Truyện kiếm hiệp
 

Sẽ để em yêu anh lần nữa (chương 34.4)

Lượt xem chương này: 2378

Sau đó, mấy ngày liền ở công ty, Phó tổng giám đốc không hề bước chân tới, trong khi đó hôn sự của tổng giám đốc Vĩnh Thành ngày càng gần kề.

Có rất nhiều dự án và việc mà Vĩnh Phong phụ trách, đang đến lúc phải giải quyết, sự vắng mặt của cậu gây hoang mang cho tất cả mọi người, họ như rắng mất đầu. Vì tuy Vĩnh Thành là tổng giám đốc, có quyền quyết định cao hơn, nhưng những việc này cậu chưa từng xem tới nên không thể đưa ra quyết định ngay được. Cho nên thư kí trưởng của chủ tịch Triệu Vĩnh Nguyên đã báo cáo tình hình cho ông nghe. Và ông đích thân đi đến cong ty để giải quyết các vấn đề tồn đọng đó.

Tất cả các cấp lãnh đạo nghe tin chủ tịch đích than chủ trì cuộc họp thì ai nấy đều đều tới sớm để chờ đợi. Cánh cửa phòng mở ra, triệu Vĩnh Nguyên bước vào, phía sau là thư kí cấp cao và Vĩnh Thành. tất cả mọi người đều đứng lên chào ông với vẻ kính trọng. Ông Vĩnh Nguyên cũn thân mật bắt tay họ như những người bạn cũ.

Hiểu Đồng nhận được điện thoại của thư kí cấp cao bảo rằng phải đến họp một cuộc họp khẩn, cô chưa kịp hỏi thêm gì thì thư kí đã cúp máy. Hiểu Đồng đành gác máy và thu xếp đến tham dự cuộc họp. Vì đường tắt nên cô bị kẹt xe và đến trễ cuộc họp, cho nên khi cô mở cửa bước vào thì dường như buổi họp đã bắt đầu. Hiểu Đồng theo thói quen đưa mắt nhìn vị chủ trì buổi họp, đang định bước vào ghế mình ngồi thì bất ngờ khựng lại. Cô nhìn chằm chằm vào gương mặt của người ngồi vào chiếc ghế mà bình thường Vĩnh Thành hay ngồi. Đó là một khuôn mặt khá quen thuộc, nhưng dường như cũng không thay đổi nhiều so với trong trí nhớ của cô. Đó là một gương mặt rất điềm đạm và phong độ so với tuổi của ông. Mái tóc đã điểm hoa râm hai bên thái dương, hai bên mắt tuy có vết chân chim, nhưng lại làm cho gương mặt ông thêm thông tuệ sáng suốt, cho thấy ông là người từng kinh qua phong ba thương trường và rất thành công. Dáng người quắt thước nghiêm nghị khiến người ta kính nể và ngưỡng mộ vô cùng.

Hiểu Đồng bỗng thấy một sự xúc động trào dâng trong lòng cô, nỗi xúc động ấy khiến cánh mũi cô thấy cay cay, hai chân như có luồng điện chạy qua, gương mặt cô từ từ tái xanh, môi run lên. Những ký ức ùa về như sóng bão.

« Bàn tay ấy rất ấm áp đã chìa ra cho cô bé Hiểu Đồn còn đang hoảng loạn sau vụ cưỡng hiếp, nụ cười ấp áp hiền lành khiến người ta tin tưởng, giọng nói êm ái dỗ dành :

- Đừng sợ, sẽ không có chuyện gì nữa đâu. Bác sẽ bảo vệ con, bác sẽ đuổi nguòi xấu đi.

Bàn tay đó ấm áp như bàn tay của ba cô bé, nụ cười cũng hiền hòa như nụ cười của ba cô bé. Cô bé Hiểu Đồng bỗng có cảm giác tin tưởng đến lạ kì. Cả người đang quấn một chiếc chăn, chỉ đệ lộ đôi mắt tròn xoe bỗng nhúc nhích, một bàn tay nhỏ bé rụt rè đưa ra khỏi chăn, từ từ tiến đến chạm khẽ vào bàn tay đang đưa ra cho cô bé. Bàn tay liền nắm chặt lấy bàn tay cô bé vỗ về.
Những ngày tháng sau đó thật hạnh phúc, cô bé Hiểu Đồng tuy trong tiềm thức vẫn còn ẩn chứ nỗi khiếp đảm đối với vụ cưỡng bức kia, nhưng trong lòng lại cảm thấy một cuộc sống hạnh phúc mới đang bắt đầu. Bác Nguyên trong mắt Hiểu Đồng là một người đàn ông dịu dàng, trước đây, bác vẫn thường đến thăm hai mẹ con, nhưng chỉ nán lại vài phút mà thôi, nhưng giờ đây, bác ở lại rất lâu, cùng ăn cơm, cùng trò chuyện, thậm chí còn dạy Hiểu Đồng học bài cứ như mọt người cha mà Hiểu Đồng đã mất và khao khát có lại.
Hiểu Đồng nhìn thấy gương mặt đẹp của mẹ không còn u sầu, mệt mỏi như trước, mẹ cười nhiều hơn và rạng rỡ hơn. Trước đây vì không có thời gian, lại không dư dả tiền bạc, những món ăn mà Hiểu Đồng rất thích rất ít khi được làm, hầu như chỉ là những món ăn thanh đạm. Nhưng giờ đây, trên bàn có rất nhiều món ăn ngon mà Hiểu Đồng rất thích. Chiếc xích đu yêu thích của Hiểu Đồng được thường xuyên sử dụng hơn, thích nhất là khi bác Nguyên đẩy cho cô nhu thể họ là hai cha con rất vui vẻ và hạnh phúc. Mặc dù trong lòng Hiểu Dồng vẫn luôn nhớ về ba mình, nhưng cô hiểu, mẹ đang hanhạ phúc và cô không có quyền cắt đứt hạnh phúc đó cho đến một ngày mẹ nắm tay cô rời đi khỏi căn nhà của cô lần nữa và sau đó bé Đường ra đời trong bí mật. «

Khi những tờ giấy trên tay Hiểu Đồng rơi xuống, bởi sự bất ngờ này khiến cô không còn đủ sức để cầm chúng. Chúng rơi tự do xuống mặt đất gây sự chú ý cho tất cả mọi người trong phòng họp. Hiểu Đồng hơi hoảng hốt, cô bước lùi về phía sau định quay đầu bỏ chạy ra ngoài.

- Bé Đồng …- Phía sau cô vang lên tiếng gọi khiến Hiểu Đồng khựng lại. Lâu lắm rồi cô mới lại được nghe giọng nói này, lại được nghe hai từ « bé Đồng », Hiểu Đồng nắm chặt hai tay lại, môi mím lại, mắt khẽ nhắm ghiền.

Tất cả mọi người đều kinh ngạc nhiên hết nìn chủ tịch Triệu Vĩnh Nguyên cho đến cô gái có tên là Mễ Hiểu Đồng. Ngay cả Vĩnh Thành cũng ngạc nhiên không kém. Cậu không biết mối quan hệ giữa Hiểu Đồng và cha mình, cậu luôn nghĩ Hiểu Đồng và bà Mai Hoa dối nghịch nhau vì bà Mai Hoa không muốn Hiểu Đồng và Vĩnh Phong yêu nhau, cò Hiểu Đồng hận bà vì bà đã nói nặng khiến mẹ Hiểu Đồng suy tim mà chết.

Ông Vĩnh Nguyên không thèm để ý đến những ánh mắt xung quanh, gương mặt ông đầy xúc động, không còn giữ dáng vẻ ung dung điềm đạm mọi ngày. Mà ông gạt mọi người ra, bước thật nhanh đến bên Hiểu Đồng, miệng xúc động gọi : » Bé Đồng »

Hiểu Đồng run rẩy nói :

- Chủ tịch, người nhận nhầm người rồi.
Nói rồi cô vội vàng mở cửa ra định bỏ đi nhưng một giọng thề thào nói :

- Đừng đi, con đừng đi …

Sau đó là tiếng thét của mọi người :

- Chủ tịch…

- Ba …. – Tiếng Vĩnh Thành vang lên.

Hiểu Đồng giật mình quay đầu lại, cô nhìn thấy Triệu Vĩnh Nguyên đang từ từ ngã xuống , phía sau ông, người vội vàng chạy đến đỡ và kêu lên. Cô hoảng hốt nhìn gương mặt xanh xao của ông. Ánh mắt ông nhìn cô như cầu khẩn van nài . Có tiếng ai đó kêu lên :
- Mau gọi xe vấp cứu .

Nhưng ông Vĩnh Nguyên xua tay tỏ ý không đồng ý, nếu không nói chuyện được với Hiểu Đồng thì ông thà chết chứ không để cô đi. Hiểu Đồng thấy sự việc đã nghiêm trọng như thế đành nói :

- Bác Nguyên, xin hãy đến bệnh viện, đợi bác khỏe lại, chúng ta sẽ nói chuyện sau.

Hiểu Đồng ngồi trước dãy ghế chờ của bệnh viện khá lâu. Cô vẫn biết khi quyết định đám cưới với Vĩnh Thành thì việc gặp mặt với Triệu Vĩn Nguyên là điều không tránh khỏi. Chỉ là cô cứ nghĩ mình sẽ có thể bình thản đối mặt với gương mặt kia, nhưng bây giờ cô biết, mình vẫn chưa chuẩn bị tâm lí để giáp mặt và trả lời những câu chất vấn của ông. Cuối cùng điện thoại của Vĩnh Thành vang lên kéo theo sự sợ hãi nối dài của Hiểu Đồng.

Trước và sau đều phải đối mặt, điều cần biết cô sẽ không che giấu, nhưng có những bí mật cô sẽ vùi lấp nó dưới mồ. Hiểu Đồng bước thật nhanh về phòng bệnh của ông Vĩnh Nguyên.

ÔngVĩnh Nguyên sau khi được các bác sĩ cấp cứu xong, nhưng ông vẫn một mực không chịu nghỉ ngơi mà nhất quyết đòi gặp Hiểu Đồng, Vĩnh Thành đành phải gọi điện cho Hiểu Đồng tới nhưng cậu không dám báo cho bà Mai Hoa hay.

Khi Hiểu Đồng bước vào, ông Vĩnh Nguyên kích động vô cùng, vội vàng muốn ngồi dậy để nói chuyện với cô. Nhưng sức khỏe đang yếu, ông loạng choạng ngã xuống may mà có Vĩnh Thành đỡ kịp và dựng một cái gối phía sau giúp ông thoải mái hơn. Ông nhìn Hiểu Đồng một tay giơ về phía cô.

Hiểu Đồng hít một hơi rồi bước đến cô ngồi xuống nắm lấy bàn tay dang giơ ra của ông. Tâm trạng kích động của ông Vĩnh Nguyên dường như dịu lại, ông nhìn Hiểu Đồng một cái rồi quay sang Vĩnh Thành nói :

- Ba muốn nói chuỵen riêng với Hiểu Đồng.

Vĩnh Thành gật đầu rồi nhìn Hiểu Đồng như dặn dò, Hiểu Đồng khẽ gật đầu tỏ ý hiểu, cậu mới từ từ bước ra.

Ông Vĩnh Nguyên không chờ Vĩnh Thành bước ra mà nôn nóng hỏi ngay :

- Bây giờ con đang sống với ai ?

- Con sống chỉ một mình – Hiểu Đồng mím môi trả lưỡng lữ trả lời. Vĩnh Thành đang đặt tay trên nắm cửa bỗng khụng lại khi nghe câu trả lời của Hiểu Đồng, nhưng sau đó nhanh chóng mở cửa bước ra ngoài.

- Mẹ con …- Ông Vĩnh Nguyên vội hỏi, giọng vô cùng khẩn trương.

- Mẹ con mất rồi – Hiểu Đồng bùi ngùi đáp, đáymắt long lên.

Bàn tay đang nằm trong tay Hiểu Đồng rơi xuống.

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Sẽ để em yêu anh lần nữa

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !