Truyện kiếm hiệp
 

Sẽ để em yêu anh lần nữa (chương 34.2)

Lượt xem chương này: 2334

Sau khi tạm biệt Hạ Khanh, Hiểu Đồng yêu cầu Hạ Khanh đừng nói với Vĩnh Thành là cô đã biết tất cả sự thật. Hiểu Đồng cứ thế đi như kẻ mất hồn, lang thang dọc trên con đường, cô không chú ý đến người đi đối diện mình, cô vô ý va phải một người đi đường, người đó nhìn cô định mắng, nhưng bắt gặp đôi mắt vô hồn gương mặt trắng bệt của cô thì nhăn nhó cuối xuống nhặt chùm chìa khóa bị rơi xuống lên lặng lẽ bỏ đi.

Hiểu Đồng nhìn chùm chìa khó trên tay người đó, bất giác nhớ lại lúc Vĩnh Thành làm rơi chìa khóa. Những giọt nước mắt vừa cạn lại tiếp tục rơi, sao cô lại không để ý, có rất nhiều việc cho thấy tay Vĩnh Thành không bình thường nhưng vì cô quá vui mừng, cảm giác tội lỗi trong lòng nhẹ đi khi biết tay cậu đã bình phục nên đã chối bỏ những sự việc đó.

Bây giờ cô biết được sự thật rồi, sự đau khổ chồng chất lên nhau. Nếu cô đến với Vĩnh Thành thì Vĩnh Phong sẽ ra sao. Cô từng làm tim anh tan vỡ một lần, giờ đây cô lại cho cậu một tia hy vọng, lẽ nào lại tiếp tục dập tắt hy vọng của cậu. Nhưng nếu cô chọn Vĩnh Phong thì nỗi đau mà Vĩnh Thành phải gánh chịu sẽ khiến cô day dứt không yên.

Hữu Thiên đang làm xem nốt số hồ sơ bệnh án của hôm nay thì cánh cửa phòng cậu bật mở. Hiểu Đồng bước vào với đôi mắt vừa đau buồn vừa giận dữ tiến lại phía bàn cậu ngồi. Hưu Thiên thấy Hiểu Đồng tự tiện xông vào phòng cậu mà không báo trước lại nhìn thấy vẻ mặt của cô thì trong lòng cảm thấy bất an vô cùng. Cậu nhìn Hiểu Đồng đợi chờ. Nhưng ánh mắt Hiểu Đồng đột nhiên trở thành van nài khi hai chân cô khũy xuống quỳ xuống trước mặt cậu.

Hữu Thiên giật nảy mình trước hành động của Hiểu Đồng, cậu vội bật dậy chạy đến nắm tay Hiểu Đồng kéo cô đứng dậy hỏi:

- Hiểu Đồng em sao vậy, đã xảy ra chuyện gì. Mau đứng lên đi.
Hiểu Đồng lắc đầu rụt tay khỏi tay Hữu Thiên, nước mắt rơi xuống, cô nói trong tiếng nấc:

- Hữu Thiên! Em xin anh hãy nói rõ bệnh tình của Vĩnh Thành cho em biết có được không?

- Em đứng dậy trước đi rồi nói – Hữu Thiên thở dài nói rồi dứt khoát kéo tay Hiểu Đồng dứng dậy.

Hiểu Đồng bước ra khỏi bệnh viện trong trạng thái mơ hồ không sức sống. Cái sự thật mà cô không dám tin, cái sự thật mà cô đã đi tìm đáp án cuối cùng cũng được làm rõ. Hiểu Đồng bị sự giằng xéo trong lòng làm đau đớn khôn cùng. Lời Hữu Thiên cứ vang vọng bên tai cô: “ Thật ra lần trước Vĩnh Thành đi công tác, thật chất là đi khám lại cánh tay của cậu ấy. Vốn dĩ cần phải phẩu thuật lại thêm vài lần nữa, nhưng khi cậu ấy trở về lại là lúc em xảy ra chuyện. Cho nên cậu ấy đã bỏ qua cơ hội phẩu thuật cho bản thân, cậu ấy không nỡ rời bỏ em trong lúc em khó khăn thế này.” Ngay lúc đó, Vĩnh Phong nhắn tin đến.

Vẫn chỉ có 3 chữ: “ Anh chờ em”. Trước đây ba chữ này khiến Hiểu Đồng cảm thấy ngọt ngào vô cùng, nhưng giờ này ba chữ này như một nhát dao chém thẳng vào tim Hiểu Đồng, chẻ nó ra làm hai phần. Dù cô chọn phần nào thì vẫn cảm thấy đau đớn vô cùng, bởi vì cả hai đều là tim của chính cô.

Cuối cùng Hiểu Đồng cũng đến nhà Vĩnh Phong, cô cố giấu đi nỗi buồn trong lòng để đối diện với Vĩnh Phong. Đón nhận cái ôm ấm áp và cái nhìn trìu mến của Vĩnh Phong nhưng cô đã không còn cái cảm giác hạnh phúc như mọi khi nữa. Cô đẩy Vĩnh Phong ra cố gắng kìn nén cảm xúc trong lòng mình nói:

- Em đi nấu cơm cho anh.

Khi cả hai đã ăn xong, Hiểu Đồng đang xắt trái cây thì Vĩnh Phong đột nhiên lên tiếng với vẻ e dè ngập ngừng:

- Hiểu Đồng! Em có thể….ừhm, để Anh Kỳ làm người đại diện ngoài nước cho mẫu sản phẩm mới lần này được không? Chỉ lần này thôi…

- Cạch ….

Vĩnh Phong giật mình vội chạy đến xem xét ngón tay bị cắt trúng của Hiểu Đồng, giọng lo lắng hối hận nói:

- Anh xin lỗi, đáng lí anh không nên nói ra. Bỏ qua chuyện này đi.
Vĩnh Phong định đưa ngón tay Hiểu Đồng vào miệng để ngăn chặn những giọt máu đang tuôn ra từ vết cắt nhưng Hiểu Đồng đã rụt tay lại. Cô nắm chặt ngón tay chảy máu của mình trong lòng bàn tay, mắt khẽ khép lại cảm nhận sợi dây giằng co trong lòng cô đã phựt đứt rơi xuống đáy lòng cô. Lời vĩnh Phong nói như một giọt nước tràn ly, đã không có cách gì lấy lại được. Hiểu Đồng mở mắt nhìn Vĩnh Phong, không có sự oán trách, không có sự đau khổ, chỉ có sự thất vọng tột cùng.

Lời đã nói ra không cách gì rút lại. Hiểu Đồng nhìn Vĩnh Phong đau đớn nói:

- Em thật thất vọng về anh – Nói xong cô quay lưng bỏ đi một mạch, không kịp để Vĩnh Phong có sự níu kéo.

Hiểu Đồng chạy như bay ra khỏi nhà Vĩnh Phong, cô cũng không biết mình chạy bao lâu, chỉ đến khi chân cô gần như đuối sức rồi té huỵch xuống đất. Khi cô ngẩng đầu lên, trước mặt cô là một tiệm nữ trang cao cấp…

Sau đó Hiểu Đồng đã tránh gặp mặt Vĩnh Phong, cũng không nhận điện thoại của cậu.

Khi Hiểu Đồng đến nhà Vĩnh Thành, cánh cửa nhà không đóng lại mà mở hờ. Hiểu Đồng cảm thấy rất kì lạ, cô vội vàng đẩy cửa bước vào trong. Cô nhìn thấy phòng khách bị đập phá đỗ vỡ khắp nơi, nỗi sợ hãi trong lòng khiến tim cô đập mạnh. Vĩnh Thành đang ngồi im lặng trên sofa, nét mặt dường như đau đớn lắm. Nhìn thấy Vĩnh Thành không sao Hiểu Đồng thở dài trút hết nỗi sợ hãi lúc nãy ra. Cô bước nhanh đến bên Vĩnh Thành hỏi:

- Đã xảy ra chuyện gì vậy anh!

- Không có gì, chỉ là có chút bực mình thôi – Vĩnh Thành giật mình khi nghe Hiểu Đồng hỏi. Cậu ngẩng đầu nhìn Hiểu Đồng, trong ánh mắt đang che giấu một điều gì đó. Cậu lãng đi chuyện khác.

- Để anh dọn dẹp lại một chút – Vĩnh Thành vội vàng đứng lên thu dọn những bề bộn bên dưới – Em cứ ngồi đó đi.

Hiểu Đồng nhìn dáng vẻ lui cui dọn dẹp của Vĩnh Thành đột nhiên thấy thương cảm vô cùng. Dường như cánh tay Vĩnh Thành không đủ sức để bê chồng sách đã được sếp ngay ngắn. Cậu đặt từng cuốn từng cuốn lên kệ, Hiểu Đồng nhìn thấy cảnh đó cắn chặt răng để không bậc khóc. Cô nén những giọt nước mắt vào lòng cố tỏ vẻ không có gì nói:

- Vĩnh Thành, anh xem nè.

Vĩnh Thành quay lưng lại nhìn, Hiểu Đồng đã giơ một bàn tay ra phía trước, mu bàn tay giơ về phía Vĩnh Thành, ngay ngón áp út là chiếc nhẫn kim cương sáng lấp lánh, cỗ tay cô là chiếc lắc hình ngôi sao rất đẹp. Hiểu Đồng nhoẻn miệng nhìn Vĩnh Thành cười dịu dàng nói:

- Lần trước em nói với anh, chiếc nhẫn hơi rộng, em sợ nó bị rơi mất nên đem cất. Hôm kia em đã đem đến tiệm nữ trang cao cấp bảo họ thu nhỏ lại. Sẵn làm lại chiếc lắc bị đứt này luôn.

- Vậy à – Vĩnh Thành cười yếu ớt nói – Sao em không nói để anh cho người đi làm.

- Anh bận nhiều việc nên em không muốn làm phiền. Hôm nay làm xong là em đến đây liền, em có chuyện muốn nói với anh…- Hiểu Đồng ngừng một lát rồi quyết tâm nói – Chúng ta kết hôn đi.

Cuốn sách trên tay Vĩnh Thành rơi xuống, cậu ngạc nhiên nhìn Hiểu Đồng, chỉ bắt gặp nụ cười dịu dàng của cô. Vĩnh Thành vội quay mặt lại nơi khác, cậu không muốn Hiểu Đồng nhìn thấy gương mặt đầy kích động của cậu lúc này. Lát sau, Vĩnh Thành lên tiếng:
- Hiểu Đồng, hãy trở về với Vĩnh Phong đi.

- Tại sao, chẳng phải anh cho em sự chọn lựa hay sao. Vậy tại sao khi em chọn lựa, anh lại rút lui – Hiểu Đồng thắc mắc lên tiếng hỏi vặn lại.

- Nói tóm lại, anh không muốn kết hôn với em nữa. Em về đi – Vĩnh Thành lớn tiếng xua đuổi.

- Vậy thì anh nói lí do không muốn kết hôn với em đi – Hiểu Đồng nhất quyết nói.

Vĩnh Thành hít một hơi thật sâu rồi quay lưng nhìn thẳng vào mắt Hiểu Đồng:

- Tại vì tôi không muốn cô thương hại tôi. Tại vì tôi không muốn làm người để cô lợi dụng đối phó với mẹ tôi. Nhiêu đó lí do đã đủ chưa.

Hiểu Đồng choáng váng khi nghe Vĩnh Thành nói, cô suýt chút té xuống ghế, đau xót, hối hận vô cùng, Hiểu Đồng bậc khóc nói:

- Vĩnh Thành, em thừa nhận, em từng có ý nghĩ lợi dụng anh để trả thù mẹ anh. Nhưng từ cái giây phút anh cứu em thì nỗi hận thù đó dường như cũng biến mất. Không có lẽ nó không biến mất, em vẫn hận bà ấy, nhưng cái ý nghĩ trả thù bà ấy đã gần như không còn. Em chỉ dùng việc trả thù bà ấy làm động lực sống, làm động lực để bản thân mạnh mẽ hơn, để em không gục gã. Ở bên cạnh anh là thật lòng mong muốn của em, không phải lợi dụng, càng không phải thương hại. Em đã từng nói :”trong lòng em có anh”, điều này hoàn toàn là sự thật. Có lẽ tình cảm của em đối với anh chưa đủ nhiều nhưng em có thể cam đoan ý muốn kết hôn với anh không phải là thương hại anh.

- Dù cô muốn kết hôn với bất kỳ lí do gì, tôi cũng đều từ chối. Cô về đi – Vĩnh Thành ánh mắt lạnh lùng, thái độ thờ ơ nói, xong rồi quay lưng bỏ đi vào phòng của mình. Đóng sầm cửa lại .

Hiểu Đồng đứng nhìn theo bóng dáng Vĩnh Thành bàng hoàng bất động, cảm giác chua xót trong lòng. Là cô đã phạm sai lầm, là cô đã lừa dối trước cho nên Vĩnh Thành không tin cô. Là cô tự làm tự chịu, không thể trách ai. Hiểu Đồng lặng lẽ lau nước mắt ngồi xuống giúp Vĩnh Thành thu dọn lại nhà cửa. Đang thu dọn, Hiểu Đồng thấy một tờ giấy bị vò lại, có dấu mộc của bác sĩ, cô bèn mở ra xem, cô nghĩ chắc là giấy ghi lại bệnh tình của Vĩnh Thành, chính vì có biến cố nên cậu không dám tiếp nhận cô, sợ làm cô khổ sở, cho nên mới nói những lời như thế.

Nhưng khi Hiểu Đồng đọc tờ giấy đó, gương mặt cô hoàn toàn sửng sốt. Cô không ngờ, mọi việc làm như thế. Thảo nào mà Vĩnh Thành luôn trầm tĩnh đến thế, lại trở thành người nóng nảy đập vỡ đồ đạc trong nhà. Cái sự thật này đến cô còn không chấp nhận được, huống hồ là Vĩnh Thành. Tại sao lại như thế. Hiểu Đồng run rẩy nhìn về căn phòng đã đóng kín của Vĩnh Thành.

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Sẽ để em yêu anh lần nữa

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !