Truyện kiếm hiệp
 

Sẽ để em yêu anh lần nữa (chương 37.2)

Lượt xem chương này: 2447

Lại lần nữa chiếc xe quen thuộc đỗ xập bên cạnh Hiểu Đồng khi cô vừa từ công ty bước ra. Cô không cần hỏi cũng biết vì sao, lặng lẽ bước vào bên trong khi cánh cửa được người tài xế mở ra. Hiểu Đồng im lặng suốt quảng đường đi, Vĩnh Phong gọi điện nhưng cô không bóc máy. Cô biết trước sau gì cũng phải thêm một lần đối mặt. Khẽ nhắm mắt lại, cô muốn bản thân thật bình tĩnh trước khi giáp mặt người đó.

Khi cánh cửa phòng ăn đặc biệt mở ra, trước mắt Hiểu Đồng vẫn là dáng vẻ sang trọng nhưng lạnh lùng đó, cũng vẫn gương mặt cao ngạo với đôi mắt sắc lạnh. Cô hít một hơi rồi ngồi xuống chiếc bàn trước mặt, mặt đối mặt với bà Mai Hoa. Vẫn là ánh mắt kiên định nhìn bà, nhưng lần này có phần nhún nhường, Hiểu Đồng im lặng chờ đợi bà Mai Hoa lên tiếng. Quả nhiên, bà Mai Hoa đã lên tiếng:

- Tôi hẹn cô đến đây để đưa cho cô cái này.

Hiểu Đồng đưa mắt nhìn bà Mai Hoa rồi nhìn theo hướng ta bà chỉ, một phong bì trên mặt bàn. Bà ta lại chơi trò này, dường như bà ta luôn nắm lấy điểm yếu của đối phương rồi mới tìm họ uy hiếp. Hiểu Đồng muốn biết lần này bà ta lại mốn lấy gì ra để uy hiếp cô. Nhanh nhẹn cuối xuống cầm lấy phòng bì đựng tài liệu trước mặt, cô xé rẹt ngay trước mặt bà mà không e dè một chút nào. Nhưng trong đó chỉ là một tờ giấy xét nghiệm AND mỏng manh và vài tấm hình của bé Đường. Hiểu Đồng biết bà ta đang muốn gì, cô nhướn mày nhìn bà ta cười khinh miệt hỏi:

- Vậy thì sao!

- Cô thật sự không hiểu ư? – Bà ta khẽ cười nhìn cô hỏi lại.

- Đúng vậy! Bé Đường là con của mẹ tôi với bác Nguyên. Nhưng bà nghĩ bà có thể dùng bé Đường uy hiếp tôi lần nữa sao?

- Vĩnh Phong có biết là Mễ Hiểu Đường là em cùng cha khác mẹ của nó không? Nó sẽ nghĩ sao khi biết được sự thật này – Bà Mai Hoa khẽ nói, một nụ cười đắc thắng ở trên môi.

- Vĩnh Phong có lẽ đã biết từ lâu rồi. Bà nghĩ Vĩnh Phong là đồ ngốc hay sao mà không đoán ra mọi việc. – Hiểu Đồng nhìn bà đáp, làm nụ cười đang ở trên môi bà Mai Hoa bỗng sựng lại trở nên ngượng ngạo. Từ sau khi biết rõ tất cả mọi việcvề ba mình và mẹ Hiểu Đồng, nhưng Vĩnh Phong không hề nhắc thêm một lời hỏi về bé Đường. Hiểu Đồng cũng không nói gì thêm nhưng cô biết Vĩnh Phong đã biết bé Đường là em gái của mình, nên có lúc cô bắt gặp cái nhìn chìu mến của Vĩnh Phong dành cho bé Đường.

- Vĩnh Phong không phải là đồ ngốc nhưng lí trí của nó đã bị cô làm mất rồi. Vậy Vĩnh Nguyên có biết không? – Bà Mai Hoa lại tiếp tục hỏi. Bà biết chồng mình vẫn chưa biết sự thật về bé Đường, nếu không mọi chuyện không chỉ dừng lại ở đây đâu.

Hiểu Đồng từ trước đến giờ vẫn không mốn cho ai biết được sự thật này. Lúc gặp ông Vĩnh Nguyên cô cũng chỉ bảo mình sống một mình. Có lẽ là do cô ích kỷ muốn độc chiếm bé Đường cho riêng mình mình, cũng có lẽ cô sợ mất bé Đường một khi nó biết được sự thật nó có một người cha vẫn còn sống.

- Vậy là Triệu Vĩnh Nguyên vẫn chưa biết đúng không? – Bà Mai Hoa khẽ cừi khi thấy Hiểu Đồng im lặng
gương mặt hơi tái – Cô có nghĩ một khi ông ta biết chuyện thì việc gì sẽ xảy ra không?

Bà Mai Hoa ngừng lại quan sát sắc mặt của Hiểu Đồng chuyển tù hơi tái sang tái xanh, đắc ý nói tiếp:

- Chắc chắn, ông ấy sẽ giành láy bé Đường trong tay cô.

Thật là một đòn giáng mạnh vào Hiểu Đồng, nhưng cô không tin ông sẽ làm như vậy, cô nhìn bà ấy nói:

- Tôi tin bác Nguyên sẽ không làm như vậy.

- Cô tin ông ấy – Bà cười hừ một tiếng rồi nói – Cô hiểu ông ấy được bao nhiêu? Thời gian cô ở bên ông ấy là bao nhiêu, cô cho rằng ông ấy là hạng người nào?

Thấy Hiểu Đồng im lặng, cắn chặt môi trầm tư, bà lên tiếng tiếp:

- Vậy thì để tôi nói cho cô biết. Tại vì sao mà gia đình cô tan nát, tại vì sao mà công ty của ba cô sụp đổ.

- Ý bà là gì? – Hiểu Đồng sửng sốt nhìn bà ta thăm dò.

- Để tôi nói cho cô biết kẻ chủ mưu thật sự đằng sau việcphá hủy công ty của ba cô, không phải là ông Vũ Triết mà chính là Triệu Vĩnh Nguyên. Chính ông ta là người bày ra tất cả để trả thù người đàn ông đã cướp mất người phụ nữ mà ông ta yêu thương.

- Bà vừa nói cái gì? – Hiểu Đồng run rẩy hỏi bà ta. Cô như ngời bị dao đâm từng nhát vào tim khiến nó đau khôn cùng, hàng ngàn mũi kim xuyên qua đầu choáng voáng. Đó là sự thật sao.

- Ngừơi đàn ông mà cô tin tưởng đó chính là kẻ hai lòng, ông ta *** hại gia đình cô xong rồi giang tay giúp đỡ cho cha mẹ cô, rồi từng bước từng bước chiếm lấy mẹ cô. Đúng là tấn trò hề của cuộc đời phải không? – Nói xong bà Mai Hoa cười rộ lên, nụ cười sởn tóc gáy khiến người ta khinh hãi.

Khi Hiểu Đồng bỏ đi, bà Mai Hoa ngồi như người không có hồn một mình, nước mắt bà lặng lẽ rơi. Bà đã dùng đến hạ sách này sao, chỉ vì bà không chấp nhận thua cuộc, không chấp nhận cái gia đình mà bà bỏ công gầy dựng trong chốc lát rơi vào tay Hiểu Đồng mà bà lựa chọn cách đê hèn này. Mọi chuyện sau này sẽ thế nào, bà không dám tưởng tượng ra, đột nhiên bà cảm thấy sợ hãi, thần trí sau cơn giận và cơn ghen bắt đầu tỉnh lại. Bà cảm thấy hối hận, bà muốn rút lại tất cả những lời mình đã nói nhưng đã quá muộn rồi.

Đột nhiên cánh cửa phòng của bà bị mở ra, một người bước vào nhìn bà nhoẻn miệng cười . Bà Mai Hoa sửng người kinh ngạc sau đó là hoảng sợ.

“ Tại sao lại như vậy? Tại sao lại như vậy?” – Hiểu Đồng không ngừng tự hỏi bản thân khi cô đang quỳ trước mộ ba mẹ của mình.

Cái sự thật mà bà Mai Hoa nói ra khiến cho toàn thân Hiểu Đồng thấy lạnh toát. Cô đã gạt bỏ nỗi hận đối với bà Mai Hoa vì Vĩnh Phong, nhưng mà đối với kẻ gây tan nát gia đình cô, *** hại cha cô, liệu cô có thể bỏ qua được không?

Khi biết giám đốc Giang và ông Vũ Triết là những kẻ gây ra sự tan vỡ hạnh phúc gia đình cô, cô rất hận họ, nhưng họ đang bị pháp luật trừng trị, nỗi hận trong lòng cô cũng nguôi ngoai. Nhưng mà tại sao khi biết người hại gia đình mình là ông Vĩnh Nguyên, Hiểu Đồng lại không thấy hận mà lại thấy đau lòng chua xót đến như thế. Có lẽ là do niềm tin của cô bị đánh mất khiến cô thấy hụt hẫng vô cùng. Cô phải làm sao, cô phải làm sao đây?

Một điệu nhạc êm ái vang lên, Hiểu Đồng biết là Vĩnh Phong đang gọi mình. Nhưng giờ phút này cô lại không muốn gặp cậu, không muốn nghe thấy giọng nói ngọt ngào của cậu, cô sợ…cô sợ…cô sợ mình sẽ bộc phát phẫn nộ, cô sợ mình sẽ lại làm tổn thương Vĩnh Phong.

Nhưng tiếng chuông điện thoại cho thấy sự kiên nhẫn của người gọi, dường như nghe đuọc giọng nói của cô mới có thể làm người đó thấy yên lòng. Cả thân thể và đầu óc Hiểu Đồng lúc này rất mệt mỏi, tựa hồ như không còn sức mà tiếng chuông càng làm lòng cô hoang mang hơn, một cảm giác khó chịu trong lòng ập đến, một nỗi bực tức trào lên, Hiểu Đồng giang tay ném mạnh chiếc điện thoại trong tay mình ra xa. Chiếc điện thoại rơi xuống vỡ ra thành nhiều mãnh văng tung tóe dưới nền gạch của nghĩa trang.

Nhưng khi tiếng chuông biến mất thì trong lòng Hiểu Đồng lại thấy hối hận vô cùng. Cô không biết bản thân mình muố gì nữa, vừa không muốn gặp mặt Vĩnh Phong , vừa muốn được ở bên cậu, muốn ở trong vòng tay cậu khóc lớn để vơi đi nỗi đau này.

Hiểu Đồng bước tới nhặt nhạnh từng miếng rời của chiếc điện thoại chấp lại, nhưng chiếc điện thoại dường như giận dữ vì hành động vừa rồi của cô nên chẳng thèm hoạt động lại. Hiểu Đồng đau khổ nhìn chiếc điện thoại rồi gục đầu xuống khóc.

 

- Hiểu Đồng! – Một tiếng gọi nhỏ nhẹ vang lên bên cạnh, Hiểu Đồng ngẫng đầu nhìn lên, trước mặt cô là bóng tối mờ ảo. Nhung hiểu Đồng vẫn nhận ra người trước mặt mình. Cô ngạc nhiên nhìn ông hỏi:

- Ông, sao giờ này mà ông còn ở đây?

- Ông đến viếng mộ bà ấy , rồi hồi tưởng lại việc cũ nên quên mất thời gian – Ông Văn Trác cười buồn đáp, ông vẫn rất nhớ bà, luôn cảm thấy cô lỗi với hai mẹ con bà ấy.

- Ông đã tìm đuọc cháu gái của ông chưa ạ?

- Vẫn chưa – ông Văn Trác buồn rầu nói – Còn cháu, sao lại ngồi đây khóc như thế?

Ông Văn trác vừa nói vừa ngồi xuống bên cạnh Hiểu Đồng. Thật kì lạ, mỗi khi thấy ông, Hiểu Đồng lại muốn tâm sự hết nỗi lòng của mình cho ông nghe, cứ như hai người họ là người thân thiết nhất của nhau. Rồi cô kể cho ông nghe mọi chuyện.

- Thật là oan nghiệt. Vậy con định thế nào với Vĩnh Phong?

- Con cũng không biết nữa, hiện giờ con đang rất rối trí – Hiểu Đồng lắc đầu đáp.

Nhìn trời sập tối rồi, Hiểu Đồng mới thở dài nói:

- Thôi! Ông cháu ta về đi.

- Để ông cho xe đưa cháu về – Ông Văn Trác liền đề nghị.

Hiểu Đồng khẽ gật đầu rồi đi theo sau lưng ông. Đi ngang qua hai ngôi mộ. Cả hai chợt dừng chân, cả hai đều trào lên những cảm xúc đau buồn.

- Ba mẹ, con về đây – Hiểu Đồng khẽ nói.

Ông Văn Trác gần như chết sững, như vừa bị cái gì kích động, ông thở dồn dập rồi quay lại nhìn cô run run hỏi:

- Cháu vừa nói gì?

- Đây là ngôi mộ của ba mẹ con, con vừa chào tạm biệt họ – Hiể Đồng ngơ ngác đáp.

Như một cơn trấn động mạnh mẽ chạy qua người ông Văn Trác, đổ ập lên trái tim già yếu của ông khién ông đau đớn khó thở, ông đua tay lên ôm lấy ngực, ánh mắt sửng sốt nhìn Hiểu Đồng lắp bắp trong hơi thở rồi đột nhiên khụy xuống.

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Sẽ để em yêu anh lần nữa

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !