Truyện kiếm hiệp
 

Sẽ để em yêu anh lần nữa (chương 39.1)

Lượt xem chương này: 2685

Giữa không gian chìm trong im lặng đau buồn và căng thẳng ở phòng ông Văn Trác thì cô giúp việc chạy vào với vẻ mặt hốt hoảng thông báo:

- Cô Hiểu Đồng bị ngất xỉu rồi.

Mọi người bèn chạy đến xem, đồng thời mời một bác sĩ đến khám. Bác sĩ đến xem xét cho Hiểu Đồng một lát thì cô tĩnh lại.

- Bác sĩ cháu nội tôi sao rồi? – Ông Văn Trác lo lắng hỏi.

- Cô ấy chỉ bị suy nhược một chút thôi cần bồi bổ thêm, nhất là khi mang thai.

Tất cả mọi người dù đã có phần biết trước nhưng vẫn kinh ngạc quay đầu nhìn về phía Hiểu Đồng. Còn Hiểu Đồng thì nét mặt hoang mang vô cùng, đều cô lo sợ cuối cùng cũng xảy ra. Cô phải làm sao đây. Con của cô sẽ trở thành đứa bé không cha. Dù cô đã quyết định ra nước ngoài nếu sự thật mình mang thai nhưng vẫn dâng lên cảm giác đau thương. Cô hiểu cảm giác không cha sẽ như thế nào. Cô quay mặt vào trong giấu đi những giọt nước mắt buồn tủi.

Ông Văn Trác nhìn cháu gái mình trầm ngâm quay đi nhìn ra cửa sổ, một lát rồi quay lại nói:

- Con đi đi, đi tìm Vĩnh Phong đi. Mọi chuyện đến đây coi như kết thúc.

Hiểu Đồng vui mừng chạy đi tìm Vĩnh Phong, cô đưa tay sờ vào bụng mình, nơi mà một hình hài bé nhỏ đang chuẩn bị thành hình. Đây là dấu ấn cho tình yêu của cô và Vĩnh Phong, là kết tinh tình yêu của họ. Cô và Vĩnh Phong sẽ cho con mình một hạnh phúc Vĩnh Cửu.

Nhưng một chiếc xe chạy bat mạng theo chặn đầu xe cô lại. Tài xế xe cô phải thắng gấp, khiến cả người Hiểu Đồng đổ dồn về phía trước, đập mạnh vào thành ghế trước. Dù rất đau nhưng cô lại lo lắng cho cái thai của mình, cô đưa tay ôm lấy bụng mình nhưng thật may cái thai không bị động. Nhìn về chiếc xe phía trước cô thấy một gương mặt quen thuộc đang bước đến

Tài xế của Hiểu Đồng định bước xuống nói chuyện nhưng Anh Kỳ đã lên tiếng trước:

- Tôi muốn nói chuyện với cô, cho tôi một ít thời gian đi.

Hiểu Đồng nhìn đôi mắt sưng đỏ của Anh Kỳ, giọng cô ta lại có vẻ thành khẩn đáng thương khiến Hiểu Đồng không nỡ từ chối. Cô khẽ gật đầu.

Bỏ lại tài xế ở phía xa, cô và Anh Kỳ đi đến một góc khuất, Hiểu Đồng liền hỏi Anh Kỳ:
- Có chuyện gì, cô nói đi.

- Tôi rất yêu Vĩnh Phong, tôi có thể vì anh ấy mà làm tất cả – Giọng Anh Kỳ khàn đặc thều thào nói.

- Tôi biết – Hiểu Đồng nhẹ gật đầu. Cô hiểu tâm trạng yêu một người có thể hy sinh tất cả vì người đó.
- Cô không hiểu hết đâu – Anh Kỳ buồn bã nói – Năm xưa khi tôi gặp Vĩnh Phong, tôi phải tìm mọi cách để được ở bên anh ấy. Thậm chí cho người về điều tra chuyện năm xưa của hai người. Tôi đã dùng những câu nói của cô để Vĩnh Phong chấp nhận tôi. Cô có biết tôi vui mừng thế nào khi anh ấy chấp nhận làm bạn trai của tôi không? Tôi ngây thơ tưởng chỉ cần mình có thể bày tỏ tình cảm của mình cho Vĩnh Phong thấy, luôn ở bên cạnh anh ấy những khi anh ấy đau buồn. Rồi có một ngày anh ấy sẽ hiểu và yêu tôi. Nhưng thật đáng buồn là cho dù tôi hy sinh bao nhiêu đi chăng nữa thì cuối cùng người anh ấy yêu vẫn là cô. Có một lần, Vĩnh Phong uống rất say, hôm đó có lẽ là sinh nhật cô. Anh ấy đã nhận nhầm tôi là cô nên ôm chầm lấy, tôi đau đớn khi nghe anh ấy gọi tên cô.

Rồi Anh Kỳ nhìn Hiểu Đồng với đôi mắt đầy đau buồn và căm hận, ánh mắt oai oán khiến người ta thấy thương cảm, cô cười đau đớn tiếp tục nói:

- Tôi thật sự rất tuyệt vọng. Tôi yêu Vĩnh Phong rất nhiều, kể từ khi còn bé tôi đã yêu anh ấy. Lúc đó tôi muốn đẩy anh ấy ra, nhưng mà sau đó tôi lại bị sự ích kỷ gặm nhắm, một ý nghĩ xấu xa len lõi, tôi muốn trói buộc anh bên cạnh mình. Cho nên…cho nên tôi chấp nhận trao thân cho Vĩnh Phong.

Hiểu Đồng sững người nhìn Anh Kỳ. Tâm trạng trở nên ngổn ngang vô cùng, cô vẫn biết Vĩnh Phong từng có quan hệ với nhiều cô gái. Nhưng lúc đó cô cho rằng Vĩnh Phong làm vậy vì muốn trả thù cô, muốn cho cô biết ngoài cô ra còn có rất nhiều cô gái bao quanh cậu. Cho nên Hiểu Đồng chưa một lần truy cứu hay để tâm chuyện đó. Còn Anh Kỳ thì khác. Cô là một tiểu thư, là một diễn viên nổi tiếng được người người hâm mộ. Cô cao ngạo, kiêu hãnh và không thèm đếm xỉa đến mọi thứ. Vậy mà vì Vĩnh Phong cô lại hạ thấp nhân phẩm của mình đi van xin, chấp nhận thậm chí là cho đi thứ quý báu của mình. Hiểu Đồng thấy Anh Kỳ thật ngốc, cô cảm thấy thương xót cho Anh Kỳ.

- Cô có biết không? Từ sau lần đó, tôi đã có thai, khi tôi biết, tôi vui lắm. Tôi hy vọng Vĩnh Phong sẽ vì vậy mà đến bên tôi, dù tôi biết cách đó hèn mạt đến thế nào, nhưng tôi mặc kệ, tôi chỉ biết là tôi yêu ánh ấy, muốn có anh ấy dù có phải dùng thủ đoạn nào. Trong một vai diễn, tôi bị té ngã và vì vậy xảy thai. Tôi đau đớn vô cùng.

Hiểu Đồng nhìn những giọt nước mắt chảy dài trên gương mặt của Anh Kỳ, bất giác đưa tay lên sờ bụng mình. Cô hiểu cái cảm giác vui mừng khi mang thai với người mình yêu thương là như thế nào, và cô cũng hiểu cảm giác đau đớn khi bị mất đi nó. Nhưng cô không biết phải an ủi Anh Kỳ ra sao. Hiểu Đồng cũng khẽ rơi những giọt nước mắt đồng cảm dành cho Anh Kỳ.

- Cô có biết sau khi tôi xảy thai, bác sĩ đã bải gì hay không? Ông ấy nói, rất có thể tôi sẽ không thể sinh nở được nữa.

Hiểu Đồng choáng voáng đứng không vững nữa, cô không ngờ sự việc lại như thế. Còn chưa thoát ra khỏi thì Anh Kỳ đã nắm lấy tay cô cầu xin.

- Hiểu Đồng! Tôi xin cô, tôi không cần gì hết. Tôi sẽ trả hết những hợp đồng của Đình Ân lại cho cô ấy, cô muốn gì tôi đều có thể cho cô. Xin cô, xin cô trả Vĩnh Phong về cho tôi đi có được không? Tôi không còn gì nữa, mất khả năng sinh con là điều tàn nhẫn nhất đối với tôi, tôi không thể mất thêm Vĩnh Phong được nữa.

Hiểu Đồng nhìn Anh Kỳ, cảm thấy đau khổ vô cùng, cô đưa tay xoa lên bụng mình. Nếu cô vẫn giành lấy Vĩnh Phong thì cô quá ích kỷ rồi. Nhưng nếu cô rời bỏ Vĩnh Phong thì con của cô…con của cô sẽ thế nào. Đầu Hiểu Đồng như muốn nổ tung giữa hai mâu thuẫn nội tâm của mình.

“Anh nợ Anh Kỳ một chuyện” – Là chuyện này sao, đây là món nợ Vĩnh Phong đã nhắc đến sao, sao lại nhằm vào ngay lúc này mới cho cô biết, cô phải làm sao đây. Hiểu Đồng không biết, cô hoảng sợ từ từ lùi lại, bàn tay đang bị Anh Kỳ nắm chặt từ từ rút ra khỏi tay Anh Kỳ, cô không dám nhìn vào đôi mắt tuyệt vọng của Anh Kỳ.

Nhưng ngay sau đó, một nhóm người đã bao quây lấy họ, nét mặt bọn chúng đầy hăm dọa. Cả hai hoảng sợ đứng nép vào nhau.

- Các người là ai, các người muốn gì – Anh Kỳ sợ hãi hỏi.

Nhưng bọn chúng chẳng nói gì chỉ lao đến đưa tay cầm những chiếc khăn trắng lao về phía họ. Hiểu Đồng và Anh Kỳ giãy giũa, chống cự để vùng thoát nhưng một tên đã đấm cái phịch vào bũng Anh Kỳ khiến cô sụp xuống. Hiểu Đồng cố gắng nín thở để không phải hít phải thuốc mê, nhưng cô ngh thấy Anh Kỳ đỗ xuống thì sợ hãi vô cùng, cô sợ bọn chúng sẽ đấm vào bụng cô, đang thôi vùng vẫy. Bọn chúng tưởng Hiểu Đồng đã ngất nên buông tay, nhưng Hiểu Đồng cũng bắt đầu bị ngấm thuốc, cô cố gắng dùng chút tỉnh táo cuối cùng của mình cắn chặt môi, cô thấy một vị tanh mằm mặn chảy vào miệng, đau vô cùng nhưng chính vì thế trong lúc ý thức còn mơ hồ chưa bị mất đi cô vô tình nhìn thấy một gương mặt ngồi trong xe của bọn bắt cóc.

Bọn bắt cóc nhanh chóng đưa người vào trong xe rồi nhanh chóng lái xe đi mất dạng để lại người tài xế xe của Hiểu Đồng đang nằm bất tỉnh trong xe.

Nhưng bọn chúng không hay một chiếc xe khác cũng đang lao theo bọn chúng trong âm thầm. Nhưng khi người này chạy theo chúng đến một nơi hoang vắng thì bị phát hiện và nhanh chóng cắt đuôi biến mất. Bực tức cậu ta xuống xe tìm kiếm dấu vết nhưng không tài nào đoán được. Người đó không phải ai khác chính là Tuấn Kiệt.

Lúc chạy xe về, cậu vô tình thấy Anh Kỳ và Hiểu Đồng đứng nói chuyện với nhau nên đã dừng xe ở một bên đường quan sát. Nào ngờ chứng kiến việc bắt cóc thấy này, cậu vội vàng lái xe đuổi theo.

Bực tức buông một câu **** thề xong, Tuấn Kiệt vội vàng lấy điện thoại thông báo cho nhà biết chuyện. Sau đó, báo cho Vĩnh Phong con đường mà cậu đã đuổi theo.

Tại biệt thự của nhà họ Triệu.

- Từ 30 năm trước, mẹ đã gặp ba của hai đứa. Ông là người rất phong độ và giỏi giang, tuy ông vẫn chỉ là người mới tự thành lập công ty chưa có gì vững chắc nhưng ông so với những kẻ cứ quay xung quanh mẹ rất khác xa. Trong khi ai cũng bám lấy mẹ, lấy lòng mẹ, nhưng ông lúc nào cũng hờ hững lạnh lùng, chưa từng liếc nhìn mẹ lấy một lần. Là một tiểu thư cao quý, muốn gì được đó, muốn ai cũng phải quỳ dưới gót chân của mình, mẹ cảm thấy tức giận trước thái độ của ông ấy. Mẹ tìm mọi cách khiến ông ấy quy phục dưới chân của mẹ nhưng thái độ của ông ấy lạnh nhạt vô cùng. Cuối cùng mẹ lại yêu ông ấy, mẹ lại tìm cách thố lộ với ông ấy, nhưng ông ấy lại bảo rằng:” Ông ấy đã yêu người khác rồi. Mẹ đau khổ vô cùng, thường trốn trong phòng tự khóc một mình. Không ngờ một thời gian sau đó, ông ấy nhận lời lấy mẹ. Mẹ rất vui mừng, trong ngày cưới, mẹ nghĩ rằng mình chính là cô gái hạnh phúc nhất. Nhưng hóa ra tất cả đều do mẹ ngộ nhận mà thôi, ông ấy không hề yêu mẹ. Nhưng vì yêu ông ấy, mẹ chấp nhận, hy vọng đến một ngày nào đó ông ấy sẽ nghĩ lại. Nhưng đáp lại sự cố gắng của mẹ vẫn là sự hững hờ vô tình của ông ấy. Trong một lần buồn bã mẹ gặp lại một người bạn, mẹ bị ông ta chuốc rượu cho say rồi bị ông ta làm nhục.

Nói rồi bà Mai Hoa gục mặt vào hai tay khóc nức nở, Vĩnh Phong bước đến bên ngồi xuống bên cạnh bà vỗ về bà. Vĩnh Thành bất động nhìn bà Mai Hoa, chưa bao giờ cậu thấy bà khóc nhiều như thế.

- Kết quả của lần vấp ngã đó mẹ đã mang thai.

Cả Vĩnh Phong và Vĩnh Thành đều ngạc nhiên nhìn nhau. Nhưng rồi cả hai im lặng nghe tiếp câu chuyện trong giọng nói nấc nghẹn của bà Mai Hoa.

- Lúc đầu mẹ ngây thơ nghĩ, đứa bé đó là con của ba các con, mẹ vui mừng vô cùng. Nhưng sau đó mẹ mới biết mình đã mang cốt nhục của kẻ cưỡng hiếp mình. Mẹ muốn phá bỏ, nhưng cuối cùng mẹ lại không nỡ, mẹ quyết định lừa dối ba của các con và sinh ra đứa con đó.

Bà ngẫng mặt nhìn Vĩnh Thành với cặp mắt yêu thương, ăn năn và hối lỗi, quyết định buông ra những tiếng tiếp theo:

- Đứa con đó chính là con, Vĩnh Thành.

Vĩnh Thành như vừa bị ai đánh vào đầu choáng voáng. Sự thật này còn tàn khốc hơn chuyện anh là một đứa con nuôi. Cậu chỉ là đứa con ngoài giá thú, đứa con của một cuộc tình vụng trộm chưa từng có sự yêu thương.

- Đó là lý do bà luôn hất hủi tôi đúng không? Bởi vì bà không yêu người đàn ông đó, cho nên bà không yêu tôi. So với việc bị bà hất hủi, tôi chẳng thà chưa từng được sinh ra – Vĩnh Thành đưa ra giọng oán trách.

- Không phải mẹ hất hủi con. Chỉ là mẹ sợ, mẹ sợ đến gần con mẹ lại cảm thấy bản thân mình thật dơ bẩn.
Mẹ sợ sẽ nhìn thấy những hình ảnh năm xưa. Mẹ biết mình có lỗi với con nhiều lắm nhưng mà mẹ lại không có can đảm nhìn con. Thật sự mẹ rất yêu con, mẹ luôn muốn bù đắp cho con thật nhiều. Có bà mẹ nào lại không yêu con mình chứ.

Bà Mai Hoa nói rồi gục người vào lòng Vĩnh Phong khóc. Vĩnh Phong nhẹ nhàng an ủi bà. Lát sau bà Mai Hoa quay ra nhìn Vĩnh Thành:

- Mẹ chỉ mong con, mong con tha thứ cho mẹ, việc lần này không phải là ý của mẹ, là ông ấy, ông ấy bắt buộc mẹ phải giúp ông ta. Nhưng mẹ không ngờ ông ta lại buôn bán lậu như vậy. Là mẹ đã hại con – Bà Mai Hoa kể lại với giọng sợ hãi, bà nhớ lại lúc bà gặp lại người đàn ông đó. Hôm đó, bà đến gặp Hiểu Đồng dùng bé Đường uy hiếp cô, nhưng sau khi Hiểu Đồng đi ra thì ông ta lại đi vào và uy hiếp bà phải giúp đỡ ông ta nếu không ông ta sẽ nói hết toàn bộ mọi chuyện năm xưa xảy ra thế nào. Bà bị sự uy hiếp đó làm cho sợ hãi, bà sợ các con mình biết được, bà sợ ông Vĩnh Nguyên biết được. Bất đắc dĩ bà mới chịu giúp hắn ta.

- Tha lỗi cho mẹ có được không? – Bà Mai Hoa từ từ đứng dậy bước đến bên Vĩnh Thành ánh mắt tha thiết hỏi.

Vĩnh Thành nhìn người mà cậu tưởng không phải mẹ mình hóa ra chính là người đã sanh ra cậu. Cậu những tưởng bà không yêu cậu, nhưng bây giờ cậu bỗng nhận ra bà rất yêu cậu. Bà yêu cậu nên mới quyết định sinh ra cậu. Cậu lao vào lòng bà nức nở gọi một tiếng:” Mẹ”

Vĩnh Phong nhìn hai người mà cậu thương yêu cuối cùng cũng hóa giải mọi lỗi lầm. Một niềm hạnh phúc len lỏi vào tim, nhưng rồi sau đó nụ cười của cậu chợt tắt khi cậu thấy ông Vĩnh Nguyên đang từ trên lầu bước đến bên họ. Chắc chắc ông đã nghe thấy tất cả. Cậu thoảng thốt kêu nhỏ:

- Ba…

Bà Mai Hoa và Vĩnh Thành nghe tiếng kêu của cậu giật mình buông nhau ra quay lại nhìn ông Vĩnh Nguyên. Vẻ mặt hai người đầy sợ hãi. Ông Vĩnh Nguyên bình thản bước xuống nhìn họ nói:

- Tôi đã nghe hết tất cả.

- Tôi….- Bà Mai Hoa khẽ nói nhưng không nên lời.

- Con… – Vĩnh Thành không biết sau khi đã biết được sự thật, ông Vĩnh Nguyên còn muốn nghe tiếng con từ cậu nữa hay không?

- Mọi người ngồi xuống hết đi – Ông Vĩnh Nguyên đi thẳng đến sofa ngồi xuống rồi từ từ chỉ tay vào ghế ra lệnh.

Ba mẹ con bà Mai Hoa nhìn nhau lặng lẽ ngồi xuống. Ông Vĩnh Nguyên đưa cho Vĩnh Phong một phong thư mà ông vừa lấy ra từ trong túi áo của mình, rồi khẽ bảo :

- Con đọc cho mọi người nghe đi.

Vĩnh Phong liếc nhìn ông rồi đón nhận phong thư, cậu hít thật sâu rồi từ từ mở phong thư ra, trong phong thư chỉ có một tờ giấy có ghi tiêu đề là:” Bản Di Chúc”

Vĩnh Phong ngẩng đầu nhìn ông Vĩnh Nguyên, ông lặng lẽ nhắm mắt để người dựa vào thành ghế chờ đợi Vĩnh Phong đọc. Theo bản di chúc, ông để cho Vĩnh Phong và Hiểu Đồng 10% cổ phần của ông khi hai người lấy nhau. Số cổ phần còn lại là 15% ông để lại là cho Vĩnh Thành. Phần bà Mai Hoa, ông để lại cho bà tất cả tài sản còn lại của ông.

- Ba đã biết hết tất cả mọi chuyện, giờ thì con không còn là con của ba nữa. 15% cổ phần của ba cho con, con đã bán hết 5 phần, 10 phần còn lại con xin trả cho ba – Vĩnh Thành khẽ nói – Con sẽ dọn ra khỏi đây ngay lặp tức – Nói rồi Vĩnh Thành khẽ đứng lên nhưng bị ông Vĩnh Nguyên giữ lại.

- Vĩnh Thành nghe ba nói hết đã.

Khi Vĩnh Thành đã trở lại chỗ ngồi, ông Vĩnh Nguyên mới nói:

- Thật ra, ba biết con không phải là con của ba từ lâu rồi.

Điều ông vừa nói ra khiến cho ba người còn lại điều kinh ngạc. Họ lại lần nữa nhìn ông trân trối. Mặt bà Mai Hoa nhạt đi, môi bà run lên mấp mấy:

- Ông đã biết từ lâu rồi…

- Phải ! – Ông Vĩnh Nguyên nhẹ nhàng đáp.

- Tôi…. – Bà Mai Hoa bỗng nghe cổ họng bị nghẹn đắng, mặc cảm tội lỗi dâng tràng.

- Tôi chưa từng trách bà – Ông Vĩnh Nguyên nhìn bà với đôi mắt rộng lương và trìu mến khiến bà Mai Hoa ngẩn ngơ, ông chưa bao giờ dành cho bà ánh mắt ấy.

- Những chuyện năm xưa đều là lỗi ở tôi. Người đáng phải hổ thẹn chính là tôi chứ không phải là bà. Bao nhiêu năm nay tôi đã khiến bà sống trong đau khổ và hờn ghen.

- Tôi chưa từng trách ông – Bà Mai Hoa nhìn ông Vĩnh Nguyên cảm thán nói.

- Tôi cám ơn bà – Ông Vĩnh Nguyên nắm lấy bàn tay bà Mai Hoa một cách chân thành ấm áp. Khoảng cách xa lạ mấy mươi năm qua giữa ông với bà bỗng chốc biến mất qua cái nắm tay này.

- Hãy gạt bỏ tất cả quá khứ, cùng tôi làm lại từ đầu có được không? – Giọng ông Vĩnh Nguyên tha thiết trầm bỗng – hạnh cùng nhau sống hạnh phúc và vui vẻ bên cạnh hai đứa con trai ngoan này.

Trong lúc này, lời ông Vĩnh Nguyên khiến cho bà Mai Hoa cực kỳ xúc động. Tình yêu bao nhiêu năm nay của bà dành cho ông, nổi khổ tâm của bà về ông, tuy rằng chưa thực sự hàn gắn nhưng đối với bà lúc này chỉ cần bao nhiêu đây thôi. Bao nhiêu đây thôi cũng đủ khiến bà vui sướng, cũng đủ khiến bà hạnh phúc rồi. Bà nhẹ nhàng gật đầu, cảm nhận sự chân thành của trong cái siết tay của ông.

- Ba! Con… – Vĩnh Thành bối rối lên tiếng, cậu không biết giờ phút này cậu nên nói gì.

- Ba luôn luôn xem con là con trai ruột của ba, là anh trai của Vĩnh Phong.

- Ba – Vĩnh Thành xúc động kêu lên, chưa bao giờ cậu cảm nhận được tình yêu thương dạt dào đến thế.

Bốn người trong gia đình họ cùng ôm chầm lấy nhau. Cái gia đình từ trước đến nay vốn lạnh lẽo mà nay lại có chút không khí ấm áp. Bởi vậy mới nói chẳng có hơi ấm nào bằng hơi ấm tình thân. Một gia đình không có hơi ấm là do họ không biết chia sẽ với nhau. Chỉ khi chia sẽ với nhau, chúng ta mới cảm nhận được hết hơi ấm tình thân của mình.

Tiếng điện thoại bỗng vang lên cắt ngang cảnh đoàn tụ của gia đình họ.

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Sẽ để em yêu anh lần nữa

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !