Truyện kiếm hiệp
 

Sẽ để em yêu anh lần nữa (chương 36.3)

Lượt xem chương này: 2496

Cô quay lưng vào trong, nhanh chóng chạy lên tầng 4, cũng may tầng bốn là một nơi khá rộng, dường như để dành vui chơi khiêu vũ. Cô liền cố sức đẩy mọi thứ dạt qua xung quanh mình, dường như không đủ, cô lại lao xuống tầng ba, gom được thứ gì cô đều gom lấy đem lên trên. Lửa từ tầng hai bắt đầu cháy nhanh lên tầng ba nhanh chóng khiến Đình Ân ho sẵc sụa.

Cô lấy mấy tấm mềm đem vào trong phòng tắm xã ướt, cho nước chảy lên láng khắp nơi. Còn mình tiếp tục thu dọn những thứ trong tầm tay đem lên tầng bốn. Cuối cùng khi đã thấm mệt, và lửa đã nóng bừng lên, khói bụi tràn vào trong cuốn họng kiến cô không thể nào thở nổi. Cô vào trong buồn tắm cố sức lôi chiếc mềm nặng trình trịch vì ướt lên lầu, đem vào cái vòng tròn lớn mà cô tạo ra. Lửa đã cháy đến tầng bốn, Đình Ân châm một mồi lửa vào trong vòng tròn của mình rồi chui tọt vào trong tấm chăn ướt. Cô nằm co quắp trong tấm chăn có thể ngăn được khói bụi và sức nóng. Nhưng hơn hết cô không ngừng run rẩy cầu mong, cầu mong cho mọi việc thuận lợi, cầu mong cho bản thân thoát chết. Cô còn quá trẻ, còn gia đình, còn sự nghiệp , còn tình yêu. Và hơn tất thảy mọi thứ, cô không muốn chết.

Con người khi sắp chết, thường nghĩ đến nhiều sự việc mà mình từng trải qua, từng gương mặt mà mình yêu thương. Trong đầu Đình Ân, người hiện ra trước nhất chính là Thế Nam. Cô không rõ, mình yêu cậu từ lúc nào. Có lẽ là khi cậu giúp cô trong quán bar Phong Trần, cũng có lẽ, là cái kéo tay cô choàng qua eo cậu khi đi cứu Hiểu Đồng hoặc có lẽ nụ cười dịu dàng của cậu nhìn cô khi họ giáp mặt ở trường. Cũng có lẽ….Đình Ân bỗng rơi nước mắt chua xót …chua xót cho mối tình câm lặng không hồi đáp.

Cô nghĩ tới Thiên Minh, cậu đã làm rất nhiều chuyện vì cô, nếu nói cô không cảm động thì đúng là lầm. Nhưng cô cũng như Hiểu Đồng, trái tim chỉ có một và đã dành cho một người, không dễ dàng trao cho người khác, cô cảm thấy có lỗi với Thiên Minh rất nhiều.

“ Mình sẽ không chết, mình tin tưởng Hiểu Đồng, luôn luôn….” – Không khí càng lúc càng ít, Đình Ân mệt nhọc thở gấp rồi từ từ lịm đi.

Hiểu Đồng đứng nhìn Đình Ân quay vào bên trong, rồi từ từ hạ bàn tay đang cầm chiếc loa xuống. Cô đờ đẫng nhìn ngọn lửa đang cháy bừng bừng đến nỗi, cô cảm thấy cái nóng phả lên mặt cô như muốn thêu đốt cô, vậy mà Đình Ân lại đang ở trong lòng ngọn lửa đó. Hiểu Đồng khóc, cô cảm thấy đau đớn khi sắp mất người chị em thân thiết của mình. Cô nhìn ngọn lửa một các bất lực thật lâu rồi quay đầu lại nhìn mọi người, khẽ nhắm mắt thở dài chầm chậm bước đến bên mọi người trong vô thức.

Mọi người lúc Hiểu Đồng chạy đến gần căn nhà thì cũng muốn chạy theo nhưng lại bị cảnh sát ngăn lại. Thấy Hiểu Đồng quay lại mọi người thở phào nhìn cô. Thế Nam sốt ruột lên tiếng hỏi:

- Có thể không? Cách đó có thể giúp Đình Ân thoát khỏi ngọn lửa không ?

Hiểu Đồng cúi đầu im lặng, cô không dám ngẩng lên sợ nhìn thấy những đôi mắt nhìn cô đầy kì vọng. Bởi vì cô đang lừa họ, lừa cả Đình Ân.

Thiên Minh thấy Hiểu Đồng không trả lời cậu nhất thời không kiềm chế nắm chặt lấy hai vai Hiểu Đồng siết chặt, gầm lên hỏi:

- Hiểu Đồng! Em mau trả lời đi, cách đó có được không?

Hai vai bị siết chặt đến đau nhức, Hiểu Đồng nhăn mặt đau đớn. Vĩnh Phong vội kéo Thiên Minh ra khỏi Hiểu Đồng, ôm lấy cô vào lòng. Hiểu Đồng dụi đầu vào lòng Vĩnh Phong khóc nức nở. Thiên Minh, Thế Nam, QUốc Bảo và Minh Thùy đều chới với, họ đã nghĩ cách đó có thể giúp Đình Ân thoát chết, hóa ra chỉ là một sự lừa gạt.

Hiểu Đồng kìm nén tiếng khóc quay lại nhìn mọi người nói, giọng nghẹn ngào:

- Xin lỗi! Em xin lỗi! Em chỉ là không muốn mọi người lao vào đó một cách ngốc nghếch thôi. Em cũng không muốn Đình Ân sống trong sợ hãi trong khoảng thời gian ngắn ngủi này.

Trong sự tuyệt vọng của mọi người thì tiếng còi của xe cứu hỏa từ xa vang tới càng lúc càng gần. Trong họ ánh lên một tia hy vọng, hy vọng còn kịp, hy vọng tất cả chưa muộn. Nhưng nhìn ngọn lửa đã cháy phừng phừng ở lầu bốn, cả đám người bọn họ đều thấp thỏm lo sợ mọi chuyện đã quá muộn. Chỉ có thể đánh cược với số mạng, đánh cược với ông trời, mong rằng Đình Ân phước lớn mạng lớn mà thôi.

Xe cứu hỏa cuối cùng cũng chạy được vào bên trong, những nhân viên cứu hỏa nhanh chóng tạo ra vòi rồng phun nước. Hiểu Đồng vội vàng cầm cái loa trong tay hét lên:

- Cô ấy ở lầu bốn, làm ơn cứu cô ấy.

Nghe tiếng hét, nhân viên cứu hỏa nhanh chóng lập thang và cùng nhau đưa chiếc vòi phun nước đầy mạnh mẽ kia bắt đầu dập tắt cơn bão lửa đang đốt cháy từng chút từng chút một ở lầu bốn. Cơn bão lửa cũng nhanh chóng dịu lại. Trong lúc mọi người đang chú ý đến nhìn từng ngọn lửa bị đẩy lùi, cảnh sát cũng nới lỏng vòng tay, hai bóng người liền lao ra khỏi vòng vây, chạy thẳng vào bên trong.

Tất cả mọi người ở bên ngoài rộ lên, cảnh sát phải một lần nữa thắt chặt vòng vây, không cho ai mạo hiểm xông vào bên trong nữa. Các nhân viên cứu hộ cũng vội chạy vào bên trong định ngăn cản, nhưng hai bóng người kia đã chạy một mạch lên tầng bốn không một chút do dự, mặc kệ cơn bão lửa vẫn chưa bị dập tắt hoàn toàn, mặt kệ cho cái nóng bao trùm, mặc kệ cho làn khói mờ mịt bao phủ mắt họ cay xòe và xộc vào cuống họng họ khiến cả hai ho sặc sụa.

Họ mau chóng tìm thấy Đình Ân đang vùi mình trong tấm mềm nóng rực. Vội vàng chạy đến bên cô, Thế Nam kéo tấm mềm dày đang nóng dần lên ra khỏi người Đình Ân, Thiên Minh nhanh chóng bồng Đình Ân lao xuống dưới lầu, trước khi cô không còn dưỡng khí để thở. Khi họ đi đến tầng hai, một chiếc kệ đang cháy dở đột nhiên đỗ sập về phía họ. Thế Nam vội lao đến dùng thân đỡ lấy chiếc kệ, che cho Thiên Minh và Đình Ân, ngay lúc đó hai nhân viên cứu hỏa cũng chạy đến giúp dỡ cái kệ ra. Tất cả họ nhanh chóng thoát ra ngoài trong sự mừng rỡ của mọi người.

Một cái băng ca nhanh chóng chờ tới, Thiên Minh vội đặt Đình Ân lên trên đó, các nhân viên y tế liền dùng ống thở để Đình Ân hô hấp dễ dàng hơn rồi. Chiếc xe cấp cứu nhanh chóng chạy đi.

Vĩnh Phong, Hiểu Đồng, Quốc Bảo và Minh Thùy nhanh chón quay trở lại xe của mình và chạy theo xe cấp cứu. Cuối cùng Đình Ân cũng thoát chết. Nghe nói là nhờ cách của Hiểu Đồng mà Đình Ân mới có thể chịu đựng được đến giây phút đó. Lửa khi lan đến vòng tròn bao quanh Đình Ân thì dừng lại, chỉ phả lên người cô sức nóng khủng khiếp của nó chứ không thêu đốt.

Sau khi tỉnh lại, Đình Ân không muốn bất cứ ai vào thăm cô hết ngoại trừ gia đình và Hiểu Đồng ra. Khi Hiểu Đồng vừa bước vào, cô thấy Đình Ân đang ngồi bên cửa sổ, mình mặc bộ đồ bệnh nhân, toàn thân bị quấn băng kín mít. Đình Ân nhìn ra phía bên ngoài một cách buồn bã, tuy thoát chết nhưng cô cũng bị phỏng khá nhiều. Lửa quá lớn làm cho chiếc chăn cô quấn trên người cũng nóng hực lên phả lên làn da của cô bỏng rát. Điều tệ hại nhất là, mặt cô có một vết phỏng khá nặng, là lúc cô lo kéo tấm chăn ướt đi lên đã bị một vật rơi trúng mặt. Nhưng lúc đó quá hoảng loạn, cô không hề cảm thấy đau rát. Vết phỏng đó nếu không xử lí tốt sẽ dể lại sẹo. Đối với một cô gái như Đình Ân, vết sẹo trên mặt thật là một điều tàn nhẫn.
- Cậu sao rồi…- Hiểu Đồng nhẹ nhàng đặt bà tay lên vai Đình Ân.

- Mình không sao – Đình Ân cười buồn nói – Bác sĩ bảo hai hôm nữa có thể tháo băng ra rồi. Chỉ là phòng ngừa mình thấy ngứa mà gãi trầy nên băng nhiều vậy thôi.

- Ừ, mình tin cậu sẽ trở lại như cũ mà – Hiểu Đồng cười nhẹ nhỏm nói.

- Sẽ không thể trở lại như cũ đâu – Đình Ân đưa tay lên bên mặt bị phỏng nặng của mình rơi nước mắt nói.
Hiểu Đồng đau đớn ôm lấy bạn vỗ về:

- Không sao đâu, chắc chắn có thể hồi phục mà, cậu sẽ lại xinh đẹp như xưa mà thôi.

- Tại sao! Tại sao lại đối xử với mình như thế chứ, mình đã làm sai điều gì mà ông trời lại nỡ đối xử với mình như vậy? – Đình Ân ôm lấy Hiểu Đồng khóc nức nở bên vai của cô.

Khi Hiểu Đồng bước ra, mọi người liền xúm quanh cô hỏi chuyện, nhưng Hiểu Đồng lắc đầu buồn bã.

- Em có biết người đưa địa chỉ đó là ai không? – Thiên Minh nhìn Hiểu Đồng hỏi.

- Hình như là Vũ Quỳnh, em cũng không chắc cho lắm – Hiểu Đồng dè dặt trả lời. Rồi cô kể lại sự việc mình gặp Vũ Quỳnh rồi sau đó nhặt được phong thư ra sao. Ai cũng không hiểu được nguyên nhân vì sao, đành im lặng chờ kết quả điều tra của cảnh sát.

Chuyện Đình Ân xảy ra chuyện cuối cùng cũng bị báo chí biết được, họ nhanh chóng đăng tin. Những hợp đồng của Đình Ân bị hủy hết, và nhanh chóng rơi vào tay của Anh Kỳ. Đình Ân biết chuyện, tinh thần suy sụp vô cùng.

- Vậy thì Anh Kỳ chắc chắn là chủ mưu, cô ta cho người bắt cóc chị Đình Ân vì tức giận chị ấy đã giành được những hợp đồng béo bỡ từ tay cô ta, cô ta ganh tỵ. Nhưng bị Vũ Quỳnh biết được, mà Vũ Quỳnh lại không dám báo trực tiếp cho chúng ta nên mới lén lút như vậy. Căn nhà đó chủ sỡ hữu là nhà họ Vũ – Minh Thùy vừa nói vừa liếc về phía Vĩnh Phong.

Trước những lời cáo buộc và bằng chứng quá ư chân thật, Vĩnh Phong chẳng thể nào phủ nhận. Trong khi mọi người còn đang căm phẫn thì Hiểu Đồng đã lên tiếng nói:

- Em tin Anh Kỳ không làm chuyện này.

Khi tháo băng ra, quả nhiên phần da tay da chân của Đình Ân trở lại như cũ, nhưng vết sẹo trên mặt vẫn chưa thể lành lại. Đình Ân đau buồn đến không muốn ăn nữa, cô ngày càng gầy đi, khiến bác Hà mẹ cô khóc rất nhiều. Rất nhiều người đã khuyên nhủ Đình Ân, nhưng cô lại vẫn không muốn ăn, chỉ có Thế Nam là không đến.

Thế Nam đến thăm Đình Ân nhưng cậu chỉ đứng lặng lẽ bên ngoài nhìn cô từ khe cửa, cảm thấy tim mình đau như đang chảy máu, rồi sau đó mới quay lưng đi. Nhưng sau lưng cậu là Hiểu Đồng.

- Sao anh không vào thăm cô ấy – Hiểu Đồng hoài nghi nhìn Thế Nam, cậu nghiêng người qua môt bên rồi im lặng không nói.

- Người Đình Ân yêu là anh, nếu có anh bên cạnh chăm sóc an ủi cô ấy, có thể Đình Ân sẽ vui vẻ trở lại.
- Anh …

- Thế Nam! Nếu anh thật sự yêu Đình Ân thì hãy dũng cảm lên. Em biết anh không muốn có lỗi với Thiên Minh, nhưng tình yêu vốn ích kỉ mà. Thiên Minh là người tốt, anh ấy cũng không nỡ nhìn thấy Đình Ân đau khổ thế này đâu. Nếu như tình yêu của anh có thể làm cho Đình Ân vui vẻ trở lại thì ích kỷ một lần có sao đâu. Chẳng lẻ anh định làm con rùa rụt cổ suốt đời hay sao? Anh đã hèn nhát một lần rồi, chẳng lẽ lại muốn hối hận lần thứ hai, huống hồ lần này người Đình Ân yêu là anh.

- Nhưng mà…- Thế Nam vẫn lo sợ , cậu quay lại nhìn Hiểu Đồng thì thoáng giật mình bởi vì phía sau Hiểu Đồng, Thiên Minh đi tới tự bao giờ.

Hiểu Đồng cũng quay lưng lại nhìn theo ánh mắt Thế Nam, cô cũng sững người lại, Thiên Minh từ từ quay người bỏ đi.

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Sẽ để em yêu anh lần nữa

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !