Truyện kiếm hiệp
 

Sẽ để em yêu anh lần nữa (Ngoại truyện 1)

Lượt xem chương này: 3225

Ngoại truyện 1: Đám cưới

Mọi đau khổ và gian nan cuối cùng cũng đã rời xa, những người yêu nhau lại về với nhau. Những giọt nước mắt đau khổ đã không còn rơi, nhường lại cho những năm tháng hạnh phúc.

Đình Ân sau hai đợt phẩu thuật thẩm mỹ, vết thẹo do bị phỏng đã biến mất khỏi gương mặt kiều diễm của cô. Rút khỏi làng điện ảnh, cô hạnh phúc nắm tay Thế Nam vào lễ đường đám cưới sau một thời gian chuẩn bị.

Đám cưới của họ được tổ chức ở một nhà thờ có phong cách lãng mạn và thơ mộng với một sắc trắng. Họ không phải muốn tổ chức một đám cưới rườm rà, phải có cha xứ, phải có sự chứng kiến của nhiều người, nhưng Minh Thùy vì thích được nói ra ba chữ linh thiêng:” Con đồng ý” nên nằng nặc đòi phải vào nhà thờ làm lễ, Hiểu Đồng và Đình Ân cũng đành chìu ý cô.

Sáng ngày diễn ra buổi lễ là một ngày ấm áp, nắng dịu nhẹ, gió thổi hiu hiu cộng với phong cảnh tuyệt đẹp bên ngoài khiến cho buổi lễ diễn ra hoàn hảo hơn.

Hai bên hàng ghế trong lễ đường có rất nhiều khách, đó toàn bộ đều là bạn bè thân thiết của họ. Lễ đường được trang trí rất nhiều hoa và đầy những bong bóng màu sắc khiến cho nhiều em bé nhao nhao đòi lấy.
Tại phòng chờ cô dâu.

Hiểu Đồng và Đình Ân mặc chiếc váy trắng tinh khiết của cô dâu hồi hộp chờ đến lúc làm lễ, trong khi Minh Thùy thì hồi hộp lo lắng đứng ngồi không yên.Sự căng thẳng và lo lắng của Minh Thùy cũng bắt đầu lây cho Hiểu Đồng và Đình Ân, chiếc áo cưới bó sát người càng khiến họ cảm thấy khó thở hơn.

- Cốc …cốc…cốc…

Tiếng gõ cửa đã phá tan sự hồi hộp của họ , Minh Thùy hoảng hốt nắm chặt tay Hiểu Đồng hỏi:

- Chị đến giờ rồi sao? Làm sao đây…

Hiểu Đồng bèn liếc nhìn đồng hồ trên bàn, những vẫn còn khá sớm, cô bèn trấn an Minh Thùy:

- Bình tĩnh đi. Hít thở sâu vào, mọi chuyện sẽ ổn thôi mà.

Nói thì nói vậy, những ngay bản thân cô cũng thấy hồi hộp không kém. Quay sang nhìn Đình Ân cũng thấy tay cô đang siết chặt. Hôm nay là ngày trọng đại với họ, ngày mà mọi cô gái đều muốn trải qua.

Cánh cửa mở ra thì Hiểu Đồng thấy Mai Thi đang cười trước cửa.

- Mình đến xem mọi người thế nào? Với lại đem thư của tổng giám đốc cho Hiểu Đồng.

Nói rồi cô quay lại nhìn sang người đang tiến lại gần mình cười gọi:

- Hữu Thiên, anh mau đem đến đây.

Từ xe Hiểu Đồng thấy được vẻ mặt nhăn nhó của Hữu Thiên, tay cầm một phong thư đưa đến trước mặt của hiểu Đồng:

- Thư của em.

- Cám ơn anh.

- Lần sau đừng có bắt anh đợi em nữa – Hữu Thiên quay qua Mai Thi trách mắng.

Mai thi cười hì hì ôm lấy cánh tay của Hưu Thiên một cách tự nhiên nũng nịu nói:

- Em biết rồi.

Hữu Thiên cũng bất lực thở dài, có lẽ suốt đời cậu cũng không thoát được sự đeo bám này. Chỉ có thể chấp nhận, dùng ánh mắt chìu mến nhìn Mai Thi bảo:

- Anh đi đây, em ở lại với Hiểu Đồng đi.

Mai Thi khẽ gật đầu nhìn Hữu Thiên chào Hiểu Đồng rồi quay đi.

- Lát nữa, ráng bắt cho được bó hoa cô dâu đi – Hiểu Đồng cười trêu Mai Thi.

- Haha…đến ba bó lận, lẽ nào mình không nhận được bó nào – Mai Thi cười hớn hở nói rồi kéo Hiểu Đồng vào trong phòng nhìn ngắm ba cô dâu vưa ngưỡng mộ vừa khen ngợi:

- Ba người đẹp quá.

Sau đó hai cô nàng Mai Thi và minh Thùy cùng nhau ríu ra ríu rít kể chuyện đầy thân thiết. Minh Thùy còn khoe đã mua cho cả ba mấy bộ đồ ngủ đầy gợi cảm.

Hiểu Đồng lặng lẽ đọc thư của Vĩnh Thành. Trong thư anh nói phẩu thuật tay rất thành công, hiện nay vẫn đang tập vật lý trị liệu nên sẽ về chúc mừng đám cưới của hai người sau. Vĩnh Thành còn gửi cả hình chụp.
bên cạnh anh là Hạ Khanh , cô là người vận động anh trong lúc đau đớn, Vĩnh Thành đã dùng bàn tay tưởng như bị liệt của mình nắm lấy tay Hạ Khanh, rồi đây hai người họ sẽ hạnh phúc bên nhau.

Cuối cùng buổi lễ cũng bắt đầu, ba cô dâu xinh đẹp mặc váy cưới màu tráng thiên liêng từ từ bước ra tiến về phía ba chú rễ đang mặc lễ phục màu trắng rất đẹp .

Đám trẻ con thích thú reo lên nhìn ngắm, bé Đường và bé Phong cùng nhau tung lên những cánh hoa đỏ thắm làm cho lễ đường thêm đẹp hơn.

Sáu người đứng trước mặc cha xứ cùng nói lên ba từ:” Con đồng ý” , nguyện ý cùng nhau sống đến bạc đầu.

Lúc cha xứ bảo: ” Các con hãy cùng nhau trao nhẫn”

Minh Thùy và Quốc Bảo hồi hộp đến nỗi suýt đánh rơi nhẫn vội vàng chụp lại, vô tình dẫm lên váy cưới của Hiểu Đồng và Đình Ân khiến cho hai người suýt ngã xuống đất. Cũng may Vĩnh Phong và Thế Nam đã nhanh tay đỡi kịp.

Vĩnh Phong lo lắng hỏi:

- Em không sao chứ? Lát nữa bám chặt lấy anh, không để vấp ngã, nếu không em bé trong bụng sẽ không tốt.

Hiểu Đồng đỏ mặt gật đầu.

Thế Nam nghe Vĩnh Phong căn dặn Hiểu Đồng cũng quay sang căn dặn Đình Ân:

- Em cũng phải như vậy biết không? Mấy tháng đầu cần giữ kỹ.

Đình Ân cũng xấu hổ gật đầu.

Quốc Bảo nghe hai người anh nói thế bèn kinh ngạc chỉ tay run run nói:

- Hai người đã có rồi.

- Đúng vậy – Vĩnh Phong và Thế Nam đồng thanh đáp với vẻ vui sướng.

QUốc Bảo nghe vậy thì tức bèn kêu lên.

- Không được, mau làm lễ nhanh lên chúng ta về động phòng, anh cũng muốn làm cha.

Minh Thùy xấu hổ đấm cho Quốc Bảo một cái, mọi người trong lễ đường nghe vậy thì phá ra cười.

Khi tàn tiệc, Hiểu Đồng cùng Vĩnh Phong trở về nhà đi vào phòng của họ, căn phòng đã được ** Năm dọn dẹp sắp xếp có đôi có cặp và trải ga giường mới tinh. Vĩnh Phong hạnh phúc ôm Hiểu Đồng trong vòng tay mình nhẹ nhàng âu yếm vuốt ve gương mặt xinh đẹp của cô. Nhẹ nhàng đặt lên môi cô một nụ hôn, Hiểu Đồng cũng hạnh phúc đón nhận tình yêu ấm áp của Vĩnh Phong.

Trải qua bao gian nan cuối cùng họ cũng có thể đến bên nhau bằng một tình yêu trọn vẹn. Giờ đây bên cạnh họ còn có đứa con, một kết tinh đang dần dần lớn, một hạnh phúc mới đang đến trong tương lai của họ.

Vĩnh Phong buông Hiểu Đồng ra, cậu nhìn cô say đắm như khắc ghi vào trong tâm can, khắc sâu gương mặt cô vào trong từng thớ thịt, từng đốt xương của mình, cuối cùng Vĩnh Phong khàn giọng trong hạnh phúc nói:
- Anh yêu em, vợ yêu.

Hiểu Đồng thật sự hạnh phúc đến rơi lệ. Cuối cùng cô cũng có thể trở thành vợ của Vĩnh Phong, mong ước được ở mãi mãi bên người mình yêu thương nhất cũng đã được thực hiện, Hiểu Đồng khẽ dựa vào lòng Vĩnh Phong ấm áp nói:

- Em cũng yêu anh, chồng yêu.

Vĩnh Phong hạnh phúc ngất ngây, cảm giác ấp áp vô cùng, cậu vòng tay siết Hiểu Đồng thật chặt. Lại cúi xuống hôn Hiểu Đồng lần nữa, cắn nhẹ vành môi cô, cảm nhận từng chút từng chút cảm giác ngọt ngào mà bờ môi cô mang lại rồi từ từ đưa chiếc lưỡi mềm mại của mình vào khiêu khích sự mềm mại và ấp ám của lưỡi cô khiến Hiểu Đồng đỏ bừng cả mặt thẹn thùng đáp trả. (đọc rồi xé nháp nha , cấm nghĩ ngợi lung tung).

Bàn tay đặt ở eo Hiểu Đồng bắt đầu lần lên trên chạm vào dây khóa của chiếc áo cưới, nhanh chóng kéo nó xuống bên dưới. Chiếc áo cưới vai trần bị nới lỏng ra mất sự đeo bám lập tức rơi khỏi người Hiểu Đồng chỉ để lại hai mảnh nhỏ nhắn xinh xinh che phủ vẻ đẹp quyến rũ của người phụ nữ.

Thân người mất sự che phủ để lộ ra làn da trần đầy hấp dẫn, Hiểu Đồng khẽ run lên vì sự thay đổi này. Vĩnh Phong nhẹ nhàng đặt bàn tay lên eo cô kéo cô lại sát gần mình, dùng sự ấm áp của cơ thể mình bao bọc cô. Nơi bàn tay cậu chạm vào da thịt cô bỗng trở nên nóng rực lên như những ngọn lửa đang thêu đốt.

Bờ môi Vĩnh Phong nhẹ nhàng lướt qua đôi mắt với bờ mi cong , miết nhẹ lên vành tai của Hiểu Đồng rồi đi dọc xuống cái cổ thanh mảnh gợi cảm của cô.

Hiểu Đồng cảm thấy đê mê ngây ngất trước những nụ hôn nồng cháy của Vĩnh Phong , bờ môi mọng phát ra những tiếng rên rỉ. Hai cánh tay vòng sang cổ Vĩnh Phong để cho cơ thể không bị đỗ sụp xuống, thân thể hai người không có lấy một khe hở.

Cơ thể Vĩnh Phong bỗng trào dâng một ham muốn mãnh liệt , cơ thể nóng bừng lên hơi thở gấp gáp. Hiểu Đồng nhận ra sự thay đổi của Vĩnh Phong vội vàng buông cổ cậu ra rồi đẩy Vĩnh Phong ra khỏi người mình, giận dữ bảo:

- Không được.

Vĩnh Phong đang trong cơn hưng phấn bỗng bị cắt đứt thì lộ rõ sự thất vọng, nhưng nhìn ánh mắt nghiêm khắc của hiểu Đồng đành thở dài than:

- Anh đi tắm.

Hiểu Đồng chỉ khẽ gật đầu, bình thản tới tủ lấy giúp Vĩnh Phong bộ đồ ngủ. Vĩnh Phong nhìn theo dáng người mảnh khảnh không có chỗ che của Hiều Đồng thì lại sôi sục bước tới ôm lấy cô từ phía sau, dụ dỗ.

- Hay là….chúng ta thử một chút thôi có dược không?

Hiểu Đồng lắc đầu xoay người nhét bộ đồ ngủ vào tay Vĩnh Phong, Vĩnh Phong khổ sở kêu:

- Hôm nay là tân hôn của chúng ta.

- Ngoan đi, đi tắm đi, bất quá em tắm cùng anh – Hiểu Đồng cười vỗ về Vĩnh Phong.

- Không cần – Vĩnh Phong giận dỗi ôm bộ đồ ngủ bước vào nhà tắm. Để cô tắm cùng chẳng khác nào châm thêm ngòi lửa ham muốn trông cậu.

Sau khi Vĩnh Phong chỉnh tề trong bộ đồ ngủ của mình nằm trăn trở trên giường chờ Hiểu Đồng đi tắm. Lửa nhiệt trong người cũng tiêu tan một chút, nhìn đồng hồ vẫn còn sớm, định gọi điện cho mọi người hẹn ngày mai cùng nhau đi.

Khi cậu gọi cho Quốc Bảo, anh chàng đang chiến đấu say sưa cùng Minh Thùy (>0<) bỗng bị tiếng điện thoại cắt ngang, thì bực mình chẳng thèm nhìn xem người gọi là ai, tức giận hét lên:

- Có biết lúc này là lúc nào hay không hả. Người ta đang chiến đấu hăng say….

Vĩnh Phong chưa kịp mở miệng đã bị phỏng lửa, đang định lên tiếng thì nghe tiếng Quốc Bảo ở đầu bên kia nói khẽ:

- Chúng ta tiếp tục thôi.

Sau đó điện thoại bị cúp.

- Đồ khỉ – Vĩnh Phong tức tối nghĩ tới tình trạng của mình.

Buồn bực trong lòng, cậu nhấn nút gọi cho Thế Nam, mới nói một câu thì Thế Nam bảo:

- Mình bận, có gì sáng mai nói đi .

Vĩnh Phong nghe xong càng cáu giận hơn. Đám cưới cùng một lúc, người thì đang chiến đấu hăng say, người thì bận trên giường, còn cậu thì nằm ôm gối ôm một mình, cắn răng kìm nén.
Còn một người duy nhất là Thiên Minh, Vĩnh Phong bấm bụng quyết định gọi.

- Vĩnh Phong, có chuyện gì?

Vĩnh Phong cứ nghĩ, cuối cùng cũng có một người có thể trút bầu tâm sự nào ngờ chưa kịp mở miệng thì nghe tiếng Trúc Diễm ngọt ngào vang tới:

- Anh à, con ngủ rồi, vào đây nhanh lên.

- Anh vào liền – Thiên minh bèn đáp lại, sau đó hỏi Vĩnh Phong – Có chuyện gì không?

- Không có gì đâu, anh mau vào đi để chị Trúc Diễm đợi – Vĩnh Phong thở dài nói rồi cúp máy.

Siết chặt điện thoại trong tay, vẫn không thể kìm nén được
nỗi bực dọc trong lòng, Vĩnh Phong tiện tay ném chiếc điện thoại vào tường để trút giận. Sau đó ngã phịch xuống giường ôm cái gối ôm mà cắn cắn trút giận.
Cánh cửa phòng tắm mở ra, Hiểu Đồng bước ra mang theo hương thơm ngát của sữa tắm, và hơi ấm của nước. Điều đặc biệt gây chói mắt của Vĩnh Phong là bộ đồ ngủ cực kì sexy gợi cảm của Hiểu Đồng. Lửa dục vọng trong lòng càng cháy rực lên như muốn thêu đốt cậu nếu không có chổ phát ra nói không chừng cậu bị tàn phế mất. (tội lỗi quá ….=’=)

Hiểu Đồng đi đến bên giường kéo tấm chăn ra rồi chui vào, nói với Vĩnh Phong:

- Ngủ thôi.

Vĩnh phong đang nhắm mắt cố không suy nghĩ vẩn vơ để đánh đuổi sức nóng trong người mình thì Hiểu Đồng vòng tay ôm lấy cậu. Đầu cô cọ cọ vào vai cậu tìm sự thoải mái mà không hay cô vô tình đang châm lửa giết người. Hai bầu ngực mềm mại chạm vào người cậu càng khiến Vĩnh Phong muốn chiếm giữ. Vĩnh Phong vội vàng bật dậy than:

- Nóng quá.

Nói rồi cậu cở bỏ bộ đồ ngủ trên người mình, định dùng sự hấp dẫn của thân thể cường tráng của mình để hấp dẫn Hiểu Đồng. Nào ngờ Hiểu Đồng lại cuộn chăn quanh mình rồi đưa tay bấm hạ nhiệt độ máy lạnh xuống để giúp Vĩnh Phong đỡ nóng, còn mình thì cuộn mình như vậy sẽ ấm hơn.

Vĩnh Phong ghiến răng ghiến lợi nằm ngủ nhưng nhiệt độ bắt đầu lạnh hơn, bèn lợi dụng cơ hội đó chui vào chăn ôm lấy cô thể ấm áp của Hiểu Đồng, giọng hờn dỗi bảo:

- Anh lạnh.

Cái người nào đó lúc bảo nóng, lúc bảo lạnh, không phải Hiểu Đồng không biết là đang khổ sở kìm chế. Nhưng mà trong bụng cô đang mang thai, không thể tùy tiện vận động mạnh, mà cái loại vận động trên giường này thật khó có thể nhẹ nhàng. Cho nên đành phớ lờ sự khổ sở của ai kia.

Hơi thở dịu nhẹ của Hiểu Đồng thở ra cùng với cơ thể ấm áp càng khiến cho Vĩnh Phong hít thở không thông. Bàn tay ôm chặt eo của Hiểu Đồng không yên phận mà bắt đầu lần vào bên trong váy áo ngủ của cô đi tới, nhanh chóng chiếm lấy nơi mềm mại trước ngực cô vuốt ve kích thích vào điểm mẫn cảm. Môi vĩnh Phong đồng thời mơn trớn nhẹ trên vành tai Hiểu Đồng rồi cắn nhẹ.

Cùng một lúc ngực và tai – những nơi mẫn cảm trên người Hiểu Đồng bị kích thích như bị điện giật tê liệt khiến cô không kìm chế được mà rên lên một tiếng gần như phá hủy hết hàng phòng thủ mà mình dày công dựng ra. Vĩnh phong thừa dịp này bèn lấn tới.

Xoay người Hiểu Đồng lại, môi cậu đi tới gáy rồi làm một đường lên đôi môi của Hiểu Đồng, ướt át mềm mại, tẩm đậm hương vị tình yêu. Hai tay khôn ngừng kích thích nơi mềm mại phía trước của hiểu Đồng khiến cô run lên, mang theo một trận khoái cảm mãnh liệt đầy kích thích khiến cơ thể mềm nhũn ra mất khả năng phản đối. Chiếc váy ngủ đã bị tháo rời rơi xuống đất nhanh chóng.

Nụ hôn của Vĩnh phong lúc mạnh bạo như muốn cướp hết không khí trong người Hiểu Đồng, lúc lại nhẹ nhàng cọ sát gây tê ngứa, tràn ngập khiêu khích. Hai thân thể cọ sát vào nhau, càng khiến cho khí thể hừng hực hơn bao giờ hết. Thân thể Hiểu Đồng mềm nhũn, không còn chút sức lực nào chỉ có thể thều thào, mang ý phản đối yếu ớt:

- Vĩnh Phong không được…

Lời vẫn chưa thốt ra hết thì cả người Hiểu Đồng bị rúng động mạnh đến ngây dại khi một bàn tay Vĩnh Phong đã xâm nhập xuống than dưới cô len lỏi qua một lớp vải xâm nhập vào bên trong. Hiểu Đồng bị cơn khoái lạc bao trùm đành buông xuôi để mặc Vĩnh Phong muốn làm gì thì làm.

Đôi mắt đỏ hoe đầy khoa khát cùng sợ hãi của Hiểu Đồng khiến Vĩnh Phong mềm lòng, cậu hôn khắp mọi nơi trên gương mặt cô rồi thì thầm bên tai:

- Anh sẽ nhẹ nhàng, không làm ảnh hưởng đến con.

Hiểu Đồng chỉ còn có thể gật đầu.

Cảm giác được sự ưng thuận của hiểu Đồng, Vĩnh phong bắt đầu xâm chiếm bên dưới. Dạo chơi một chút, trêu chọc khiến Hiểu Đồng oằn người rên rỉ, tiếng rên càng kích thích động tác của Vĩnh Phong cho tới khi cả thân dưới cậu nóng bừng lên ham muốn đi vào bên trong của Hiểu Đồng.

Vĩnh Phong chậm rãi tiến vào cùng cấm địa của Hiểu Đồng, hưng phấn mà rên nhẹ một tiếng. Hiểu Đồng cũng bị kích thích theo, hai tay bấu chặt lấy lưng Vĩnh Phong hưởng thụ cảm giác vào ra bên trong người cô của cậu (cái này cần suy nghĩ một chút, tuy là mình viết, nhưng là đọc từ ngoại truyện của mấy cái ngôn tình thấy ai cũng viết cái này mà không hiểu, nhưng nghĩ là cảnh hot nên viết vào, có lẽ vậy…Haiz!!!! )

Sắp chấm dứt thời điểm, Vĩnh Phong trong thân thể Hiểu Đồng đánh thẳng về phía trước, Hiểu Đồng đột nhiên thức tỉnh, dùng sức đấm lưng anh.”Không được, không tốt…”

Không để ý đến cự tuyệt của Hiểu Đồng, Vĩnh Phong đến chỗ sâu nhất, phóng thích…

Mồ hôi nhuễ nhãi trên mặt, nhưng gương mặt lại lộ ra sự thỏa mãn, ĩnh phong cúi xuống gặm chặt môi Hiểu Đồng tiếp tục sự mơn trớn.

Được lần thứ nhất sẽ có lần thứ hai thứ ba… Hiểu Đồng vì chua xót cho sự chịu đựng khổ sở của Vĩnh Phong đành nhượng bộ để mặc cậu muốn làm gì thì làm, nhưng cô không biết rằng, một khi đã kích thích thì phải làm cho đến khi tận lực mới cảm thấy thoải mái. Cho nên vật thể của Vĩnh Phong trong người cô bị sụ hưng phấn kích thích lần nữa mà phục hồi, lại tiếp tục trải qua một phen trầm luân cho đến khi bóng đêm hòa cùng ánh sáng.

Vĩnh Phong mới mệt mỏi và thỏa mãn ôm lấy Hiểu Đồng ngủ.

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Sẽ để em yêu anh lần nữa

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !