Truyện kiếm hiệp
 

Sẽ để em yêu anh lần nữa (chương 34.3)

Lượt xem chương này: 2514

Cánh cửa phòng của Vĩnh Thành mở ra, Hiểu Đồng bước vào, cô nhìn thấy Vĩnh Thành đang ngồi bệch dưới đất, tựa lưng vào thành giường, đầu gục vào hai cánh tay đặt trên đầu gối. Dáng vẻ cô đơn tội nghiệp đến đáng thương như một đứa trẻ bị bỏ rơi, trái tim Hiểu Đồng cảm thấy xúc động vô cùng. Cô lặng lẽ nhìn Vĩnh Thành rồi rơi nước mắt. Vĩnh Thành cũng không ngẩng đầu nhìn cô, có lẽ cậu đang khóc, có lẽ cậu không muốn cô thấy mình khóc. Hiểu Đồng chưa từng thấy dáng vẻ này của Vĩnh Thành bao giờ, dáng vẻ yếu đưới vô cùng.

Lát sau, cô quyết định bước đến bên cạnh Vĩnh Thành, dù cho cậu có xua đuổi, cô cũng mặc. Hiểu Đồng quỳ xuống trước Vĩnh Thàng choàng tay ôm lấy người cậu, thỏ thẻ cất giọng nói:

- Vĩnh Thành không sao đâu, là giả thôi, là giả thôi. Không phải sự thật đâu – Hiểu Đồng cố gắng an ủi Vĩnh Thành, cô hy vọng, những thứ đó đều không phải sự thật.

Vĩnh Thành không nói gì, Hiểu cảm nhận được sự run rẩy toát lên từ cậu. Hiểu Đồng vuốt nhẹ lưng vĩnh Thành như vỗ về:

- Dù đó là sự thật thì anh vẫn còn có em mà, chẳng phải anh đã nói chỉ cần một mình em thôi sao. Em sẽ không rời khỏi anh đâu.

Vĩnh Thành lúc này mới ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe có hai đường nước rơi trên gương mặt đã tiều tụy của cậu, môi run rẩy gọi tên Hiểu Đồng, cậu choàng tay kéo cô vào lòng mình, đầu cậu đặt lên vài Hiểu Đồng, tay siết chặt người Hiểu Đồng như thể sợ cô biến mất. rồi Vĩnh Thành bắt đầu kể trong nước mắt.

- Lúc nhỏ, mẹ dường như là không thương anh, mẹ chưa từng ôm anh lấy một lần, dường như đối với anh ** Năm mới là mẹ. Anh luôn mong mỏi mẹ nhìn anh dù chỉ một lần, khát khao được nằm trong vòng tay mẹ một lần, nhưng mẹ dường như chỉ yêu thương một mình Vĩnh Phong. Anh luôn tự an ủi mình, chỉ vì Vĩnh Phong còn nhỏ nên mẹ yêu thương em hơn, cho nên anh cũng rất yêu thương Vĩnh Phong, luôn chăm sóc nhường nhịn nó, chỉ vì muốn một câu khen ngợi của mẹ. Nhưng ngoài ép buộc anh phải làm điều này, không được làm điều kia, mẹ dường như không đoái hoài gì đến anh… Anh cứ nghĩ, anh chưa đủ ngoan, nên càng ra sức cố gắng, chưa từng có một lần anh cãi lời mẹ, cố gắng học thật giỏi để khiến mẹ tự hào. Nhưng cuối cùng chỉ nhận được sự hờ hững của mẹ khi anh cầm bằng khen trở về, còn Vĩnh Phong chỉ cần hạng cao hơn một chút cũng khiến mẹ vui mừng ra mặt. Anh lại tự an ủi mình, chỉ vì anh lúc nào cũng đứng đầu, cho nên mẹ mới không vui bằng việc Vĩnh Phong được lên hạng. Điều duy nhất khiến anh cảm thấy an ủi là ba rất yêu thương anh. Chưa từng để anh chịu thiệt thòi bất cứ thứ gì, hệ thứ mà mẹ mua chọ vĩnh Phong, ba cũng sẽ mua cho anh thứ ấy.

Vĩnh Thành kể một lúc thì giọng đã lạc đi, nhưng cậu vẫn tiếp tục lên tiếng kể:

- Khi lớn thêm một chút, anh biết được cảnh mẹ ghẻ hất hủi con chồng, anh đã nghĩ sở dĩ mẹ chưa từng yêu thương anh là bởi vì anh là con riêng của ba, chịu đựng anh chắc bà cũng thấy khổ sở. Ai lại yêu thương con chồng bao giờ, mẹ không trách móc, ghét bỏ anh cũng là tốt lắm rồi. Cho nên anh càng cố gắng ngoan hơn để một lúc nào đó mẹ nghĩ lại mà yêu thương anh. Có ai ngờ ….- Vĩnh Thành rời khỏi người Hiểu Đồng dựa vào giường cười điên dại nói – …có ai ngờ anh chẳng những là một đứa con hoang mà còn là một đứa con hoang bị bỏ rơi. Vốn dĩ trong người anh không có dòng máu họ Triệu. Anh chỉ là một đứa bé do họ nhặt về nuôi mà thôi.

- Vĩnh Thành, ai đã nói cho anh biết chuyện này – Hiểu Đồng ngồi xuống ngay bên cạnh Vĩnh Thành nhẹ nhàng hỏi.

- Có ai đó đã gửi cho anh bản xét nghiệm AND, chứng minh anh và ba không cùng huyết thống – Vĩnh Thành đau khổ đáp, lời nói nghẹn ngào vô cùng, như thể có tảng đá chắn ngang. Người cha luôn yêu thương anh, người cha mà anh tưởng là cùng huyết thống, cuối cùng lại nhận ra là một người hoàn toàn xa lạ, làm sao mà không khiến cậu shock cho được.

- Vĩnh Thành, biết đâu là ai đó cố tình làm vậy, họ cố tình lừa anh, gây chia rẽ cho gia đình, bản báo cáo xét nghiệm này chưa chắc là chính xác – Hiểu Đồng chợt cảm thấy có một tia hy vọng.

- Không đâu – Vĩnh Thàng lắc đầu nói – Lúc đầu anh cũng không tin vào bản xát nghiệm đó, lợi dụng ba anh còn đang dưỡng bệnh, anh đã cho người tiến hành kiểm tra. Bảng xét nghiệm này là do người của anh làm, nó xác nhận chính xác anh không phải là con của ba. Khi anh nhìn thấy bốn chữ:” Không cùng huyết thống” trong tờ giấy xét nghiệm AND này, anh cảm thấy vũ trụ này dường như đã sụp đỗ – Vĩnh Thành cố kiềm nén nước mắt nhưng nước mắt vẫn cứ rơi.

Hiểu Đồng cảm thấy thương Vĩnh Thành vô cùng, cô hiểu cái cảm giác xót xa mất mát tình thương là như thế nào. Cô đưa tay qua kéo đầu Vĩnh Thành dựa vào vai mình, đưa tay vuốt hết những giọt nước mặt của Vĩnh Thành, cố gắng an ủi Vĩnh Thành.

- Vĩnh Thành anh đừng buồn, không cùng huyết thống cũng đâu phải vấn đề lớn. Chẳng phải bác Nguyên vẫn rất yêu thương anh hay sao. Dù là cha ruột hay là cha nuôi thì trước sau gì bác ấy vẫn xem anh là con trai của mình. Nếu anh vì tờ giấy xét nghiệm này mà cứ xem bác ấy như người xa lạ thì sẽ khiến bác ấy đau lòng.

- Em nói đúng – Vĩnh Thành dường như đã trút hết nỗi lòng của mình ra, tâm trạng đã đỡ buồn hơn trước, ngẩng đầu nhìn Hiểu Đồng cố gượng cười – Dù ba có là ba ruột hay ba nuôi, anh cũng đều kính trọng ông ấy.

- Cho dù, họ không còn yêu thương anh, thì anh vẫn còn có em mà. Chúng ta kết hôn đi – Hiểu Đồng nói.
Vĩnh Thành nhìn thẳng vào mắt Hiểu Đồng thăm dò, Hiểu Đồng mĩm cười tỏ rõ ý niệm của mình.

- Em có hối hận không? – Vĩnh Thành chợt lên tiếng hỏi.

- Chỉ cần anh cho em hạnh phúc thì em sẽ không hối hận – Hiểu Đồng nhẹ nhàng trả lời.

- Cậu đã suy nghĩ kỵ chưa – Đình Ân nhìn Hiểu Đồng vừa thương vừa ái ngại hỏi.

- Mình không cần suy nghĩ nữa, dù đưa ra quyết định gì, mình cũng sẽ chịu trách nhiệm với nó đến cùng – Hiểu Đồng cười như không cười trả lời.

- Được rồi – Đình Ân thở dài nói – Vĩnh Thành cũng là một người tốt, mình tin anh ấy sẽ làm cậu hạnh phúc.

- Chị à, còn anh Vĩnh Phong thì sao – Mình Thùy lên tiếng hỏi, cô bé cảm thấy Vĩnh Phong thật đáng thương.

- Chị và Vĩnh Phong có duyên nhưng không nợ, đành chịu thôi – Hiểu Đồng làm như không có gì trả lời, nhưng hơn ai hết, cô biết cõi lòng mình tan nát.

- Bốp …

Trong căn biệt thự vang lên tiếng tát tai xé lòng, Bà Mai Hoa đang đứng giữa phòng khách, sắc mặt đầy vẻ tức giận, bàn tay vừa đưa lên cao giáng một bạt tai lên mặt Vĩnh Thành vẫn chưa đưa xuống, nhưng ngay sau đó là một phen kinh ngạc vô cùng, bà nhìn lại bàn tay mình run run, chưa bao giờ bà đánh con, nhưng không ngờ trong một phút nóng giận bà đã lỡ tay.

Vĩnh Thành đưa tay lên xoa mặt , ánh mắt nhìn về người mẹ mà mình luôn tôn trọng cảm thấy đau lòng vô cùng. Tuy từ trước đến giờ bà luôn xa cách cậu, nhưng cũng chưa hề nặng nhẹ quá lời, càng chưa từng đánh cậu một lần.

- Dù mẹ có trách thế nào, con cũng sẽ lấy Hiểu Đồng – Vĩnh Thành cương quyết nói.

Bà Mai Hoa tức giận giơ tay lên lần nữa, nhưng rồi khựng lại, bất lực thả lỏng tay xuống dưới. Nhưng rồi bà chậm rãi nhưng đầy cương quyết nói:

- Nếu như con muốn lấy con bé đó, thì mẹ sẽ từ con .

Vĩnh Thành mĩm cười , nụ cười chua chát ánh mắt chứa đầy sự tổn thương, Vĩnh Thành khôn ngờ sau cái tát tai đó lại là lời nói tuyệt tình. Sau đó là một nụ cười lạnh, Vĩnh Thành nhìn bà Mai Hoa nói:

- Vốn dĩ người cũng không phải mẹ con.

Hiểu Đồng vừa buóc xuống xe của Vĩnh Thành đã thấy Vĩnh Phong đứng ở trước cửa, khói thuốc mờ ảo che phủ gương mặt cậu. Dưới chân cậu là vô số tàn thuốc lá, chắc chắn Vĩnh Phong đã đợi ở đây khá lâu, dường như không gặp được cô, cậu sẽ không về.

Vĩnh Thành nhìn vẽ cứng đờ của Hiểu Đồng liền hỏi :

- Hay là đến nhà anh đi.

- Không cần – Hiểu Đồng dứt khoát đáp rồi mở cửa bước ra – Trước sau cũng phải nói rõ thôi, anh về đi, em muốn tự mình nói với Vĩnh Phong.

Thấy thái độ của Hiểu Đồng, Vĩnh Thành cũng không muốn hỏi thêm gì nữa, cậu nhìn Vĩnh Phong một cái rồi cho xe chạy đi, nhanh chóng biến mất.

Hiểu Đồng đứng nhìn xe Vĩnh Thành đến khi mất dạng mới quay lại đi về phía cửa nhà mình. Vĩnh Phong thấy bóng dáng Hiểu Đồng xuống xe, cậu cũng không vội vã đi đến. Cho đến khi Hiểu Đồng quay đầu tiế về phía mình, cậu mới quăng điếu thuốc xuống đất, dùng ìay dí tắt nó rồi mới bước về phía Hiểu Đồng.

Hai người giáp mặt nhau, bốn mắt nhìn nhau dường như có rất nhiều điều muốn nói nhưng mà lại không thể nói ra. Cuối cùng Vĩnh Phong đưa tay lên vuốt ve gương mặt đầy cảm xúc của Hiểu Đồng, bàn tay thật lạnh lẽo vô cùng cùng những cái run nhẹ, chua xót hỏi :

- Tại sao ? Tại sao lại ra quyết định đó.

Hiểu Đồng đưa tay gạt tay Vĩnh Phong ra, mặt quay đi noi khác, cô không muốn ánh mắt và hành động của Vĩnh Phong chi phối đến quyết định của cô nữa. Sau đó, Hiểu Đồng lạnh lùng nói :

- Không tại sao cả .

Vĩnh Phong đưa tay nâng cằm của Hiểu Đồng lên, buộc mắt cô nhìn vào mắt cậu. Cậu thều thào nói với giọng khổ sở, hai hàn chân mày chau lại :

- Chỉ vì một câu nói đó thôi sao. Chỉ vì anh nói muốn Anh Kỳ làm người mẫu dại diện thôi sao ? Chỉ vì một câu nói khiến em nổi giận đến mức đồng ý lấy Vĩnh thành sao.

- Phải – Hiểu Đồng lạnh lùng buông câu xác nhận.

Bàn tay Vĩnh Phong bỗng rớt xuống thinh không, người cậu hơi chao đảo, cậu không ngờ chỉ vì một câu nói có vẻ miễn cưỡng của bản thân mà tạo ra khoảng cách giữa hai người. Vĩnh Phong lắc đầu, lùi lại sau mấy bước, rồi nhìn Hiểu Đồng chằm chằm nói :

- Anh không tin, em vì một câu nói như thế mà dứt bỏ tình cảm của chúng ta.

- Vĩnh Phong ! Anh biết không, em luôn biết khoảng cảch giữa anh và em là rất xa. Em luôn nghĩ, chỉ cần chúng ta yêu nhau, em sẽ vì anh mà cố gắng rút gắng khoảng cách, còn anh sẽ vì em mà đi chậm lại. Đến một lúc nào đó, chúng ta có thể nắm chặt lấy tay nhau cùng bước song song bên cạnh nhau tận hưởng hạnh phúc ngọt ngào. Nhưng rất tiếc, khoảng cách giữa hai ta lại có vô số sự cản trở, đường đi lại quá gồ ghề. Trong khoảng thời gian tạo ra khoản cách đó, giữa em và anh lại xuất hiện hai con đường khác. Con đường đó dù anh không chọn đi, nhưng vì tò mò, anh cũng đã chạm chân vào. Còn em, chỉ vì muốn nhanh chóng đuổi kịp anh mà chọn con đường bên cạnh mình, con đường này quá êm đềm lại toàn bóng mát. Cho đến khi anh và em gặp nhau trên con đường mà chúng ta đã chọn, nhưng mỗi người lại có thêm con đường riêng của mình.

Nói xong cô ngừng lại nhìn Vĩnh Phong thở dài cười khỏ một cái rồi nói tiếp :

- Dù rất luyến tiếc con đường bằng phẳng kia nhưng chỉ cần được nắm lấy tay anh, em nguyện cùng anh tiếp tục đi trên con đường gồ ghề kia, em đã bỏ roi con đường kia. Nhưng anh thì khác, anh nắm lấy tay em, nhưng lòng vẫn trăn trở về con đường mà anh đã gặp.

- Không phải, anh nói như vậy là vì ….- Vĩnh Phong vội lên tiếng phản đối nhưng sau đó cậu im lặng mà không thể nói tiếp cúi cùng cậu khổ sở nói – Xin em tin anh có được không ? Anh chưa hề yêu Anh Kì, chỉ là vì … – Vĩnh Phong không thể nói tiếp được.

Hiểu Đồng nhìn thấy biểu hiện đó của Vĩnh phong đau lòng đến rơi nước mắt, cô gạt tay nói :

- Đủ rồi, là gì cũng được, em không muốn nghe nữa. Khi em gần sắp thua cuộc trong cuộc thi, em thật sự muốn có anh bên cạnh làm chỗ dựa nhưng anh lại không đến…

- Không phải, lúc đó ….- Vĩnh Phong bỗng nhớ lại lúc mình chạy đến Hiểu Đồng đang ôm lấy Vĩnh Thành khiế cậu nói không nên lời.

- Em không trách anh, bắt anh lựa chọn giữa mẹ anh và em, em biết anh sẽ khó xử vô cùng. Cho nên từ đó tới giờ em chưa từng trách anh. Nhưng mà điều em không ngờ là anh lại đi nói gúp cho Anh Kỳ. Anh có biết em thất vọng đến cỡ nào không ? Anh có thể đứng ngoài cuộc, anh có thể làm người bàn quang, nhưng anh lại chọn đứng về phía Anh Kỳ….- Hiểu Đồng cười nhạt một cái nhìn Vĩnh Phong, hít một hơi nói – Thật ra ngay từ lúc đầu em đã nghĩ đến việc đẻ cô ấy làm người mẫu đại diện ở nước ngoài vì cho rằng chúng ta nợ cô ấy. Nhưng ngay khi cô ấy vu oan em ăn cắp trong buổi tiệc, em đã không còn thấy nợ cô ấy chút nào cả.

- Anh Kỳ không xấu đến như vậy đâu. Biết đâu người hại em là Vũ Quỳnh thì sao.

- Khi em bước ra khỏi tolet , trên xoắn tay của em có một vệt màu đen, lúc đầu em nghĩ ai đó vô ý vệt trúng. Nhưng khi bị nghi là kẻ cắp thì em mới nghĩ đến việc đó. Trng tolet ngài em thì chỉ có Vũ Quỳnh và Anh Kỳ, à sơn móng tay của Vũ Quỳnh màu xanh, còn Anh Kỳ thì màu đen. Anh nói xem người hại em là ai.

Hiểu Đồng hừ mũi cười một cái đau đớn nhìn Vĩnh Phong, cậu đang trầm ngâm im lặng.

- Từ lúc mẹ em mất, em đã thề sẽ không để ai làm tổn thương đến mình nữa, kể cả khi người đó là anh…. Vĩnh Phong. Cho nên khi thấy anh vẫn còn luõng lự không dứt khoát giữa em và Anh Kỳ, thì em đã đưa ra chọn lựa của mình để không bị tổn thương vì anh. Con đường bên cạnh Vĩnh Thành không phải con đườg khiến am hạnh phúc nhất, nhưng ít ra đó là con đường mà em không bị tổn thương. Cho nên hãy quên em đi.

Nói xong Hiểu Đồng bước qua Vĩnh Phong đang đứng bất động bỏ đi, nước mắt cô bắt đầu rơi : » Xin lỗi anh Vĩnh Phong, em lại gạt anh lần nữa »

Vĩnh Phong đứng yên nhìn Hiểu Đồng bước qua mình, cậu khẽ nhắm mắt lắng nghe sự đau dớn của con tim. Là cậu đã sai, trong một phút sai lầm cậu đã đánh rơi bản thân và đánh mất tình yêu. Trong đầu cậu vanh lên lời đe dọa của Anh Kỳ :

- Nếu em không làm được người mẫu đại diện nước ngoài thì em sẽ nói ra toàn bộ sự thật với cô ấy, là anh đã nợ em, đây là món nợ em đòi anh phải trả cho em.

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Sẽ để em yêu anh lần nữa

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !