Truyện kiếm hiệp
 

Sẽ để em yêu anh lần nữa (chương 33.9)

Lượt xem chương này: 2379

Khi Minh Thùy ra tiễn Hiểu Đồng về thì thấy anh chàng Quốc Bảo đã đứng đợi trước cỗng nhà từ lúc nào không biết .

- Sao anh lại đến đây? – Minh Thùy hất măt nhìn Quốc Bảo đầy khó chịu hỏi. Cô vẫn còn nổi giận vì chyện người mẫu Như Lan đột nhiên thay đổi thái độ, khién họ một phen khốn đốn.

- Đến rủ em cùng đi chơi – Quốc Bảo không hề để ý đến thái độ của Minh Thùy, cậu mĩm cười rạng rỡ nói.

- Sao tôi phải đi chơi với anh! – Minh Thùy trố mắt nhìn Quốc Bảo gườm giọng hỏi.

- Vì bây giờ em là bạn gái của anh rồi – Quốc Bảo cười thích chí, tất cả mọi người đều thấy được niềm hạnh phúc dâng lên trong đáy mắt cậu.

- Ai là bạn gái của anh – Minh Thùy bĩu môi, chớp mắt lơ đãng nói.

- Chẳng phải em đã nói…- Quốc bảo ngơ ngác nói.

- Anh còn dám nhắc lại. Ai cam đoan với toi6là chị anh sẽ giúp chứ, còn nói, chị anh thương anh nhất, cuối cùng thì sao, chị anh quay lại nối giáo cho giặc khiến bọn tôi khổ sở thế nào biết không hả. Cũng may là anh Thiên Minh biết tin kịp lúc, nếu không chúng tôi thua nhục nhã lúc nào không hay rồi.

- Nhưng mà … – Quốc Bảo khổ sở nói, cậu cũng không ngờ lại bị bà chị họ bán đứng một cách thê thảm như vầy.

- Được rồi – Hiểu Đòng thấy vậy bèn lên tiếng – Minh Thùy truyện đó cũng không phải lỗi Quốc Bảo, cậu ấy cũng lấy công chuộc tội, giúp chúng ta chạy đi trang phục rồi.Nếu không có cậu ấy giúp, chúng ta đã thua từ lâu rồi.

- Phải đó, phải đó …côi như lấy công chuộc tội rồi đi – Quốc Bảo mừng rỡ hùa theo, ánh mắt nhìn Hiểu Đồng đầy cảm kích.

- Em mặc kệ, lần thi này chị Đình Ân thắng thì em sẽ nghĩ lại, còn nếu thua, bảo anh ta cách xa em ba bước – Mình Thùy nguýt một hơi dài nói rồi đóng sầm cửa lại bỏ đi vào trong nhà.

Vẻ mặt Quốc Bảo tiu nghỉu từ lúc Minh Thùy đóng sầm cửa lại. Hôm nay biết Minh Thùy được nghỉ, cậu đã kì công chuẩn bị rất nhiều cho buổi hẹn hò đầu tiên này, chẳng dè mọi sự lại như thế. Hiểu Đồn thấy thế cũng không đành lòng, cô biết Minh Thùy cũng bắt đầu thích Quốc Bảo rồi, chỉ là trẻ con không chịu thừa nhận mà thôi. Cô nhún vai một cái nói:

- Được rồi, nể tình giao hảo của chúng ta nhiều năm nay. Mình giúp cậu theo đuổi Minh Thùy vậy.

- Thật sao? – Mắt Quốc Bảo sáng rực lên hỏi.

- Thật – Hiểu Đồng gật đầu đáp – Nhưng bây giờ phiền cậu làm tài xế đưa mình về nha.

Hiểu Đồng đã chui vào xe, thấy Quốc Bảo còn đứng ngớ ra đó thì liền giục.

- Này mau lên, mình không giúp không công đâu. Phí tiết kiệm tiền đi xe coi như lợi phí trả công mình bỏ ra giúp cậu.

Quốc Bảo thở dài chui vào xe. Không ngờ Hiểu Đồng lại thực dụng đến vậy. Hiểu Đồng nhìn QUốc Bảo thì nhăn răng ra cười, giúp đỡ thì giúp đỡ nhưng thấy lợi cũng không nên bỏ qua.

Hôm sau, Đình Ân rủ Hiểu Đồng đi đến trung tâm mua sắ để mua tăng Thiên Minh một chiếc áo vì cậu đã vất vả giúp cô chạy ngược chạy xuôi cho cuộc thi. Cả hai người đi rất vui vẻ, đang lựa chọn một chiếc áo sơ mi thì nghe tiếng của một nguòi bên cạnh:

- Bác gái, bác xem chiếc áo này anh Vĩnh Phong mặc vào có đẹp không?

- Đẹp lắm, con đúng là có mắt nhìn. Cái áo lần trước con tặng, Vĩnh Phong mặc vào trông rất đẹp – Lại một giọng nói quen vang lên.

- Đâu có, đâu có, tại anh ấy vốn dĩ đẹp trai cao ráo, bận gì cũng đẹp mà – Cô gái thẹn thùng nói.

Hiểu Đồng và Đình Ân ngẩng đàu nhìn lên thì hóa ra là bà Mai Hoa và Anh Kỳ.

- Thật trùng hợp – Anh Kỳ lên tiếng trước.

- Đúng vậy, thật trùng hợp – Hiểu Đồng khẽ cười chào nói, ánh mắt quét nhẹ lê người bà Mai Hoa.

- Hai người đúng là rảnh rỗi nhỉ, đang trong giai đoạn thi đấu mà còn có thòi gian đi mua đồ – Bà Mai Hoa cười châm biếm.

- Tôi lại nghĩ, người bận rộn phải là cô Anh Kỳ mới đúng. Phải suy nghĩ làm sao để có thể đánh bại tôi. Không ngờ cô ấy lại có thời gian đi lấy lòng mẹ của người khác – Lần này Đình Ân len tiếng đáp trả. Cô không muốn hai người trước mặt ức hiếp bạn mình.

Hai người kia không ngờ Đình Ân lại nói thế thì tái mặt. Anh Kỳ tức giận nói:

- Cô…

Nhưng bà Mai Hoa đã đua tay chặn lại, khiến cô đành hậm hực im lạng ném ánh nhìn đầy tia sét về phía Hiểu Đồng và Đình Ân.

- Cô nên lo cho chính mình đi. Không chừng lần này ngườ thua chính là cô – Bà Mai Ha mĩm cười hòa nhã nói.

- Vậy sao.Vậy chắc lần này cô Anh Kỳ đã tìm hiểu kỹ tình hình trong nước rồi phải không? – Hiểu Đồng cười mỉa mai hỏi, rồi nhẩng đầu nhìn bà Mai Hoa đanh giọng nói – Hy vọng lần này, bà chủ tịch không lật lộng lần nữa.

Bà Mai Hoa giận run cả người, nhưng đành nén giận bảo với Anh Kỳ:

- Chúng ta đi thôi.

Hai người vừa đi ngang qua Đình Ân và Hiểu Đồng thì cô đã thì thầm nói:

- Có biết tại sao tôi thà mạo hiểm thi lần nữa cũng không hcịu đề nghị của bà chủ tịch không?

Bước chân hai người kia bỗng khựng lại, mắt lập tức quay sang nhìn Hiểu Đồng. Cô khẽ cười bình thản nói:

- Ngay từ đầu tôi đã nghĩ đến việc để cô làm người mẫu đại diện bên ngoài, còn Đình Ân làm người mẫu đại diện trong nước bởi vì tọi biết Vĩnh Phong nợ cô. Nhưng ngay giây phút cô cố tình vu oan tôi ăn cắp. Tôi đã quyết không để cô được một món lợi nào thêm nữa, bởi vì tôi không nợ cô – Hiểu Dồng khẽ nghiêng người kề sát Anh Kỳ nói. Nắm tay Anh Kỳ siết chặt lại, rồi bỏ đi.

Nhưng sau đó, họ nghe tin Anh Kỳ đã cướp đi kế hoạch kêu gọi mọi người tự nguyện cai ghiện. Cô ta cho người đầu tư vào trong các trại cai ghiện rất nhiều thứ tù máy móc thuốc men. Thậm chí là việc cai ghiện không tốn tiền. Trước đây, khi con cháu bị ghiện, gia đình phải đưa đi cai và đóng không ít tiền để các bác sĩ ở đây giúp con cháu mình cai thuốc. Nhưng giờ đây, họ không cần đóng tiền, bởi vì cơ sở vật chất đã đuọc đài thọ một cách đầy đủ. Các thanh niên cai ghiện cũng có được những phương thức thể thao lành mạnh để đẩy lùi cơn ghiện. Có các bác sĩ, y tá tậm tâm.Báo chí đăng tin rầm rộ. Nhưng lần này tất cả mọi người không vội bầ chọn cho Anh Kỳ như lần trước nữa mà imlặng chờ động tĩnh từ Đình Ân.

- Rầm… – Minh Thùy tức giận đập mạnh từ báo trong tay xuống mặt bàn – cái gì mà điều tra kỹ tình hình trong nước chứ. Cướp cạn kế hoạch của người ta như vậy mà còn trơ trẻn lên báo.

- Bình tĩnh đi – Đình Ân vội vuốt giận Minh Thùy, cô bé này vốn bộc trực nóng tính mà, sau đó quay sang Hiểu Đồng hỏi – Bước tiếp theo chúng ta làm gì?

- Cô ta cướp của mình thì mình sẽ cướp lại của cô ta – Hiểu Đồng khẽ cười nói – Hôm nay được nghỉ, phải dẫn bé Đừng à bé Phong đi chơi thôi. Hai người cũng cùng đi luôn đi.

- Đi đâu – Đình Ân và Minh thỳ cùng lên tiếng hỏi.

- Đi rồi khắc biết – Hiểu Đồng ra vẻ bí mật nói.

Trời tối, Hiểu Đồng dẫn bé Đường và bé Phong về nhà. Hai đứa bé hôm nay chơi rất vui, trên đường kể rất nhiều chuyện khiến Hiểu Đồng cười rất nhiều. Vừa đến nhà th2 thấy mọt bóng người thật tao nhã đứn dựa lưng vào xe một cách bình thản nhìn về phía ba người bọn họ.

- Anh Phong! – Bé Đường mừng rỡ reo lên, rồi chạy vội dến ôm chầm lấy Vĩnh Phong.

Vĩnh Phong cũng cúi người giang tay ôm lấy bé Đường ẵm lên cao. Hai anh em quấn quýt vô cùng.Hiểu Đồng khẽ cười. Bé Đường lúc trước luôn sợ người lạ, chỉ có mỗi Vĩnh Phong là không, thậm chí có lúc Hiểu Đồng thấy con bé còn thích Vĩnh Phong hơn cả mình. Điều lạ là, tuy bé Đường cũng thích Vĩnh Thành nhưng không quấn quýt mừng rỡ như Vĩnh Phong, mặc dù Vĩnh Thành cũng khá chiều chuộng bé Đường. Hiểu Đồng đã cho rằng vì Vĩnh Phong là người tạo cho bé Đường cảm gíac của một người cha trước nên mới thế. Cô không ngờ rằng đằng sau còn có một việc không thể ngờ tới.

- Con cũng muốn …- Bé Phong cũng lẫm chẫm chạy tới giơ cao hai tay đòi.

Vĩnh Phong khẽ cười cúi người bế luôn bé Phong lên.

- Sao anh lại đến đây ? – Hiểu Đồng đi đến gần cười hỏi.

- Đến cùng mọi người ăn cơm – Vĩnh Phong cười trả lời.

- Nhưng hôm nay em không nấu cơm, định gọi đồ ăn đemt ới – Hiểu Đồng bối rối nói.

- Vậy chúng ta cùng nhau đi ăn. Hai đứa muốn ăn kem gì nào? – Vĩnh Phong quay qua nhìn hai đứ bé chìu chuộng hỏi.

- Em muốn ăn kem dâu – Bé Đường mừng rỡ reo lên.

- Kem…kem…- Bé Phong cũng đòi theo.

Hiểu Đồng khẽ cười nhìn ba người họ ngồi vào xe. Đây chính là hạnh phúc. Chỉ tiếc rằng hạnh phúc này quá mong manh.

Trong cuộc bán đấu giá từ thiện của tháng, một bức tranh phong cảnh biển khá lớn được đưa ra đấu giá. Bức tranh đó là do các em nhỏ trong trại trẻ mồ côi đã cùng nhau tạo ra từ hàng ngàn vỏ sò rất nhỏ, bức tranh vô cùng sắc xảo, tỉ mỉ và rất đẹp. Bức tranh nhanh chóng được đưa ra với giá rất cao.

Một em bé gái khoảng 15 tuổi mặc một chiếc váy xanh nhạt xinh xắn đứng ra nói:

- Đây là tác phẩm mà tất cả chúng làm đã bỏ công sức ra hoàn thành hơn 1 tuần lể. Những vỏ sò này đều được chúng em lựa chọn tỷ mỷ và nhặt về rất cực khổ. Đây chính là ước mơ và hy vọng về tương lai của chúng em.

Các nhà doanh nghiệp đã tranh đấu liên tiếp để lấy cho được bức tranh phong cảnh biển vô cùng độc đáo và rất đẹp này. Một phần nữa, nhờ vào việc này sẽ có thể nâng cao hình ảnh công ty trước mặt công chúng khi mà những buổi đấu giá từ thiện thế này rất thu hút sự chú ý của báo chí truyền hình và công chúng quan tâm.

…………….

- 7 tỷ – Tiếng người chủ tọa vang lên, chiếc búa trên tay ông ta giáng xuống.

- 10 tỷ – Một bàn tay giơ lên nói.

Tất cả mọi người đều ồ lên, qua lại nhìn mạnh thường quân vô cùng rộng rãi kia. Người đó không phải là ai khác mà chính là anh chàng tổng giám đốc trẻ tuổi của tập đoàn bất động sản lớn Phương Thế.

Sau đó cái tin bức tranh vỏ sò được mua lại với giá khá cao mang lại cho trại trẻ mồ côi một kinh phí lớn. Tất cả mọi người trong trại trẻ đều vui mừng. Ngay sau đó, một bản tin thời sự lại lần nữa đưa tin liên quan tới nữ diễn viên Đình Ân. Lần này, cô không hoạt động trong phòng trào cổ vũ mọi người tự động cai nghiện mà là cùng các em nhỏ đi tham quan biển.

Hình ảnh các em nhỏ lần đầu tiên được chạm chân vào làn nước mát lạnh của biển thật khiến người ta xúc động. Hình ảnh Đình Ân cùng các em nhỏ chơi đùa thật vui vẻ khiến người ta cảm thấy thật thoải mái và vui vẻ. Rồi hình ảnh cô và các em nhỏ cùng nhau nhặt vỏ sò, cùng nhau tạo nên bức tranh vỏ sò tuyệt đẹp.

- Em rất vui, ở trại trẻ tuy được ăn được chơi, nhưng đây là lần đầu tiên em được đi biển. trước đây nhìn trên tivi thích lắm, nhưng em biết là không có kinh phí. Lần này thỏa ước mong rồi – Giọng một em bé gái run run đầy cảm xúc lên tiếng phát biểu khi phóng viên đến phỏng vấn, sau đó vài em khác cũng tỏ ý thích thú như thế.

Sau đó là một phóng sự ở một viện dưỡng lão. Các em nhỏ ở trại mồ côi được đưa đến giao lưu với các cụ già. Những câu hỏi ngô ghê được đặc ra hỏi của các em với các cụ được các cụ trả lời cặn kẽ. Bọn trẻ chăm chú nhìn các cụ tạo ra các món đồ thủ công tuy đơn sơ nhưng rất đẹp, và học hỏi theo.

- Tôi xa gia đình và con cháu lâu lắm rồi. Nhớ chúng lắm, nhưng bị chúng bỏ mặc không đến thăm nữa.
Buồn lắm. Nhớ mấy đứa cháu nội lắm, tôi ước khi mình sắp chết có thể gặp chúng một lần – Một cụ già nói trong nước mắt, vừa nói vừa lấy khăn lau nước mắt kể lại nỗi đau trong lòng mình.

Vài cụ già kể lại lí do buồn mà mình hiện phải ở viện dưỡng lão chứ không được xum họp với gia đình.

- Cô Đình Ân đưa mấy đứa bé này tới đây chúng tôi rất vui. Nhìn chúng mà đỡ nhớ tới con cháu, chúng tôi cũng bớt tủi thân .

…………

Sau đó là rất nhiều lời cảm ơn của mọi người tới Đình Ân. Một người quản lí của viện dưỡng lão đã đứng ra phát biểu:

- Tuy trước đây chúng tôi luôn được cô Anh Kỳ giúp đỡ tài trợ mọi mặt. Chúng tôi rất cảm kích cô ấy. Nhưng mà cô Đình Ân lại đem đến cho chúng tôi rất nhiều niềm vui, tuy rất nhỏ nhưng đó lại là điều mà tất cả mọi người đều mong đợi. Hơn thế nữa, cô ấy còn chú ý đến tình trạng sức khỏe cuộc sống của chúng tôi. Vốn dĩ trại dưỡng lão là đất tư không hoàn toàn thuộc về chúng tôi, bên cạnh lại có nhà máy xí nghiệp sản xuất, với cường độ khá lớn. Các cụ gài vốn đã khó ngủ lại bị đánh thức vì nhà máy hoạt động quá sớm. Nhiều cụ vì vậy mà sinh ra rất nhiều bệnh, không thể thoải mái nghỉ ngơi. Tổng giám đốc Phương Thế Nam của tập đoàn bất động sản Phương Thế là một người bạn của cô Đình Ân, nể lời cô đã tặng cho chúng tôi một mảnh đất thuộc về riêng chúng tôi và vô cùng yên tĩnh thích hợp cho cuộc sống an dưỡng của các cụ. Thiết nghĩ đây mới chính là điều mà chúng tôi mong muốn nhất. Vì vậy chúng tôi vô cùng biết ơn và cảm kích cô ấy.

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Sẽ để em yêu anh lần nữa

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !