Truyện kiếm hiệp
 

Sẽ để em yêu anh lần nữa (chương 38.3)

Lượt xem chương này: 2335

- Chị mau về nhà đi, đừng khiến ba và ông nổi giận nữa – Tuấn Kiệt đến nhà Vĩnh Thành gọi Hạ Khanh về. Mấy ngày nay Vĩnh Thành liên tục bị mời đến đồn cảnh sát thẩm vấn, và đến chi cục thuế khai báo, cả người phờ phạt đi. Hạ Khanh giúp cậu làm luật sư nên cãi nhau với ông Văn Trác và ông Tuấn Khanh, cô quyết định dọn ra khỏi nhà. Đến ở chung nhà với Vĩnh Thành, dù Vĩnh Thành phản đối thế nào cô cũng không chịu, chấp nhận ngũ trên sofa nhà cậu.

- Không về, chị không muốn về cái nhà đó nữa – Hạ Khanh kiên quyết nói.

- Chị… – Tuấn Kiệt định nói thêm gì đó thì cánh cửa nhà mở ra Vĩnh Thành bước vào.

- Vĩnh Thành anh được thả ra rồi – Hạ Khanh nóng ruột chạy đến bên Vĩnh Thành hỏi, Vĩnh Thành chính thức bị bắt giữ để điều tra, hôm nay họ không cho cô đến thăm Vĩnh Thành khiến cô ở nhà chờ đợi đến suốt cả ruột.

- Họ nói tạm thời thả anh về để tiếp tục điều tra làm rõ mọi chuyện – Vĩnh Thành thở phào nói.

Hạ Khanh mừng rỡ ôm chầm lấy cậu reo mừng:

- Không sao, sẽ ổn thôi. Chỉ cần điều ra thêm chút nữa là mọi việc được sáng tỏ. Anh vô tội mà.

- Hừ… các người thì vui mừng rồi. Có biết người khác vì các người mà đau khổ hay không. Anh ta vô tội ư, chị tưởng anh ta hoàn hảo và trong sạch lắm ư. Chị nhìn đi – Tuấn Kiệt tức giận quăng một sấp tài liệu xuống trước mặt hai người đó – Đây toàn là tài liệu phạm pháp của anh ta, chỉ cần đưa cho cảnh sát, anh ta lặp tức bị đi tù.

Hạ Khanh sững sốt nhìn những tài liệu này, cả Vĩnh Thành cũng vậy, cậu không biết những tài liệu này ở đâu ra. Nhưng diều lạ là tài liệu này đều có chữ ký và con dấu của cậu.

- Chị chỉ biết trách Hiểu Đồng, chị có biết cô ấy đã quyết định rời xa Vĩnh Phong mãi mãi để bảo vệ Vĩnh Thành hay không?

Cả Vĩnh Thành và Hạ Khanh cùng nhìn nhau.

- Em phải về gặp ông nội, không thể để cho Hiểu Đồng và Vĩnh Phong lại tiếp tục xa nhau trong đau khổ nữa – Hạ Khanh nhìn Vĩnh Thành nói.

- Anh cũng biết người hại anh là ai rồi – Vĩnh Thành đột nhiên thốt lên với ánh mắt đau buồn.

Cả hai vội vàng đi ra khỏi nhà, chia ra hai ngã đi làm sáng tỏ mọi việc. Tuấn Kiệt ngơ ngác nhìn hai người bọn họ rồi cũng bỏ đi.

Tuấn Kiệt không muốn trở về nhà cậu đành lái xe đi dạo quanh thành phố. Không ngờ cậu chứng kiến cảnh Anh Kỳ đang níu kéo Vĩnh Phong, còn Vĩnh Phong một mực từ chối rồi bỏ đi để lại Anh Kỳ ngồi khóc nức nở.

Tuấn Kiệt tức giận đến lối Anh Kỳ đứng dậy, cậu nổi giận đùng đùng mắng:

- Em có biết mình vừa làm chuyện mất mặt lắm không hả?

- Mặc kệ em, không cần anh phải quản – Anh Kỳ xô cậu ra tiếp tục khóc – Tại sao, dù chia tay với Hiểu Đồng rồi, anh ấy vẫn không chấp nhận em chứ. Em yêu anh ấy mà, em mặc kệ, dù bằng thủ đoạn nào, dù có mất mặt bao nhiêu, em nhất định phải giành lấy anh ấy cho mình – Nói rồi cô đứng chạy bỏ lại Tuấn Kiệt.

Cậu đứng yên bất động không đuổi theo, khẽ nhắm mắt:” Em yêu cậu ta, còn anh thì sao, anh kông yêu em ư”

- Vĩnh Phong…- Hiểu Đồng khổ sở lên tiếng gọi khi thấy Vĩnh Phong im lặng khi nghe cô kể rõ mọi việc.

- Cho nên từ nay chúng ta không thể ở bên nhau được phải vậy không? – Vĩnh Phong nhìn Hiểu Đồng buồn bã hỏi. Hiểu Đồng khẽ gật đầu.

- Hiểu Đồng! Em là người con gái tàn nhẫn đến cùng cực, lạnh đến không thể lạnh hơn được nữa. Em cho anh hạnh phúc như trên thiên đàng rồi lại nhẫn tâm xô anh xuống đia ngục. Vậy thì chẳng thà để anh mãi mãi sống trong đau khổ còn hơn.

Trước những lời trách móc đầy đau đớn của Vĩnh Phong, Hiểu Đồng đau khổ như bị tên xuyên vào người. Cô nói:

- Vĩnh Phong, chúng ta nợ Vĩnh Thành quá nhiều rồi. Lần này không chỉ vì chúng ta mà còn vì ba mẹ anh và Vĩnh Thành. Em muốn kết thúc hận thù của hai gia đình chúng ta. Lần này, em quyết định ra nước ngoài sống.

- Em định đi đâu?

- Vĩnh Phong đừng hỏi, em không muốn gặp lại anh nữa gặp lại chỉ thêm đau lòng thôi. Hứa với em, hãy quên em và sống hạnh phúc với người con gái yêu anh. Hãy để tình cảm của chúng ta dừng lại tại đây, có được không ? Chỉ cần chúng ta chia tay, ông nội em sẽ tha cho gia đình anh – Hiểu Đồng nhìn Vĩnh Phong cầu khẩn.

Vĩnh Phong biết không còn cách nào khác để có thể cứu Vĩnh Thành, cậu đành chấp nhận lời cầu khẩn của Hiểu Đồng.

- Em về đây. Từ nay dù có gặp nhau thì hãy xem nhau như chừa từng quen. Hận thù giữa hai nhà chúng ta cũng chưa từng có. Bây giờ hai chúng ta cùng quay lưng bước đi, chọn cho mỗi người một ngã, đừng bao giờ quay đầu lại nhìn, có được không?

- Được.

Hai người nhìn nhau thật lâu kìm nén đau khổ trong lòng từ từ bước lùi lại. Rồi đồng thời cùng quay lưng bỏ đi. Nước mắt rơi thay cho sự đau khổ, nước mắt rơi thay cho tình yêu dang dở, nước mắt rơi thay cho sự chia li.

Gió đêm đông buồn bã hát tiếng rì rào,
Lá vàng đau buồn cho chuyện tình của họ
Mà rời cây rơi nhẹ nhàng như điệu múa theo tiếng hát của gió.
Có ai hiểu được tình yêu đau khổ là gì,
Có ai hiểu được nỗi đau ly biệt ra sao.
Liệu núi có buồn không khi gió cuốn mây bay
Liệu cây có buồn không khi gió cuốn lá bay đi.
Gió vô tình đến tàn nhẫn.
Gió lạnh lùng đến bi thương
Hỏi ai đã tạo ra cuộc tình này.
Hạnh phúc mà bi thương, ngọt ngào mà cay đắng.
Nếu như có kiếp sau….
Em muốn được làm gió.
Sẽ không có gì ngăn cản gió.
Sẽ không có gì làm em xa anh.
Nếu như có kiếp sau….
Nếu như …

Nhịp bước chân giữa hai người càng vang xa, từ bỏ là cách lựa chọn duy nhất, nhưng cũng là lựa chọn khiến ta đau lòng nhất, khiến tim tan vỡ. Yêu thương một đời, nuối tiếc một đời. Môt lần thôi, cho em được nhìn anh chỉ lần cuối. Hiểu Đồng quay đầu nhìn lại, muốn một lần, chỉ một lần được nhìn thấy bóng dáng của Vĩnh Phong thôi, hãy cho cô tham lam, hãy cho cô ích kỷ một lần nữa thôi.

Nhưng khi cô quay lưng lại đã nhìn thấy Vĩnh Phong đã quay lưng lại nhìn cô từ bao giờ. Không phải chỉ mình cô nuối tiếc, không phải chỉ mình cô tham lam ích kỷ mà đó là tình yêu. Xúc động đến ghẹt thở, Hiểu Đồng bỏ mặc cho lí trí kiềm ngự, cô chạy nhanh về phía Vĩnh Phong. Vĩnh Phong đón cô trong vòng tay cậu, ôm chầm lấy cô không rời. Nước mắt đau khổ hay hạnh phúc theo gió thét gào bay xa.

Trong đêm tối, đôi mắt sáng bừng như một ngọn lửa, nhìn chằm chằm vào đôi tình nhân sống chết bên nhau kia đầy giận dữ.

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Sẽ để em yêu anh lần nữa

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !