Truyện kiếm hiệp
 

Sẽ để em yêu anh lần nữa (chương 34)

Lượt xem chương này: 2555

Hãy buông tay em.

Hiểu Đồng có hẹn với Tuấn Kiệt, vừa ra về cô liền đón xe đến chỗ hẹn. Lâu rồi cô và Tuấn Kiệt không liên lạc với nhau, không ngờ lần này cậu lại hẹn gặp cô trước. Vừa bước vào, Hiểu Đồng bỗng khựng lại vì quá bất ngờ với người ngồi cạnh Tuấn Kiệt. Cô gái mà cô vừa mới quen – Hạ Khanh.

Gạt bỏ sự bất ngờ cô mĩm cười tiến lại bàn của họ, khẽ mĩm cười chào Hạ Khanh rồi quay sang Tuấn Kiệt cười trêu:

- Haiz! Em còn tưởng bị người bạn tốt bỏ rơi nữa chứ.

Tuấn Kiệt cười buồn không nói gì, đầu cúi xuống nhìn ly cà phê trong tay mình.

- Không ngờ hai người quen thân như vậy. Cứ tưởng chỉ là hợp tác trong công việc thôi – Hạ Khanh bất ngờ lên tiếng, rồi nhìn Hiểu Đồng khẽ cười nói – Chúc mừng em, bài phóng sự vô cùng xúc động khiến tất cả mọi người đều khóc mà bầu chọn cho Đình Ân. Chiến thắng thật oanh liệt với tỷ số gần như 100%.

- Chị quá lời rồi – Hiểu Đồng không tỏ vẻ khiêm tốn, nhưng cũng không tỏ vẻ tự cao, cô mĩm cười rạng rỡ, ánh mắt long long của sự chiến thắng – Chỉ là em và họ có cuộc sống khá giống nhau mà thôi. Những người có cuộc sống đầy đủ trong nhung lụa như Anh Kỳ sẽ không thể nào hiểu được ước mơ và hy vọng của mọi người đâu. Với lại, suy nghĩ vốn khác nhau nữa, Anh Kỳ chỉ chăm chăm lợi dụng họ tạo sự nổi tiếng cho bản thân cô ta, còn bọn em đều nghĩ cho mọi người.

- Sao em lại biết bọn trẻ thích đi biển. Anh nghỉ tụi nó thích đi khu trò chơi hơn chứ – Tuấn Kiệt đột nhiên hỏi chen vào.

- Em đã dẫn em gái của em và con của một người chị đến thăm trại trẻ. Bọn trẻ con luôn được dặn là không được đòi hỏi quá nhiều, cho nên chúng không bao giờ nói ra ước mơ của chúng. Cho nên em để bé Đường em gái của em chơi cùng chúng và hỏi về ước mơ của chúng. Anh cũng biết đó, trẻ con với nhau không có ngại ngùng gì, chúng nó thi nhau nói sợ thích được nhìn biển. Em và Đình Ân cứ thế mà thực hiện ước mơ cho chúng.

- Còn bức tranh, sao em lại nghĩ sẽ tạo một bức tranh như thế – Hạ Khanh lên tiếng.

- Vì…- Hiểu Đồng đột nhiên im lặng, môi mím lại, mi mắt cụp xuống phảng phất nổi u buồn, đó chính là nỗi đau của cô. Ước mơ cùng ba tạo nên một bức tranh vỏ sò tặng mẹ, ước mơ làm một bức tranh tặng sinh nhật Vĩnh Phong. Chẳng có ước mơ nào cô thực hiện được.

Hạ Khanh thấy Hiểu Đồng có vẻ buồn, không muốn nói đến , cô bèn xua tay nói:

- Thôi chuyện cũng qua rồi, chúng ta đã thắng. Bõ qua chuyện này đi.

Hiểu Đồng cười gật đầu rồi quay sang nhìn Tuấn Kiệt:

- Anh hẹn em đến đây có chuyện gì không? Mà hình như anh chưa giới thiệu cho em biết mối quan hệ của hai người.

- Đây là chị gái sinh đôi của anh: Hạ Khanh – Tuấn Kiệt chỉ tay về phía Hạ Khanh giới thiệu rồi im lặng một lát mới tiếp tục lên tiếng – Thật ra anh muốn nói lời xin lỗi với em cho nên mới hẹn em ra đây.

- Bỏ đi, hôm đó, em đã nói em không trách anh. Tình yêu vốn ích kỷ mà. Chỉ hy vọng, anh và Anh Kỳ được vui vẻ bên nhau thì em mừng rồi.

- Thật ra, từ lúc đó tới nay, anh không còn gặp lại cô ấy nữa. Anh biết cô ấy chỉ lợi dụng anh để chiến thắng mà thôi, nhưng mà anh lại ngốc nghếch cam tâm tình nguyện để cô ấy lợi dụng. Chỉ vì anh không muốn cô ấy phải đau khổ khi thất bại, cho nên anh chọn cách ích kỷ phản bội em. Anh cảm thấy có lỗi với em cho nên anh không đến gặp cô ấy nữa – Tuấn Kiệt nói với giọng trầm khàn buồn bã.

- Còn cô ấy, cô ấy muốn quay lại với anh mà, cô ấy phải đi tìm anh chứ – Hiểu Đồng hơi ngạc nhiên hỏi lại, cô không nghĩ Anh Kỳ trắng trợn lợi dụng Tuấn Kiệt như vậy.

- Cô ấy không có đến tìm anh, đã biết cô ấy lừa dối nên anh cũng chưa từng nuôi hy vọng cô ấy đến tìm anh.

- Cái thằng này – Hạ Khanh bỗng xen vào, cô dùng tay bẹo má Tuấn Kiệt nói – Uổng công chị từ nhỏ luôn che chở cho em, nhường em cả cái mền….sao lại vì một cô gái không đáng mà buồn bã thế chứ. Ngoan ngoan đi, chị đây sẽ giới thiệu cho em hàng tá cô khác – Hạ Khanh xoa coa đầu Tuấn Kiệt như một đứa trẻ.

- Chị …- Tuấn Kiệt kêu lên đầy xấu hổ, tuần tủi này mà còn bẹo má và xoa đầu như đứa trẻ thì thật là mất mặt, lại còn ơ ngay nơi công cộng.

Mặc dù biết Hạ Khanh cố tình làm vậy để an ủi Tuấn Kiệt nhưng Hiểu Đồng cũng không nhịn được mà cười phá lên, khiến Tuấn Kiệt càng thêm xấu hổ. Cậu bèn gắt lên:

- Hai người thôi ngay đi.

Nhưng càng bị Hiểu Đồng và Hạ Khanh trêu ghẹo thêm nữa. Không khí nhờ vậy mà đã bớt phần u buồn. Hiểu Đồng không nỡ ăn hiếp Tuấn Kiệt thêm nữa cho bèn nói:

- Được rồi, em tha cho anh với điều kiện là phải giúp Đình Ân có những tấm hình đẹp đó nha.

- Thật ra, anh hẹn em ra cũng vì chuyện này – Tuấn Kiệt ngồi ngay lại nhìn Hiểu Đồng nói – Sau khi hoàn thành xong, anh sẽ từ bỏ sự nghiệp.

- Tại sao – Hiểu Đồng nghe vậy thì ngạc nhiên vô cùng.

- Trước đây, anh cãi lời gia đình đi học nhiếp ảnh cũng vì cô ấy. Bây giờ cô ấy không còn bên cạnh anh nữa thì nhiếp ảnh cũng không còn ý nghĩa gì nữa. Anh sẽ trở về giúp gia đình anh.

Hiểu Đồng gật gù vẻ đồng cảm. Hạ Khanh vỗ vỗ vai Tuấn Kiệt nói:

- Em trai chị cuối cùng cũng lớn rồi.

- Chị hơn em có ba phút thôi, đừng làm như hiểu đời hơn em chứ – Tuấn Kiệt cự nự lại phản đối, thái độ xem mình như trẻ con của Hạ Khanh. Hạ Khanh cười không nói gì. Sau đó họ lại tiếp tục trò chuyện vui vẻ. Hiểu Đồng cảm thấy hai chị em nhà này vô cùng dễ thương.

Đến khi ra về, Hạ Khanh quay đầu nhìn Hiểu Đồng lần nữa, môi mấp máy muốn nói điều gì đó nhưng rồi lại lắc đầu bỏ đi. Hiểu Đồng cũng chú ý từ đầu dường như Hạ Khanh có điều gì muốn nói với mình, nhưng cô không lên tiếng mà đợi Hạ Khanh nói. Khi thấy Hạ Khanh quay đầu nhìn mình muốn nói điều gì đó rồi thôi, cô cũng im lặng không hỏi thêm.

Thật không ngờ trên đường về cô lại gặp Anh Kỳ, vốn dĩ chỉ muốn tấp vào mua tặng Đình Ân một món quà mừng chiến thắng. Cô lên trền quầy mỹ phẩm cao cấp của Plaza … đang lựa chọn quà thì phía trước bỗng ồn ào tiếng mắng ****. Ngẩng đầu nhìn lên thì thầy một dáng vẻ nằng nặc sát khí và một dáng vẻ cực kì thảm hại đến đáng thương.

- Đã nói với chị rồi, ngoài Strawberris Champagne tôi không thích bất kì loại nước hoa nào cả. Đừng có xịt lung tung trên người tôi – Anh Kỳ không cần giữ hình tượng của mình nữa, và cũng không giữ thể diện cho Vũ Quỳnh mà cứ quát nạt ầm ĩ chỗ đông người.

- Chị xin lỗi, chị không cố ý, để chị giúp em lau cho bớt muội – Tiếng Vũ Quỳnh sợ hãi, cô lúng túng dùng khăn lau vào vùng tay đã bị xịt nước hoa của Anh Kỳ.

- Không cần, tôi tự lau. Chị đúng là vô dụng mà, làm có chút chuyện cũng không xong – Anh Kỳ giận dữ giật cái khăn trên tay Vũ Quỳnh, lau sách vết nước hoa rồi quăng mạnh cái khăn vào mặt Vũ Quỳnh.

Bất chợt Anh Kỳ quay đầu nhìn thấy Hiểu Đồng, cô sững người, nhìn Hiểu Đồng đầy căm tức. Hiểu Đồng chỉ cười nhạt tiếp tục bước đi không thèm để ý. Anh Kỳ nèm chi Hiểu Đồng cái nhìn đầy lửa rồi quay sang mắng Vũ Quỳnh.

- Mau xách đồ đem xuống cho tôi. Cẩn thận đó, chị mà làm hư là không yên với tôi đâu.

Cô ta vùng vằng đi ra khỏi chỗ đó, còn cố tình va vào Hiểu Đồng một cái rõ đau. Hiểu Đồng lắc đầu cười, bất chợt nhìn thấy gương mặt của Vũ Quỳnh đang tay xách nách mang khệ nệ đi tới. Vũ Quỳnh nhìn thấy Hiểu Đồng cũng khựng lại, gương mặt lúng túng và xấu hổ. Cô từ một đại tiểu thư giờ đây sa cơ đến nông nỗi này thật nhục nhã. Vì lúng túng nên cô làm rớt đồ.

Hiểu Đồng thấy vậy, không tính toán chuyện cũ, huống hồ cô ta cũng đáng thương lắm rồi còn chấp nhặt chuyện củ làm gì, bèn cúi xuống giúp cô ta nhặc đồ lên. Nhạ nhặn đặt vào tay Vũ Quỳnh, cô ta nhìn Hiểu Đồng không chớp mắt, Hiểu Đồng bèn cười nói:

- Cẩn thận, kẻo rớt nữa lại bị là đó.

Vũ Quỳnh nhìn Hiểu Đồng mặt đầy cảm kích cô e dè nhận lấy mấy túi giấy từ tay Hiểu Đồng. Hiểu Đồng cũng không nói gì thêm định bỏ đi nhưng Vũ Quỳnh đã gọi lại.

- Xin lỗi… – Vũ Quỳnh lắp bắp nói – Trước đây là do tôi cạn nghĩ cho nên mới phạm phải sai lầm. Trong thời gian vừa qua tôi rất hối hận. Chuyện lần trước, tôi không cố ý đâu, chỉ tại vì Anh Kỳ ép buộc. Tôi thật sự xin lỗi.

Hiểu Đồng cười nhẹ gật đầu không nói gì bỏ đi.

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Sẽ để em yêu anh lần nữa

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !