Truyện kiếm hiệp
 

Sẽ để em yêu anh lần nữa (chương 34.1)

Lượt xem chương này: 2298

Ngồi xe buýt trở về nhà, Hiểu Đồng bần thần cả người. Vì tình yêu, Tuấn Kiệt đã lực chọn sự ích kỷ, nhưng không ích kỷ cho bản thân mà ích kỷ cho người mình yêu. Còn cô, cô cũng là đang ích kỷ, ích kỷ cho bản thân mình. Cô như một người chân đạp hai xuồng, vừa không nở làm tổn thương Vĩnh Thành, vừa tham lam muốn bên cạnh Vĩnh Phong. Lý trí và con tim vốn không cùng tiếng nói, cô phải làm sao đây?

Đột nhiên, Hiểu Đồng nhận được một tin nhắn:” Em tới chưa”. Chỉ ba từ thôi mà luôn có cảm giác ngọt ngào đến lạ thường. Cô đã hứa hôm nay sẽ đến nhà Vĩnh Phong làm cơm cho cậu. Hình ảnh Vĩnh Phong hiện ra với nụ cười rạng rỡ thu hút, luôn tỏa ra ánh hào quang ấm áp bao phụ lấy cô. Hiểu Đồng khẽ nhắm mắt thở dài, cô biết rằng giờ đây mình đang ích kỷ cho bản thân, bởi vì cô vẫn chọn ở bên người mình yêu. Hiểu Đồng nhắn một tin cho Vĩnh Phong:

“ Em quyết định sẽ nói rõ với Vĩnh Thành.”

“ Anh đợi em. “

Ba từ này tưởng chừng như đang mang đến cho họ một hạnh phúc mỹ mãn, nhưng không ai biết rằng, ba từ này lại là thứ khiến họ day dứt.

Khi Hiểu Đồng quyết định đến nhà gặp Vĩnh Thành nói rõ tâm sự của mình, hy vọng Vĩnh Thành tha thứ cho sự ích kỷ của cô. Cô không gọi điện, chỉ đứng lặng lẽ chờ bên ngoài cho đến khi nụ cười ấm áp của Vĩnh Thành hiện ra khi nhìn thấy cô. Ở cậu dường như có điều gì phiền muội bởi hai hàng chân mày đăm chiêu châu lại, chỉ giãn ra khi nhìn thấy gương mặt Hiểu Đồng.

- Sao em đến mà không gọi cho anh? – Vĩnh Thành nhìn gương mặt hơi tái vì lạnh của cô thương xót trách.

- Em để quên chìa khóa ở nha. Lại sợ anh bận họp nên em không làm phiền. – Hiểu Đồng cười bẻn lẻn nói.

- Vào nhà đi – Vĩnh Thành vội giục, cậu sợ cô lại bị lạnh. Tay đưa vào túi lấy vội chùm chìa khóa ra tra vào ổ. Nhưng chùm chìa khóa lại bất ngời rơi xuống. Vĩnh Thành thoáng sững người, cậu lo sợ Hiểu Đồng phát hiện được điều gì đó, bèn giả vờ nói:

- Em xem, đến tay anh còn bị lạnh run mà cầm chìa khóa cũng không xong, vậy mà em lại đứng bên ngoài lâu như vậy.

Hiểu Đồng còn đang suy nghĩ phải bắt đầu sao với Vĩnh Thànhnên không chú ý đến thái độ lúng túng của cậu khi làm rơi chìa khóa thì nghe Vĩnh thành hỏi cô giật mình rồi nói:

- Không sao mà. Thôi vào nha đi anh.

Cửa nhà được mở ra, Vĩnh Thành vội kéo Hiểu Đồng vào trong đẩy cô ngồi ghế phủ lên người cô một tấm chăn, điều chỉnh lại điều hòa cho ấm và đi rót cho cô một ly trà nóng. Thái độ quan tâm của Vĩnh Thành làm Hiểu Đồng không sao mở lời được.

Cô cuối cùng chỉ trò chuyện vài câu với Vĩnh Thành, đến tối Vĩnh Thành đưa cô về mà Hiểu Đồng vẫn không thể mở lời được. Khi về đến nhà, Hiểu Đồng xuống xe, cô hít một hơi thật sâu quyết định nói rõ thì Vĩnh Thành đột ngột ôm chặt lấy cô, giọng khàn buồn thảm vô cùng nói:

- Hiểu Đồng, anh chẳng còn gì cả, chỉ còn có em thôi. Xin em, đừng rời xa anh có được không?

Lời nói tha thiết khiến trái tim vừa căng phồng đầy quyết tâm của hiểu Đồng bị xẹp xuống. Làm sao cô nỡ nói ra những lời tuyệt tình gây đau đớn cho anh vào lúc này được chứ. Hiểu Đồng lặng lẽ gật đầu. Vĩnh Thành đẩy cô ra rồi cười vuột mũi cô nói:

- Anh đùa thôi, em mau vào nhà đi.

Lúc nói, đôi mắt Vĩnh Thành chất chứa nhiều tâm sự thầm kín của sự đau thương và mất mát, nhưng Hiểu Đồng không biết là chuyện gì, cô định hỏi thì Vĩnh Thành đã lái xe đi mất.

Vì một người là đại diện, còn một người là luật sư của tập đoàn Vĩnh Phát, cho nên Hiểu Đồng và Hạ Khanh có dịp gặp nhau thường xuyên. Một hôm hai người cùng hẹn ở một quán bar. Khi Hiểu Đồng đến thì Hạ Khnh đã có mặt ở đó, trên bàn đã có hai chai bia uống cạn. Dường như Hạ Khanh đã đến rất sớm, vẻ mặt cô chìm vào trầm tư, dáng vẻ cô đọng khi cô nhìn chăm chú vào ly bia đã cạn đá trên tay mình. Thấy Hiểu Đồng tiến tới, Hạ Khanh bèn ngước đầu nhìn lên, thái độ dứt khoát mạnh mẽ, dường như cô đã trải qua một quảng thời gian khá lâu mới có thể quyết tâm.

Đợi Hiểu Đồng ngồi xuống và gọi nước, Hạ Khanh mới nhìn thẳng Hiểu Đồng hạ giọng nói:

- Chị có chuyện muốn nói với em.

- Vâng – Hiểu Đồng liền gật đầu, thái độ bình thản như đã đoán sẽ có cuộc nói chuyện thế này.

- Em biết chị và Vĩnh Thành quen nhau chứ ?

- Em biết. Anh ấy có kể với em.

- Haiz…, xem ra anh ấy rất yêu em, cho nên không hề giấu em bất cứ chuyện gì – Hạ Khanh reo lên một cách cảm thán, gương mặt có chút buồn bã.

Hiểu Đồng chỉ cười không nói gì cả.

- Chị yêu anh ấy. Lần đầu tiên gặp, chị đã yêu anh ấy rồi – Hạ Khanh trầm tư một lát rồi mới quyết định nói ra nỗi lòng của mình.

- Vĩnh Thành là một chàng trai tốt. Anh ấy xứng đáng được nhiều người ngưỡng mộ – Hiểu Đồng gật đầu tỏ vẻ hiểu.

- Nhưng người có thể làm anh ấy chú ý chỉ có một mình em. Trong mấy năm quen biết anh ấy, chị chưa từng thấy anh ấy ở bên bất cứ người phụ nữa nào cả. Cho nên nhìn thấy Vĩnh Thành hết lòng chăm sóc cho em, chị rất ganh tỵ.

Hiểu Đồng ngẩng đầu nhìn Hạ Khanh, đôi mắt cô chứa đầy u buồn, đôi mắt Hạ Khanh cũng vậy. Hiểu Đồng cảm thấy tim rất nhói đau. Cô được những người phụ nữ yêu Vĩnh Thành ghen tỵ, nhưng cô lại có lòng rũ bỏ anh, nỗi hổ thẹn trong lòng Hiểu Đồng lại dâng lên.

- Thật ra, Vĩnh Thành đã giấu em một chuyện, chị cũng chỉ được biết gần đây thôi – Hạ Khanh nhìn Hiểu Đồng, trong đáy mắt thể hiện sự quyết tâm lần nữa – Tay anh ấy thật sự chưa khỏi mà còn có dấu hiệu nghiêm trọng hơn. Nếu chữa không khéo thì có khả năng bị liệt mãi mãi.

Hiểu Đồng như người vừa bị sét đánh trúng toàn thân khiến cả cơ thể bị tê liệt, rồi như một luồng điện chạy qua khiến cả người run lên bần bật, tim cũng vì thế mà trở nên rối loạn đầu óc quay cuồng. Hai chân cứ run lên như thể đã bị ai đó rút mất gân. Bàn tay nhúc nhích vì run không sao kiểm soát được. Lát sao cô cố gắng để hỏi lại, môi cũng khẽ run khiến cho lời nói bị đứa quảng:

- Lời chị…vừa nói..là …sự thật …sao?

- Đúng vậy – Hạ Khanh gật đầu xác nhận.

Hiểu Đồng cảm thấy dường như sức lực còn lại trong thân thể đã bị rút cạn.

- Nhưng mà chính anh Hữu Thiên đã nói với em là tay Vĩnh Thành đã không sao rồi. Anh ấy là một bác sĩ giỏi, lẽ nào anh ấy đã chuẩn đoán sai – Hiểu Đồng không dám tin vào những điều mình vừa nghe thấy, cô liền đưa ra chứng cớ để biện giải.

- Hữu Thiên là một bác sĩ giỏi, nhưng đồng thời cũng là một người bạn tốt. Bạn bè giúp đợ nhau giấu giếm cũng là lẽ thường – Hạ Khanh chậm rãi nói.

Nước mắt Hiểu Đồng đột nhiên rơi ra lúc nào cũng không hay.

- Cho nên Hiểu Đồng, chị cầu xin em, cầu xin em hãy ở bên cạnh Vĩnh Thành đừng rời xa anh ấy – Hạ Khanh khuẩn khoản van cầu.

“Hiểu Đồng, anh chẳng còn gì cả, chỉ còn có em thôi. Xin em, đừng rời xa anh có được không?” Câu nói hôm trước như vang vọng vào tai Hiểu Đồng. Là vì việc này sao, là vì việc này cho nên lúc đó anh đã đau buồn đến như thế sao?

Nhưng chợt một ý nghĩ lướt qua trong đầu cô. Chuyện cánh tay và chuyện hôm đó dường như là hai chuyện khác nhau. Đã có một chuyện gì đó xảy ra khiến cho Vĩnh Thành kích động đến như vậy.

- Em có biết vì sao Vĩnh Thành lại cho em tự do lựa chọn ở bên anh ấy hay Vĩnh Phong hay không? – Hạ Khanh đột nhiên hỏi, nhưng không đợi Hiểu Đồng trả lời cô bèn nói tiếp – Là vì tin nhắn của em lúc xảy ra hỏa hoạn, anh ấy đã đọc tin nhắn đó. Vĩnh Thành đã cho em và Vĩnh Phong rất nhiều cơ hội ở bên nhau. Và giờ cho em sự lựa chọn. Cho nên xin em đừng trở về bên Vĩnh Phong mà rời xa Vĩnh Thành có được không?

- Hạ Khanh, chị yêu Vĩnh Thành, sao lại muốn em và anh ấy ở bên nhau?

Hạ Khanh nghe Hiểu Đồng hỏi thì sững người lại cười buồn rồi trả lời:

- Phải chị yêu anh ấy. Nhưng Hiểu Đồng, một cô gái thông minh như em chắc hiểu đạo lí:” Yêu một người là muốn cho người mình yêu hạnh phúc”. Cho nên chị sẽ không vì sự ích kỷ chiếm hữu mà bám lấy anh ấy. Vì người chị yêu chị sẵn sàng đứng bên cạnh giúp đỡ, vực anh đứng dậy, gánh chịu mọi đau buồn bất hạnh cho ánh ấy. Chị biết khi chị yêu cầu em ở bân cạnh Vĩnh Thành là rất ích kỷ vì em yêu Vĩnh Phong. Nhưng chị không nỡ nhìn anh ấy đau khổ, cho nên chị quyết định nói ra sự việc lần này.

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Sẽ để em yêu anh lần nữa

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !