh Phong khẽ cười siết chặt tay cô cùng nhìn những cây pháo hoa sắc màu kia cho đến khi chúng dần tắt. Vĩnh Phong lại kéo Hiểu Đồng sang một góc, nơi có đặt hai chiếc ghế nhỏ và một bếp than. Trên bếp than có hai phiến giấy bạc bọc cái gì đó.

- Chờ một chút nữa – Vĩnh Phong cười khi nhấn Hiểu Đồng ngồi xuống ghế. Rồi cậu dùng kẹp xoay trở hai cái phiến giấy bạc kia cười bí hiểm khiến Hiểu Đồng tò mò cực độ.

Lát sau Vĩnh Phong gắp hai cái phiến giấy bọc đồ xuống rồi từ từ mở ra, bên trong là hai cũ khoai lang thơm lừng. Hiểu Đồng nhìn hai củ khoai kia thì bật cười. Đã lâu rồ cô không ăn khoai lang nướng. Mùi vị khoai lang nướng mà họ từng nướng cùng nhau cô chẳng thể tìm được ở bất kì đâu cả, cho nên cô không còn muốn ăn nó nữa.

Vĩnh Phong cẩn thận bóc vỏ rồi dùng giấy quấn quay cho khỏi nóng để Hiểu Đồng ăn, cô nhận lấy vừa thổi vừa ăn ngon lành. Mùi vị thơm lừng khiến người ta không cưỡng lại được. Ăn hết rồi Hiểu Đồng còn luyến tiếc hỏi:

- Hết rồi à.

- Ừ!

Hiểu Đồng bèn giơ tay cướp lấy của khoai của Vĩnh Phong nhưng đã bị cậu đoán được liền giấu đi.

- Cho em cắn một cái đi – Hiểu Đồng nhõng nhẻo nói.

- Không cho – Vĩnh Phong cười lắc đầu nói.

- Keo kiệt – Hiểu Đồng bĩu môi nói – Đường đường là một phó tổng giám đốc mà chỉ đãi người ta có một củ khoai lang nướng. Đúng là kiệt sĩ mà.

- Hừm, nếu em không thích thì có thể trả lại cho anh mà – Vĩnh Phong làm ra vẻ miễn cưỡng nói sau đó chìa tay trước mặt Hiểu Đồng lớn tiếng đòi – Mau trả đây.

- Được trả anh – Hiểu Đồng gom mấy cái vỏ trong giấy bạc đặt vào tay Vĩnh Phong.

Thấy vẻ mặt phụng phịu đầy hờn dỗi của Hiểu Đồng, Vĩnh Phong cảm thấy tim đập rộn ràng liền cười nói:
- Thôi được rồi, anh nhường em phần của anh vậy.

Hiểu Đồng hớn hở đón lấy nửa củ khoai trong tay Vĩnh Phong, ăn ngon lành. Vĩnh Phong nhìn Hiểu Đồng ăn khẽ cười đưa tay lấy chai nước cho cô uống. Hiểu Đồng nhanh chóng diệt sạch nửa củ khoai đó rồi đón lấy chai nước uống, nhưng khi cô đang uống nữa chừng thì Vĩnh Phong cười ranh ma nói:

- Thật ra anh cũng chẳng tốt bụng nhường em nửa củ khoai đó đâu. Anh sợ ăn nhiều sẽ phải chùm mền mất. Em anh nhiều như vậy tốt nhất đừng đến gần anh. ( Có ai hiểu nghĩa của từ chùm mền ko vậy, mình cười đau cả bụng vì vụ này ^^)

Hiểu Đồng xem tí nữa là bị sặc nước chết. Vĩnh Phong đáng ghét này, rõ ràng là cố ý mà. Hiểu Đồng lườm Vĩnh Phong nhưng chỉ bắt gặp nụ cười đến tận mang tai của Vĩnh Phong khiến cô tức ói máu. Cô chụp lấy tay Vĩnh Phong ôm chặt nói:

- Em cứ bám lấy anh đó.

- Vậy anh đành chịu thiệt thòi một chút vậy – Vĩnh Phong cười gian nói.

Sau đó Hiểu Đồng biết mình bị người ta lừa vào tròng không hay liền buông tay ra tiện thể cắn cho Vĩnh Phong một cái. Nhưng vẫn chưa đủ tức, cô nhìn thấy mũi Vĩnh Phong có một vệt lọ liền nói:

- Mũi anh dính lọ rồi.

Vĩnh Phong liền đưa tay chùi. Hiểu Đồng liền nhanh nhảu nói:

- Để em giúp anh.

Vĩnh Phong liền ngồi yên để Hiểu Đồng lau giúp mình, kì thực Hiểu Đồng đã đưa tay vẹt lấy một ít lọ lên tay mình, cô quẹt chúng lên gương mặt trắng sắng của Vĩnh Phong, chẳng mấy chốc gương mặt đã dính đầy lọ.

- Ở đây cũng bị đính nữa – Hiểu Đồng vừa nói vừa nhân cô hội quẹt thêm vài vết, răng cắn chặt môi nhịn cười. Toàn thân vì vậy mà run lên.

Vĩnh Phong đột nhiên cảnh giác liền đưa tay chùi, quả nhiên mặt cậu đầy lọ. Hiểu Đồng biết mình đã bị lộ tẩy định đừng dậy bỏ chạy. Nào ngờ bị Vĩnh Phong nhanh tay giữ lại, cười nói:

- Mặt em cũng bị dính rồi để anh chùi giúp em – Nói xong cậu cũng vệt một đường lọ trét lên mặt Hiểu Đồng, Hiểu Đồng sợ hãi hét lên:

- Không cần, em tự chùi là được.

Nhưng mặt đã bị Vĩnh Phong chùi đen. Cô tức giận quẹt thêm nói:

- Vậy em giúp anh chùi tiếp.

Nhưng khi bốn bàn tay áp lên hai gương mặt, tạo cảm giác như đang vuốt ve. Hai gương mặt sát gần nhau có thể nhận thấy hơi thở nóng ấm của nhau. Hai trái tim cùng run lên một nhịp đập. Bờ môi tự tìm đến nhau, cuốn lấy nhau với những cảm xúc dịu dàng ngọt lịm khiến người ta ngất ngây.

- Chúng ta là hoàng tử ăn mày và cô bé lọ lem – Vĩnh Phong cười nhìn mặt hai người nói.

Khi cả hai buông nhau ra, Hiểu Đồng tựa người vào vai Vĩnh Phong tận hưởng cảm giác ngọt ngào trong thế giới của hai người. Lát sau Hiểu Đồng lên tiếng hỏi:

- Sao hôm nay anh lại bày ra trò này vậy.

- Chẳng phải anh đã nói sẽ để em yêu anh lần nữa sao, chẳng phải anh đã nói sẽ theo đuổi em lại từ đầu sao – Vĩnh Phong cười đáp, sau đó cậu đưa tay vuốt cái mũi cao cao của Hiểu Đồng – Anh đã giới thiệu mình rồi mà em chẳng chịu giới thiệu về mình gì cả. Thật là bất lịch sự mà.

Hiểu Đồng bật cười ngồi dậy tằng hắng vài cái nói:

- Xin chào! Tôi là Mễ Hiểu Đồng. Chị của bé Đường…. – Ngừng một lát Hiểu Đồng nói tiếp – Nhưng mà bé Đường mới hơn 7 tuổi thôi. Anh là bạn bé Đường, vậy thì anh chỉ là một cậu nhóc thôi. Nếu em chấp nhận sự theo đuổi của anh, hóa ra anh là phi công trẻ lái máy bay bà già sao. Cho nên em từ chối sự theo đuổi của anh.

Hiểu Đồng nói xong hất mặt cười thách thức, Vĩnh Phong không thèm chấp liền nói:

- Chẳng phải em nói, mối tình đầu của em là một cậu nhóc sao.

- Đúng là thù dai – Hiểu Đồng cong môi nói – Chuyện em nói xưa như vậy mà vẫn nhớ.

- Đương nhiên rồi, anh mà gặp thằng nhóc đó, anh nhất định lột hết đồ biêu xấu nó.

- Anh đúng là vô lại mà – Hiểu Đồng nguýt cậu mắng.

- Em làm anh nổi máu vô lại nữa rồi – Vĩnh Phong cười nói rồi tóm chặt Hiểu Đồng trong vòng tay, không cho cô kịp lên tiếng.

Cuối cùng hai người cùng nằm trên mui xe, dựa người vào kính chắn gió nhìn những ngôi sao lấp lánh trên bầu trời.

- Đẹp quá – Hiểu Đồng reo lên.

- Lúc ở bên mỹ, anh thường hay nhìn bầu trời đầy sao bên đó, nhưng anh lại chẳng thấy nó đẹp chút nào cả – Vĩnh phong bỗng trầm giọng nói.

- Tại sao vậy? – Hiểu Đồng hiểu rõ ý tứ trong câu nói đó, nhưng cô giả vờ không hiểu buồn bã hỏi:

- Vì bầu trời ở đó không có em – Vĩnh phong khẽ đáp.

Giọt nước mắt cố kìm nén cuối cùng cũng rơi xuống trên gương mặt Hiểu Đồng, cô nắm chặt tay Vĩnh Phong, khẽ nhích người sát về phía cậu im lặng tiếp tục thưởng thức ánh sáng lấp lánh tỏa ra trên bầu trời kia. Hiểu Đồng ngủ lúc nào không hay. Vĩnh Phong khẽ cười áo khoát khoát lên người cô, luồn tay ra sau ót cô kéo cô tựa vào lòng mình, ôm chặt lấy cô truyền cho cô hơi ấm xua tan cái lạnh của bóng đêm. Mặt Hiểu Đồng vùi sâu vào lồng ngực Vĩnh Phong, hít thở hương thơm trên người cậu an lành chìm vào giấc ngủ.

Hạnh phúc thật đơn sơ. Có người đi tìm mãi vẫn không thấy được hạnh phúc trông khi nó luôn nằm gần bên. Hạnh phúc là thứ dễ dàng có được, nhưng chúng ta có biết nắm giữ hay không.

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Sẽ để em yêu anh lần nữa

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !