Truyện kiếm hiệp
 

Sẽ để em yêu anh lần nữa (chương 38)

Lượt xem chương này: 2600

Tình thân

Sau khi hốt hoảng cùng người lái xe đưa ông Văn Trác đi cấp cứu, cơn kích động đột ngột của ông Văn Trác bị đẩy lùi, Hiểu Đồng ở lại chăm sóc ông cho đến khi người nhà của ông đến.

Từ xa đã nghe tiếng bước chân vội vàng chạy đến, người bước vào là Hạ Khanh và Tuấn Kiệt, ông Tuấn Khanh đã đi công tác. Hai người họ nhìn Hiểu Đồng cảm kích, cô khẽ cười rồi xin phép cáo lui. Nhưng khi bước chân ra khỏi bệnh viện, Hiểu Đồng lại cảm thấy chới với. Cô nhìn trời bao la và đất rộng nhưng lại không biết mình nên đi về đâu.

Về nhà của cô hay là về nhà của Vĩnh Phong. Bất giác Hiểu Đồng thở dài khi nghĩ đến những cú điện thoại của Vĩnh Phong, chắc là Vĩnh Phong sẽ lo lắng cho cô lắm khi mà chẳng thể nào liên lạc được. Mải suy nghĩ, Hiểu Đồng lên xe taxi lúc nào không hay, chỉ đến khi người tài xế quay lại hỏi:

- Cô muốn đi đâu?

Hiểu Đồng mới giật mình rồi vội nói ra một địa chỉ. Cô muốn về nhà suy nghĩ thật kỹ mọi chuyện. Bảo cô ngay lặp tức tha thứ, bỏ qua tất cả mọi chuyện trong quá khứ, cô không thể nào làm được. Nhưng nếu bảo cô vì mối hận thù này mà rời xa Vĩnh Phong, cô càng không thể làm được.

Trải qua những chuyện tưởng chừng như sinh ly tử biệt, Hiểu Đồng hiểu rằng cô không thể mất Vĩnh Phong. Tâm hồn và thể xác cô đều trao cho cậu, vì cậu cô nguyện gác bỏ quá khứ chỉ nghĩ đến hiện tại và tương lai. Nhưng mà cái quá khứ quá ư đau đớn cứ bám lấy cô, thử hỏi cô phải làm sao đây? Ông trời thật khéo trêu đùa cô cùng Vĩnh Phong, hết lần này đến lần khác khiến cô và cậu đau khổ.

Hiểu Đồng triền miên với những suy nghĩ, không hay chiếc xe taxi đã thắng lại, người tài xế lần nữa quay lại thúc giục cô:

- Cô ơi, đến rồi.

Hiểu Đồng gẩng đầu nhìn ra ngoài mới hay trong lúc vô thức mình đã nói địa chỉ của nhà Vĩnh Phong. Hiểu Đồng đành xuống xe lặng lẽ đi vào trong.

Nhưng Hiểu Đồng vừa đi vào mấy bước dã nghe tiếng hét vọng ra:

- Tại sao chứ? Em có gì không bằng cô ta chứ, tại sao lúc nào trong mắt anh cũng chỉ có cô ta. Tại sao – Anh Kỳ gào thét xông vào Vĩnh Phong tra hỏi.

- Không tại sao cả, chỉ là người anh yêu là cô ấy – Vĩnh Phong nhẹ đáp, ánh mắt long lên mỗi khi nhắc đến Hiểu Đồng.

- Anh thích cô ấy cái gì, anh nói đi, em sẽ bắt chước cô ấy, em sẽ học tập giống cô ấy – Anh Kỳ không ngừng gào lên, trong giọng nói là tiếng khóc nức nở.

- Cho dù em có bắt chước giống cô ấy thế nào thì anh cũng không thể yêu em – Vĩnh Phong dứt khoát nói.

- Không thể yêu em, em không tin, nếu như cô ấy không xuất hiện, anh nhất định sẽ yêu em. Cho nên tất cả là vì cô ấy, chỉ cần cô ấy biến mất…

Anh Kỳ chưa kịp nói hết lời thì đã bị Vĩnh Phong giữ chặt lấy cổ tay bóp mạnh, cậu gằn giọng đầy giận dữ nói:

- Để anh nói cho em biết, cho dù cô ấy có biến mất, thì anh cũng chỉ yêu mình cô ấy, anh mãi mãi sẽ không yêu em đâu. Nếu em làm hại Hiểu Đồng, anh sẽ không tha thứ cho em. Chuyện lần trước của Đình Ân mọi người không truy cứu nữa, nhưng điều đó không có nghĩa là em vô tội.

Vĩnh Phong hất tay Anh Kỳ ra giận dữ đẩy cửa định bỏ đi, nào ngờ khi cậu mở cửa thì thấy Hiểu Đồng đang đứng bên ngoài, cô hết nhìn Vĩnh Phong rồi nhìn sang Anh Kỳ. Lúc này Anh Kỳ đang hoàn toàn khỏa thân, cô ta thấy Hiểu Đồng nhìn mình thì thoáng xấu hổ vội vàng nhặt đồ lên mặc lại.

- Em đừng hiểu lầm…..- Vĩnh Phong vội lên tiếng giải thích nhưng Hiểu Đồng đã phớt lờ cậu và bước vào trong nhà. Cô cúi xuống nhặt cái váy rồi đưa đến trước mặt Anh Kỳ nhưng Anh Kỳ chẳng những không cảm kích mà còn hung dữ giật lấy.

Có lẽ do quá xấu hổ cho hành động của mình, Anh Kỳ không nói thêm lời gì, chỉ giận dữ nhìn Hiểu Đồng rồi hậm hực đóng sầm cửa lại bỏ đi. Hiểu Đồng khẽ cười nhạt, cô cảm thấy vô cùng mệt mỏi.

Vĩnh Phong vội bước đến nhẹ nhàng ôm chặt cô, gục đầu vào vai cô nói:

- Anh và cô ấy không phải….

- Em biết, em đã nghe những lời anh nói lúc nãy. Em tin anh – Hiểu Đồng lại khẽ ngắt lời Vĩnh Phong rồi đưa tay ôm chầm lấy bờ eo cậu.

- Em đi đâu cả chiều nay vậy,anh tìm em rất lâu, khi không tìm được em thì cảm giác của hơn 2 năm về trước lại ùa vẽ khiến trái tim anh như muốn ngừng đập, anh rất sợ em lại rời xa anh như trước đây. Cả buổi chiều này anh sống trong tâm trạng phập phồng lo lắng không yên – Vĩnh Phong vừa nói giọng nghẹn ngào, vừa rơi nước mắt thấm ướt vai áo Hiểu Đồng.

Người ta nói:” Nước mắt là vũ khí mạnh nhất của phụ nữ, không người đàn ông nào lại không chùn lòng khi thấy người yêu mình khóc” . Nhưng thật ra, nước mắt đàn ông mới là thứ làm tan chảy trái tim lạnh giá của phụ nữ, bởi vì “nam nhi thà đổ máu chứ không rơi lệ”. Khi Vĩnh Phong khóc, cô cảm nhận được nỗi sợ hãi của cậu,cảm nhận được tình yêu mãnh liệt của cậu!

- Em xin lỗi! – Hiểu Đồng khẽ nói rồi ôm chặt lấy Vĩnh Phong và kể lại chuyện ông Văn Trác đột nhiên bị ngất, cô dấu chuyện mình đã gặp bà Mai Hoa – ….Điện thoại em lại bị rớt vỡ tan nên không cách nào gọi cho anh được.

Vĩnh Phong không nói gì thêm, chỉ ôm chặt lấy cô, chỉ khi ôm cô trong vòng tay mình, trái tim cậu mới bớt sợ hãi . Chuyện mà ông Vĩnh Nguyên đã kể khiến cậu rất lo lắng, lo lắng có một ngày Hiểu Đồng biết được sẽ lại rời xa cậu. Vĩnh Phong đâu biết rằng, Hiểu Đồng vừa biết được một sự thật còn tàn khốc hơn nữa. Vùi mình trong vòng tay Vĩnh Phong, Hiểu Đồng khẽ nhắm mắt lại, cô muốn quên đi sự việc ngày hôm nay.

Khi ông Văn Trác vừa tỉnh lại, ông liền đưa mắt tìm kiếm rồi kêu lên:

- Hiểu Đồng!

- Ông! Tụi con đây, Hiểu Đồng đã về mất rồi – Hạ Khanh tiến lại gần nắm lấy bàn tay già nua của ông nói.

- Mau…Tuấn Kiệt mau gọi người đến công ty lấy hồ sơ điều tra về Hiểu Đồng đem đến đay mau lên.

Nghe ông Văn Trác nói, Tuấn Kiệt và Hạ Khanh đưa mắt nhìn nhau khó hiểu nhưng rồi Hạ Khanh đưa mắt ngầm ý bảo Tuấn Kiệt đi mau, cậu khẽ gật đầu đi điện thoại. Ông Văn trác mới từ từ nằm xuống hít thở mạnh. Hồ sơ của Hiểu Đồng ông từng cho người điều tra, nhưng không ngờ cô lại chủ động đến tìm ông hợp tác rồi Hạ Khanh đi vào nên ông không nhìn đến hồ sơ đó nữa, nếu như lúc đó ông nhìn đến thì có lẽ ông không cần mất quá nhiều thời gian để đi tìm cháu gái mình.

Nữa tiếng sau, một người cầm hồ sơ đến cho ông Văn Trác, ông run rẩy đọc rồi rơi nước mắt, một niềm vui khó tả, cuối cùng ông cũng tìm thấy con gái duy nhất của con trai ông.Thì ra trước giờ cháu gái ông vẫn luôn ở gần ông. Duyên phận thật kì lạ, nó khiến con người không thể nắm bắt được càng tìm kiếm càng không thể có được, nhưng khi bình tĩnh lại, ta mới nhận ra nó luôn tồn tại bên cạnh ta.

Nhưng niềm vui chưa đến được bao lâu thì trong mắt ông Văn trác nổi lên một cơn lửa. Tất cả đều tại Triệu Vĩnh Nguyên, chính là hắn ta nên con trai ông mới đau khổ và chết, nếu không biết đâu cha con ông đã có dịp gặp lại nhau rồi. Chính gia đình họ đã gây ra nỗi đau khổ cho con trai và cháu gái ông. Nguyên Thành Phong, ông nhất định phải đạp đổ nó – ông Văn Trác bóp chặt những hồ sơ của Hiểu Đồng trong bàn tay gìa nua của mình, mắt nhắm ghiền đầy đau đớn, môi mím chặt đầy giận dữ.Lúc này sự tức giận và hận thù đã chiếm đầy trái tim của ông,nó buộc ông phải trở nên tàn nhẫn,tàn nhẫn để rồi có lúc nào đó phải hối hận!

Hạ Khanh và Tuấn Kiệt nhìn thấy ông mình như vậy cũng kinh hãi.

Vĩnh Phong cảm thấy từ hôm qua trở về Hiểu Đồng dường như có tâm sự, cô hay ngồi thừ im lặng như chìm vào một không gian tĩnh mịch. Khi ở bên cậu, có đôi lúc Hiểu Đồng như muốn tránh né, Vĩnh Phong nghĩ có lẽ cô hiểu lầm cậu và Anh Kỳ nên rất muốn giải thích nhưng cậu không biết giải thích làm sao, cậu sợ khi mình nói ra món nợ mà cậu nợ Anh Kỳ, Hiểu Đồng sẽ thay đổi cách nhìn về cậu.Vĩnh Phong rất phân vân, nỗi sợ hãi và ăn năn cứ đè nặng tâm trí cậu.Cậu phải làm gì đây?

Khi Hiểu Đồng trở về nhà mình thì chuông điện thoại bàn vang lên, cô vội nghe máy.

- Alô!

- Là tôi! – Tiếng bà Mai Hoa vang lên – Tôi gọi di động nhưng cô không nghe máy nên tôi đành gọi điện thoại bàn.

Hiểu Đồng khẽ cười, chắc chắn bà ta theo dõi cô nếu không làm gì cô vừa mới về nhà thì đã gọi điện thoại ngay được.

- Bà muốn gì?

- Chuyện tôi kể cô suy nghĩ tới đau rồi?

- Bà hỏi để làm gì? – Hiểu Đồng bực tức hỏi lại.

- Chuỵên em gái cô, cô suy nghĩ ra sao. Điều kiện của tôi chỉ có một, chấp nhận hay không chấp nhận là tùy cô. Nhưng tôi muốn cho cô biết, tôi sẽ dốc hết toàn lực và những mối quan hệ của mình để giành lấy bé Đường. Một khi có con bé, tôi sẽ đưa nó đi thật xa, sẽ không bao giờ để cô tìm thấy nó.

- Bà … – Hiểu Đồng giận run người, bàn tay nắm chặt ống nghe của cô như muốn bóp nát nó ra.

- Lần này tôi cho cô ba ngày suy nghĩ, hãy đưa em gái cô đi thật xa, không bao giờ để họ tìm thấy hai người nữa – Bà Mai Hoa lạnh lùng nói rồi tắt máy không cho Hiểu Đồng nói thêm lời nào cả.

Hiểu Đồng nghe tiếng tút tút vọng lại bên tai như giáng mạnh vào tim cô, cô buông thõng tay để ống nghe điện thoại rơi thỏng xuống, cô ngã người xống đất như một cái xác không hồn. Cô rất muốn khóc nhưng nước mắt lại không thể rơi.

Ngay lúc đó chuông cửa reo lên, rất lâu rất lâu, Hiểu Đồng mới mệt mỏi ra mở cửa. Cô hơi ngạc nhiên khi nhìn thấy những người trước mặt mình.

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Sẽ để em yêu anh lần nữa

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !