Truyện kiếm hiệp
 

Sẽ để em yêu anh lần nữa (chương 36)

Lượt xem chương này: 2491

Trước giờ Thiên Minh đều không thích dính vào cảnh sát, nhưng lần này cậu đành phải nhờ họ giúp đỡ mà thôi. Bởi vì Đình Ân rất quan trọng với cậu.

Nhìn Minh Thùy vừa khóc vừa tường trình lại toàn bộ sự việc lần nữa. Lần này cô đã bĩnh tĩnh hơn nên tường trình rất rõ ràng đầy đủ và không bị vấp như những lần tường thuật trước. Cảnh sát sau khi bị một phen hoảng hốt khi mà tất cả các nhân vật có tiếng cùng lúc kéo đến đồn, sau đó ghi nhận đầy đủ về vụ bắt cóc và nhanh chóng tiến hành điều tra. Nhưng đây là sự điều tra trong im lặng vì lần này chẳng những Đình Ân là người nổi tiếng, sợ rằng sẽ xảy ra tin đồn thất thiệt đánh động bọn bắt cóc sẽ nguy hiểm cho cô.

Nhưng sự việc điều tra của cảnh sát dường như lâm vào bế tắc vì sự việc diễn ra vào buổi tối, ít người qua lại, không ai chứng kiến toàn bộ quá trình bắt cóc ngoài Minh Thùy, nhân dạng mấy tên bắt cóc cũng không rõ. Lại không thể công khai điều tra càng làm việc điều tra dậm chân tại chỗ. Chỉ có thể chĩa mũi dùi vào những nghi vấn mâu thuẫn dạo gần đây. Và nghi vấn số một chính là Anh Kỳ.

Tất nhiên họ không thể công khai mời cô đến diều tra, vì dù sao cô cũng là một người nổi tiếng, với lại sau lưng cô là một tập đòa hùng mạnh. Không thể điều tra làm quá lên được.

- Chúng ta phải tự mình điều tra thôi – Thiên Minh bực tức nói. Sắc mặt đầy căm giận cái bọn cảnh sát bất tài đó.

- Chúng ta phải sắp xếp lại kế hoạch cho thật tốt. Lần này không có mục tiêu xác định đúng là khó khăn rất nhiều – Vĩnh Phong nói.

- Em chắc chắn Anh Kỳ là thủ phạm chứ chẳng ai hết – Minh Thùy nói giọng quả quyết. Sau từng ấy va chạm, cô chắc chắn Anh Kỳ chính là kẻ chủ mưu đứng đằng sau vụ việc này.

- Anh không cho là vậy – Vĩnh Phong chậm rãi nói.

Minh Thùy tức giận khi nghe Vĩnh Phong phản bác lại lời của mình, cô quay qua nhìn cậu với anh mắt gay gắt, nghiến răng trách móc:

- Anh có biết vì ai mà chị Đình Ân bị Anh Kỳ ghét bỏ hay không hả? Anh có biết cô ta đã đe dọa thế nào hay không, dù đã ra khỏi phòng nhưng giọng của cô ta vẫn còn văng vẳng ra tới bên ngoài. Đúng năm chữ: “ Các người phải trả giá” , ngay sau đó chị Đình Ân bị bắt cóc. Anh nói xem, nếu không phải là cô ta thì là ai chứ. Vậy mà anh còn bênh vực cô ta.

- Anh không bênh vực cô ấy , chỉ là anh biết cô ấy không phải là loại người chuyên đi bắt cóc người khác – Vĩnh phong lên tiếng phản bác lại.

- Anh biết…anh biết rõ cô ta thế nào. Đúng, cô ta từng là bạn gái anh, cho nên anh biết rõ về cô ta, cho nên dù rằng cô ta vu oan cho chị Hiểu Đồng ăn cắp thì anh vẫn chọn cách tin tưởng cô ta. Haha…tôi đã lầm anh rồi – Minh Thùy giận dữ nhìn Vĩnh Phong chất vấn, trước tới giờ cô vẫn luôn ngưỡng mộ và sùng bái Vĩnh Phong vì tình yêu của cậu giành cho Hiểu Đồng. Nhưng giờ đây cô lại thấy bực tức khi Vĩnh Phong cứ một mực bảo vệ cho Anh Kỳ, mù quáng tin vào cô ta trông khi sự thật rành rành như thế.

Vĩnh Phong thở dài, đúng là lúc đó cậu cho rằng người hại Hiểu Đồng là Vũ Quỳnh chứ không phải Anh Kỳ. Cậu cũng chưa từng một lần chất vấn Anh Kỳ về chuyện đó. Nhưng chuyện này, cậu không tin là Anh Kỳ làm.

- Anh vẫn không tin là cô ta làm đúng không? – Minh Thùy gặn hỏi lần nữa, rồi nhanh chóng quay sang Hiểu Đồng lúc này đang mím môi ngồi bất động – Chị Hiểu Đồng, chị nói đi, chị có tin Anh Kỳ là kẻ chủ mưu hay không?

Nghe Minh Thùy hỏi, Hiểu Đồng từ từ ngẩng lên, cô nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe của Minh Thùy phần vì khóc nhiều phần thì giận dữ lúng túng, cô không thể phủ nhận Anh Kỳ không có liên quan trong việc này, nhưng cũng không thể khẳng định cô ta là kẻ chủ mưu được.

- Được rồi – Tiếng Thiên Minh vang lên đã giúp Hiểu Đồng tránh đươc câu hỏi của Mình Thùy. Cô nhìn về phía Thiên Minh cảm kích. Thiên Minh nhìn cô một cái rồi quay sang Minh Thùy nói – Đừng tranh cãi nữa, chúng ta cứ tranh cãi như vầy thì sẽ càng làm rối thêm thôi. Điều tốt nhất bây giờ là phải tìm cách điều tra ra kẻ nào đã bắt cóc Đình Ân. Một mặt tôi sẽ cho người theo dõi Anh Kỳ – Vừa nói Thiên Minh vừa liếc nhìn Vĩnh Phong rồi nói tiếp – Mặt khác tôi sẽ cho người điều tra xem có ai biết bọn bắt cóc hay không? Mọi người có ý kiến gì nữa không?

Không ai có ý kiến gì nữa. Mỗi người dường như đang theo đuổi một suy nghĩ. Thế Nam thì trầm lặng. Minh Thùy cũng buông người ngồi xuống ghế, Quốc Bảo kéo cô lại gần mình, để cô dựa vào lòng mình, xua tan cơn giận dữ lo lắng và sợ hãi trong cô. Vĩnh Phong cũng im lặng không nói gì thêm, cậu cảm nhận bàn tay Hiểu Đồng đang từ từ lạnh lẽo và rời khỏi tay cậu. Cậu muốn nắm chặt lấy nhưng lại không thể.

Khi tất cả giải tán, Hiểu Đồng theo Vĩnh Phong ngồi vào xe. Vừa ngồi vào xe, Vĩnh Phong liền lên tiếng:

- Thật ra anh….

- Em mệt rồi. Đưa em về nhà đi…- Hiểu Đồng lên tiếng cắt ngang lời Vĩnh Phong.

- Được rồi, về nhà anh chúng ta nói chuyện tiếp – Vĩnh Phong thở dài nói.

- Không, đưa em về nhà em – Hiểu Đồng mệt mỏi đáp. Sau đó cô khẽ nhắm mắt lại, dựa người vào ghế, hai chân mày nhíu lại, dường như có sự đau khổ không có tên đang đeo bám cô. Vĩnh Phong vốn muốn nói thêm thì đành im lặng lái xe đưa cô về nhà.

Xe vừa dừng lại, Hiểu Đồng đã mở cửa bước xuống, cô đi thẳng vào nhà mà không một lần ngoảnh lại, Vĩnh Phong khổ sở nhìn theo bóng cô. Cậu không biết phải làm sao, những điều cậu nói không phải để phủ định mối quan hệ của hai người. Chỉ là cậu biết Anh Kỳ có chút ngang bướng nhưng không phải loại người thủ đoạn nếu không năm xưa…. Vĩnh Phong khổ sở gục đầu vào vô lăng thở dài.

Thế Nam về đến nhà, tâm trạng cứ như người mất hồn, cậu ngồi bên ghế đá ngoài sân, cậu muốn hít thở không khí trong lành bên ngoài để suy tan đi tâm trạng này của mình. Nhưng có cái gì đó rất lạ, tim cứ như bị ai bóp chặt, càng lúc càng chặt đến nghẹt thở. Máu cứ chảy từng khúc từng khúc đứa quảng gây cảm giác đau nhói. Tại sao lại như vậy?

Cậu khẽ nhắm mắt lại, cố quên đi cái cảm giác đau đớn này. Nhưng thật khó, và trong bóng tối của đôi mi khép lại đó, xuất hiện hình bóng của Đình Ân. Lúc cô nhoẻn miệng cười, lúc cô buồn bã, lúc cô chờ đợi, lúc cô hy vọng, lúc cô vui mừng….tất cả những hình ảnh ấy cứ lần lượt xuất hiện trong tâm trí Thế Nam. Càng gây nhức nhói trong trái tim cậu…

- Xin lỗi cô, vị khách này đã uống say, làm phiền cô đến đưa anh ta về dùm – Tiếng một thanh niên khác vang lên bên tai Hiểu Đồng khi cô nghe điện thoại của Thế Nam.

Hiểu Đồng vội vàng bắt taxi chạy đến sau khi hỏi thăm tên nơi đó. Cô vừa vào đã thấy Thế Nam đang nằm sõng soài trên mặt bàn quầy bar. Hiểu Đồng hơi ngạc nhiên vì cô chưa từng thấy bộ dạng này của Thế Nam. Thế Nam luôn là người có chừng mực, không khi nào cậu để bản thân sa đọa đến thế này. Cô thở dài bước đến bên cạnh Thế Nam cố gắng dìu cậu đứng dậy. Nhưng người ta nói:” Người sống thì nhẹ, người chết thì nặng”, Thế Nam cứ như một người chết, nặng trình trịch, cô không tài nào đỡ nổi. Anh chàng lúc nãy gọi điện cho cô thấy vậy vội đến giúp cô. Anh chàng tốt bụng này lấy điện thoại của Thế Nam bấm số 1 gọi thử thì gặp được cô.

Anh giúp Hiểu Đồng đưa Thế Nam lên taxi, Hiểu Đồng sau khi rút vài tờ tiền nhét vào tay anh chàng này gọi là cảm ơn liền cho xe chạy đi. Khi đến trước nhà Thế Nam, Thế Nam đột nhiên cảm thấy khó chịu, cậu vội mở cửa chạy ra và bắt đầu nôn thốc nôn tháo. Hiểu Đồng cũng rất lo lắng vội chạy đến xem. Nhưng Thế Nam sau khi nôn xong cũng có phần tỉnh, cậu nhìn Hiểu Đồng cười khổ nói:

- Là em à.

- Anh sao vậy, sao lại uống say đến thế – Hiểu Đồng nhìn bộ dạng Thế Nam thì nhíu mày hỏi.

Thế Nam không trả lời, cậu nhìn cô đăm đăm, khiến cô đỏ mặt lúng túng, cậu nhìn dáng vẻ của cô thì cười nhẹ rồi hỏi:

- Nói cho anh biết, yêu là gì?

Hiểu Đồng hơi bất ngờ khi Thế Nam đột nhiên hỏi mình câu đó, cô hắng giọng rồi mới trả lời.

- Tình yêu vốn không có định nghĩa. Có người định nghĩ tình yêu rất dài, có người lại rất ngắn. Nhưng yêu chính là yêu. Nếu anh cố định nghĩa tình yêu chỉ khiến cho anh đau đầu mà thôi. Cứ để trái tim tự định nghĩa tình yêu cho mình.

- Có thể cho anh ôm em một cái được không? – Thế Nam đột ngột hỏi.

Hiểu Đồng hơi sững người, nhưng cô cảm thấy Thế Nam có lí do nào đó nên cô không từ chối mà khẽ gật đầu. Thế Nam liền giang tay ôm lấy Hiểu Đồng, thật chặt, Hiểu Đồng cứ đứng yên mặc cho cậu ôm. Lát sau cậu buông Hiểu Đồng ra nhìn cô và nói:

- Anh đã từng yêu em.

- Có phải bây giờ anh yêu Đình Ân rồi không – Hiểu Đồng chầm chậm hỏi.

- Nếu anh đã yêu rồi thì sao – Thế Nam cười khổ – Con người ta khi có được thì không biết trân trọng, đến khi mất đi thì mới biết thứ mình không trân trọng kia lại cực kì quý. Khi nghe tin cô ấy bị bắt cóc, anh cảm thấy rất đau, đau ở đây – Thế Nam vừa nói, vừa nắm tay Hiểu Đồng đặt vào lồng ngực bên trái của cậu, nơi trái tim cậu đang chảy máu. Nước mắt cậu rơi xuống …

Hiểu Đồng cảm thấy xót thương cho Thế Nam quá, cậu đáng thương quá. Cậu ấy từng yêu cô, từng vì cô mà đau khổ, vì cô mà chối bỏ tình yêu của Đình Ân để rồi khi cậu nhận ra cậu đã yêu cố ấy thì cô ấy lại có người khác, cô ấy đang gặp nguy hiểm. Trắc trở làm người ta nhận ra tình yêu của mình. Cô giang tay ôm lấy Thế Nam muốn vỗ về cậu trong sự đau khổ này.

Vĩnh Phong cảm thấy mệt mỏi, cậu vừa muốn đến gặp Hiểu Đồng, vừa không dám đối mặt với cô. Cậu đã phạm phải một sai lầm, cậu ăn năn, cậu ấy náy, điều đáng sợ hơn cậu không dám cho Hiểu Đồng biết. Cậu lo sợ khi cô biết được sự thật sẽ rời bỏ cậu. Cậu uống rất nhiều rượu, cậu muốn trút hết tất cả bí mật trong lòng ra nhưng trút vào đâu. Cậu quyết định đến gặp Thế Nam, tâm sự với người bạn thân nhất của cậu.

Nhưng khi Vĩnh Phong lái xe đến, cậu sững sờ nhìn thấy Thế Nam ôm lấy Hiểu Đồng, sau đó cậu lại thấy Hiểu Đồng ôm lấy Thế Nam, tay cậu xiết chặt vô lăng….

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Sẽ để em yêu anh lần nữa

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !