Truyện kiếm hiệp
 

Sẽ để em yêu anh lần nữa (chương 37.1)

Lượt xem chương này: 2392

- Công việc có vất vả lắm không? – Ông Vĩnh Nguyên nhìn Hiểu Đồng đầy yêu thương và quan tâm như cô là con gái ruột của ông.

Hiểu Đồng mĩm cười nhưng không trả lời, nhưng bờ mắt có nhiều vết thâm chứng tỏ cô đã làm việc vất vả trong thời gian gần đây

- Bác xin lỗi! Chỉ là bác muốn cho con tất cả những gì còn lại của bác, không ngờ càng làm con vất vả thêm.

- Không đâu, con cũng quen dần rồi, không còn thấy vất vả nữa – Hiểu Đồng vội nói, cô không muốn phụ lòng tốt của ông Vĩnh Nguyên.

- Con và Vĩnh Phong sao rồi?

Câu hỏi quan tâm của ông Vĩnh Nguyên khiến Hiểu Đồng thấy xấu hổ, mặt cô đỏ bừng lên, cô vội cúi đầu xuống che giấu.Thấy cô như vậy, ông Vĩnh Nguyên bật cười.

- Hai đứa định bao giờ làm đám cưới? – Ông Vĩnh Nguyên không muốn trêu cô nữa nên nghiêm túc hỏi.

- Chuyện này ….- Hiểu Đồng ngẩng đầu lên nhìn ông bối rối, hai tay cô chà vào đầu gối.

Ông Vĩnh Nguyên hiểu tâm sự của cô, ông liền vỗ vai cô nói:

- Con đừng lo gì hết. Có bác ở đây, bác không để ai ngăn cản hai đứa nữa đâu. Bà ấy rồi sẽ chấp nhận thôi, chỉ cần hai đứa mau sinh cho bác và bà ấy những đứa cháu nội thật dễ thương là được.

Bị ông Vĩnh Nguyên trêu, Hiểu Đồng càng thấy xấu hổ, cô mắc cỡ đến đỏ cả mặt kêu nhỏ:”Bác…”. Ông Vĩnh Nguyên chỉ cười.

Ông Văn Trác đích thân pha trà cho Hiểu Đồng uống khi hai người hẽn gặp nhau trong căn biệt thự của ông. Đây là một ngôi nhà bằng gỗ được xây dựng tỉ mĩ rất đẹp, hợp với tính cách bình lặng của ông, Hiểu đồng đã đến đây mấy lần nhưng vẫn chưa thấy quen.

- Lúc nghe tin con và Vĩnh Thành hủy hôn lễ ông khá ngạc nhiên, chẳng phải con đã đến tìm ông để huỷ bỏ giao kèo giữa chúng ta vì cậu ấy rồi hay sao – Ông Văn Trác nhìn Hiểu Đồng dò hỏi.

Lúc trước, khi cô quyết định kết hôn với Vĩnh Thành, không muốn làm tổn thương Vĩnh Thành nên cô đã đến gặp ông Văn Trác xin rút lại ý định chiếm lấy tập đoàn Nguyên Thành Phong. Nhưng kết quả cuối cùng vẫn là cô làm tổn thương Vĩnh Thành.

- Vì Vĩnh Phong sao? – Thấy Hiểu Đồng không trả lời, ông Văn Trác hỏi tiếp. Hiểu Đồng khẽ gật đầu.

- Vậy còn mối thù của mẹ con ? – Ông Văn Trác tiếp tục gặn hỏi. Hiểu Đồng cắn chặt môi lại, lát sau có quyết định:

- Con cũng không biết nữa – Hiểu Đồng thở dài bất lực – Đối với bà ta, con vừa hận vừa thấy thương hại. Huống hồ con và Vĩnh Phong đã trãi qua quá nhiều đau khổ mới đến được với nhau. Bây giờ con chỉ muốn nắm lấy hạnh phúc nhỏ nhoi này.

- Vậy cũng tốt, một cô gái còn nhỏ như con không nên gánh mối hận thù quá sâu như thế – Ông Văn Trác gật đầu nhưng ông nhìn cô với ánh mắt lạnh nói – Nhưng Hiểu Đồng! Con như vậy thì khó đứng vững trên thương trường lắm. Bởi vì con quá mềm yếu không đủ nhẫn tâm, con phải biết, trên thương trường không có sự thương hại , nhất là với kẻ thù của mình. Cho nên dù con có rút lui, không có nghĩa là ông không tiếp tục chiếm lấy tập đoàn Nguyên Thành Phong.

Lâu lắm rồi, ba cha con của ông Vĩnh Nguyên mới có dịp ngồi xuống nói chuyện thân mật với nhau. Sau vài câu thăm hỏi, ông Vĩnh Nguyên quyết định nói:

- Ba biết mối quan hệ của hai đứa với Hiểu Đồng.

- Ba… – Cả hai anh em cùng kêu lên nhìn ông với ánh mắt lo lắng.

- Yên tâm, ba không có ý gì đâu. Vĩnh Thành con nói trước đi – Ông nhìn Vĩnh Thành ra lệnh.

- Ba … – Vĩnh Thành nhìn ông đầy tuyệt vọng nhưng bắt gặp ánh mắt kiên định của ông cậu dành thở dài rồi nói – Chuyện đã đến nước này rồi, con cũng không có gì để nói – Rồi cậu quay qua nhìn Vĩnh Phong môi run run một cái rồi nói tiếp – Dù sao Vĩnh Phong cũng là em trai của con.

- Em xin lỗi! –Vĩnh Phong nhìn Vĩnh Thành đau buồn nói.

- Vốn dĩ ba định vài năm nữa sẽ rút chân khỏi công ty, chia đều số cổ phần của ba cho hai đứa. Nhưng bây giờ ba muốn sữa lại di chúc một tí – Ông Vĩnh Nguyên chợt dừng lại đưa mắt quan sát hai đứa con trai của mình. Vĩnh Thành im lặng, nét mặt trầm tư, còn Vĩnh Phong lại với vẻ mặt chẳng quan tâm đến điều này.

- Tại sao? – Một giọng nói vừa lạnh vừa đầy giận dữ vang lên sau lưng của ba cha con khiến họ thoáng giật mình. Bà Mai Hoa bước từng bước thật mạnh mẽ giáng xuống nền nhà với tất cả sự giận dữ của mình. Khi bà bước đến gần, bà liền nhìn ông Vĩnh Nguyên chất vấn:

- Là vì con bé đó phải không?

- Phải, bà nói không sai, chính là vì Hiểu Đồng – Ông Vĩnh Nguyên khẳng káp đáp lời bà không một chút e sợ, thể hiện quyền lực của một người đàn ông, một người chủ gia dình và là một ông chủ lớn của thương trường.

Bà Mai Hoa cảm thấy chới với, bà loạng choạng lùi vài bước ra phía sau, chẳng may gót giày cao gót của bà trẹo qua một bên khiến bà ngã xuống. Vĩnh Phong và Vĩnh Thành nhanh chóng đứng bật dậy đỡ lấy bà. Nhưng bà Mai Hoa không kiềm được cơn giận đang trào lên trong lòng bà, bà hét lên:

- Ông thật là quá đáng, sao ông có thể làm chuyện đó chứ. Sao ông lại vì một người đàn bà lăng loàn như bà ta mà đối xử với gia đình này như vậy.

Ông Vĩnh Nguyên nỗi giận đùng dùng sau câu nói của bà Mai Hoa, ông biết mình có lỗi với bà nhưng ông không ch phép bà sỉ nhục người đàn bà mà ông yêu thương nhất. Huống hồ chính bà đã làm cho bà Cẩm Du uất ức mà tái phát bệnh đến chết, bây giờ lại cò dám sỉ nhục, ông đập mạnh tay xuống bàn, đứng dậy quát lên:

- Bà im miệng lại cho tôi. Tôi cấm bà xúc phạm đến bà ấy.

- Ông…ông có tư cách gì mà cấm tôi chứ. Tất cả những gì tôi nói đều là sự thật, bà ta là một người phụ nữ lăng loàn cướp chồng người khác, biết rõ ông có vợ con rồi mà vẫn bám lấy ông. Tôi đã nhẫn nhịn ông biết bao nhiêu năm nay rồi, vậy mà bây giờ ông lại muốn hai tay dâng cơ nghiệp mà cha tôi vất vả xây dựng lên dâng cho nó ư. Ông bảo làm sao tôi có thể tiếp tục nhẫn nhịn được nữa chứ. Hiểu Đồng cũng như mẹ nó, hai mẹ con nhà đó toàn là những dâm phụ lăng loàn không biết nhục – Bà Mai Hoa đã đánh mất sự tôn nghiêm của bà trước mặt chồng con

- Bốp …

- Mẹ …- Vĩnh Phong và Vĩnh Thành cùng hét lên khi nghe mẹ mình sỉ nhục Hiểu Đồng nhưng rồi họ sững sốt nhìn về bàn tay đầy giận dữ vừa giáng lên mặt bà Mai Hoa.

Bà Mai Hoa cũng king ngạc cực độ, mắt đầy vẻ sửng sốt nhìn trừng trừng về ông Vĩnh Nguyên. Môi run rẩy lên lên như không thể tin được

- Ông

- Phải tôi nợ bà, năm xưa là do tôi hiểu lầm mẹ Hiểu Đồng bỏ rơi tôi đi lấy người giàu sang nên tôi chấp nhận lấy bà dù không có tình cảm. Nhưng bà có biết là năm xưa vì sao mà mẹ Hiểu Đồng phải đi lấy người chồng mà bà ấy không yêu hay không? Chính là do ba bà đã cố tình giăng ra cái bẫy *** hại nhà bà ấy, khiến ba bà ấy phải lâm vào cảnh nợ nần không lối thoát.

- Ông nói dối, tại sao ba tôi phải *** hạ nhà bà ấy chứ – Bà Mai Hoa lần nữa thấy kinh ngạc khi nghe ông Vĩnh Nguyên nói và bà muốn phủ nhận lời ông nói ra.

- Tất cả là vì bà

- Vì tôi ư? – Bà Mai Hoa thốt lên ánh mắt sa xầm xuống.

- Phải ! Cũng là vì tôi nữa. Năm xưa bà vừa gặp đã yêu tôi nhất quyết chỉ muốn lấy tôi, ba bà lại mến mộ tài năng của tôi, ông muốn giữ tôi bên cạnh ông làm công cụ đắc lực cho ông. Cố tình hại nhà bà ấy rồi cắt đứt liên lạc giữa tôi với bà ấy, khiến tôi hiểu lầm bà ấy thay lòng đổi dạ nên tôi mới đồng ý lấy bà. Cho nên không phải bà ấy nợ bà, mà là chính chúng ta nợ bà ấy.

Vĩnh Thành và Vĩnh Phong cũng sửng sốt không kém bà Mai Hoa, không ngờ gia đình mình và gia đình Hiểu Đồng lại có nhiều ân oán và mâu thuẫn như vậy.

Bà Mai Hoa lắc đầu tỏ vẻ không tin, bà vừa lùi lại vừa nói:

- Tôi không tin, tôi không tin. Ông gạt tôi, ông gạt tôi – Nói rồi bà Mai Hoa quay người bỏ chạy.

Có những bí mật muốn dìm sâu vào trong bóng tối nhưng trong bóng tối cũng có ánh sáng của sự thật.

Lần này mình soi kỹ từng cái tên mới được
Tôi không là ai cả, tôi chỉ là một khoảng lặng.
Sẽ có lúc bạn rơi vào khoảng lặng đó

Em là người con gái tàn nhẫn đến cùng cực, lạnh đến không thể lạnh hơn được nữa. Em cho anh hạnh phúc như trên thiên đàng rồi lại nhẫn tâm xô anh xuống đia ngục.

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Sẽ để em yêu anh lần nữa

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !